Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 368
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 368Nhất Thanh sư tôn giận dữ quát lên, vung tay đập nát chiếc bàn trước mặt, mặc cho đây là chiếc bàn ăn duy nhất của Nhất Nguyên viện.Tiểu Hắc bò nhoài phơi nắng trước cửa cũng bật dậy, nhìn đám Hàn Liên đang quỳ trên mặt đất.Hàn Liên nghiến răng nói dõng dạc: “Là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện. Thằng ôn con ấy cưỡng ép dùng phương pháp huyết tế phóng máu tươi của chúng con để tránh pháp khí của tiên khí sư. Cửu Thiên sư đệ… Cửu Thiên sư đệ vì cứu chúng con nên đã tự sa vào phủ đệ hư không. Thằng ôn con Diêm Từ Vũ thoát được ra ngoài, còn Cửu Thiên sư đệ thì không ra nữa. Có lẽ… có lẽ Cửu Thiên sư đệ đã bỏ mạng trong đó rồi!”Nhất Thanh sư tôn quát tháo: “Ôn con Diêm Từ Vũ, dám cả gan đến thế là cùng.”Chớp mắt, Nhất Thanh sư tôn bay lên tại chỗ, mang theo một vầng hào quang bay về phía Âm Dương viện.Đạo Quang sư tôn và đại sư huynh đều không kịp nói một lời.Đạo Quang sư tôn nhìn Nhất Thanh sư tôn bay vút đi, nghiến răng nói: “Lần này châm ngòi cuộc đại chiến giữa hai viện mất thôi. Hàn Liên, các con mau đưa ta đến nơi chuyện xảy ra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đi.”Hàn Liên lập tức đưa Đạo Quang sư tôn đi.Khuôn mặt mũm mĩm của đại sư huynh nhăn chặt, giữ Sở Trực đang chuẩn bị đi theo lại. Đại sư huynh nói: “Sở Trực sư đệ, là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện đúng không?”Sở Trực nghiến răng: “Đúng vậy, chính là hắn ta.”Sở Trực siết nắm tay, quát lên: “Nếu như hắn ta g**t ch*t Cửu Thiên sư đệ thật thì đệ nhất định sẽ giết hắn ta”Đại sư huynh gần từng chữ: “Kẻ nào làm sư đệ của ta bị thương ắt phải chết.”Đại sư huynh chắp hai tay sau lưng, cất bước tiến ra bên ngoài.Sở Trực nhìn theo bóng lưng của đại sư huynh và nói: “Đại sư huynh, huynh định sang gây chuyện với Diêm Từ Vũ đấy à?”Trong giọng nói điềm tĩnh của đại sư huynh ẩn chứa sức mạnh: “Huynh phải sang Âm Dương viện làm ầm lên mới được!”Tại Âm Dương viện, Diêm Từ Vũ đã về đến trạch viện của mình.Là đại sư huynh của Âm Dương viện, trạch viện của hắn chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ – cung điện.Chiếm diện tích cả trăm dặm, sừng sững trên đỉnh núi, chìm trong biển mây, vô cùng nhiều thứ trân quý, hiếm lạ. Gần chỗ điện của Tinh Uyên sư tôn.Riêng nô bộc của hắn ta đã có mấy trăm gần cả nghìn người. Đồ ăn, vật dụng mỗi ngày đều vô cùng xa xỈ.Đi vào phòng đan dược, Diêm Từ Vũ chọn trong mấy trăm bình đan dược loại bản thân cần rồi nuốt vào.Trong khi người khác coi một hai viên đan dược là bảo vật trân quý thì đan dược của Diêm Từ Vũ đã có thể bày đầy một căn phòng.Nuốt tầm hai bình đan dược, Diêm Từ Vũ mới cảm thấy khá hơn một chút.Hắn ta về phòng luyện công. Đây là lãnh địa tư nhân của hắn ta, trừ Tinh Uyên sư phụ của hắn, bất kể là ai cũng không được tiếp cận. Cho dù là nô bộc hắn ta tin tưởng nhất, nếu dám bước một bước vào phòng luyện công cũng sẽ bị giết.Cả phòng luyện công đều dùng noãn thạch xây nên.Thứ gọi noãn thạch, còn được gọi là võ uẩn noãn thạch, có tác dụng bình tâm tĩnh khí, điều hòa thân thể, tăng cường tu vi.
