Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 470
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 470Đặc biệt là hai dòng máu đỏ chảy từ mũi, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống bị người khác đánh mà như hai dòng thác vậy.Vô Sầu sư tôn sững sờ, nét mặt rất vặn vẹo, bà †a không biết phải nói gì sau khi chứng kiến cảnh tượng này.Những đệ tử còn lại của Minh Tâm viện, đầu tiên là sốc, sau đó là tức giận, từng tràng mắng chửi vang lên.“Tên vô liêm sỉ”“Lưu manh!”“Tên chết tiệt, ta phải đấu với ngươi!”“Thằng lưu manh của Nhất Nguyên viện!”Đám đông quá khích, bất luận là nam hay nữ đều muốn xông lên đập Sở Trực một trận.Sở Trực đứng yên tại chỗ, như vẫn còn đang hồi tưởng.Lúc này, Vô Sầu sư tôn lớn tiếng nói: “Mọi người im lặng!”Âm thanh vang vọng toàn trường, tất cả mọi người đều lập tức im lặng.Vô Sầu sư tôn hít sâu một hơi, ổn định tâm trạng rồi nói: “Trong lúc thi đấu, không được ồn ào. Nhất Nguyên viện Sở Trực, vừa nấy chỉ là sai lầm vô ý. Nhưng trận này ta phán cậu thua, cậu có phục không?”Sở Trực vẫn đang sững sờ, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm về phía trước.Nhất Thanh sư tôn không nhịn được mà hắng một tiếng: “Sở Trực, Vô Sầu sư tôn đang nói chuyện với con đó.”Lúc này Sở Trực mới hoàn hồn, hắn ta vội vàng trả lời: “Vâng vâng, nói gì cũng được.”“Xuống đi, xuống đi!”Đạo Quang sư tôn cũng không nhịn được lên tiếng.Sở Trực quay về dưới ánh mắt muốn giết người của toàn thể đệ tử Minh Tâm viện.Máu mũi nhỏ tỏng tỏng trên mặt đất, Sở Trực cũng lười lau đi.Hàn Liên cười hihi: “Sở Trực sư huynh, huynh thấy gì rồi?”Sở Trực từ từ nói: “Rất trắng, rất to.”Bốn chữ nói lên tất cả.Cửu Thiên cũng không khỏi mỉm cười.Sở Chính sư huynh, đại sư huynh thậm chí còn cười thành tiếng.Hàn Liên vỗ vai Sở Trực sư huynh: “Lời rồi, lời rồi.Lời to rồi!”Phản ứng của bọn họ lọt vào mắt người Minh Tâm viện, đây đúng là một sự khiêu khích trắng trợn.Trong lòng họ, Ngọc Cần không chỉ là đại sư tỷ mà còn là đại diện của Minh Tâm viện, là niềm tự hào của họ.Bây giờ cô ta bị một tên lưu manh Nhất Nguyên viện vấy bẩn như vậy, sao họ có thể nhịn được chứ.Nhìn thoáng qua, trên trán của ít nhất một nửa đệ tử của Minh Tâm viện đều nổi gân xanh, mắt họ đỏ hoe. Hầu hết là đệ tử nam, họ đang trong trạng thái chuẩn bị liều mạng bất cứ lúc nào.Ánh mắt của các nữ đệ tử nhìn bọn Sở Trực cũng đầy tức giận, chỉ hận không thể trực tiếp móc mắt Sở Trực ra.
Chương 470
Đặc biệt là hai dòng máu đỏ chảy từ mũi, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống bị người khác đánh mà như hai dòng thác vậy.
Vô Sầu sư tôn sững sờ, nét mặt rất vặn vẹo, bà †a không biết phải nói gì sau khi chứng kiến cảnh tượng này.
Những đệ tử còn lại của Minh Tâm viện, đầu tiên là sốc, sau đó là tức giận, từng tràng mắng chửi vang lên.
“Tên vô liêm sỉ”
“Lưu manh!”
“Tên chết tiệt, ta phải đấu với ngươi!”
“Thằng lưu manh của Nhất Nguyên viện!”
Đám đông quá khích, bất luận là nam hay nữ đều muốn xông lên đập Sở Trực một trận.
Sở Trực đứng yên tại chỗ, như vẫn còn đang hồi tưởng.
Lúc này, Vô Sầu sư tôn lớn tiếng nói: “Mọi người im lặng!”
Âm thanh vang vọng toàn trường, tất cả mọi người đều lập tức im lặng.
Vô Sầu sư tôn hít sâu một hơi, ổn định tâm trạng rồi nói: “Trong lúc thi đấu, không được ồn ào. Nhất Nguyên viện Sở Trực, vừa nấy chỉ là sai lầm vô ý. Nhưng trận này ta phán cậu thua, cậu có phục không?”
Sở Trực vẫn đang sững sờ, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm về phía trước.
Nhất Thanh sư tôn không nhịn được mà hắng một tiếng: “Sở Trực, Vô Sầu sư tôn đang nói chuyện với con đó.”
Lúc này Sở Trực mới hoàn hồn, hắn ta vội vàng trả lời: “Vâng vâng, nói gì cũng được.”
