Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 357

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 357Canh kình màu đen trên người hắn ta sáng bừng lên.Sở Chính lập tức hét lên: “Các sư đệ, ra tay!”Hàn Liên và Sở Trực nhảy vọt ra, hai thanh trường kiếm đâm thẳng về phía ngực Diêm Từ Vũ.“Chịu chết đi! Thằng ngu đáng chết của Âm Dương viện kia!”Kiếm của Hàn Liên ẩn chứa lực xuyên thấu mạnh mẽ đâm vào ngực Diêm Từ Vũ, nhưng mũi kiếm chỉ đâm vào canh y của hắn ta một tấc đó Bích Thuỷ Trường Thiên kiếm bắt đầu rung lên ¡ dừng lại, sau mãnh liệt.Kiếm của Sở Trực đâm trúng ngực Diêm Từ Vũ, ngay sau đó một phản lực truyền tới từ thân kiếm khiến Sở Trực phải lùi lại mấy bước.“Lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình”Diêm Từ Vũ đứng bất động tại chỗ, nhưng canh kình trên người hắn ta lại đột nhiên co lại rồi tiếp tục phóng ra, chỉ trong tích tắc đã khiến Sở Trực và Hàn Liên văng ra xa. Canh kình đen mang theo tiếng nổ đánh vào người Sở Trực và Hàn Liên như vô số nắm đấm, cả hai người đều văng ra xa mười mấy trượng.Sở Chính nhanh chóng tiến tới, vung đao chém về phía Diêm Từ Vũ.Đao khí tung hoành, đao quang sắc bén khiến Diêm Từ Vũ chau mày né tránh.Hắn ta nghiêng người né đao của Sở Chính, sau đó nhẹ nhàng duỗi một ngón tay ấn vào ngực Sở Chính.“Long Phát”Một mũi tên máu b*n r*, ngực Sở Chính lập tức bị thủng một lỗ nhỏ, Sở Chính lảo đảo nhưng không lùi lại chút nào, trở tay tiếp tục thi triển đao pháp.Đao pháp mạnh mẽ chém vào người Diêm Từ Vũ tạo ra vô số tia lửa. Cùng lúc đó, Cửu Thiên cũng lao vọt tới, trọng kiếm vung vẩy, vừa đến hắn đã bùng nổ canh kình đã mạnh hơn gấp hai mươi lần của mình.“Hoàn Long Kiếm!”Trọng kiếm chém thẳng vào lưng Diêm Từ Vũ, canh kình gấp hai mươi lần khiến canh y của hắn ta run kịch liệt.“Ô?”Diêm Từ Vũ ngạc nhiên nhìn Cửu Thiên.Sau đó hắn ta nheo mắt lại: “Chỉ là hạt châu mà cũng dám tranh sáng với nhật nguyệt! Hồn Nhãn, mởi”Hai mắt Diêm Từ Vũ lập tức b*n r* tia sáng chói loá, Sở Chính và Cửu Thiên đứng gần nhất bị tia sáng bắn trúng, sau đấy bị cố định ngay tại chỗ.Cửu Thiên chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị hoá đá, canh khí trong cơ thể đột nhiên vận chuyển chậm lại, một sức mạnh đáng sợ khống chế mọi động tác của hắn.Giờ phút này, Cửu Thiên cảm thấy như có vô số ngọn núi lớn bao quanh, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng khó khăn.Lúc này đôi mắt của Diêm Từ Vũ chuyển sang hai màu đỏ đen, kì dị và tà ác như yêu quái.Sở Trực và Hàn Liên vừa đứng dậy cũng bị Hồn Nhãn của Diêm Từ Vũ quét trúng, lập tức bị cố định tại chỗ.Ánh sáng dần tan biến, Cửu Thiên có thể nhìn thấy phần cơ nơi ấn đường Diêm Từ Vũ co lại như thể sắp sửa rách thành một đường.Ánh sáng trong mắt hoàn toàn biến mất, Diêm Từ Vũ lên tiếng: “Một lũ sâu kiến thực lực chỉ mới Nội Canh cảnh mà lại dám càn rỡ trước mặt tao. Giao máu của chúng mày ra đây!”Canh kình trên người Diêm Từ Vũ hoá thành vô số xúc tu vô hình trói chặt bốn người nhóm Cửu Thiên, vài sợi xúc tu chui thẳng vào mắt, mũi, miệng và tai họ.

