Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 276
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 276Bàng Cát lấy ra một viên đan dược để mọi người nhìn rõ, vẻ mặt của mọi người đột nhiên trở nên cổ quái. Mọi người đều là đệ tử tinh anh của trường võ đạo, đương nhiên đã từng nhìn thấy đan dược. Quan sát tỉ mỉ viên đan dược, ngửi mùi, một vài học viên gật đầu nói: “Chắc chắn là tứ phẩm đan dược.”Ánh mắt nhìn Dụ Lãng đã hoàn toàn biến thành tiếc hận, cười trên nỗi đau của người khác, thậm chí có cả sự đồng tình, đáng thương.Hàn Liên cười haha: “Cửu Thiên sư đệ, đệ thật độc ác. Cả mười bình đan dược, mẹ nó, hôm nay tên này không để lại q**n l*t, huynh sẽ không để cho hắn ta đi”Hàn Liên vội vàng đi đến bên cạnh Dụ Lãng, từ trên cao nhìn xuống nhìn Dụ Lãng: “Giả chết cũng không có tác dụng đâu. Nếu như ngươi không trả được, ta sẽ l*t s*ch quần áo của ngươi, sau đó ném ra đường. Dám cược dám nhận thua, con bạc thiêu thân chạy là chuyện bình thường, có lẽ đạo sư của Âm Dương viện các ngươi sẽ không để tâm đâu.”Dụ Lãng lại phun ra một ngụm máu tươi, quay đầu nhìn bốn xung quanh, hắn ta muốn tìm Lãnh Tử Thâm sư huynh giúp đỡ, dù sao cũng là Lãnh Tử Thâm sư huynh bảo hắn ta chiến đấu, nhưng tiếc là, Lãnh Tử Thâm sư huynh đã rời đi từ lâu rồi.Dụ Lãng mấp máy miệng, nhưng không nói được câu nào.Hàn Liên nhướng mày: “Nhìn dáng vẻ của ngươi là không giao ra được đúng không? Vậy thì chả còn cách nào nữa, Cửu Thiên sư đệ, đến đây, cùng với huynh c** q**n áo, chất vải quần áo của tên này rất được.”Nói xong, Hàn Liên định c** q**n Dụ Lãng.Thấy mình sắp bị cởi truồng cho mọi người xem, Dụ Lãng đột nhiên hét lên.“Đợi một chút, ta lấy ra được, ta lấy ra.”Dụ Lãng trực tiếp c** th*t l*ng của mình xuống, đưa cho Hàn Liên: “Đây là thắt lưng hư không của ta, chứa không gian trong phạm vi trăm trượng. Đủ tiền của mười bình đan dược kia.”Hàn Liên nghe thấy mấy chữ đai hư không, lập tức giật lấy chiếc thắt lưng.Truyền canh kình vào, Hàn Liên lập tức cười nói: “Khá tốt, khá tốt. Mặc dù vẫn còn thua kém một chút, nhưng, số tiền của những dược liệu bên trong xem như để đền dù.”Dụ Lãng suýt nữa phụ ra máu, chết tiệt, một chiếc thắt lưng hư không lẽ nào còn không so được với mười bình đan dược, còn phải dùng tiền dược liệu để đền bù?Dụ Lãng trợn tròn mắt, lần này đã hoàn toàn hôn mê.Hàn Liên đưa thắt lưng cho Cửu Thiên, nói: “Thắt lưng hư không, đồ tốt đó, nhận lấy đi.”Hàn Liệu nhỏ giọng, khẽ nói ở bên tai Cửu Thiên: “Số tiền trong đây chia cho huynh một nửa. Mẹ nó, tên này có tiền thật đấy.”Cửu Thiên cười, nhận lấy chiếc thắt lưng, sau đó đổi chiếc thắt lưng của mình.Có một chiếc thắt lưng như thế này, sau này hắn có thể chuyển những thứ trong nhẫn Cửu Tiêu vào.Mặc dù không gian của nhân Cửu Tiêu lớn hơn, nhưng nhẫn Cửu Tiêu là thứ mà sư phụ Ngô Tôn cho hắn, không thể tùy tiện để lộ ra ngoài, sau này bên trong nhẫn Cửu Tiêu chỉ cất những thứ quan trọng là được rồi. Còn những thứ linh tinh khác, đều có thể để vào trong thắt lưng.Linh Bối cũng đi đến trước mặt Bàng Cát nói: “Ta cũng cược Cửu Thiên công tử thắng.”Bàng Cát cười nói: “Biết, biết rồi. Một lấy mười, đây, chỗ này đều là của muội, Linh Bối cô nương.”Một đống tiền vàng nhỏ được đặt lên tay Linh Bối, cô ta lập tức cảm thấy vô cùng vui mừng. Bàng Cát, Bàng Sang đưa một nửa số tiền còn lại cho Cửu Thiên: “Cửu Thiên công tử, số tiền này đều là của đệ”Cửu Thiên nhận lấy tiền xu, mỉm cười, nhìn Bàng Cát nói: “Cảm ơn nhiều.”
