Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 238
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 238Đặc biệt là Hàn Liên cười rất khoa trương, khiến sắc mặt của những người mà Lang Kiếm dẫn tới đen đi.Lang Kiếm cũng hơi nhíu mày, đám lão già của Nhất Nguyên Viện này thật không biết điều. Hắn ta khách sáo với bọn họ, bọn họ vậy mà còn dám ngang ngược như vậy. Thật sự nghĩ không thông tại sao viện trưởng lại để loại người này tiếp tục lập phân viện ở Học Viện Võ Đạo.Đằng sau Lang Kiếm, một nam tử mắt xếch nói: “Sớm đã nghe nói người của Nhất Nguyên Viện thô bỉ, hôm nay vừa thấy, quả nhiên lời này không sai.”Tĩnh Như nghe vậy thì khẽ cười, nụ cười kinh động lòng người, khiến nam tử vừa lên tiếng cũng hơi liếc mắt, thầm nuốt nước bọt.Không cần nói nhiều, đây là một người dưới váy của Tĩnh Như, khóe miệng của Cửu Thiên nở nụ cười, vẻ mặt rất khinh thường.Hàn Liên mở miệng mắng to: “Ông đây là người thô kệch đó thì làm sao. Còn thô hơn cho ngươi xem nữa đấy.”Nói xong, Hàn Liên trực tiếp ném một thứ đen xì qua.Bụp một tiếng.Một cục sắt hình tròn bỗng nứt ra, từ bên trong tỏa ra làn khói màu vàng cứt.Mọi người còn chưa nhìn rõ là cái gì, sau đó một mùi hôi thối xộc vào mũi, Cửu Thiên lập tức nín thở.Đám người Hàn Liên, Sở Chính, Sở Trực giống như sớm đã chuẩn bị, cầm một cây dược liệu để ở trước mũi, tất cả làn khói lập tức vòng ra.Tĩnh Như và một nữ tử khác suýt nữa bị hun ngất. Vẫn là Lang Kiếm phản ứng nhanh, phấy tay áo liên tục làm tan làn khói.“Đây là cái gì?”Lang Kiếm gầm lên.Hàn Liên cười rồi nói: “Cái này gọi là chào mừng quý khách, đồ tốt chúng ta đặc biệt chuẩn bị cho các người, mùi vị không tồi chứ. Chỗ tôi vẫn còn một ít, ngươi muốn thử nữa không.”Nói xong, Hàn Liên lấy ra một đống quả cầu nhỏ màu đen.Cửu Thiên nhìn thấy nhưng quả cầu này thì sững người. Những thứ này hắn từng nhìn thấy, Hàn Liên sư huynh thích nghiên cứu những đồ chơi này, gần như bày kín cả căn phòng của hắn ta. Lúc này Cửu Thiên còn tưởng đây là ám khí gì. Không ngờ vậy mà dùng như này.Trên mặt Nhất Thanh sư tôn mang theo khí đen. Hàn Liên này, người ta nói ngươi thô bỉ, ngươi còn thật sự muốn phóng cứt. Mùi này, thật sự không khác gì cứt.Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Hàn Liên, đừng làm những thứ này nữa.”Hàn Liên đang chuẩn bị ném hết những thứ trong tay đi. Nghe thấy lời của Nhất Thanh sư tôn, vội vàng dừng động tác.Đám người Lang Kiếm vội vàng lùi lại mấy bước. Nhìn đám người Hàn Liên, giống như nữ tử nhà lành nhìn thấy lưu manh nổi tiếng, thật sự là tránh được bao xa thì lùi bấy nhiêu.Đạo Quang sư tôn lắc đầu bất lực. Đệch, hôm nay nháo như này. Đợi đám người của Phiêu Miểu Viện này trở về lan tin, Nhất Nguyên Viện của bọn họ lại nổi tiếng rồi.Nhất Thanh sư tôn trừng mắt với Hàn Liên, Hàn Liên bất lực để quả cầu trong tay xuống.Nhất Thanh sư tôn trừng mắt nói: “Còn?”
