Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 270

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 270Bọn họ rất thích đánh nhau, đặc biệt là đánh nhau vì gái.Hàn Liên đứng yên rồi quay đầu nhìn Lãnh Tử Thâm: ‘Dám cược một ván không, sư huynh Lãnh Tử Thâm của Âm Dương viện?Lãnh Tử Thâm liếc mắt nhìn Cửu Thiên, hắn ta cười lạnh: “Ngươi muốn cược gì thì nói đi, đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện.”Cứ một câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện, hai câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện kiến sắc mặt của Hàn Liên vô cùng tệ.Hàn Liên nghiến rắng: “Không có gì khác, ta muốn cược một đạp. Nếu ngươi thua thì phải để ta đạp một phát. Lúc khuôn mặt của ngươi biến thành đầu heo chắc chắn rất thú vị.”Lãnh Tử Thâm bật cười: “Được thôi. Nhưng nếu sư đệ của ngươi thua thì ngươi phải hét 10 lần ‘Nhất Nguyên viện là đồ rác rưởi, hét thật lớn, hét sao cho cả Định Bảo Sơn đều nghe thấy đấy.”“Không thành vấn đề.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Hàn Liên vươn tay ra, Lãnh Tử Thâm cũng vươn tay ra, hai người chưởng một chưởng ước hẹn.Thấy Hàn Liên và Lãnh Tử Thâm cá cược, những người khác cũng bắt đầu hô lên.“Tới tới tới, đặt cược đây đặt cược đây. Nhất Nguyên viện thắng, 1 ăn 10. Âm Dương viện thắng, 10 ăn 1”“Tôi đặt Âm Dương viện Dụ Lãng thắng.”“Tôi cũng đặt Âm Dương viện thắng.”Hai tên mập lập tức mở sòng cược, tên mập lớn thu tiền, tên mập nhỏ ghi chép, hai tên mập cười tít cả mắt.Thấy bên này bắt đầu đặt cược, Cửu Thiên cũng sờ một hồi trong chiếc nhẫn của mình, sau đó đột nhiên ném ra một cái túi nhỏ: “Tôi đặt tôi thắng.”Tên mập nhỏ lập tức nhặt cái túi lên chuẩn bi ghi chép thì Dụ Lãng bỗng bật cười: “Tôi cũng đặt cho bản thân. Tiền cược giống hắn ta.”Cửu Thiên mỉm cười: “Ngươi chắc chắn muốn cược giống ta? Tôi sợ ngươi trả không nổi.”Dụ Lãng nói: “Thứ mà ngươi có thể đem ra cược thì ta cũng có thể. Chỉ sợ ngươi không thắng nổi thôi”Cửu Thiên xoay người nhìn tên mập nhỏ: “Đừng vội mở cái túi đó ra. Đợi đánh xong rồi nói tiếp.”Tên mập nhỏ mỉm cười đem chiếc túi đặt trước mặt mọi người. Chiếc túi vô cùng bình thường khiến bọn họ hơi buồn cười. Chẳng phải cũng chỉ là chút tiền thôi sao, có gì đáng để úp úp mở mở chứ.Lúc này, Linh Bối đột nhiên đi tới rồi lấy từ trong túi ra mười mấy đồng vàng: “Đợi một chút, tôi cũng muốn cược, tôi đặt Nhất Nguyên viện Cửu Thiên thắng”Đám đông sững sờ, đến cả Yên Hoài đứng cạnh Linh Bối cũng ngạc nhiên. Lãnh Tử Thâm còn đen mặt hơn cả.Yên Hoài kéo tay Linh Bối: “Linh Bối, muội điên rồi, sao muội lại đặt thằng ngu kia thắng chứ. Muội dư tiền lắm sao?”Linh Bối đặt tiền xuống rồi nhỏ giọng nói: “Muội quả thật không có nhiều tiền nhưng muội thấy hắn †a có thể thắng.”Nói xong, Linh Bối hướng mắt về phía Cửu Thiên, ánh mắt cô ta hơi loé lên.Cửu Thiên cười nhẹ. Cô nương Linh Bối này khá thú vị đấy.

