Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 263
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 263Hàn Liên bực mình đáp: “Biết rồi biết rồi. Mỗi lần tới đây, huynh đều nhắc lại một lần. Nhị sư huynh không thấy chán hả, đệ nghe tới chán luôn rồi.”Sở Chính lắc đầu thở dài: “Tiếc là đệ có nghe lọt tai lần nào đâu.”Cửu Thiên quan sát xung quanh, sau đó bèn hỏi: “Sao nơi này lại phồn hoa tới vậy? Còn có nhiều người nữa.”Sở Chính sững người, sau đó mới nhìn Cửu Thiên bằng vẻ mặt kỳ quái: “Cửu Thiên sư đệ, xem ra đệ cũng bị bầu không khí của Nhất Nguyên Viện hại rồi.”Cửu Thiên khó hiểu: “Nghĩa là sao?”Cửu Thiên tỏ vẻ tao rất hiểu mà vỗ vai Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, ý của nhị sư huynh là, đệ ở Nhất Nguyên Viện lâu quá nên cứ tưởng những nơi khác cũng giống như Nhất Nguyên Viện chúng ta. Thực ra, không phải thế đâu.”Hàn Liên ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt bi ai: “Cửu Thiên sư đệ, đệ có biết những phân viện khác lớn thế nào không? Tráng lệ thế nào không? Lung linh lấp lánh, mỹ nữ như mây thế nào không?”Hàn Liên tự vỗ lên trán: “Khi đến địa bàn của Minh Tâm Viện, huynh thật sự đã bị sốc. Đầu huynh bị úng nước thế nào mới chọn Nhất Nguyên Viện vậy chứ! Minh Tâm Viện của người ta còn lớn hơn thành trì ở quê huynh. Mỗi đệ tử đều được phân một đại trạch viện rộng cả trăm mẫu. Cảnh đẹp như tranh, muốn gì có đó. Hơn nữa, chỉ cần tu vi tăng nhanh, sư tôn còn có thể thưởng cho đệ quản gia, người hầu. Đó mới là thoải mái, đó mới là phê. Mỗi đệ tử đều là ông chủ lớn, chỉ cần yên tâm tu luyện là được.Nói tới đây, Sở Chính, Sở Trực sư huynh cũng thở dài.Sở Chính sư huynh nói tiếp: “Minh Tâm Viện đã tính là tệ rồi đó. Huynh nghe nói mỗi tháng ở Âm Dương Viện còn phát đồ cơ, không nghìn vạn đồng vàng cũng là công pháp dược liệu. Nếu ai có đóng góp cho viện thì người đó còn được đến tháp trung tâm tự chọn lựa công pháp binh khí nữa cơ. Không chỉ có thể tự mình dùng mà còn có thể chép lại rồi truyền cho gia tộc bất cứ khi nào. Mỗi khi có đệ tử được vào Âm Dương Viện, bên ngoài đều có rất nhiều người tranh giành vị trí người hầu của đệ tử đó. Chỉ riêng việc bán vị trí người hầu thôi, bọn họ đã có thể thu được ít nhất mười mấy vạn đồng vàng.”
Chương 263
Hàn Liên bực mình đáp: “Biết rồi biết rồi. Mỗi lần tới đây, huynh đều nhắc lại một lần. Nhị sư huynh không thấy chán hả, đệ nghe tới chán luôn rồi.”
Sở Chính lắc đầu thở dài: “Tiếc là đệ có nghe lọt tai lần nào đâu.”
Cửu Thiên quan sát xung quanh, sau đó bèn hỏi: “Sao nơi này lại phồn hoa tới vậy? Còn có nhiều người nữa.”
Sở Chính sững người, sau đó mới nhìn Cửu Thiên bằng vẻ mặt kỳ quái: “Cửu Thiên sư đệ, xem ra đệ cũng bị bầu không khí của Nhất Nguyên Viện hại rồi.”
Cửu Thiên khó hiểu: “Nghĩa là sao?”
Cửu Thiên tỏ vẻ tao rất hiểu mà vỗ vai Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, ý của nhị sư huynh là, đệ ở Nhất Nguyên Viện lâu quá nên cứ tưởng những nơi khác cũng giống như Nhất Nguyên Viện chúng ta. Thực ra, không phải thế đâu.”
Hàn Liên ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt bi ai: “Cửu Thiên sư đệ, đệ có biết những phân viện khác lớn thế nào không? Tráng lệ thế nào không? Lung linh lấp lánh, mỹ nữ như mây thế nào không?”
