Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 493

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 493Các vị sư tôn nhìn thoáng cái thì có thể nhìn ra, Bàng Cát nhìn trông cả người đầy vết thương, thật ra cũng chỉ là ngoại thương không tổn thương gân cốt.Sở Chính không có nặng tay.Sắc mặt của Thân Đồ sư tôn có chút không vui, nói: “Sao thế, hạt giống tốt đều tới Nhất Nguyên viện. Tả Thiên Đao, tiểu tử này còn chỉ dùng tay phải.”Lời của Thân Đồ sư tôn khiến Kiều Chinh cũng không khỏi biến sắc.Rất rõ ràng, Thân Đồ sư tôn cho rằng nếu Sở Chính xuất đao tay trái, chắc chắn uy lực mạnh hơn.Các sư tôn khác cũng có biểu cảm khác nhau, đặc biệt là Huyền Chân sư tôn nhìn Sở Chính giống như nhìn một người bằng vàng tỏa sáng đầy mê đắm.“Bá khí, thật bá khí. Nếu tên này vào Thanh Kiếm viện của tôi, nhất định có thể học được Vô Thượng Bá Kiếm Quyết của Thanh Kiếm viện tôi. Đáng tiếc, đáng tiếc, cậu ta dùng đao.”Bên cạnh ông ta, trong mắt Huyền Phong cũng có một khoảng sáng.Há miệng, lộ ra một bộ răng trắng, Huyền Phong cười nói: “Thật là có bản lĩnh. Người này, con nhất định phải giao thủ một phen.”Huyền Chân khẽ cười nói: “Đợi đi. Đám người này của Nhất Nguyên viện xem ra là đủ thực lực tới Thanh Kiếm viện của chúng ta.”Huyền Phong gật đầu đã hiểu.Sắc mặt của Tinh Uyên sư tôn rất khó coi, lần trước khi ở sân luyện võ của tổng viện, còn không nhìn ra đám người này của Nhất Nguyên viện rốt cuộc lợi hại cỡ nào. Dù sao, thực lực của đám người Lãnh Tử Thâm đó không đủ, cũng chỉ thể dò xét được ít lông tóc.Nhưng bây giờ Tinh Uyên sư tôn cảm nhận rõ được uy h**p.Đám học viên này của Nhất Nguyên viện, không ai tầm thường cả. Nhưng vẫn thuộc phạm vi có thể khống chế.Quay đầu lại, Tỉnh Uyên nhìn sang một nữ tử ở đằng sau.“Huyễn Tâm, Sở Chính này giao cho con, con có thể đối phó không?”Huyễn Tâm buộc tóc đuôi ngựa không hề có dáng vẻ cung kính Tinh Uyên, Huyễn Tầm lườm Tỉnh Uyên một cái, nói: “Anh ta không phải đối thủ của ta.”Nghe thấy lời của Huyễn Tầm, Diêm Từ Vũ ở trước mặt phì cười.Huyễn Tầm trực tiếp vỗ một cái vào gáy của Diêm Từ Vũ, âm thanh giòn rã, thu hút không ít người nhìn sang.“Cười cái gì mà cười?”Diêm Từ Vũ hăn học trừng mắt Huyễn Tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Huyễn Tầm, cô tìm chết có phải không?”Huyễn Tâm khinh bỉ nhìn Diêm Từ Vũ nói: “Phải đó? Vậy thì như nào. Anh dám đánh tôi không? Anh dám động vào một đầu ngón tay của tôi không?”Sắc mặt của Diêm Từ Vũ tái nhợt, nhưng không nói được một câu.Hắn ta quả thật không dám đụng vào một đầu ngón tay của Huyễn Tâm, không chỉ vì lai lịch của Huyễn Tâm hắn ta biết một chút, đó là tồn tại hắn ta không chọc nổi. Điều quan trọng hơn là thực lực của Huyễn Tầm bây giờ cũng…Diêm Từ Vũ xoay đầu đi, không muốn nói chuyện với Huyễn Tâm nữa.“Đồ nhát gan!”Huyễn Tâm mỉa mai Diêm Từ Vũ một câu, ánh sáng luôn nhìn về phía của Cửu Thiên.