“Xuống đi, xuống đi!”
Đạo Quang sư tôn cũng không nhịn được lên tiếng.
Sở Trực quay về dưới ánh mắt muốn giết người của toàn thể đệ tử Minh Tâm viện.
Máu mũi nhỏ tỏng tỏng trên mặt đất, Sở Trực cũng lười lau đi.
Hàn Liên cười hihi: “Sở Trực sư huynh, huynh thấy gì rồi?”
Sở Trực từ từ nói: “Rất trắng, rất to.”
Bốn chữ nói lên tất cả.
Cửu Thiên cũng không khỏi mỉm cười.
Sở Chính sư huynh, đại sư huynh thậm chí còn cười thành tiếng.
Hàn Liên vỗ vai Sở Trực sư huynh: “Lời rồi, lời rồi.
Lời to rồi!”
Phản ứng của bọn họ lọt vào mắt người Minh Tâm viện, đây đúng là một sự khiêu khích trắng trợn.
Trong lòng họ, Ngọc Cần không chỉ là đại sư tỷ mà còn là đại diện của Minh Tâm viện, là niềm tự hào của họ.
Bây giờ cô ta bị một tên lưu manh Nhất Nguyên viện vấy bẩn như vậy, sao họ có thể nhịn được chứ.
Nhìn thoáng qua, trên trán của ít nhất một nửa đệ tử của Minh Tâm viện đều nổi gân xanh, mắt họ đỏ hoe. Hầu hết là đệ tử nam, họ đang trong trạng thái chuẩn bị liều mạng bất cứ lúc nào.
Ánh mắt của các nữ đệ tử nhìn bọn Sở Trực cũng đầy tức giận, chỉ hận không thể trực tiếp móc mắt Sở Trực ra.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 470Đặc biệt là hai dòng máu đỏ chảy từ mũi, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống bị người khác đánh mà như hai dòng thác vậy.Vô Sầu sư tôn sững sờ, nét mặt rất vặn vẹo, bà †a không biết phải nói gì sau khi chứng kiến cảnh tượng này.Những đệ tử còn lại của Minh Tâm viện, đầu tiên là sốc, sau đó là tức giận, từng tràng mắng chửi vang lên.“Tên vô liêm sỉ”“Lưu manh!”“Tên chết tiệt, ta phải đấu với ngươi!”“Thằng lưu manh của Nhất Nguyên viện!”Đám đông quá khích, bất luận là nam hay nữ đều muốn xông lên đập Sở Trực một trận.Sở Trực đứng yên tại chỗ, như vẫn còn đang hồi tưởng.Lúc này, Vô Sầu sư tôn lớn tiếng nói: “Mọi người im lặng!”Âm thanh vang vọng toàn trường, tất cả mọi người đều lập tức im lặng.Vô Sầu sư tôn hít sâu một hơi, ổn định tâm trạng rồi nói: “Trong lúc thi đấu, không được ồn ào. Nhất Nguyên viện Sở Trực, vừa nấy chỉ là sai lầm vô ý. Nhưng trận này ta phán cậu thua, cậu có phục không?”Sở Trực vẫn đang sững sờ, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm về phía trước.Nhất Thanh sư tôn không nhịn được mà hắng một tiếng: “Sở Trực, Vô Sầu sư tôn đang nói chuyện với con đó.”Lúc này Sở Trực mới hoàn hồn, hắn ta vội vàng trả lời: “Vâng vâng, nói gì cũng được.”“Xuống đi, xuống đi!”Đạo Quang sư tôn cũng không nhịn được lên tiếng.Sở Trực quay về dưới ánh mắt muốn giết người của toàn thể đệ tử Minh Tâm viện.Máu mũi nhỏ tỏng tỏng trên mặt đất, Sở Trực cũng lười lau đi.Hàn Liên cười hihi: “Sở Trực sư huynh, huynh thấy gì rồi?”Sở Trực từ từ nói: “Rất trắng, rất to.”Bốn chữ nói lên tất cả.Cửu Thiên cũng không khỏi mỉm cười.Sở Chính sư huynh, đại sư huynh thậm chí còn cười thành tiếng.Hàn Liên vỗ vai Sở Trực sư huynh: “Lời rồi, lời rồi.Lời to rồi!”Phản ứng của bọn họ lọt vào mắt người Minh Tâm viện, đây đúng là một sự khiêu khích trắng trợn.Trong lòng họ, Ngọc Cần không chỉ là đại sư tỷ mà còn là đại diện của Minh Tâm viện, là niềm tự hào của họ.Bây giờ cô ta bị một tên lưu manh Nhất Nguyên viện vấy bẩn như vậy, sao họ có thể nhịn được chứ.Nhìn thoáng qua, trên trán của ít nhất một nửa đệ tử của Minh Tâm viện đều nổi gân xanh, mắt họ đỏ hoe. Hầu hết là đệ tử nam, họ đang trong trạng thái chuẩn bị liều mạng bất cứ lúc nào.Ánh mắt của các nữ đệ tử nhìn bọn Sở Trực cũng đầy tức giận, chỉ hận không thể trực tiếp móc mắt Sở Trực ra.