Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 274
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 274Lãnh Tử Thâm nghiến răng không đáp, hắn ta đã tức tới run người. Lãnh Tử Thâm nghiến răng nhìn Hàn Liên: “Ngươi dám đánh một trận với ta không.”Hàn Liên bật cười: ‘Không dám, ta thật sự không dám nha. Haha, ta đã thắng rồi thì sao còn cần cá cược với ngươi cứ. Thắng thì lấy tiền cược rồi đi thôi, đây mới là việc ta thích làm. Bây giờ, ngươi hãy vác mặt mình lại đây để ông đá một cước. Yên tâm, †a sẽ không ra tay quá mạnh đâu, cùng lắm chỉ đá ngươi thành cái bánh dẹt thôi. Không nguy hiểm tới tính mạng đâu.”Lãnh Tử Thâm muốn chém chết thằng khốn này nhưng lại không thể. Thua cược rồi đi chém người, chuyện xấu như vậy sẽ khiến hắn ta bị khai trừ khỏi Âm Dương viện mất.Hàn Liên ngoắc ngoắc tay với Lãnh Tử Thâm, trên mặt tràn đầy ý cười.Lãnh Tử Thâm tức run người, những đệ tử Âm Dương viện đứng quanh cũng không nhìn nổi nữa mà lớn tiếng chỉ trích.“Tiểu tử Nhất Nguyên viện kia, ngươi đừng có quá đáng.”“Ngươi mà dám đạp mặt Lãnh Tử Thâm sư huynh, coi chừng tất cả đệ tử Âm Dương viện tới lấy cái mạng chó của ngươi.”Yên Hoài đứng cạnh cũng nói: “Vị thiếu hiệp Nhất Nguyên viện này, loại cược này cũng chỉ là một trò đùa, không cần xem là thật. Chi bằng nể mặt ta bỏ qua chuyện này đi.”Yên Hoài hơi mỉm cười kiến không ít đệ tử xung quanh trợn mắt, cổ họng khô khốc hẳn đi.Hàn Liên nuốt nước miếng, hắn ta liếc nhìn Yên Hoài rồi cười: “Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi là cô khiến tôi bỏ qua ván cược này rồi. Nhưng tiếc là tôi ngứa mắt thằng công tử Âm Dương viện này đấy. Bây giờ, lập tức, vác cái mặt của ngươi sang đây cho ông đạp. Đệ tử Âm Dương viện không biết bốn chữ dám chơi dám chịu sao? Nếu mấy người thừa nhận mình là kiểu người không biết xấu hổ thì biến đi, ông đây ra ngoài sẽ giúp mấy người tuyên truyền danh tiếng. Những người đứng ở đây cũng có thể làm chứng. Đệ tử Âm Dương viện chính là đồ hèn.Hàn Liên phun ra một ngụm nước bọt, có thể vì đã theo Nhất Thanh sư tôn cũng lâu nên lượng nước bọt của Hàn Liên nhiều hơn người bình thường.Ngụm nước bọt bắn thẳng lên giày của Lãnh Tử Thâm.Sắc mặt Lãnh Tử Thâm tái mét, toàn bộ canh kình trong người đều có khuynh hướng bùng nổ.Lãnh Tử Thâm bước một bước lên trước.“Tới đi, ta đứng đây cho ngươi đá, ta muốn xem xem ngươi có thể động vào tôi hay không.”Nói xong, Lãnh Tử Thâm vận canh kình bọc thân.Canh kình của dân ngoại canh trông như một bộ quần áo màu trắng mặc trên người, bên trên có từng đường hoa văn đại biểu cho mức độ tu vi ngoại canh của Lãnh Tử Thâm.Hàn Liên cười haha: “Đứng yên là được.”Hàn Liên tiến tới rồi đá một cước. Một cước này đá thẳng vào mặt Lãnh Tử Thâm.Không chút tiếng động, cũng không có sự va chạm canh khí, chân Hàn Liên như một lưỡi dao nhẹ nhàng chém nứt canh kình của Lãnh Tử Thâm.Canh kình bọc quanh người Lãnh Tử Thâm không hề có tác dụng phòng thủ chút nào, hắn ta kinh ngạc nhìn Hàn Liên đá vào mặt mình.Lãnh Tử Thâm bay thẳng ra xa mười trượng rồi bốp một tiếng và rơi xuống đất.Mọi người kinh hãi quay đầu lại, trên mặt Lãnh Tử Thâm đã in một dấu chân lớn cực kỳ rõ ràng. Cả khuôn mặt đã bị Hàn Liên đá lệch. Gương mặt anh tuấn lúc trước, bây giờ trông như cái đầu heo.“Sướng!”
