Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 394

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 394Tầm nhìn của mọi người đều bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy vô số ánh kiếm đáng sợ.Tất cả học viên dưới đài đều phải dần lùi lại, trong ánh kiếm kinh khủng kia, họ chỉ thể thể nhìn thấy vẻ mặt uy nghiêm và tư thế tiêu dao của Hàn Liên.Kiếm khí xuất, thiên địa diệt.Cuối cùng tất cả kiếm khí đều nổ tung.Trong ánh kiếm, Hoa Ngữ bay thẳng từ đài cao xuống đất.Dù hắn ta biết bao nhiêu võ công và tu vi nội canh đỉnh phong, nhưng với chiêu này của Hàn Liên, rõ ràng hắn ta cực kỳ yếu.Trong phút chốc, cả những học viên tinh anh từ các viện khác cũng phải sững sờ.Dù là bọn họ thì cũng không biết có thể sống sót sau chiêu đó không.Diêm Từ Vũ sững sốt, hắn ta lẩm bẩm: “Đây là học viên của Nhất Nguyên viện sao?”Hắn ta không dám tin, sao Nhất Nguyên viện lại có võ công đáng sợ như vậy được, đến cả hắn ta cũng cảm thấy bị đe doạ.Kiếm khí dần biến mất, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm quay về tay Hàn Liên.“Sướng, lâu rồi không đánh sướng như vậy!”Hàn Liên chỉnh lại tóc. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy nhưng tóc thì không được loạn.Chiêu này chắc câu được không ít nữ học viên rồi nhỉ.Hàn Liên quét mắt nhìn khắp võ trường thì phát hiện tất cả nữ học viên đều đang kinh ngạc nhìn hắn, không ai tỏ vẻ ngưỡng mộ cả.Haizz, xem ra không được rồi.Hàn Liên nghĩ nghĩ, có thể là do tư thế không đủ ngầu, để về nhà nghiên cứu lại vậy rồi.Hoa Ngữ phun ra một ngụm máu tươi, cả người hắn đầy vết kiếm đáng sợ.Vài đạo sư vội chạy lên để chữa trị vết thương cho Hoa Ngữ. Vẻ mặt bọn họ nhìn Hàn Liên đã hoàn toàn thay đổi.Hàn Liên bước xuống đài cao.Hắn ta cố ý nhảy vào giữa đám đông, hắn ta đi đến đâu, mọi người tách ra đến đấy.Không còn âm thanh nào cả, tiếng la hét chế nhạo đều biến mất.Biểu hiện của Hàn Liên thực sự khiến mọi người không nói nên lời. Những người vừa mắng Hàn Liên điên cuồng kia, bây giờ trong mắt họ lại ánh lên chút phức tạp.Hàn Liên mạnh như vậy mà còn bị bọn họ gọi là rác rưởi Nhất Nguyên viện, vậy thì họ tính là gì chứ.Không bằng cả rác rưởi?Mọi người đều ngậm miệng, ngay cả những đạo sư ngồi trên đài cao cũng sững sờ.Uy lực của chiêu vừa rồi đã đủ để giết một vài người trong số họ rồi.Hàn Liên kiêu ngạo đi tới bên cạnh đại sư huynh rồi khoanh chân ngồi xuống.Đạo Quang sư tôn đã thực sự lười nói hắn rồi, ba chữ “thắng không kiêu” cũng vô dụng với Hàn Liên thôi.Dù sao là một thành viên của nhà họ Hàn, hắn ta cũng không cần phải biết cái này. Đạo Quang sư tôn mỉm cười mặc kệ hắn ta. 

Chương 394

Tầm nhìn của mọi người đều bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy vô số ánh kiếm đáng sợ.

Tất cả học viên dưới đài đều phải dần lùi lại, trong ánh kiếm kinh khủng kia, họ chỉ thể thể nhìn thấy vẻ mặt uy nghiêm và tư thế tiêu dao của Hàn Liên.

Kiếm khí xuất, thiên địa diệt.

Cuối cùng tất cả kiếm khí đều nổ tung.

Trong ánh kiếm, Hoa Ngữ bay thẳng từ đài cao xuống đất.

Dù hắn ta biết bao nhiêu võ công và tu vi nội canh đỉnh phong, nhưng với chiêu này của Hàn Liên, rõ ràng hắn ta cực kỳ yếu.

Trong phút chốc, cả những học viên tinh anh từ các viện khác cũng phải sững sờ.

Dù là bọn họ thì cũng không biết có thể sống sót sau chiêu đó không.

Diêm Từ Vũ sững sốt, hắn ta lẩm bẩm: “Đây là học viên của Nhất Nguyên viện sao?”

Hắn ta không dám tin, sao Nhất Nguyên viện lại có võ công đáng sợ như vậy được, đến cả hắn ta cũng cảm thấy bị đe doạ.

Kiếm khí dần biến mất, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm quay về tay Hàn Liên.

“Sướng, lâu rồi không đánh sướng như vậy!”

Hàn Liên chỉnh lại tóc. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy nhưng tóc thì không được loạn.

Chiêu này chắc câu được không ít nữ học viên rồi nhỉ.

Hàn Liên quét mắt nhìn khắp võ trường thì phát hiện tất cả nữ học viên đều đang kinh ngạc nhìn hắn, không ai tỏ vẻ ngưỡng mộ cả.

Haizz, xem ra không được rồi.