Chương 270

Bọn họ rất thích đánh nhau, đặc biệt là đánh nhau vì gái.

Hàn Liên đứng yên rồi quay đầu nhìn Lãnh Tử Thâm: ‘Dám cược một ván không, sư huynh Lãnh Tử Thâm của Âm Dương viện?

Lãnh Tử Thâm liếc mắt nhìn Cửu Thiên, hắn ta cười lạnh: “Ngươi muốn cược gì thì nói đi, đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện.”

Cứ một câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện, hai câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện kiến sắc mặt của Hàn Liên vô cùng tệ.

Hàn Liên nghiến rắng: “Không có gì khác, ta muốn cược một đạp. Nếu ngươi thua thì phải để ta đạp một phát. Lúc khuôn mặt của ngươi biến thành đầu heo chắc chắn rất thú vị.”

Lãnh Tử Thâm bật cười: “Được thôi. Nhưng nếu sư đệ của ngươi thua thì ngươi phải hét 10 lần ‘Nhất Nguyên viện là đồ rác rưởi, hét thật lớn, hét sao cho cả Định Bảo Sơn đều nghe thấy đấy.”

“Không thành vấn đề.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hàn Liên vươn tay ra, Lãnh Tử Thâm cũng vươn tay ra, hai người chưởng một chưởng ước hẹn.

Thấy Hàn Liên và Lãnh Tử Thâm cá cược, những người khác cũng bắt đầu hô lên.

“Tới tới tới, đặt cược đây đặt cược đây. Nhất Nguyên viện thắng, 1 ăn 10. Âm Dương viện thắng, 10 ăn 1”

“Tôi đặt Âm Dương viện Dụ Lãng thắng.”

“Tôi cũng đặt Âm Dương viện thắng.”

Hai tên mập lập tức mở sòng cược, tên mập lớn thu tiền, tên mập nhỏ ghi chép, hai tên mập cười tít cả mắt.

Thấy bên này bắt đầu đặt cược, Cửu Thiên cũng sờ một hồi trong chiếc nhẫn của mình, sau đó đột nhiên ném ra một cái túi nhỏ: “Tôi đặt tôi thắng.”

Tên mập nhỏ lập tức nhặt cái túi lên chuẩn bi ghi chép thì Dụ Lãng bỗng bật cười: “Tôi cũng đặt cho bản thân. Tiền cược giống hắn ta.”

Cửu Thiên mỉm cười: “Ngươi chắc chắn muốn cược giống ta? Tôi sợ ngươi trả không nổi.”

Dụ Lãng nói: “Thứ mà ngươi có thể đem ra cược thì ta cũng có thể. Chỉ sợ ngươi không thắng nổi thôi”

Cửu Thiên xoay người nhìn tên mập nhỏ: “Đừng vội mở cái túi đó ra. Đợi đánh xong rồi nói tiếp.”

Tên mập nhỏ mỉm cười đem chiếc túi đặt trước mặt mọi người. Chiếc túi vô cùng bình thường khiến bọn họ hơi buồn cười. Chẳng phải cũng chỉ là chút tiền thôi sao, có gì đáng để úp úp mở mở chứ.

Lúc này, Linh Bối đột nhiên đi tới rồi lấy từ trong túi ra mười mấy đồng vàng: “Đợi một chút, tôi cũng muốn cược, tôi đặt Nhất Nguyên viện Cửu Thiên thắng”

Đám đông sững sờ, đến cả Yên Hoài đứng cạnh Linh Bối cũng ngạc nhiên. Lãnh Tử Thâm còn đen mặt hơn cả.

Yên Hoài kéo tay Linh Bối: “Linh Bối, muội điên rồi, sao muội lại đặt thằng ngu kia thắng chứ. Muội dư tiền lắm sao?”

Linh Bối đặt tiền xuống rồi nhỏ giọng nói: “Muội quả thật không có nhiều tiền nhưng muội thấy hắn †a có thể thắng.”

Nói xong, Linh Bối hướng mắt về phía Cửu Thiên, ánh mắt cô ta hơi loé lên.