Chương 276
Bàng Cát lấy ra một viên đan dược để mọi người nhìn rõ, vẻ mặt của mọi người đột nhiên trở nên cổ quái. Mọi người đều là đệ tử tinh anh của trường võ đạo, đương nhiên đã từng nhìn thấy đan dược. Quan sát tỉ mỉ viên đan dược, ngửi mùi, một vài học viên gật đầu nói: “Chắc chắn là tứ phẩm đan dược.”
Ánh mắt nhìn Dụ Lãng đã hoàn toàn biến thành tiếc hận, cười trên nỗi đau của người khác, thậm chí có cả sự đồng tình, đáng thương.
Hàn Liên cười haha: “Cửu Thiên sư đệ, đệ thật độc ác. Cả mười bình đan dược, mẹ nó, hôm nay tên này không để lại q**n l*t, huynh sẽ không để cho hắn ta đi”
Hàn Liên vội vàng đi đến bên cạnh Dụ Lãng, từ trên cao nhìn xuống nhìn Dụ Lãng: “Giả chết cũng không có tác dụng đâu. Nếu như ngươi không trả được, ta sẽ l*t s*ch quần áo của ngươi, sau đó ném ra đường. Dám cược dám nhận thua, con bạc thiêu thân chạy là chuyện bình thường, có lẽ đạo sư của Âm Dương viện các ngươi sẽ không để tâm đâu.”
Dụ Lãng lại phun ra một ngụm máu tươi, quay đầu nhìn bốn xung quanh, hắn ta muốn tìm Lãnh Tử Thâm sư huynh giúp đỡ, dù sao cũng là Lãnh Tử Thâm sư huynh bảo hắn ta chiến đấu, nhưng tiếc là, Lãnh Tử Thâm sư huynh đã rời đi từ lâu rồi.
Dụ Lãng mấp máy miệng, nhưng không nói được câu nào.
Hàn Liên nhướng mày: “Nhìn dáng vẻ của ngươi là không giao ra được đúng không? Vậy thì chả còn cách nào nữa, Cửu Thiên sư đệ, đến đây, cùng với huynh c** q**n áo, chất vải quần áo của tên này rất được.”
Nói xong, Hàn Liên định c** q**n Dụ Lãng.
Thấy mình sắp bị cởi truồng cho mọi người xem, Dụ Lãng đột nhiên hét lên.
“Đợi một chút, ta lấy ra được, ta lấy ra.”
Dụ Lãng trực tiếp c** th*t l*ng của mình xuống, đưa cho Hàn Liên: “Đây là thắt lưng hư không của ta, chứa không gian trong phạm vi trăm trượng. Đủ tiền của mười bình đan dược kia.”
Hàn Liên nghe thấy mấy chữ đai hư không, lập tức giật lấy chiếc thắt lưng.
Truyền canh kình vào, Hàn Liên lập tức cười nói: “Khá tốt, khá tốt. Mặc dù vẫn còn thua kém một chút, nhưng, số tiền của những dược liệu bên trong xem như để đền dù.”
Dụ Lãng suýt nữa phụ ra máu, chết tiệt, một chiếc thắt lưng hư không lẽ nào còn không so được với mười bình đan dược, còn phải dùng tiền dược liệu để đền bù?
Dụ Lãng trợn tròn mắt, lần này đã hoàn toàn hôn mê.
Hàn Liên đưa thắt lưng cho Cửu Thiên, nói: “Thắt lưng hư không, đồ tốt đó, nhận lấy đi.”
Hàn Liệu nhỏ giọng, khẽ nói ở bên tai Cửu Thiên: “Số tiền trong đây chia cho huynh một nửa. Mẹ nó, tên này có tiền thật đấy.”
Cửu Thiên cười, nhận lấy chiếc thắt lưng, sau đó đổi chiếc thắt lưng của mình.
Có một chiếc thắt lưng như thế này, sau này hắn có thể chuyển những thứ trong nhẫn Cửu Tiêu vào.
Mặc dù không gian của nhân Cửu Tiêu lớn hơn, nhưng nhẫn Cửu Tiêu là thứ mà sư phụ Ngô Tôn cho hắn, không thể tùy tiện để lộ ra ngoài, sau này bên trong nhẫn Cửu Tiêu chỉ cất những thứ quan trọng là được rồi. Còn những thứ linh tinh khác, đều có thể để vào trong thắt lưng.
Linh Bối cũng đi đến trước mặt Bàng Cát nói: “Ta cũng cược Cửu Thiên công tử thắng.”
Bàng Cát cười nói: “Biết, biết rồi. Một lấy mười, đây, chỗ này đều là của muội, Linh Bối cô nương.”