Hàn Liên nghĩ nghĩ, có thể là do tư thế không đủ ngầu, để về nhà nghiên cứu lại vậy rồi.

Hoa Ngữ phun ra một ngụm máu tươi, cả người hắn đầy vết kiếm đáng sợ.

Vài đạo sư vội chạy lên để chữa trị vết thương cho Hoa Ngữ. Vẻ mặt bọn họ nhìn Hàn Liên đã hoàn toàn thay đổi.

Hàn Liên bước xuống đài cao.

Hắn ta cố ý nhảy vào giữa đám đông, hắn ta đi đến đâu, mọi người tách ra đến đấy.

Không còn âm thanh nào cả, tiếng la hét chế nhạo đều biến mất.

Biểu hiện của Hàn Liên thực sự khiến mọi người không nói nên lời. Những người vừa mắng Hàn Liên điên cuồng kia, bây giờ trong mắt họ lại ánh lên chút phức tạp.

Hàn Liên mạnh như vậy mà còn bị bọn họ gọi là rác rưởi Nhất Nguyên viện, vậy thì họ tính là gì chứ.

Không bằng cả rác rưởi?

Mọi người đều ngậm miệng, ngay cả những đạo sư ngồi trên đài cao cũng sững sờ.

Uy lực của chiêu vừa rồi đã đủ để giết một vài người trong số họ rồi.

Hàn Liên kiêu ngạo đi tới bên cạnh đại sư huynh rồi khoanh chân ngồi xuống.

Đạo Quang sư tôn đã thực sự lười nói hắn rồi, ba chữ “thắng không kiêu” cũng vô dụng với Hàn Liên thôi.

Dù sao là một thành viên của nhà họ Hàn, hắn ta cũng không cần phải biết cái này. Đạo Quang sư tôn mỉm cười mặc kệ hắn ta.

 

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 394Tầm nhìn của mọi người đều bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy vô số ánh kiếm đáng sợ.Tất cả học viên dưới đài đều phải dần lùi lại, trong ánh kiếm kinh khủng kia, họ chỉ thể thể nhìn thấy vẻ mặt uy nghiêm và tư thế tiêu dao của Hàn Liên.Kiếm khí xuất, thiên địa diệt.Cuối cùng tất cả kiếm khí đều nổ tung.Trong ánh kiếm, Hoa Ngữ bay thẳng từ đài cao xuống đất.Dù hắn ta biết bao nhiêu võ công và tu vi nội canh đỉnh phong, nhưng với chiêu này của Hàn Liên, rõ ràng hắn ta cực kỳ yếu.Trong phút chốc, cả những học viên tinh anh từ các viện khác cũng phải sững sờ.Dù là bọn họ thì cũng không biết có thể sống sót sau chiêu đó không.Diêm Từ Vũ sững sốt, hắn ta lẩm bẩm: “Đây là học viên của Nhất Nguyên viện sao?”Hắn ta không dám tin, sao Nhất Nguyên viện lại có võ công đáng sợ như vậy được, đến cả hắn ta cũng cảm thấy bị đe doạ.Kiếm khí dần biến mất, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm quay về tay Hàn Liên.“Sướng, lâu rồi không đánh sướng như vậy!”Hàn Liên chỉnh lại tóc. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy nhưng tóc thì không được loạn.Chiêu này chắc câu được không ít nữ học viên rồi nhỉ.Hàn Liên quét mắt nhìn khắp võ trường thì phát hiện tất cả nữ học viên đều đang kinh ngạc nhìn hắn, không ai tỏ vẻ ngưỡng mộ cả.Haizz, xem ra không được rồi.Hàn Liên nghĩ nghĩ, có thể là do tư thế không đủ ngầu, để về nhà nghiên cứu lại vậy rồi.Hoa Ngữ phun ra một ngụm máu tươi, cả người hắn đầy vết kiếm đáng sợ.Vài đạo sư vội chạy lên để chữa trị vết thương cho Hoa Ngữ. Vẻ mặt bọn họ nhìn Hàn Liên đã hoàn toàn thay đổi.Hàn Liên bước xuống đài cao.Hắn ta cố ý nhảy vào giữa đám đông, hắn ta đi đến đâu, mọi người tách ra đến đấy.Không còn âm thanh nào cả, tiếng la hét chế nhạo đều biến mất.Biểu hiện của Hàn Liên thực sự khiến mọi người không nói nên lời. Những người vừa mắng Hàn Liên điên cuồng kia, bây giờ trong mắt họ lại ánh lên chút phức tạp.Hàn Liên mạnh như vậy mà còn bị bọn họ gọi là rác rưởi Nhất Nguyên viện, vậy thì họ tính là gì chứ.Không bằng cả rác rưởi?Mọi người đều ngậm miệng, ngay cả những đạo sư ngồi trên đài cao cũng sững sờ.Uy lực của chiêu vừa rồi đã đủ để giết một vài người trong số họ rồi.Hàn Liên kiêu ngạo đi tới bên cạnh đại sư huynh rồi khoanh chân ngồi xuống.Đạo Quang sư tôn đã thực sự lười nói hắn rồi, ba chữ “thắng không kiêu” cũng vô dụng với Hàn Liên thôi.Dù sao là một thành viên của nhà họ Hàn, hắn ta cũng không cần phải biết cái này. Đạo Quang sư tôn mỉm cười mặc kệ hắn ta. 

Chương 394