Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 478

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 478Họ xuyên qua khu rừng, qua con đường mòn.Linh Bối vừa chạy vừa cười ngọt ngào với Cửu Thiên.Cửu Thiên cũng cười lại, hai người chạy đến bờ hồ lấp lánh rồi mới dừng lại.“Cửu Thiên, đến đây, ngồi ở bên này đi.”Lv vẫy Cửu Thiên ngồi xuống cạnh bờ hồ.Cửu Thiên tháo trọng kiếm xuống rồi đặt sang một bên, sau đó mới từ từ ngồi xuống.Tiểu Hắc lại đến bên hồ, mở to mắt nhìn đám cá đang bơi dưới ngước, sau đó nó dùng vuốt bắt đầu trêu chọc.Gió nhẹ, trăng sáng, hồ lấp lánh.Từ góc nhìn của Cửu Thiên, một vầng trăng sáng đang phản chiến trên mặt hồ, rõ ràng tới mức như muốn nổi lên khỏi mặt nước.Theo mặt hồ gợn xong, mặt trăng trong hồ bắt đầu đổi màu.Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, biến đổi bảy màu thực sự rất đẹp.Linh Bối nhẹ nhàng nói: “Cửu Thiên, đây là hồ Thất Thải của Minh Tâm viện, rất thần kỳ đó,’ “Thần kỳ thế nào?”Cửu Thiên cười cười.Linh Bối chỉ vào mặt hồ rồi nói: “Nó sẽ phản ánh †âm trạng của con người. Nếu bạn không vui thì mặt trăng sẽ có màu xám, còn nếu tâm trạng của bạn tốt thì sẽ nhìn thấy những sắc màu lộng lẫy. Cửu Thiên, anh thấy có mấy loại màu.”Cửu Thiên cười: “Tôi thấy bảy màu.”Khuôn mặt Linh Bối đỏ bừng, cô ta nói nhỏ: “Đúng là bảy màu.”Cửu Thiên gật đầu: “Không sai là bảy màu. Cô nhìn thấy mấy màu?”Linh Bối cúi đầu rồi nói: “Tôi…tôi cũng nhìn thấy bảy màu.”Cửu Thiên khó hiểu nhìn Linh Bối, chẳng lẽ việc nhìn thấy mặt trăng bảy màu đáng để xấu hổ sao?Nhưng hai người không hề phát hiện ra, trong khu rừng cách đó không xa.Một nhóm bóng đen ẩn hiện trên ngọn cây, từ xa quan sát.“Haha, Cửu Thiên sư đệ biết yêu rồi. Bảy màu chẳng phải là điều mà đệ tử nữ của Minh Tâm viện suốt ngày nhắc đến, màu sắc của tình yêu sao.”Người nói chính là vị sư huynh vô lương tâm của Cửu Thiên-Hàn Liên.“Đệ biết ngay là đêm nay Cửu Thiên sư đệ có hẹn mà, các huynh cứ không tin, hứ!”Hàn Liên khoa trương lấy ra một thông kính đặc biệt có thể theo dõi người nào đó từ xa, lúc này, thông kính nhắm thẳng về phía hai người Cửu Thiên.Hàn Liên nhổ nước bọt lên tay rồi chuẩn bị lau kính một chút.Sở Trực vội cầm lấy thông kính: “Hàn Liên sư đệ, đây là thứ ta khó khăn lắm mới mượn được đấy. đệ muốn dùng nước bọt huỷ nó sao?”Hàn Liên cười haha: “Đệ chỉ muốn nhìn rõ chút thôi mà.”Sở Trực bất lực đưa gương sang, ba người tiếp tục quan sát.Hai người bên phía Cửu Thiên đang trầm mặc.

Chương 478

Họ xuyên qua khu rừng, qua con đường mòn.

Linh Bối vừa chạy vừa cười ngọt ngào với Cửu Thiên.

Cửu Thiên cũng cười lại, hai người chạy đến bờ hồ lấp lánh rồi mới dừng lại.

“Cửu Thiên, đến đây, ngồi ở bên này đi.”

Lv vẫy Cửu Thiên ngồi xuống cạnh bờ hồ.

Cửu Thiên tháo trọng kiếm xuống rồi đặt sang một bên, sau đó mới từ từ ngồi xuống.

Tiểu Hắc lại đến bên hồ, mở to mắt nhìn đám cá đang bơi dưới ngước, sau đó nó dùng vuốt bắt đầu trêu chọc.

Gió nhẹ, trăng sáng, hồ lấp lánh.

Từ góc nhìn của Cửu Thiên, một vầng trăng sáng đang phản chiến trên mặt hồ, rõ ràng tới mức như muốn nổi lên khỏi mặt nước.

Theo mặt hồ gợn xong, mặt trăng trong hồ bắt đầu đổi màu.

Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, biến đổi bảy màu thực sự rất đẹp.

Linh Bối nhẹ nhàng nói: “Cửu Thiên, đây là hồ Thất Thải của Minh Tâm viện, rất thần kỳ đó,’ “Thần kỳ thế nào?”

Cửu Thiên cười cười.

Linh Bối chỉ vào mặt hồ rồi nói: “Nó sẽ phản ánh †âm trạng của con người. Nếu bạn không vui thì mặt trăng sẽ có màu xám, còn nếu tâm trạng của bạn tốt thì sẽ nhìn thấy những sắc màu lộng lẫy. Cửu Thiên, anh thấy có mấy loại màu.”

Cửu Thiên cười: “Tôi thấy bảy màu.”

