Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 290
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 290Thầm nghiến răng, con mắt bỗng xoay chuyển, Hàn Liên xoay đầu nói: “Cửu Thiên sư đệ, mau mau, hai chúng ta đánh một trận, thua ở trước hai tên ngốc này cho sư huynh.”Cửu Thiên trước tiên là sững người, sau đó bật cười: “Hàn Liên sư huynh, chiêu này của huynh không tệ.”Hàn Liên cười ha he, xoa tay, nói: ‘Mau lên, mau lên. Hắn không phải muốn huynh đánh thắng người trên võ bảng hay sao. Đệ đã thắng Triệu Thế. Đương nhiên là thay thế thứ hạng của anh ta, sư huynh đánh thắng đệ không phải là được rồi sao. Đương nhiên, đệ hiểu đấy, nhường cái gì đó… ha ha ha ha.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Nói đến cuối cùng, giọng của Hàn Liên trở nên rất nhỏ.Cửu Thiên ngẩng đầu liếc nhìn hai khôi lỗi thanh đồng này, chiêu này có thể được không? Có điều có thể thử.Linh Bối nghe kế hoạch của hai người, che miệng cười trộm. Hai tên khốn này, thật là có cách.Đột nhiên, Hàn Liên thẳng người dậy, nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên sư đệ, đệ vừa rồi đánh không tệ. Nhưng vẫn có chút vấn đề, vẫn là để sư huynh tới chỉ điểm cho đệ. Tránh cho đệ sinh lòng kiêu ngạo, trong mắt không có ai.”Cửu Thiên nhịn cười, cầm trọng kiếm ra nói: “Vậy sao? Vậy tại sao Hàn Liên sư huynh vừa rồi bị đánh thảm như vậy?”Mặt của Hàn Liên cũng không đỏ, nói: “Sư huynh vừa rồi là nhường tên đó mà thôi, đệ coi là thật à?Xem chiêu, sư huynh dạy sư đệ kiếm pháp.”Hàn Liên khẽ phất tay, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm rơi ở bên cạnh trực tiếp bay về trong tay, nhìn thấy chiêu này không ít người sáng mắt lên.Sau đó, Hàn Liên lao tới, đâm một kiếm nhẹ về phía Cửu Thiên.Cũng không nhìn thấy canh kình gì cả, nhưng ngay sau đó, Cửu Thiên lại giống như trúng mấy chục kiếm mà run lên, sau đó trực tiếp nằm trên đất.“Hàn Liên sư huynh, huynh siêu quá, đệ không phải là đối thủ của huynh. Sư đệ nhận thua!”Cửu Thiên dùng giọng nói giống như trọng thương nói.Hàn Liên cười to mấy tiếng, xoay đầu nói với hai thủ vệ thanh đồng này: “Nhìn thấy chưa? Cửu Thiên đánh bại cường giả võ bảng cũng không phải là đối thủ của ta, ta có thể đi vào rồi chứ.”Hai khôi lỗi thanh đồng nhìn nhau, đầu thanh đồng của bọn họ hoàn toàn không hiểu là chuyện gì.Nhưng quy tắc là quy tắc, chỉ cần lên võ bảng, hoặc đánh bại võ giả trên võ bảng thì có thể đi vào.Trầm mặc một lúc, hai khôi lỗi thanh đồng cùng lúc nói: “Ngươi có thể đi vào.”Hàn Liên xoay đầu nháy mắt với Cửu Thiên, sau đó cười ha hả đi vào tháp tu luyện.Một màn này, các học viện ở xung quanh xem đều sôi sục.“Làm cái gì vậy? Hắn ta sao lại đi vào rồi?”“Kỹ năng diễn xuất dở tệ như vậy, hai cái đồ ngốc các người nhìn không ra sao?”“Còn có loại cách này có thể đi vào à. Ta bây giờ đi tìm Lâm sư huynh.”Cửu Thiên từ từ đứng dậy phủi bụi trên quần áo.Các học viên ở xung quanh có người nhanh chóng đi gọi người, có người vẫn đang kháng nghị đầy tức tối. Nhưng tất cả chuyện này đều không liên quan gì tới Cửu Thiên.Linh Bối chớp mắt nhìn Cửu Thiên nói: “Người của Nhất Nguyên viện các anh đều xấu xa như vậy sao?”Cửu Thiên cười nói: “Cái này không gọi là xấu xa.