Chương 238
Đặc biệt là Hàn Liên cười rất khoa trương, khiến sắc mặt của những người mà Lang Kiếm dẫn tới đen đi.
Lang Kiếm cũng hơi nhíu mày, đám lão già của Nhất Nguyên Viện này thật không biết điều. Hắn ta khách sáo với bọn họ, bọn họ vậy mà còn dám ngang ngược như vậy. Thật sự nghĩ không thông tại sao viện trưởng lại để loại người này tiếp tục lập phân viện ở Học Viện Võ Đạo.
Đằng sau Lang Kiếm, một nam tử mắt xếch nói: “Sớm đã nghe nói người của Nhất Nguyên Viện thô bỉ, hôm nay vừa thấy, quả nhiên lời này không sai.”
Tĩnh Như nghe vậy thì khẽ cười, nụ cười kinh động lòng người, khiến nam tử vừa lên tiếng cũng hơi liếc mắt, thầm nuốt nước bọt.
Không cần nói nhiều, đây là một người dưới váy của Tĩnh Như, khóe miệng của Cửu Thiên nở nụ cười, vẻ mặt rất khinh thường.
Hàn Liên mở miệng mắng to: “Ông đây là người thô kệch đó thì làm sao. Còn thô hơn cho ngươi xem nữa đấy.”
Nói xong, Hàn Liên trực tiếp ném một thứ đen xì qua.
Bụp một tiếng.
Một cục sắt hình tròn bỗng nứt ra, từ bên trong tỏa ra làn khói màu vàng cứt.
Mọi người còn chưa nhìn rõ là cái gì, sau đó một mùi hôi thối xộc vào mũi, Cửu Thiên lập tức nín thở.
Đám người Hàn Liên, Sở Chính, Sở Trực giống như sớm đã chuẩn bị, cầm một cây dược liệu để ở trước mũi, tất cả làn khói lập tức vòng ra.
Tĩnh Như và một nữ tử khác suýt nữa bị hun ngất. Vẫn là Lang Kiếm phản ứng nhanh, phấy tay áo liên tục làm tan làn khói.
“Đây là cái gì?”
Lang Kiếm gầm lên.
Hàn Liên cười rồi nói: “Cái này gọi là chào mừng quý khách, đồ tốt chúng ta đặc biệt chuẩn bị cho các người, mùi vị không tồi chứ. Chỗ tôi vẫn còn một ít, ngươi muốn thử nữa không.”
Nói xong, Hàn Liên lấy ra một đống quả cầu nhỏ màu đen.
Cửu Thiên nhìn thấy nhưng quả cầu này thì sững người. Những thứ này hắn từng nhìn thấy, Hàn Liên sư huynh thích nghiên cứu những đồ chơi này, gần như bày kín cả căn phòng của hắn ta. Lúc này Cửu Thiên còn tưởng đây là ám khí gì. Không ngờ vậy mà dùng như này.
Trên mặt Nhất Thanh sư tôn mang theo khí đen. Hàn Liên này, người ta nói ngươi thô bỉ, ngươi còn thật sự muốn phóng cứt. Mùi này, thật sự không khác gì cứt.
Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Hàn Liên, đừng làm những thứ này nữa.”
Hàn Liên đang chuẩn bị ném hết những thứ trong tay đi. Nghe thấy lời của Nhất Thanh sư tôn, vội vàng dừng động tác.
Đám người Lang Kiếm vội vàng lùi lại mấy bước. Nhìn đám người Hàn Liên, giống như nữ tử nhà lành nhìn thấy lưu manh nổi tiếng, thật sự là tránh được bao xa thì lùi bấy nhiêu.
Đạo Quang sư tôn lắc đầu bất lực. Đệch, hôm nay nháo như này. Đợi đám người của Phiêu Miểu Viện này trở về lan tin, Nhất Nguyên Viện của bọn họ lại nổi tiếng rồi.
Nhất Thanh sư tôn trừng mắt với Hàn Liên, Hàn Liên bất lực để quả cầu trong tay xuống.
