Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 374
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 374Canh kình màu đen của Diêm Từ Vũ lập tức bị bắn ngược lại.Äm!Diêm Từ Vũ bị chính sức mạnh của mình đánh Văng ra xa.Đại sư huynh gật đầu, cất trọng kiếm đi.Mặt Diêm Từ Vũ biến sắc, đây là chiêu thức gì vậy, hắn ta chưa gặp bao giờ.“Rốt cuộc anh là ai? Nhất Nguyên viện không thể có cao thủ như anh được.”Diêm Từ Vũ hét lớn.Đại sư huynh bình tính đáp: “Cậu tin hay không thì “tùy.Canh kình màu đen trên người Diêm Từ Vũ dày đặc đến mức bao phủ phạm vi mười trượng.“Đồ khốn, anh không nên dây vào tôi. Không cần biết anh là ai, hôm nay tôi nhất định khiến anh phải bỏ mạng ở Âm Dương viện!”Nói xong, Diêm Từ Vũ lại chuẩn bị ra tay.Nhưng lúc này, trên trời lại có một luồng sức mạnh vô song truyền tới.Mặt đất rung chuyển, bầu trời nứt toạc, khung cảnh như tận thế.Đại sư huynh ngẩng đầu lên thì thấy Nhất Thanh sư tôn cầm kiếm đâm vào vai Tinh Uyên.Mệnh luân của Tinh Uyên cũng đánh vào ngực Nhất Thanh sư tôn.Hắn ta khẽ cau mày: “Sư tôn đã nổi giận rồi, mình phải nhanh chóng rút lui thôi!”Đại sư huynh giẫm nhẹ trên mặt đất, chớp mắt đã xuất hiện ở cách đó một trăm trượng, Diêm Từ Vũ tập hợp hết sức mạnh nhưng lại không thể làm đại sư huynh bị thương một chút nào.Trên bầu trời, Tinh Uyên la lớn: “Nhất Thanh, hôm nay nếu ông không chết thì người chết sẽ là tôi!”Nhất Thanh trả lời: ‘Luyên thuyên vừa thôi, chịu chết đi!”Khi thấy hai người lại sắp ra tay.Một cột sáng xuất hiện ở cách đó không xa, sau đó ánh sáng chiếu tới, càn quét tất cả mọi thứ trên bầu trời.Đây là một luồng ánh sáng bảy màu kì diệu, trông tựa như ánh sáng cầu vồng khiến Tinh Uyên và Nhất Thanh phải dừng lại.Sau đó một bóng dáng già nua xuất hiện trước mặt Tinh Uyên và Nhất Thanh, đó là bóng dáng của viện trưởng Thiên Nhai Tử.“Tinh Uyên, Nhất Thanh, các ông định hợp sức huỷ hoại học viện Võ Đạo đấy à?”Nhất Thanh hét lớn: “Ông phải hỏi ông ta mới đúng, là do đồ đệ ông ta giết đệ tử của tôi.”Tỉnh Uyên nhanh nhảu: “Viện cớ, tất cả chỉ là cái cớ thôi.”“Đủ rồi!”Viện trưởng quát.“Xem ra cả hai ông đều cần tĩnh tu. Được rồi, các ông đi theo tôi, khi nào cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu thì tôi sẽ thả các ông ra ngoài.”Nói xong, trên trời xuất hiện một cánh cổng bảy màu.
Chương 374
Canh kình màu đen của Diêm Từ Vũ lập tức bị bắn ngược lại.
Äm!
Diêm Từ Vũ bị chính sức mạnh của mình đánh Văng ra xa.
Đại sư huynh gật đầu, cất trọng kiếm đi.
Mặt Diêm Từ Vũ biến sắc, đây là chiêu thức gì vậy, hắn ta chưa gặp bao giờ.
“Rốt cuộc anh là ai? Nhất Nguyên viện không thể có cao thủ như anh được.”
Diêm Từ Vũ hét lớn.
Đại sư huynh bình tính đáp: “Cậu tin hay không thì “
tùy.
Canh kình màu đen trên người Diêm Từ Vũ dày đặc đến mức bao phủ phạm vi mười trượng.
“Đồ khốn, anh không nên dây vào tôi. Không cần biết anh là ai, hôm nay tôi nhất định khiến anh phải bỏ mạng ở Âm Dương viện!”
Nói xong, Diêm Từ Vũ lại chuẩn bị ra tay.
Nhưng lúc này, trên trời lại có một luồng sức mạnh vô song truyền tới.
Mặt đất rung chuyển, bầu trời nứt toạc, khung cảnh như tận thế.
Đại sư huynh ngẩng đầu lên thì thấy Nhất Thanh sư tôn cầm kiếm đâm vào vai Tinh Uyên.
Mệnh luân của Tinh Uyên cũng đánh vào ngực Nhất Thanh sư tôn.
Hắn ta khẽ cau mày: “Sư tôn đã nổi giận rồi, mình phải nhanh chóng rút lui thôi!”