Chương 290
Thầm nghiến răng, con mắt bỗng xoay chuyển, Hàn Liên xoay đầu nói: “Cửu Thiên sư đệ, mau mau, hai chúng ta đánh một trận, thua ở trước hai tên ngốc này cho sư huynh.”
Cửu Thiên trước tiên là sững người, sau đó bật cười: “Hàn Liên sư huynh, chiêu này của huynh không tệ.”
Hàn Liên cười ha he, xoa tay, nói: ‘Mau lên, mau lên. Hắn không phải muốn huynh đánh thắng người trên võ bảng hay sao. Đệ đã thắng Triệu Thế. Đương nhiên là thay thế thứ hạng của anh ta, sư huynh đánh thắng đệ không phải là được rồi sao. Đương nhiên, đệ hiểu đấy, nhường cái gì đó… ha ha ha ha.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Nói đến cuối cùng, giọng của Hàn Liên trở nên rất nhỏ.
Cửu Thiên ngẩng đầu liếc nhìn hai khôi lỗi thanh đồng này, chiêu này có thể được không? Có điều có thể thử.
Linh Bối nghe kế hoạch của hai người, che miệng cười trộm. Hai tên khốn này, thật là có cách.
Đột nhiên, Hàn Liên thẳng người dậy, nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên sư đệ, đệ vừa rồi đánh không tệ. Nhưng vẫn có chút vấn đề, vẫn là để sư huynh tới chỉ điểm cho đệ. Tránh cho đệ sinh lòng kiêu ngạo, trong mắt không có ai.”
Cửu Thiên nhịn cười, cầm trọng kiếm ra nói: “Vậy sao? Vậy tại sao Hàn Liên sư huynh vừa rồi bị đánh thảm như vậy?”
Mặt của Hàn Liên cũng không đỏ, nói: “Sư huynh vừa rồi là nhường tên đó mà thôi, đệ coi là thật à?
Xem chiêu, sư huynh dạy sư đệ kiếm pháp.”
Hàn Liên khẽ phất tay, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm rơi ở bên cạnh trực tiếp bay về trong tay, nhìn thấy chiêu này không ít người sáng mắt lên.
Sau đó, Hàn Liên lao tới, đâm một kiếm nhẹ về phía Cửu Thiên.
Cũng không nhìn thấy canh kình gì cả, nhưng ngay sau đó, Cửu Thiên lại giống như trúng mấy chục kiếm mà run lên, sau đó trực tiếp nằm trên đất.
“Hàn Liên sư huynh, huynh siêu quá, đệ không phải là đối thủ của huynh. Sư đệ nhận thua!”
Cửu Thiên dùng giọng nói giống như trọng thương nói.
Hàn Liên cười to mấy tiếng, xoay đầu nói với hai thủ vệ thanh đồng này: “Nhìn thấy chưa? Cửu Thiên đánh bại cường giả võ bảng cũng không phải là đối thủ của ta, ta có thể đi vào rồi chứ.”
Hai khôi lỗi thanh đồng nhìn nhau, đầu thanh đồng của bọn họ hoàn toàn không hiểu là chuyện gì.
Nhưng quy tắc là quy tắc, chỉ cần lên võ bảng, hoặc đánh bại võ giả trên võ bảng thì có thể đi vào.
Trầm mặc một lúc, hai khôi lỗi thanh đồng cùng lúc nói: “Ngươi có thể đi vào.”
Hàn Liên xoay đầu nháy mắt với Cửu Thiên, sau đó cười ha hả đi vào tháp tu luyện.
Một màn này, các học viện ở xung quanh xem đều sôi sục.
“Làm cái gì vậy? Hắn ta sao lại đi vào rồi?”
“Kỹ năng diễn xuất dở tệ như vậy, hai cái đồ ngốc các người nhìn không ra sao?”
“Còn có loại cách này có thể đi vào à. Ta bây giờ đi tìm Lâm sư huynh.”
Cửu Thiên từ từ đứng dậy phủi bụi trên quần áo.
Các học viên ở xung quanh có người nhanh chóng đi gọi người, có người vẫn đang kháng nghị đầy tức tối. Nhưng tất cả chuyện này đều không liên quan gì tới Cửu Thiên.
Linh Bối chớp mắt nhìn Cửu Thiên nói: “Người của Nhất Nguyên viện các anh đều xấu xa như vậy sao?”