Chương 274
Lãnh Tử Thâm nghiến răng không đáp, hắn ta đã tức tới run người. Lãnh Tử Thâm nghiến răng nhìn Hàn Liên: “Ngươi dám đánh một trận với ta không.”
Hàn Liên bật cười: ‘Không dám, ta thật sự không dám nha. Haha, ta đã thắng rồi thì sao còn cần cá cược với ngươi cứ. Thắng thì lấy tiền cược rồi đi thôi, đây mới là việc ta thích làm. Bây giờ, ngươi hãy vác mặt mình lại đây để ông đá một cước. Yên tâm, †a sẽ không ra tay quá mạnh đâu, cùng lắm chỉ đá ngươi thành cái bánh dẹt thôi. Không nguy hiểm tới tính mạng đâu.”
Lãnh Tử Thâm muốn chém chết thằng khốn này nhưng lại không thể. Thua cược rồi đi chém người, chuyện xấu như vậy sẽ khiến hắn ta bị khai trừ khỏi Âm Dương viện mất.
Hàn Liên ngoắc ngoắc tay với Lãnh Tử Thâm, trên mặt tràn đầy ý cười.
Lãnh Tử Thâm tức run người, những đệ tử Âm Dương viện đứng quanh cũng không nhìn nổi nữa mà lớn tiếng chỉ trích.
“Tiểu tử Nhất Nguyên viện kia, ngươi đừng có quá đáng.”
“Ngươi mà dám đạp mặt Lãnh Tử Thâm sư huynh, coi chừng tất cả đệ tử Âm Dương viện tới lấy cái mạng chó của ngươi.”
Yên Hoài đứng cạnh cũng nói: “Vị thiếu hiệp Nhất Nguyên viện này, loại cược này cũng chỉ là một trò đùa, không cần xem là thật. Chi bằng nể mặt ta bỏ qua chuyện này đi.”
Yên Hoài hơi mỉm cười kiến không ít đệ tử xung quanh trợn mắt, cổ họng khô khốc hẳn đi.
Hàn Liên nuốt nước miếng, hắn ta liếc nhìn Yên Hoài rồi cười: “Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi là cô khiến tôi bỏ qua ván cược này rồi. Nhưng tiếc là tôi ngứa mắt thằng công tử Âm Dương viện này đấy. Bây giờ, lập tức, vác cái mặt của ngươi sang đây cho ông đạp. Đệ tử Âm Dương viện không biết bốn chữ dám chơi dám chịu sao? Nếu mấy người thừa nhận mình là kiểu người không biết xấu hổ thì biến đi, ông đây ra ngoài sẽ giúp mấy người tuyên truyền danh tiếng. Những người đứng ở đây cũng có thể làm chứng. Đệ tử Âm Dương viện chính là đồ hèn.
Hàn Liên phun ra một ngụm nước bọt, có thể vì đã theo Nhất Thanh sư tôn cũng lâu nên lượng nước bọt của Hàn Liên nhiều hơn người bình thường.
Ngụm nước bọt bắn thẳng lên giày của Lãnh Tử Thâm.
Sắc mặt Lãnh Tử Thâm tái mét, toàn bộ canh kình trong người đều có khuynh hướng bùng nổ.
Lãnh Tử Thâm bước một bước lên trước.
“Tới đi, ta đứng đây cho ngươi đá, ta muốn xem xem ngươi có thể động vào tôi hay không.”
Nói xong, Lãnh Tử Thâm vận canh kình bọc thân.
Canh kình của dân ngoại canh trông như một bộ quần áo màu trắng mặc trên người, bên trên có từng đường hoa văn đại biểu cho mức độ tu vi ngoại canh của Lãnh Tử Thâm.
Hàn Liên cười haha: “Đứng yên là được.”
Hàn Liên tiến tới rồi đá một cước. Một cước này đá thẳng vào mặt Lãnh Tử Thâm.
Không chút tiếng động, cũng không có sự va chạm canh khí, chân Hàn Liên như một lưỡi dao nhẹ nhàng chém nứt canh kình của Lãnh Tử Thâm.
Canh kình bọc quanh người Lãnh Tử Thâm không hề có tác dụng phòng thủ chút nào, hắn ta kinh ngạc nhìn Hàn Liên đá vào mặt mình.
Lãnh Tử Thâm bay thẳng ra xa mười trượng rồi bốp một tiếng và rơi xuống đất.
Mọi người kinh hãi quay đầu lại, trên mặt Lãnh Tử Thâm đã in một dấu chân lớn cực kỳ rõ ràng. Cả khuôn mặt đã bị Hàn Liên đá lệch. Gương mặt anh tuấn lúc trước, bây giờ trông như cái đầu heo.