Cửu Thiên cười nhẹ. Cô nương Linh Bối này khá thú vị đấy.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 270Bọn họ rất thích đánh nhau, đặc biệt là đánh nhau vì gái.Hàn Liên đứng yên rồi quay đầu nhìn Lãnh Tử Thâm: ‘Dám cược một ván không, sư huynh Lãnh Tử Thâm của Âm Dương viện?Lãnh Tử Thâm liếc mắt nhìn Cửu Thiên, hắn ta cười lạnh: “Ngươi muốn cược gì thì nói đi, đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện.”Cứ một câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện, hai câu đồ rác rưởi của Nhất Nguyên viện kiến sắc mặt của Hàn Liên vô cùng tệ.Hàn Liên nghiến rắng: “Không có gì khác, ta muốn cược một đạp. Nếu ngươi thua thì phải để ta đạp một phát. Lúc khuôn mặt của ngươi biến thành đầu heo chắc chắn rất thú vị.”Lãnh Tử Thâm bật cười: “Được thôi. Nhưng nếu sư đệ của ngươi thua thì ngươi phải hét 10 lần ‘Nhất Nguyên viện là đồ rác rưởi, hét thật lớn, hét sao cho cả Định Bảo Sơn đều nghe thấy đấy.”“Không thành vấn đề.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Hàn Liên vươn tay ra, Lãnh Tử Thâm cũng vươn tay ra, hai người chưởng một chưởng ước hẹn.Thấy Hàn Liên và Lãnh Tử Thâm cá cược, những người khác cũng bắt đầu hô lên.“Tới tới tới, đặt cược đây đặt cược đây. Nhất Nguyên viện thắng, 1 ăn 10. Âm Dương viện thắng, 10 ăn 1”“Tôi đặt Âm Dương viện Dụ Lãng thắng.”“Tôi cũng đặt Âm Dương viện thắng.”Hai tên mập lập tức mở sòng cược, tên mập lớn thu tiền, tên mập nhỏ ghi chép, hai tên mập cười tít cả mắt.Thấy bên này bắt đầu đặt cược, Cửu Thiên cũng sờ một hồi trong chiếc nhẫn của mình, sau đó đột nhiên ném ra một cái túi nhỏ: “Tôi đặt tôi thắng.”Tên mập nhỏ lập tức nhặt cái túi lên chuẩn bi ghi chép thì Dụ Lãng bỗng bật cười: “Tôi cũng đặt cho bản thân. Tiền cược giống hắn ta.”Cửu Thiên mỉm cười: “Ngươi chắc chắn muốn cược giống ta? Tôi sợ ngươi trả không nổi.”Dụ Lãng nói: “Thứ mà ngươi có thể đem ra cược thì ta cũng có thể. Chỉ sợ ngươi không thắng nổi thôi”Cửu Thiên xoay người nhìn tên mập nhỏ: “Đừng vội mở cái túi đó ra. Đợi đánh xong rồi nói tiếp.”Tên mập nhỏ mỉm cười đem chiếc túi đặt trước mặt mọi người. Chiếc túi vô cùng bình thường khiến bọn họ hơi buồn cười. Chẳng phải cũng chỉ là chút tiền thôi sao, có gì đáng để úp úp mở mở chứ.Lúc này, Linh Bối đột nhiên đi tới rồi lấy từ trong túi ra mười mấy đồng vàng: “Đợi một chút, tôi cũng muốn cược, tôi đặt Nhất Nguyên viện Cửu Thiên thắng”Đám đông sững sờ, đến cả Yên Hoài đứng cạnh Linh Bối cũng ngạc nhiên. Lãnh Tử Thâm còn đen mặt hơn cả.Yên Hoài kéo tay Linh Bối: “Linh Bối, muội điên rồi, sao muội lại đặt thằng ngu kia thắng chứ. Muội dư tiền lắm sao?”Linh Bối đặt tiền xuống rồi nhỏ giọng nói: “Muội quả thật không có nhiều tiền nhưng muội thấy hắn †a có thể thắng.”Nói xong, Linh Bối hướng mắt về phía Cửu Thiên, ánh mắt cô ta hơi loé lên.Cửu Thiên cười nhẹ. Cô nương Linh Bối này khá thú vị đấy.

Chương 270