Cửu Thiên cười nói: “Cái này không gọi là xấu xa.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 290Thầm nghiến răng, con mắt bỗng xoay chuyển, Hàn Liên xoay đầu nói: “Cửu Thiên sư đệ, mau mau, hai chúng ta đánh một trận, thua ở trước hai tên ngốc này cho sư huynh.”Cửu Thiên trước tiên là sững người, sau đó bật cười: “Hàn Liên sư huynh, chiêu này của huynh không tệ.”Hàn Liên cười ha he, xoa tay, nói: ‘Mau lên, mau lên. Hắn không phải muốn huynh đánh thắng người trên võ bảng hay sao. Đệ đã thắng Triệu Thế. Đương nhiên là thay thế thứ hạng của anh ta, sư huynh đánh thắng đệ không phải là được rồi sao. Đương nhiên, đệ hiểu đấy, nhường cái gì đó… ha ha ha ha.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Nói đến cuối cùng, giọng của Hàn Liên trở nên rất nhỏ.Cửu Thiên ngẩng đầu liếc nhìn hai khôi lỗi thanh đồng này, chiêu này có thể được không? Có điều có thể thử.Linh Bối nghe kế hoạch của hai người, che miệng cười trộm. Hai tên khốn này, thật là có cách.Đột nhiên, Hàn Liên thẳng người dậy, nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên sư đệ, đệ vừa rồi đánh không tệ. Nhưng vẫn có chút vấn đề, vẫn là để sư huynh tới chỉ điểm cho đệ. Tránh cho đệ sinh lòng kiêu ngạo, trong mắt không có ai.”Cửu Thiên nhịn cười, cầm trọng kiếm ra nói: “Vậy sao? Vậy tại sao Hàn Liên sư huynh vừa rồi bị đánh thảm như vậy?”Mặt của Hàn Liên cũng không đỏ, nói: “Sư huynh vừa rồi là nhường tên đó mà thôi, đệ coi là thật à?Xem chiêu, sư huynh dạy sư đệ kiếm pháp.”Hàn Liên khẽ phất tay, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm rơi ở bên cạnh trực tiếp bay về trong tay, nhìn thấy chiêu này không ít người sáng mắt lên.Sau đó, Hàn Liên lao tới, đâm một kiếm nhẹ về phía Cửu Thiên.Cũng không nhìn thấy canh kình gì cả, nhưng ngay sau đó, Cửu Thiên lại giống như trúng mấy chục kiếm mà run lên, sau đó trực tiếp nằm trên đất.“Hàn Liên sư huynh, huynh siêu quá, đệ không phải là đối thủ của huynh. Sư đệ nhận thua!”Cửu Thiên dùng giọng nói giống như trọng thương nói.Hàn Liên cười to mấy tiếng, xoay đầu nói với hai thủ vệ thanh đồng này: “Nhìn thấy chưa? Cửu Thiên đánh bại cường giả võ bảng cũng không phải là đối thủ của ta, ta có thể đi vào rồi chứ.”Hai khôi lỗi thanh đồng nhìn nhau, đầu thanh đồng của bọn họ hoàn toàn không hiểu là chuyện gì.Nhưng quy tắc là quy tắc, chỉ cần lên võ bảng, hoặc đánh bại võ giả trên võ bảng thì có thể đi vào.Trầm mặc một lúc, hai khôi lỗi thanh đồng cùng lúc nói: “Ngươi có thể đi vào.”Hàn Liên xoay đầu nháy mắt với Cửu Thiên, sau đó cười ha hả đi vào tháp tu luyện.Một màn này, các học viện ở xung quanh xem đều sôi sục.“Làm cái gì vậy? Hắn ta sao lại đi vào rồi?”“Kỹ năng diễn xuất dở tệ như vậy, hai cái đồ ngốc các người nhìn không ra sao?”“Còn có loại cách này có thể đi vào à. Ta bây giờ đi tìm Lâm sư huynh.”Cửu Thiên từ từ đứng dậy phủi bụi trên quần áo.Các học viên ở xung quanh có người nhanh chóng đi gọi người, có người vẫn đang kháng nghị đầy tức tối. Nhưng tất cả chuyện này đều không liên quan gì tới Cửu Thiên.Linh Bối chớp mắt nhìn Cửu Thiên nói: “Người của Nhất Nguyên viện các anh đều xấu xa như vậy sao?”Cửu Thiên cười nói: “Cái này không gọi là xấu xa.