Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 422
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 422Cửu Thiên không có nhân cơ hội này mà tấn công, hắn đứng tại chỗ, yên lặng chờ đợi.Vân An đứng dậy, đưa tay xé áo trên của mình ra.S234 Vân An điềm tĩnh đếm vết thương trên người mình, ánh mắt càng lúc càng sắc lạnh, giọng nói càng lúc càng rõ ràng.Giống như cất tiếng ở bên tai, giống như tiếng ngâm khế của ác ma.Cửu Thiên hơi nhíu mày, sự thay đổi giọng nói của Vân An khiến hắn có loại cảm giác khác thường.Huyền Không sư tôn mặt mày lo lắng, Vân An là muốn sử dụng chiêu đó sao?Nhưng chiêu đó, bản thân Vân An cũng không nắm chắc!Huyền Không sư tôn đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay cứu viện Vân An bất cứ lúc nào, cho dù làm trái quy tắc, ông ta cũng không thể thật sự để đệ tử tâm đắc nhất của mình chết trong tỉ thí.Vân An đếm xong vết thương trên nửa người của mình.“Tổng cộng 56 vết, rất tốt.”Vân An ngẩng đầu, trong đôi mắt tràn ngập một màu trắng mờ ảo.Trên người lại xuất hiện canh kình, chỉ là lần này canh kình của hắn ta đã mỏng manh hơn rất nhiều, ngay cả canh y cũng không thể ngưng kết được.Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Ngươi có cần đếm thêm vết thương ở nửa th@n dưới không, tôi đợi.”Vân An nói: “Đợi chút nữa, cậu đếm vết thương của chính cậu đi.”Nói xong thì canh kình trên người Vân An đột nhiên biến mất.Không phải biến mất kiểu thu về cơ thể, mà là sự biến mất kiểu khuếch tán ra.Cửu Thiên thấy cảnh này, vẻ mặt khá ngạc nhiên, tên này không phải muốn dùng…Còn chưa đợi Cửu Thiên kinh ngạc xong, một cỗ lực lượng vô hình lao về phía hắn, cái này vẫn không tính là gì, xung quanh đột nhiên xuất hiện một đạo huyền ảnh, một đạo huyễn ảnh giống hệt Vân An.Đạo huyễn ảnh này chính là Vân An dùng canh kình ngưng tụ ra.Cửu Thiên trước giờ không biết thì ra canh kình còn có thể ngưng tụ thành hình người!Huyễn ảnh tay cầm một thanh truyền kiếm trong suốt đâm về phía ngực của hắn, Cửu Thiên vung tay đánh một quyền vào đầu của huyễn ảnh.Quyền kình đánh tan đầu của huyễn ảnh, nhưng huyễn ảnh không hề có chuyện gì, trường kiếm trong suốt vẫn đâm vào canh y của Cửu Thiên.Canh y trên người Cửu Thiên lay động kịch liệt một trận, lực xuyên thấu của một kiếm này của huyền ảnh thật sự kinh người, lập tức khiến canh y của Cửu Thiên ảm đạm hơn không ít.Vân An nhắm mắt lại, lại một đạo huyễn ảnh do canh kình ngưng tụ thành xuất hiện ở đằng sau Cửu Thiên.Hai đạo huyễn ảnh ra tay cùng lúc, không có quỹ đạo ra tay, không có bất cứ dấu hiệu báo trước, công kích sắc bén cứ ập tới.Cửu Thiên vung trọng kiếm, đánh tan trường kiếm do hai đạo canh kình ngưng tụ thành. Nhưng việc đánh tan như này căn bản không có tác dụng gì, ngay sau đó trên tay của bọn họ lại có thêm hai thanh trường kiếm.“Chiêu thức không tồi, rất thú vị!”
Chương 422
Cửu Thiên không có nhân cơ hội này mà tấn công, hắn đứng tại chỗ, yên lặng chờ đợi.
Vân An đứng dậy, đưa tay xé áo trên của mình ra.
S234 Vân An điềm tĩnh đếm vết thương trên người mình, ánh mắt càng lúc càng sắc lạnh, giọng nói càng lúc càng rõ ràng.
Giống như cất tiếng ở bên tai, giống như tiếng ngâm khế của ác ma.
Cửu Thiên hơi nhíu mày, sự thay đổi giọng nói của Vân An khiến hắn có loại cảm giác khác thường.
Huyền Không sư tôn mặt mày lo lắng, Vân An là muốn sử dụng chiêu đó sao?
Nhưng chiêu đó, bản thân Vân An cũng không nắm chắc!
Huyền Không sư tôn đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay cứu viện Vân An bất cứ lúc nào, cho dù làm trái quy tắc, ông ta cũng không thể thật sự để đệ tử tâm đắc nhất của mình chết trong tỉ thí.
Vân An đếm xong vết thương trên nửa người của mình.
“Tổng cộng 56 vết, rất tốt.”
Vân An ngẩng đầu, trong đôi mắt tràn ngập một màu trắng mờ ảo.
Trên người lại xuất hiện canh kình, chỉ là lần này canh kình của hắn ta đã mỏng manh hơn rất nhiều, ngay cả canh y cũng không thể ngưng kết được.
Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Ngươi có cần đếm thêm vết thương ở nửa th@n dưới không, tôi đợi.”
Vân An nói: “Đợi chút nữa, cậu đếm vết thương của chính cậu đi.”
Nói xong thì canh kình trên người Vân An đột nhiên biến mất.
Không phải biến mất kiểu thu về cơ thể, mà là sự biến mất kiểu khuếch tán ra.