Chương 357

Canh kình màu đen trên người hắn ta sáng bừng lên.

Sở Chính lập tức hét lên: “Các sư đệ, ra tay!”

Hàn Liên và Sở Trực nhảy vọt ra, hai thanh trường kiếm đâm thẳng về phía ngực Diêm Từ Vũ.

“Chịu chết đi! Thằng ngu đáng chết của Âm Dương viện kia!”

Kiếm của Hàn Liên ẩn chứa lực xuyên thấu mạnh mẽ đâm vào ngực Diêm Từ Vũ, nhưng mũi kiếm chỉ đâm vào canh y của hắn ta một tấc đó Bích Thuỷ Trường Thiên kiếm bắt đầu rung lên ¡ dừng lại, sau mãnh liệt.

Kiếm của Sở Trực đâm trúng ngực Diêm Từ Vũ, ngay sau đó một phản lực truyền tới từ thân kiếm khiến Sở Trực phải lùi lại mấy bước.

“Lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình”

Diêm Từ Vũ đứng bất động tại chỗ, nhưng canh kình trên người hắn ta lại đột nhiên co lại rồi tiếp tục phóng ra, chỉ trong tích tắc đã khiến Sở Trực và Hàn Liên văng ra xa. Canh kình đen mang theo tiếng nổ đánh vào người Sở Trực và Hàn Liên như vô số nắm đấm, cả hai người đều văng ra xa mười mấy trượng.

Sở Chính nhanh chóng tiến tới, vung đao chém về phía Diêm Từ Vũ.

Đao khí tung hoành, đao quang sắc bén khiến Diêm Từ Vũ chau mày né tránh.

Hắn ta nghiêng người né đao của Sở Chính, sau đó nhẹ nhàng duỗi một ngón tay ấn vào ngực Sở Chính.

“Long Phát”

Một mũi tên máu b*n r*, ngực Sở Chính lập tức bị thủng một lỗ nhỏ, Sở Chính lảo đảo nhưng không lùi lại chút nào, trở tay tiếp tục thi triển đao pháp.

Đao pháp mạnh mẽ chém vào người Diêm Từ Vũ tạo ra vô số tia lửa. Cùng lúc đó, Cửu Thiên cũng lao vọt tới, trọng kiếm vung vẩy, vừa đến hắn đã bùng nổ canh kình đã mạnh hơn gấp hai mươi lần của mình.

“Hoàn Long Kiếm!”

Trọng kiếm chém thẳng vào lưng Diêm Từ Vũ, canh kình gấp hai mươi lần khiến canh y của hắn ta run kịch liệt.

“Ô?”

Diêm Từ Vũ ngạc nhiên nhìn Cửu Thiên.

Sau đó hắn ta nheo mắt lại: “Chỉ là hạt châu mà cũng dám tranh sáng với nhật nguyệt! Hồn Nhãn, mởi”

Hai mắt Diêm Từ Vũ lập tức b*n r* tia sáng chói loá, Sở Chính và Cửu Thiên đứng gần nhất bị tia sáng bắn trúng, sau đấy bị cố định ngay tại chỗ.

Cửu Thiên chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị hoá đá, canh khí trong cơ thể đột nhiên vận chuyển chậm lại, một sức mạnh đáng sợ khống chế mọi động tác của hắn.

Giờ phút này, Cửu Thiên cảm thấy như có vô số ngọn núi lớn bao quanh, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng khó khăn.

Lúc này đôi mắt của Diêm Từ Vũ chuyển sang hai màu đỏ đen, kì dị và tà ác như yêu quái.

Sở Trực và Hàn Liên vừa đứng dậy cũng bị Hồn Nhãn của Diêm Từ Vũ quét trúng, lập tức bị cố định tại chỗ.

Ánh sáng dần tan biến, Cửu Thiên có thể nhìn thấy phần cơ nơi ấn đường Diêm Từ Vũ co lại như thể sắp sửa rách thành một đường.

Ánh sáng trong mắt hoàn toàn biến mất, Diêm Từ Vũ lên tiếng: “Một lũ sâu kiến thực lực chỉ mới Nội Canh cảnh mà lại dám càn rỡ trước mặt tao. Giao máu của chúng mày ra đây!”

