Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 472

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 472Hay chúng ta quyết định thắng thua trong một chiêu đị= Cửu Thiên hơi sững người, sau đó nói: “Làm sao để quyết định thắng thua trong vòng một chiêu.”Linh Bối nói: “Anh chỉ cần đỡ được một chiêu của tôi thì xem như anh thắng?”Linh Bối vừa nói dứt câu, Yên Hoài đứng cạnh đã hét lên: “Không được, Linh Bối sư muội, làm thế chẳng phải là muội cố ý nhả kèo sao? Chẳng lẽ vì muội thích tên Cửu Thiên này mà có thể nhả kèo trong cuộc thi xếp hạng học viện sao?”Tiếng hét của Yên Hoài khiến không ít người bàn tán xôn xao.Lúc này, Linh Bối lên tiếng: “Muội muốn dùng chiêu mạnh nhất trong võ kỹ Tĩnh Tâm, cũng chính là sát chiêu mạnh nhất của muội. Nếu Yên Hoài sư tỷ không tin muội thì chi bằng tỷ đấu trận này đi”Yên Hoài bị câu này của Linh Bối chặn cứng họng.Cửu Thiên căn bản không thèm quan tâm tới ánh mắt của Yên Hoài, nhưng khi nghe tới mấy chữ võ kỹ Tĩnh Tâm, hắn lập tức hưng phấn.Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Võ kỹ Tĩnh Tâm, vậy thì phải lĩnh giáo một phen rồi.”Linh Bối mỉm cười: ‘Sẽ khiến anh hài lòng.”Nụ cười trên mặt Linh Bối dần biến mất, người cô †a toả ra một luồng khí tức kỳ lạ.Như vừa được dội một gáo nước lạnh lên người, khiến người ta cảm thấy mát và tươi tỉnh.Mắt Linh Bối loé lên một tia sáng màu bạc.Như ánh trăng bạc tuôn trào và lưu động.Đôi mắt của cô ta sáng lên như những vì sao, và nếu nhìn kỹ, dường như trong mắt cô ta tồn tại một dòng sông đầy sao đang chảy.Linh Bối liếc nhìn xung quanh, tất cả những người nhìn vào mắt cô ta liền ngẩng người.Những đệ tử đứng đó như bị hoá đá tại chỗ.Khi bị ánh mắt của Linh Bối quét qua, cả Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư tôn cũng hơi biến sac.“Võ kỹ Tĩnh Tâm đáng sợ, quả nhiên có thể ảnh hưởng tới tâm cảnh võ đạo của một người.”Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn hơi kỳ lạ, loại võ kỹ này chắc chắn không phải thứ võ đạo học viện có thể dạy được.So với các loại võ kỹ thông thường thì tĩnh tâm nhạt nhoà hơn rất nhiều. Chắc chắc phải có cao nhân chỉ dạy, cũng có nghĩa là sau lưng Linh Bối chắc chắn còn một cao thủ thật sự nữa, thậm chí có thể là cường giả võ tôn.Nét cười trên mặt Vô Sầu càng lúc càng sâu, đương nhiên bà ta biết võ kỹ Tĩnh Tâm bắt nguồn từ đâu, cũng đại khái có thể đoán được ai là người đã truyền thụ cho Linh Bối.Võ kỹ Tĩnh Tâm hiện giờ của Linh Bối đã là có chút hỏa hậu, nghĩa là tu vi canh kình của Linh Bối không quá mạnh. Nếu không, dù Linh Bối có dẫn dắt Minh Tâm viện càn quét Âm Dương viện thì Vô Sầu cũng không cảm thấy kỳ lạ.Hiện giờ phải xem Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện có đỡ được không.Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư †ôn cũng có chút trầm trọng.Bọn họ vốn rất yên tâm về Cửu Thiên, nhưng Linh Bối vừa tung ra chiêu Tĩnh Tâm kỳ dị này, họ cảm thấy thấp thỏm không ít.Họ chỉ hi vọng Cửu Thiên có thể dựa vào nền tảng †u vi của mình mà chống đỡ.