Đại sư huynh giẫm nhẹ trên mặt đất, chớp mắt đã xuất hiện ở cách đó một trăm trượng, Diêm Từ Vũ tập hợp hết sức mạnh nhưng lại không thể làm đại sư huynh bị thương một chút nào.
Trên bầu trời, Tinh Uyên la lớn: “Nhất Thanh, hôm nay nếu ông không chết thì người chết sẽ là tôi!”
Nhất Thanh trả lời: ‘Luyên thuyên vừa thôi, chịu chết đi!”
Khi thấy hai người lại sắp ra tay.
Một cột sáng xuất hiện ở cách đó không xa, sau đó ánh sáng chiếu tới, càn quét tất cả mọi thứ trên bầu trời.
Đây là một luồng ánh sáng bảy màu kì diệu, trông tựa như ánh sáng cầu vồng khiến Tinh Uyên và Nhất Thanh phải dừng lại.
Sau đó một bóng dáng già nua xuất hiện trước mặt Tinh Uyên và Nhất Thanh, đó là bóng dáng của viện trưởng Thiên Nhai Tử.
“Tinh Uyên, Nhất Thanh, các ông định hợp sức huỷ hoại học viện Võ Đạo đấy à?”
Nhất Thanh hét lớn: “Ông phải hỏi ông ta mới đúng, là do đồ đệ ông ta giết đệ tử của tôi.”
Tỉnh Uyên nhanh nhảu: “Viện cớ, tất cả chỉ là cái cớ thôi.”
“Đủ rồi!”
Viện trưởng quát.
“Xem ra cả hai ông đều cần tĩnh tu. Được rồi, các ông đi theo tôi, khi nào cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu thì tôi sẽ thả các ông ra ngoài.”
Nói xong, trên trời xuất hiện một cánh cổng bảy màu.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 374Canh kình màu đen của Diêm Từ Vũ lập tức bị bắn ngược lại.Äm!Diêm Từ Vũ bị chính sức mạnh của mình đánh Văng ra xa.Đại sư huynh gật đầu, cất trọng kiếm đi.Mặt Diêm Từ Vũ biến sắc, đây là chiêu thức gì vậy, hắn ta chưa gặp bao giờ.“Rốt cuộc anh là ai? Nhất Nguyên viện không thể có cao thủ như anh được.”Diêm Từ Vũ hét lớn.Đại sư huynh bình tính đáp: “Cậu tin hay không thì “tùy.Canh kình màu đen trên người Diêm Từ Vũ dày đặc đến mức bao phủ phạm vi mười trượng.“Đồ khốn, anh không nên dây vào tôi. Không cần biết anh là ai, hôm nay tôi nhất định khiến anh phải bỏ mạng ở Âm Dương viện!”Nói xong, Diêm Từ Vũ lại chuẩn bị ra tay.Nhưng lúc này, trên trời lại có một luồng sức mạnh vô song truyền tới.Mặt đất rung chuyển, bầu trời nứt toạc, khung cảnh như tận thế.Đại sư huynh ngẩng đầu lên thì thấy Nhất Thanh sư tôn cầm kiếm đâm vào vai Tinh Uyên.Mệnh luân của Tinh Uyên cũng đánh vào ngực Nhất Thanh sư tôn.Hắn ta khẽ cau mày: “Sư tôn đã nổi giận rồi, mình phải nhanh chóng rút lui thôi!”Đại sư huynh giẫm nhẹ trên mặt đất, chớp mắt đã xuất hiện ở cách đó một trăm trượng, Diêm Từ Vũ tập hợp hết sức mạnh nhưng lại không thể làm đại sư huynh bị thương một chút nào.Trên bầu trời, Tinh Uyên la lớn: “Nhất Thanh, hôm nay nếu ông không chết thì người chết sẽ là tôi!”Nhất Thanh trả lời: ‘Luyên thuyên vừa thôi, chịu chết đi!”Khi thấy hai người lại sắp ra tay.Một cột sáng xuất hiện ở cách đó không xa, sau đó ánh sáng chiếu tới, càn quét tất cả mọi thứ trên bầu trời.Đây là một luồng ánh sáng bảy màu kì diệu, trông tựa như ánh sáng cầu vồng khiến Tinh Uyên và Nhất Thanh phải dừng lại.Sau đó một bóng dáng già nua xuất hiện trước mặt Tinh Uyên và Nhất Thanh, đó là bóng dáng của viện trưởng Thiên Nhai Tử.“Tinh Uyên, Nhất Thanh, các ông định hợp sức huỷ hoại học viện Võ Đạo đấy à?”Nhất Thanh hét lớn: “Ông phải hỏi ông ta mới đúng, là do đồ đệ ông ta giết đệ tử của tôi.”Tỉnh Uyên nhanh nhảu: “Viện cớ, tất cả chỉ là cái cớ thôi.”“Đủ rồi!”Viện trưởng quát.“Xem ra cả hai ông đều cần tĩnh tu. Được rồi, các ông đi theo tôi, khi nào cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu thì tôi sẽ thả các ông ra ngoài.”Nói xong, trên trời xuất hiện một cánh cổng bảy màu.