“Sướng!”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 274Lãnh Tử Thâm nghiến răng không đáp, hắn ta đã tức tới run người. Lãnh Tử Thâm nghiến răng nhìn Hàn Liên: “Ngươi dám đánh một trận với ta không.”Hàn Liên bật cười: ‘Không dám, ta thật sự không dám nha. Haha, ta đã thắng rồi thì sao còn cần cá cược với ngươi cứ. Thắng thì lấy tiền cược rồi đi thôi, đây mới là việc ta thích làm. Bây giờ, ngươi hãy vác mặt mình lại đây để ông đá một cước. Yên tâm, †a sẽ không ra tay quá mạnh đâu, cùng lắm chỉ đá ngươi thành cái bánh dẹt thôi. Không nguy hiểm tới tính mạng đâu.”Lãnh Tử Thâm muốn chém chết thằng khốn này nhưng lại không thể. Thua cược rồi đi chém người, chuyện xấu như vậy sẽ khiến hắn ta bị khai trừ khỏi Âm Dương viện mất.Hàn Liên ngoắc ngoắc tay với Lãnh Tử Thâm, trên mặt tràn đầy ý cười.Lãnh Tử Thâm tức run người, những đệ tử Âm Dương viện đứng quanh cũng không nhìn nổi nữa mà lớn tiếng chỉ trích.“Tiểu tử Nhất Nguyên viện kia, ngươi đừng có quá đáng.”“Ngươi mà dám đạp mặt Lãnh Tử Thâm sư huynh, coi chừng tất cả đệ tử Âm Dương viện tới lấy cái mạng chó của ngươi.”Yên Hoài đứng cạnh cũng nói: “Vị thiếu hiệp Nhất Nguyên viện này, loại cược này cũng chỉ là một trò đùa, không cần xem là thật. Chi bằng nể mặt ta bỏ qua chuyện này đi.”Yên Hoài hơi mỉm cười kiến không ít đệ tử xung quanh trợn mắt, cổ họng khô khốc hẳn đi.Hàn Liên nuốt nước miếng, hắn ta liếc nhìn Yên Hoài rồi cười: “Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi là cô khiến tôi bỏ qua ván cược này rồi. Nhưng tiếc là tôi ngứa mắt thằng công tử Âm Dương viện này đấy. Bây giờ, lập tức, vác cái mặt của ngươi sang đây cho ông đạp. Đệ tử Âm Dương viện không biết bốn chữ dám chơi dám chịu sao? Nếu mấy người thừa nhận mình là kiểu người không biết xấu hổ thì biến đi, ông đây ra ngoài sẽ giúp mấy người tuyên truyền danh tiếng. Những người đứng ở đây cũng có thể làm chứng. Đệ tử Âm Dương viện chính là đồ hèn.Hàn Liên phun ra một ngụm nước bọt, có thể vì đã theo Nhất Thanh sư tôn cũng lâu nên lượng nước bọt của Hàn Liên nhiều hơn người bình thường.Ngụm nước bọt bắn thẳng lên giày của Lãnh Tử Thâm.Sắc mặt Lãnh Tử Thâm tái mét, toàn bộ canh kình trong người đều có khuynh hướng bùng nổ.Lãnh Tử Thâm bước một bước lên trước.“Tới đi, ta đứng đây cho ngươi đá, ta muốn xem xem ngươi có thể động vào tôi hay không.”Nói xong, Lãnh Tử Thâm vận canh kình bọc thân.Canh kình của dân ngoại canh trông như một bộ quần áo màu trắng mặc trên người, bên trên có từng đường hoa văn đại biểu cho mức độ tu vi ngoại canh của Lãnh Tử Thâm.Hàn Liên cười haha: “Đứng yên là được.”Hàn Liên tiến tới rồi đá một cước. Một cước này đá thẳng vào mặt Lãnh Tử Thâm.Không chút tiếng động, cũng không có sự va chạm canh khí, chân Hàn Liên như một lưỡi dao nhẹ nhàng chém nứt canh kình của Lãnh Tử Thâm.Canh kình bọc quanh người Lãnh Tử Thâm không hề có tác dụng phòng thủ chút nào, hắn ta kinh ngạc nhìn Hàn Liên đá vào mặt mình.Lãnh Tử Thâm bay thẳng ra xa mười trượng rồi bốp một tiếng và rơi xuống đất.Mọi người kinh hãi quay đầu lại, trên mặt Lãnh Tử Thâm đã in một dấu chân lớn cực kỳ rõ ràng. Cả khuôn mặt đã bị Hàn Liên đá lệch. Gương mặt anh tuấn lúc trước, bây giờ trông như cái đầu heo.“Sướng!”