Canh kình trên người Diêm Từ Vũ hoá thành vô số xúc tu vô hình trói chặt bốn người nhóm Cửu Thiên, vài sợi xúc tu chui thẳng vào mắt, mũi, miệng và tai họ.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 357Canh kình màu đen trên người hắn ta sáng bừng lên.Sở Chính lập tức hét lên: “Các sư đệ, ra tay!”Hàn Liên và Sở Trực nhảy vọt ra, hai thanh trường kiếm đâm thẳng về phía ngực Diêm Từ Vũ.“Chịu chết đi! Thằng ngu đáng chết của Âm Dương viện kia!”Kiếm của Hàn Liên ẩn chứa lực xuyên thấu mạnh mẽ đâm vào ngực Diêm Từ Vũ, nhưng mũi kiếm chỉ đâm vào canh y của hắn ta một tấc đó Bích Thuỷ Trường Thiên kiếm bắt đầu rung lên ¡ dừng lại, sau mãnh liệt.Kiếm của Sở Trực đâm trúng ngực Diêm Từ Vũ, ngay sau đó một phản lực truyền tới từ thân kiếm khiến Sở Trực phải lùi lại mấy bước.“Lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình”Diêm Từ Vũ đứng bất động tại chỗ, nhưng canh kình trên người hắn ta lại đột nhiên co lại rồi tiếp tục phóng ra, chỉ trong tích tắc đã khiến Sở Trực và Hàn Liên văng ra xa. Canh kình đen mang theo tiếng nổ đánh vào người Sở Trực và Hàn Liên như vô số nắm đấm, cả hai người đều văng ra xa mười mấy trượng.Sở Chính nhanh chóng tiến tới, vung đao chém về phía Diêm Từ Vũ.Đao khí tung hoành, đao quang sắc bén khiến Diêm Từ Vũ chau mày né tránh.Hắn ta nghiêng người né đao của Sở Chính, sau đó nhẹ nhàng duỗi một ngón tay ấn vào ngực Sở Chính.“Long Phát”Một mũi tên máu b*n r*, ngực Sở Chính lập tức bị thủng một lỗ nhỏ, Sở Chính lảo đảo nhưng không lùi lại chút nào, trở tay tiếp tục thi triển đao pháp.Đao pháp mạnh mẽ chém vào người Diêm Từ Vũ tạo ra vô số tia lửa. Cùng lúc đó, Cửu Thiên cũng lao vọt tới, trọng kiếm vung vẩy, vừa đến hắn đã bùng nổ canh kình đã mạnh hơn gấp hai mươi lần của mình.“Hoàn Long Kiếm!”Trọng kiếm chém thẳng vào lưng Diêm Từ Vũ, canh kình gấp hai mươi lần khiến canh y của hắn ta run kịch liệt.“Ô?”Diêm Từ Vũ ngạc nhiên nhìn Cửu Thiên.Sau đó hắn ta nheo mắt lại: “Chỉ là hạt châu mà cũng dám tranh sáng với nhật nguyệt! Hồn Nhãn, mởi”Hai mắt Diêm Từ Vũ lập tức b*n r* tia sáng chói loá, Sở Chính và Cửu Thiên đứng gần nhất bị tia sáng bắn trúng, sau đấy bị cố định ngay tại chỗ.Cửu Thiên chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị hoá đá, canh khí trong cơ thể đột nhiên vận chuyển chậm lại, một sức mạnh đáng sợ khống chế mọi động tác của hắn.Giờ phút này, Cửu Thiên cảm thấy như có vô số ngọn núi lớn bao quanh, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng khó khăn.Lúc này đôi mắt của Diêm Từ Vũ chuyển sang hai màu đỏ đen, kì dị và tà ác như yêu quái.Sở Trực và Hàn Liên vừa đứng dậy cũng bị Hồn Nhãn của Diêm Từ Vũ quét trúng, lập tức bị cố định tại chỗ.Ánh sáng dần tan biến, Cửu Thiên có thể nhìn thấy phần cơ nơi ấn đường Diêm Từ Vũ co lại như thể sắp sửa rách thành một đường.Ánh sáng trong mắt hoàn toàn biến mất, Diêm Từ Vũ lên tiếng: “Một lũ sâu kiến thực lực chỉ mới Nội Canh cảnh mà lại dám càn rỡ trước mặt tao. Giao máu của chúng mày ra đây!”Canh kình trên người Diêm Từ Vũ hoá thành vô số xúc tu vô hình trói chặt bốn người nhóm Cửu Thiên, vài sợi xúc tu chui thẳng vào mắt, mũi, miệng và tai họ.

Chương 357