Khuôn mặt Linh Bối đỏ bừng, cô ta nói nhỏ: “Đúng là bảy màu.”

Cửu Thiên gật đầu: “Không sai là bảy màu. Cô nhìn thấy mấy màu?”

Linh Bối cúi đầu rồi nói: “Tôi…tôi cũng nhìn thấy bảy màu.”

Cửu Thiên khó hiểu nhìn Linh Bối, chẳng lẽ việc nhìn thấy mặt trăng bảy màu đáng để xấu hổ sao?

Nhưng hai người không hề phát hiện ra, trong khu rừng cách đó không xa.

Một nhóm bóng đen ẩn hiện trên ngọn cây, từ xa quan sát.

“Haha, Cửu Thiên sư đệ biết yêu rồi. Bảy màu chẳng phải là điều mà đệ tử nữ của Minh Tâm viện suốt ngày nhắc đến, màu sắc của tình yêu sao.”

Người nói chính là vị sư huynh vô lương tâm của Cửu Thiên-Hàn Liên.

“Đệ biết ngay là đêm nay Cửu Thiên sư đệ có hẹn mà, các huynh cứ không tin, hứ!”

Hàn Liên khoa trương lấy ra một thông kính đặc biệt có thể theo dõi người nào đó từ xa, lúc này, thông kính nhắm thẳng về phía hai người Cửu Thiên.

Hàn Liên nhổ nước bọt lên tay rồi chuẩn bị lau kính một chút.

Sở Trực vội cầm lấy thông kính: “Hàn Liên sư đệ, đây là thứ ta khó khăn lắm mới mượn được đấy. đệ muốn dùng nước bọt huỷ nó sao?”

Hàn Liên cười haha: “Đệ chỉ muốn nhìn rõ chút thôi mà.”

Sở Trực bất lực đưa gương sang, ba người tiếp tục quan sát.

Hai người bên phía Cửu Thiên đang trầm mặc.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 478Họ xuyên qua khu rừng, qua con đường mòn.Linh Bối vừa chạy vừa cười ngọt ngào với Cửu Thiên.Cửu Thiên cũng cười lại, hai người chạy đến bờ hồ lấp lánh rồi mới dừng lại.“Cửu Thiên, đến đây, ngồi ở bên này đi.”Lv vẫy Cửu Thiên ngồi xuống cạnh bờ hồ.Cửu Thiên tháo trọng kiếm xuống rồi đặt sang một bên, sau đó mới từ từ ngồi xuống.Tiểu Hắc lại đến bên hồ, mở to mắt nhìn đám cá đang bơi dưới ngước, sau đó nó dùng vuốt bắt đầu trêu chọc.Gió nhẹ, trăng sáng, hồ lấp lánh.Từ góc nhìn của Cửu Thiên, một vầng trăng sáng đang phản chiến trên mặt hồ, rõ ràng tới mức như muốn nổi lên khỏi mặt nước.Theo mặt hồ gợn xong, mặt trăng trong hồ bắt đầu đổi màu.Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, biến đổi bảy màu thực sự rất đẹp.Linh Bối nhẹ nhàng nói: “Cửu Thiên, đây là hồ Thất Thải của Minh Tâm viện, rất thần kỳ đó,’ “Thần kỳ thế nào?”Cửu Thiên cười cười.Linh Bối chỉ vào mặt hồ rồi nói: “Nó sẽ phản ánh †âm trạng của con người. Nếu bạn không vui thì mặt trăng sẽ có màu xám, còn nếu tâm trạng của bạn tốt thì sẽ nhìn thấy những sắc màu lộng lẫy. Cửu Thiên, anh thấy có mấy loại màu.”Cửu Thiên cười: “Tôi thấy bảy màu.”Khuôn mặt Linh Bối đỏ bừng, cô ta nói nhỏ: “Đúng là bảy màu.”Cửu Thiên gật đầu: “Không sai là bảy màu. Cô nhìn thấy mấy màu?”Linh Bối cúi đầu rồi nói: “Tôi…tôi cũng nhìn thấy bảy màu.”Cửu Thiên khó hiểu nhìn Linh Bối, chẳng lẽ việc nhìn thấy mặt trăng bảy màu đáng để xấu hổ sao?Nhưng hai người không hề phát hiện ra, trong khu rừng cách đó không xa.Một nhóm bóng đen ẩn hiện trên ngọn cây, từ xa quan sát.“Haha, Cửu Thiên sư đệ biết yêu rồi. Bảy màu chẳng phải là điều mà đệ tử nữ của Minh Tâm viện suốt ngày nhắc đến, màu sắc của tình yêu sao.”Người nói chính là vị sư huynh vô lương tâm của Cửu Thiên-Hàn Liên.“Đệ biết ngay là đêm nay Cửu Thiên sư đệ có hẹn mà, các huynh cứ không tin, hứ!”Hàn Liên khoa trương lấy ra một thông kính đặc biệt có thể theo dõi người nào đó từ xa, lúc này, thông kính nhắm thẳng về phía hai người Cửu Thiên.Hàn Liên nhổ nước bọt lên tay rồi chuẩn bị lau kính một chút.Sở Trực vội cầm lấy thông kính: “Hàn Liên sư đệ, đây là thứ ta khó khăn lắm mới mượn được đấy. đệ muốn dùng nước bọt huỷ nó sao?”Hàn Liên cười haha: “Đệ chỉ muốn nhìn rõ chút thôi mà.”Sở Trực bất lực đưa gương sang, ba người tiếp tục quan sát.Hai người bên phía Cửu Thiên đang trầm mặc.

Chương 478