Hàn Liên tự vỗ lên trán: “Khi đến địa bàn của Minh Tâm Viện, huynh thật sự đã bị sốc. Đầu huynh bị úng nước thế nào mới chọn Nhất Nguyên Viện vậy chứ! Minh Tâm Viện của người ta còn lớn hơn thành trì ở quê huynh. Mỗi đệ tử đều được phân một đại trạch viện rộng cả trăm mẫu. Cảnh đẹp như tranh, muốn gì có đó. Hơn nữa, chỉ cần tu vi tăng nhanh, sư tôn còn có thể thưởng cho đệ quản gia, người hầu. Đó mới là thoải mái, đó mới là phê. Mỗi đệ tử đều là ông chủ lớn, chỉ cần yên tâm tu luyện là được.
Nói tới đây, Sở Chính, Sở Trực sư huynh cũng thở dài.
Sở Chính sư huynh nói tiếp: “Minh Tâm Viện đã tính là tệ rồi đó. Huynh nghe nói mỗi tháng ở Âm Dương Viện còn phát đồ cơ, không nghìn vạn đồng vàng cũng là công pháp dược liệu. Nếu ai có đóng góp cho viện thì người đó còn được đến tháp trung tâm tự chọn lựa công pháp binh khí nữa cơ. Không chỉ có thể tự mình dùng mà còn có thể chép lại rồi truyền cho gia tộc bất cứ khi nào. Mỗi khi có đệ tử được vào Âm Dương Viện, bên ngoài đều có rất nhiều người tranh giành vị trí người hầu của đệ tử đó. Chỉ riêng việc bán vị trí người hầu thôi, bọn họ đã có thể thu được ít nhất mười mấy vạn đồng vàng.”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 263Hàn Liên bực mình đáp: “Biết rồi biết rồi. Mỗi lần tới đây, huynh đều nhắc lại một lần. Nhị sư huynh không thấy chán hả, đệ nghe tới chán luôn rồi.”Sở Chính lắc đầu thở dài: “Tiếc là đệ có nghe lọt tai lần nào đâu.”Cửu Thiên quan sát xung quanh, sau đó bèn hỏi: “Sao nơi này lại phồn hoa tới vậy? Còn có nhiều người nữa.”Sở Chính sững người, sau đó mới nhìn Cửu Thiên bằng vẻ mặt kỳ quái: “Cửu Thiên sư đệ, xem ra đệ cũng bị bầu không khí của Nhất Nguyên Viện hại rồi.”Cửu Thiên khó hiểu: “Nghĩa là sao?”Cửu Thiên tỏ vẻ tao rất hiểu mà vỗ vai Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, ý của nhị sư huynh là, đệ ở Nhất Nguyên Viện lâu quá nên cứ tưởng những nơi khác cũng giống như Nhất Nguyên Viện chúng ta. Thực ra, không phải thế đâu.”Hàn Liên ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt bi ai: “Cửu Thiên sư đệ, đệ có biết những phân viện khác lớn thế nào không? Tráng lệ thế nào không? Lung linh lấp lánh, mỹ nữ như mây thế nào không?”Hàn Liên tự vỗ lên trán: “Khi đến địa bàn của Minh Tâm Viện, huynh thật sự đã bị sốc. Đầu huynh bị úng nước thế nào mới chọn Nhất Nguyên Viện vậy chứ! Minh Tâm Viện của người ta còn lớn hơn thành trì ở quê huynh. Mỗi đệ tử đều được phân một đại trạch viện rộng cả trăm mẫu. Cảnh đẹp như tranh, muốn gì có đó. Hơn nữa, chỉ cần tu vi tăng nhanh, sư tôn còn có thể thưởng cho đệ quản gia, người hầu. Đó mới là thoải mái, đó mới là phê. Mỗi đệ tử đều là ông chủ lớn, chỉ cần yên tâm tu luyện là được.Nói tới đây, Sở Chính, Sở Trực sư huynh cũng thở dài.Sở Chính sư huynh nói tiếp: “Minh Tâm Viện đã tính là tệ rồi đó. Huynh nghe nói mỗi tháng ở Âm Dương Viện còn phát đồ cơ, không nghìn vạn đồng vàng cũng là công pháp dược liệu. Nếu ai có đóng góp cho viện thì người đó còn được đến tháp trung tâm tự chọn lựa công pháp binh khí nữa cơ. Không chỉ có thể tự mình dùng mà còn có thể chép lại rồi truyền cho gia tộc bất cứ khi nào. Mỗi khi có đệ tử được vào Âm Dương Viện, bên ngoài đều có rất nhiều người tranh giành vị trí người hầu của đệ tử đó. Chỉ riêng việc bán vị trí người hầu thôi, bọn họ đã có thể thu được ít nhất mười mấy vạn đồng vàng.”