Chương 472

Hay chúng ta quyết định thắng thua trong một chiêu đị= Cửu Thiên hơi sững người, sau đó nói: “Làm sao để quyết định thắng thua trong vòng một chiêu.”

Linh Bối nói: “Anh chỉ cần đỡ được một chiêu của tôi thì xem như anh thắng?”

Linh Bối vừa nói dứt câu, Yên Hoài đứng cạnh đã hét lên: “Không được, Linh Bối sư muội, làm thế chẳng phải là muội cố ý nhả kèo sao? Chẳng lẽ vì muội thích tên Cửu Thiên này mà có thể nhả kèo trong cuộc thi xếp hạng học viện sao?”

Tiếng hét của Yên Hoài khiến không ít người bàn tán xôn xao.

Lúc này, Linh Bối lên tiếng: “Muội muốn dùng chiêu mạnh nhất trong võ kỹ Tĩnh Tâm, cũng chính là sát chiêu mạnh nhất của muội. Nếu Yên Hoài sư tỷ không tin muội thì chi bằng tỷ đấu trận này đi”

Yên Hoài bị câu này của Linh Bối chặn cứng họng.

Cửu Thiên căn bản không thèm quan tâm tới ánh mắt của Yên Hoài, nhưng khi nghe tới mấy chữ võ kỹ Tĩnh Tâm, hắn lập tức hưng phấn.

Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Võ kỹ Tĩnh Tâm, vậy thì phải lĩnh giáo một phen rồi.”

Linh Bối mỉm cười: ‘Sẽ khiến anh hài lòng.”

Nụ cười trên mặt Linh Bối dần biến mất, người cô †a toả ra một luồng khí tức kỳ lạ.

Như vừa được dội một gáo nước lạnh lên người, khiến người ta cảm thấy mát và tươi tỉnh.

Mắt Linh Bối loé lên một tia sáng màu bạc.

Như ánh trăng bạc tuôn trào và lưu động.

Đôi mắt của cô ta sáng lên như những vì sao, và nếu nhìn kỹ, dường như trong mắt cô ta tồn tại một dòng sông đầy sao đang chảy.

Linh Bối liếc nhìn xung quanh, tất cả những người nhìn vào mắt cô ta liền ngẩng người.

Những đệ tử đứng đó như bị hoá đá tại chỗ.

Khi bị ánh mắt của Linh Bối quét qua, cả Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư tôn cũng hơi biến sac.

“Võ kỹ Tĩnh Tâm đáng sợ, quả nhiên có thể ảnh hưởng tới tâm cảnh võ đạo của một người.”

Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn hơi kỳ lạ, loại võ kỹ này chắc chắn không phải thứ võ đạo học viện có thể dạy được.

So với các loại võ kỹ thông thường thì tĩnh tâm nhạt nhoà hơn rất nhiều. Chắc chắc phải có cao nhân chỉ dạy, cũng có nghĩa là sau lưng Linh Bối chắc chắn còn một cao thủ thật sự nữa, thậm chí có thể là cường giả võ tôn.

Nét cười trên mặt Vô Sầu càng lúc càng sâu, đương nhiên bà ta biết võ kỹ Tĩnh Tâm bắt nguồn từ đâu, cũng đại khái có thể đoán được ai là người đã truyền thụ cho Linh Bối.

Võ kỹ Tĩnh Tâm hiện giờ của Linh Bối đã là có chút hỏa hậu, nghĩa là tu vi canh kình của Linh Bối không quá mạnh. Nếu không, dù Linh Bối có dẫn dắt Minh Tâm viện càn quét Âm Dương viện thì Vô Sầu cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Hiện giờ phải xem Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện có đỡ được không.

Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư †ôn cũng có chút trầm trọng.

Bọn họ vốn rất yên tâm về Cửu Thiên, nhưng Linh Bối vừa tung ra chiêu Tĩnh Tâm kỳ dị này, họ cảm thấy thấp thỏm không ít.