Một đống tiền vàng nhỏ được đặt lên tay Linh Bối, cô ta lập tức cảm thấy vô cùng vui mừng. Bàng Cát, Bàng Sang đưa một nửa số tiền còn lại cho Cửu Thiên: “Cửu Thiên công tử, số tiền này đều là của đệ”
Cửu Thiên nhận lấy tiền xu, mỉm cười, nhìn Bàng Cát nói: “Cảm ơn nhiều.”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 276Bàng Cát lấy ra một viên đan dược để mọi người nhìn rõ, vẻ mặt của mọi người đột nhiên trở nên cổ quái. Mọi người đều là đệ tử tinh anh của trường võ đạo, đương nhiên đã từng nhìn thấy đan dược. Quan sát tỉ mỉ viên đan dược, ngửi mùi, một vài học viên gật đầu nói: “Chắc chắn là tứ phẩm đan dược.”Ánh mắt nhìn Dụ Lãng đã hoàn toàn biến thành tiếc hận, cười trên nỗi đau của người khác, thậm chí có cả sự đồng tình, đáng thương.Hàn Liên cười haha: “Cửu Thiên sư đệ, đệ thật độc ác. Cả mười bình đan dược, mẹ nó, hôm nay tên này không để lại q**n l*t, huynh sẽ không để cho hắn ta đi”Hàn Liên vội vàng đi đến bên cạnh Dụ Lãng, từ trên cao nhìn xuống nhìn Dụ Lãng: “Giả chết cũng không có tác dụng đâu. Nếu như ngươi không trả được, ta sẽ l*t s*ch quần áo của ngươi, sau đó ném ra đường. Dám cược dám nhận thua, con bạc thiêu thân chạy là chuyện bình thường, có lẽ đạo sư của Âm Dương viện các ngươi sẽ không để tâm đâu.”Dụ Lãng lại phun ra một ngụm máu tươi, quay đầu nhìn bốn xung quanh, hắn ta muốn tìm Lãnh Tử Thâm sư huynh giúp đỡ, dù sao cũng là Lãnh Tử Thâm sư huynh bảo hắn ta chiến đấu, nhưng tiếc là, Lãnh Tử Thâm sư huynh đã rời đi từ lâu rồi.Dụ Lãng mấp máy miệng, nhưng không nói được câu nào.Hàn Liên nhướng mày: “Nhìn dáng vẻ của ngươi là không giao ra được đúng không? Vậy thì chả còn cách nào nữa, Cửu Thiên sư đệ, đến đây, cùng với huynh c** q**n áo, chất vải quần áo của tên này rất được.”Nói xong, Hàn Liên định c** q**n Dụ Lãng.Thấy mình sắp bị cởi truồng cho mọi người xem, Dụ Lãng đột nhiên hét lên.“Đợi một chút, ta lấy ra được, ta lấy ra.”Dụ Lãng trực tiếp c** th*t l*ng của mình xuống, đưa cho Hàn Liên: “Đây là thắt lưng hư không của ta, chứa không gian trong phạm vi trăm trượng. Đủ tiền của mười bình đan dược kia.”Hàn Liên nghe thấy mấy chữ đai hư không, lập tức giật lấy chiếc thắt lưng.Truyền canh kình vào, Hàn Liên lập tức cười nói: “Khá tốt, khá tốt. Mặc dù vẫn còn thua kém một chút, nhưng, số tiền của những dược liệu bên trong xem như để đền dù.”Dụ Lãng suýt nữa phụ ra máu, chết tiệt, một chiếc thắt lưng hư không lẽ nào còn không so được với mười bình đan dược, còn phải dùng tiền dược liệu để đền bù?Dụ Lãng trợn tròn mắt, lần này đã hoàn toàn hôn mê.Hàn Liên đưa thắt lưng cho Cửu Thiên, nói: “Thắt lưng hư không, đồ tốt đó, nhận lấy đi.”Hàn Liệu nhỏ giọng, khẽ nói ở bên tai Cửu Thiên: “Số tiền trong đây chia cho huynh một nửa. Mẹ nó, tên này có tiền thật đấy.”Cửu Thiên cười, nhận lấy chiếc thắt lưng, sau đó đổi chiếc thắt lưng của mình.Có một chiếc thắt lưng như thế này, sau này hắn có thể chuyển những thứ trong nhẫn Cửu Tiêu vào.Mặc dù không gian của nhân Cửu Tiêu lớn hơn, nhưng nhẫn Cửu Tiêu là thứ mà sư phụ Ngô Tôn cho hắn, không thể tùy tiện để lộ ra ngoài, sau này bên trong nhẫn Cửu Tiêu chỉ cất những thứ quan trọng là được rồi. Còn những thứ linh tinh khác, đều có thể để vào trong thắt lưng.Linh Bối cũng đi đến trước mặt Bàng Cát nói: “Ta cũng cược Cửu Thiên công tử thắng.”Bàng Cát cười nói: “Biết, biết rồi. Một lấy mười, đây, chỗ này đều là của muội, Linh Bối cô nương.”Một đống tiền vàng nhỏ được đặt lên tay Linh Bối, cô ta lập tức cảm thấy vô cùng vui mừng. Bàng Cát, Bàng Sang đưa một nửa số tiền còn lại cho Cửu Thiên: “Cửu Thiên công tử, số tiền này đều là của đệ”Cửu Thiên nhận lấy tiền xu, mỉm cười, nhìn Bàng Cát nói: “Cảm ơn nhiều.”