Chương 368
Nhất Thanh sư tôn giận dữ quát lên, vung tay đập nát chiếc bàn trước mặt, mặc cho đây là chiếc bàn ăn duy nhất của Nhất Nguyên viện.
Tiểu Hắc bò nhoài phơi nắng trước cửa cũng bật dậy, nhìn đám Hàn Liên đang quỳ trên mặt đất.
Hàn Liên nghiến răng nói dõng dạc: “Là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện. Thằng ôn con ấy cưỡng ép dùng phương pháp huyết tế phóng máu tươi của chúng con để tránh pháp khí của tiên khí sư. Cửu Thiên sư đệ… Cửu Thiên sư đệ vì cứu chúng con nên đã tự sa vào phủ đệ hư không. Thằng ôn con Diêm Từ Vũ thoát được ra ngoài, còn Cửu Thiên sư đệ thì không ra nữa. Có lẽ… có lẽ Cửu Thiên sư đệ đã bỏ mạng trong đó rồi!”
Nhất Thanh sư tôn quát tháo: “Ôn con Diêm Từ Vũ, dám cả gan đến thế là cùng.”
Chớp mắt, Nhất Thanh sư tôn bay lên tại chỗ, mang theo một vầng hào quang bay về phía Âm Dương viện.
Đạo Quang sư tôn và đại sư huynh đều không kịp nói một lời.
Đạo Quang sư tôn nhìn Nhất Thanh sư tôn bay vút đi, nghiến răng nói: “Lần này châm ngòi cuộc đại chiến giữa hai viện mất thôi. Hàn Liên, các con mau đưa ta đến nơi chuyện xảy ra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đi.”
Hàn Liên lập tức đưa Đạo Quang sư tôn đi.
Khuôn mặt mũm mĩm của đại sư huynh nhăn chặt, giữ Sở Trực đang chuẩn bị đi theo lại. Đại sư huynh nói: “Sở Trực sư đệ, là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện đúng không?”
Sở Trực nghiến răng: “Đúng vậy, chính là hắn ta.”
Sở Trực siết nắm tay, quát lên: “Nếu như hắn ta g**t ch*t Cửu Thiên sư đệ thật thì đệ nhất định sẽ giết hắn ta”
Đại sư huynh gần từng chữ: “Kẻ nào làm sư đệ của ta bị thương ắt phải chết.”
Đại sư huynh chắp hai tay sau lưng, cất bước tiến ra bên ngoài.
Sở Trực nhìn theo bóng lưng của đại sư huynh và nói: “Đại sư huynh, huynh định sang gây chuyện với Diêm Từ Vũ đấy à?”
Trong giọng nói điềm tĩnh của đại sư huynh ẩn chứa sức mạnh: “Huynh phải sang Âm Dương viện làm ầm lên mới được!”
Tại Âm Dương viện, Diêm Từ Vũ đã về đến trạch viện của mình.
Là đại sư huynh của Âm Dương viện, trạch viện của hắn chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ – cung điện.
Chiếm diện tích cả trăm dặm, sừng sững trên đỉnh núi, chìm trong biển mây, vô cùng nhiều thứ trân quý, hiếm lạ. Gần chỗ điện của Tinh Uyên sư tôn.
Riêng nô bộc của hắn ta đã có mấy trăm gần cả nghìn người. Đồ ăn, vật dụng mỗi ngày đều vô cùng xa xỈ.
Đi vào phòng đan dược, Diêm Từ Vũ chọn trong mấy trăm bình đan dược loại bản thân cần rồi nuốt vào.
Trong khi người khác coi một hai viên đan dược là bảo vật trân quý thì đan dược của Diêm Từ Vũ đã có thể bày đầy một căn phòng.
Nuốt tầm hai bình đan dược, Diêm Từ Vũ mới cảm thấy khá hơn một chút.
Hắn ta về phòng luyện công. Đây là lãnh địa tư nhân của hắn ta, trừ Tinh Uyên sư phụ của hắn, bất kể là ai cũng không được tiếp cận. Cho dù là nô bộc hắn ta tin tưởng nhất, nếu dám bước một bước vào phòng luyện công cũng sẽ bị giết.
Cả phòng luyện công đều dùng noãn thạch xây nên.