Họ chỉ hi vọng Cửu Thiên có thể dựa vào nền tảng †u vi của mình mà chống đỡ.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 472Hay chúng ta quyết định thắng thua trong một chiêu đị= Cửu Thiên hơi sững người, sau đó nói: “Làm sao để quyết định thắng thua trong vòng một chiêu.”Linh Bối nói: “Anh chỉ cần đỡ được một chiêu của tôi thì xem như anh thắng?”Linh Bối vừa nói dứt câu, Yên Hoài đứng cạnh đã hét lên: “Không được, Linh Bối sư muội, làm thế chẳng phải là muội cố ý nhả kèo sao? Chẳng lẽ vì muội thích tên Cửu Thiên này mà có thể nhả kèo trong cuộc thi xếp hạng học viện sao?”Tiếng hét của Yên Hoài khiến không ít người bàn tán xôn xao.Lúc này, Linh Bối lên tiếng: “Muội muốn dùng chiêu mạnh nhất trong võ kỹ Tĩnh Tâm, cũng chính là sát chiêu mạnh nhất của muội. Nếu Yên Hoài sư tỷ không tin muội thì chi bằng tỷ đấu trận này đi”Yên Hoài bị câu này của Linh Bối chặn cứng họng.Cửu Thiên căn bản không thèm quan tâm tới ánh mắt của Yên Hoài, nhưng khi nghe tới mấy chữ võ kỹ Tĩnh Tâm, hắn lập tức hưng phấn.Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Võ kỹ Tĩnh Tâm, vậy thì phải lĩnh giáo một phen rồi.”Linh Bối mỉm cười: ‘Sẽ khiến anh hài lòng.”Nụ cười trên mặt Linh Bối dần biến mất, người cô †a toả ra một luồng khí tức kỳ lạ.Như vừa được dội một gáo nước lạnh lên người, khiến người ta cảm thấy mát và tươi tỉnh.Mắt Linh Bối loé lên một tia sáng màu bạc.Như ánh trăng bạc tuôn trào và lưu động.Đôi mắt của cô ta sáng lên như những vì sao, và nếu nhìn kỹ, dường như trong mắt cô ta tồn tại một dòng sông đầy sao đang chảy.Linh Bối liếc nhìn xung quanh, tất cả những người nhìn vào mắt cô ta liền ngẩng người.Những đệ tử đứng đó như bị hoá đá tại chỗ.Khi bị ánh mắt của Linh Bối quét qua, cả Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư tôn cũng hơi biến sac.“Võ kỹ Tĩnh Tâm đáng sợ, quả nhiên có thể ảnh hưởng tới tâm cảnh võ đạo của một người.”Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn hơi kỳ lạ, loại võ kỹ này chắc chắn không phải thứ võ đạo học viện có thể dạy được.So với các loại võ kỹ thông thường thì tĩnh tâm nhạt nhoà hơn rất nhiều. Chắc chắc phải có cao nhân chỉ dạy, cũng có nghĩa là sau lưng Linh Bối chắc chắn còn một cao thủ thật sự nữa, thậm chí có thể là cường giả võ tôn.Nét cười trên mặt Vô Sầu càng lúc càng sâu, đương nhiên bà ta biết võ kỹ Tĩnh Tâm bắt nguồn từ đâu, cũng đại khái có thể đoán được ai là người đã truyền thụ cho Linh Bối.Võ kỹ Tĩnh Tâm hiện giờ của Linh Bối đã là có chút hỏa hậu, nghĩa là tu vi canh kình của Linh Bối không quá mạnh. Nếu không, dù Linh Bối có dẫn dắt Minh Tâm viện càn quét Âm Dương viện thì Vô Sầu cũng không cảm thấy kỳ lạ.Hiện giờ phải xem Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện có đỡ được không.Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn và Đạo Quang sư †ôn cũng có chút trầm trọng.Bọn họ vốn rất yên tâm về Cửu Thiên, nhưng Linh Bối vừa tung ra chiêu Tĩnh Tâm kỳ dị này, họ cảm thấy thấp thỏm không ít.Họ chỉ hi vọng Cửu Thiên có thể dựa vào nền tảng †u vi của mình mà chống đỡ.

Chương 472