Nhất Thanh sư tôn trừng mắt nói: “Còn?”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 238Đặc biệt là Hàn Liên cười rất khoa trương, khiến sắc mặt của những người mà Lang Kiếm dẫn tới đen đi.Lang Kiếm cũng hơi nhíu mày, đám lão già của Nhất Nguyên Viện này thật không biết điều. Hắn ta khách sáo với bọn họ, bọn họ vậy mà còn dám ngang ngược như vậy. Thật sự nghĩ không thông tại sao viện trưởng lại để loại người này tiếp tục lập phân viện ở Học Viện Võ Đạo.Đằng sau Lang Kiếm, một nam tử mắt xếch nói: “Sớm đã nghe nói người của Nhất Nguyên Viện thô bỉ, hôm nay vừa thấy, quả nhiên lời này không sai.”Tĩnh Như nghe vậy thì khẽ cười, nụ cười kinh động lòng người, khiến nam tử vừa lên tiếng cũng hơi liếc mắt, thầm nuốt nước bọt.Không cần nói nhiều, đây là một người dưới váy của Tĩnh Như, khóe miệng của Cửu Thiên nở nụ cười, vẻ mặt rất khinh thường.Hàn Liên mở miệng mắng to: “Ông đây là người thô kệch đó thì làm sao. Còn thô hơn cho ngươi xem nữa đấy.”Nói xong, Hàn Liên trực tiếp ném một thứ đen xì qua.Bụp một tiếng.Một cục sắt hình tròn bỗng nứt ra, từ bên trong tỏa ra làn khói màu vàng cứt.Mọi người còn chưa nhìn rõ là cái gì, sau đó một mùi hôi thối xộc vào mũi, Cửu Thiên lập tức nín thở.Đám người Hàn Liên, Sở Chính, Sở Trực giống như sớm đã chuẩn bị, cầm một cây dược liệu để ở trước mũi, tất cả làn khói lập tức vòng ra.Tĩnh Như và một nữ tử khác suýt nữa bị hun ngất. Vẫn là Lang Kiếm phản ứng nhanh, phấy tay áo liên tục làm tan làn khói.“Đây là cái gì?”Lang Kiếm gầm lên.Hàn Liên cười rồi nói: “Cái này gọi là chào mừng quý khách, đồ tốt chúng ta đặc biệt chuẩn bị cho các người, mùi vị không tồi chứ. Chỗ tôi vẫn còn một ít, ngươi muốn thử nữa không.”Nói xong, Hàn Liên lấy ra một đống quả cầu nhỏ màu đen.Cửu Thiên nhìn thấy nhưng quả cầu này thì sững người. Những thứ này hắn từng nhìn thấy, Hàn Liên sư huynh thích nghiên cứu những đồ chơi này, gần như bày kín cả căn phòng của hắn ta. Lúc này Cửu Thiên còn tưởng đây là ám khí gì. Không ngờ vậy mà dùng như này.Trên mặt Nhất Thanh sư tôn mang theo khí đen. Hàn Liên này, người ta nói ngươi thô bỉ, ngươi còn thật sự muốn phóng cứt. Mùi này, thật sự không khác gì cứt.Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Hàn Liên, đừng làm những thứ này nữa.”Hàn Liên đang chuẩn bị ném hết những thứ trong tay đi. Nghe thấy lời của Nhất Thanh sư tôn, vội vàng dừng động tác.Đám người Lang Kiếm vội vàng lùi lại mấy bước. Nhìn đám người Hàn Liên, giống như nữ tử nhà lành nhìn thấy lưu manh nổi tiếng, thật sự là tránh được bao xa thì lùi bấy nhiêu.Đạo Quang sư tôn lắc đầu bất lực. Đệch, hôm nay nháo như này. Đợi đám người của Phiêu Miểu Viện này trở về lan tin, Nhất Nguyên Viện của bọn họ lại nổi tiếng rồi.Nhất Thanh sư tôn trừng mắt với Hàn Liên, Hàn Liên bất lực để quả cầu trong tay xuống.Nhất Thanh sư tôn trừng mắt nói: “Còn?”