Thứ gọi noãn thạch, còn được gọi là võ uẩn noãn thạch, có tác dụng bình tâm tĩnh khí, điều hòa thân thể, tăng cường tu vi.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 368Nhất Thanh sư tôn giận dữ quát lên, vung tay đập nát chiếc bàn trước mặt, mặc cho đây là chiếc bàn ăn duy nhất của Nhất Nguyên viện.Tiểu Hắc bò nhoài phơi nắng trước cửa cũng bật dậy, nhìn đám Hàn Liên đang quỳ trên mặt đất.Hàn Liên nghiến răng nói dõng dạc: “Là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện. Thằng ôn con ấy cưỡng ép dùng phương pháp huyết tế phóng máu tươi của chúng con để tránh pháp khí của tiên khí sư. Cửu Thiên sư đệ… Cửu Thiên sư đệ vì cứu chúng con nên đã tự sa vào phủ đệ hư không. Thằng ôn con Diêm Từ Vũ thoát được ra ngoài, còn Cửu Thiên sư đệ thì không ra nữa. Có lẽ… có lẽ Cửu Thiên sư đệ đã bỏ mạng trong đó rồi!”Nhất Thanh sư tôn quát tháo: “Ôn con Diêm Từ Vũ, dám cả gan đến thế là cùng.”Chớp mắt, Nhất Thanh sư tôn bay lên tại chỗ, mang theo một vầng hào quang bay về phía Âm Dương viện.Đạo Quang sư tôn và đại sư huynh đều không kịp nói một lời.Đạo Quang sư tôn nhìn Nhất Thanh sư tôn bay vút đi, nghiến răng nói: “Lần này châm ngòi cuộc đại chiến giữa hai viện mất thôi. Hàn Liên, các con mau đưa ta đến nơi chuyện xảy ra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đi.”Hàn Liên lập tức đưa Đạo Quang sư tôn đi.Khuôn mặt mũm mĩm của đại sư huynh nhăn chặt, giữ Sở Trực đang chuẩn bị đi theo lại. Đại sư huynh nói: “Sở Trực sư đệ, là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện đúng không?”Sở Trực nghiến răng: “Đúng vậy, chính là hắn ta.”Sở Trực siết nắm tay, quát lên: “Nếu như hắn ta g**t ch*t Cửu Thiên sư đệ thật thì đệ nhất định sẽ giết hắn ta”Đại sư huynh gần từng chữ: “Kẻ nào làm sư đệ của ta bị thương ắt phải chết.”Đại sư huynh chắp hai tay sau lưng, cất bước tiến ra bên ngoài.Sở Trực nhìn theo bóng lưng của đại sư huynh và nói: “Đại sư huynh, huynh định sang gây chuyện với Diêm Từ Vũ đấy à?”Trong giọng nói điềm tĩnh của đại sư huynh ẩn chứa sức mạnh: “Huynh phải sang Âm Dương viện làm ầm lên mới được!”Tại Âm Dương viện, Diêm Từ Vũ đã về đến trạch viện của mình.Là đại sư huynh của Âm Dương viện, trạch viện của hắn chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ – cung điện.Chiếm diện tích cả trăm dặm, sừng sững trên đỉnh núi, chìm trong biển mây, vô cùng nhiều thứ trân quý, hiếm lạ. Gần chỗ điện của Tinh Uyên sư tôn.Riêng nô bộc của hắn ta đã có mấy trăm gần cả nghìn người. Đồ ăn, vật dụng mỗi ngày đều vô cùng xa xỈ.Đi vào phòng đan dược, Diêm Từ Vũ chọn trong mấy trăm bình đan dược loại bản thân cần rồi nuốt vào.Trong khi người khác coi một hai viên đan dược là bảo vật trân quý thì đan dược của Diêm Từ Vũ đã có thể bày đầy một căn phòng.Nuốt tầm hai bình đan dược, Diêm Từ Vũ mới cảm thấy khá hơn một chút.Hắn ta về phòng luyện công. Đây là lãnh địa tư nhân của hắn ta, trừ Tinh Uyên sư phụ của hắn, bất kể là ai cũng không được tiếp cận. Cho dù là nô bộc hắn ta tin tưởng nhất, nếu dám bước một bước vào phòng luyện công cũng sẽ bị giết.Cả phòng luyện công đều dùng noãn thạch xây nên.Thứ gọi noãn thạch, còn được gọi là võ uẩn noãn thạch, có tác dụng bình tâm tĩnh khí, điều hòa thân thể, tăng cường tu vi.