Cửu Thiên thấy cảnh này, vẻ mặt khá ngạc nhiên, tên này không phải muốn dùng…
Còn chưa đợi Cửu Thiên kinh ngạc xong, một cỗ lực lượng vô hình lao về phía hắn, cái này vẫn không tính là gì, xung quanh đột nhiên xuất hiện một đạo huyền ảnh, một đạo huyễn ảnh giống hệt Vân An.
Đạo huyễn ảnh này chính là Vân An dùng canh kình ngưng tụ ra.
Cửu Thiên trước giờ không biết thì ra canh kình còn có thể ngưng tụ thành hình người!
Huyễn ảnh tay cầm một thanh truyền kiếm trong suốt đâm về phía ngực của hắn, Cửu Thiên vung tay đánh một quyền vào đầu của huyễn ảnh.
Quyền kình đánh tan đầu của huyễn ảnh, nhưng huyễn ảnh không hề có chuyện gì, trường kiếm trong suốt vẫn đâm vào canh y của Cửu Thiên.
Canh y trên người Cửu Thiên lay động kịch liệt một trận, lực xuyên thấu của một kiếm này của huyền ảnh thật sự kinh người, lập tức khiến canh y của Cửu Thiên ảm đạm hơn không ít.
Vân An nhắm mắt lại, lại một đạo huyễn ảnh do canh kình ngưng tụ thành xuất hiện ở đằng sau Cửu Thiên.
Hai đạo huyễn ảnh ra tay cùng lúc, không có quỹ đạo ra tay, không có bất cứ dấu hiệu báo trước, công kích sắc bén cứ ập tới.
Cửu Thiên vung trọng kiếm, đánh tan trường kiếm do hai đạo canh kình ngưng tụ thành. Nhưng việc đánh tan như này căn bản không có tác dụng gì, ngay sau đó trên tay của bọn họ lại có thêm hai thanh trường kiếm.
“Chiêu thức không tồi, rất thú vị!”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 422Cửu Thiên không có nhân cơ hội này mà tấn công, hắn đứng tại chỗ, yên lặng chờ đợi.Vân An đứng dậy, đưa tay xé áo trên của mình ra.S234 Vân An điềm tĩnh đếm vết thương trên người mình, ánh mắt càng lúc càng sắc lạnh, giọng nói càng lúc càng rõ ràng.Giống như cất tiếng ở bên tai, giống như tiếng ngâm khế của ác ma.Cửu Thiên hơi nhíu mày, sự thay đổi giọng nói của Vân An khiến hắn có loại cảm giác khác thường.Huyền Không sư tôn mặt mày lo lắng, Vân An là muốn sử dụng chiêu đó sao?Nhưng chiêu đó, bản thân Vân An cũng không nắm chắc!Huyền Không sư tôn đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay cứu viện Vân An bất cứ lúc nào, cho dù làm trái quy tắc, ông ta cũng không thể thật sự để đệ tử tâm đắc nhất của mình chết trong tỉ thí.Vân An đếm xong vết thương trên nửa người của mình.“Tổng cộng 56 vết, rất tốt.”Vân An ngẩng đầu, trong đôi mắt tràn ngập một màu trắng mờ ảo.Trên người lại xuất hiện canh kình, chỉ là lần này canh kình của hắn ta đã mỏng manh hơn rất nhiều, ngay cả canh y cũng không thể ngưng kết được.Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Ngươi có cần đếm thêm vết thương ở nửa th@n dưới không, tôi đợi.”Vân An nói: “Đợi chút nữa, cậu đếm vết thương của chính cậu đi.”Nói xong thì canh kình trên người Vân An đột nhiên biến mất.Không phải biến mất kiểu thu về cơ thể, mà là sự biến mất kiểu khuếch tán ra.Cửu Thiên thấy cảnh này, vẻ mặt khá ngạc nhiên, tên này không phải muốn dùng…Còn chưa đợi Cửu Thiên kinh ngạc xong, một cỗ lực lượng vô hình lao về phía hắn, cái này vẫn không tính là gì, xung quanh đột nhiên xuất hiện một đạo huyền ảnh, một đạo huyễn ảnh giống hệt Vân An.Đạo huyễn ảnh này chính là Vân An dùng canh kình ngưng tụ ra.Cửu Thiên trước giờ không biết thì ra canh kình còn có thể ngưng tụ thành hình người!Huyễn ảnh tay cầm một thanh truyền kiếm trong suốt đâm về phía ngực của hắn, Cửu Thiên vung tay đánh một quyền vào đầu của huyễn ảnh.Quyền kình đánh tan đầu của huyễn ảnh, nhưng huyễn ảnh không hề có chuyện gì, trường kiếm trong suốt vẫn đâm vào canh y của Cửu Thiên.Canh y trên người Cửu Thiên lay động kịch liệt một trận, lực xuyên thấu của một kiếm này của huyền ảnh thật sự kinh người, lập tức khiến canh y của Cửu Thiên ảm đạm hơn không ít.Vân An nhắm mắt lại, lại một đạo huyễn ảnh do canh kình ngưng tụ thành xuất hiện ở đằng sau Cửu Thiên.Hai đạo huyễn ảnh ra tay cùng lúc, không có quỹ đạo ra tay, không có bất cứ dấu hiệu báo trước, công kích sắc bén cứ ập tới.Cửu Thiên vung trọng kiếm, đánh tan trường kiếm do hai đạo canh kình ngưng tụ thành. Nhưng việc đánh tan như này căn bản không có tác dụng gì, ngay sau đó trên tay của bọn họ lại có thêm hai thanh trường kiếm.“Chiêu thức không tồi, rất thú vị!”