Chương 493

Các vị sư tôn nhìn thoáng cái thì có thể nhìn ra, Bàng Cát nhìn trông cả người đầy vết thương, thật ra cũng chỉ là ngoại thương không tổn thương gân cốt.

Sở Chính không có nặng tay.

Sắc mặt của Thân Đồ sư tôn có chút không vui, nói: “Sao thế, hạt giống tốt đều tới Nhất Nguyên viện. Tả Thiên Đao, tiểu tử này còn chỉ dùng tay phải.”

Lời của Thân Đồ sư tôn khiến Kiều Chinh cũng không khỏi biến sắc.

Rất rõ ràng, Thân Đồ sư tôn cho rằng nếu Sở Chính xuất đao tay trái, chắc chắn uy lực mạnh hơn.

Các sư tôn khác cũng có biểu cảm khác nhau, đặc biệt là Huyền Chân sư tôn nhìn Sở Chính giống như nhìn một người bằng vàng tỏa sáng đầy mê đắm.

“Bá khí, thật bá khí. Nếu tên này vào Thanh Kiếm viện của tôi, nhất định có thể học được Vô Thượng Bá Kiếm Quyết của Thanh Kiếm viện tôi. Đáng tiếc, đáng tiếc, cậu ta dùng đao.”

Bên cạnh ông ta, trong mắt Huyền Phong cũng có một khoảng sáng.

Há miệng, lộ ra một bộ răng trắng, Huyền Phong cười nói: “Thật là có bản lĩnh. Người này, con nhất định phải giao thủ một phen.”

Huyền Chân khẽ cười nói: “Đợi đi. Đám người này của Nhất Nguyên viện xem ra là đủ thực lực tới Thanh Kiếm viện của chúng ta.”

Huyền Phong gật đầu đã hiểu.

Sắc mặt của Tinh Uyên sư tôn rất khó coi, lần trước khi ở sân luyện võ của tổng viện, còn không nhìn ra đám người này của Nhất Nguyên viện rốt cuộc lợi hại cỡ nào. Dù sao, thực lực của đám người Lãnh Tử Thâm đó không đủ, cũng chỉ thể dò xét được ít lông tóc.

Nhưng bây giờ Tinh Uyên sư tôn cảm nhận rõ được uy h**p.

Đám học viên này của Nhất Nguyên viện, không ai tầm thường cả. Nhưng vẫn thuộc phạm vi có thể khống chế.

Quay đầu lại, Tỉnh Uyên nhìn sang một nữ tử ở đằng sau.

“Huyễn Tâm, Sở Chính này giao cho con, con có thể đối phó không?”

Huyễn Tâm buộc tóc đuôi ngựa không hề có dáng vẻ cung kính Tinh Uyên, Huyễn Tầm lườm Tỉnh Uyên một cái, nói: “Anh ta không phải đối thủ của ta.”

Nghe thấy lời của Huyễn Tầm, Diêm Từ Vũ ở trước mặt phì cười.

Huyễn Tầm trực tiếp vỗ một cái vào gáy của Diêm Từ Vũ, âm thanh giòn rã, thu hút không ít người nhìn sang.

“Cười cái gì mà cười?”

Diêm Từ Vũ hăn học trừng mắt Huyễn Tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Huyễn Tầm, cô tìm chết có phải không?”

Huyễn Tâm khinh bỉ nhìn Diêm Từ Vũ nói: “Phải đó? Vậy thì như nào. Anh dám đánh tôi không? Anh dám động vào một đầu ngón tay của tôi không?”

Sắc mặt của Diêm Từ Vũ tái nhợt, nhưng không nói được một câu.

Hắn ta quả thật không dám đụng vào một đầu ngón tay của Huyễn Tâm, không chỉ vì lai lịch của Huyễn Tâm hắn ta biết một chút, đó là tồn tại hắn ta không chọc nổi. Điều quan trọng hơn là thực lực của Huyễn Tầm bây giờ cũng…

Diêm Từ Vũ xoay đầu đi, không muốn nói chuyện với Huyễn Tâm nữa.

“Đồ nhát gan!”

Huyễn Tâm mỉa mai Diêm Từ Vũ một câu, ánh sáng luôn nhìn về phía của Cửu Thiên.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 493Các vị sư tôn nhìn thoáng cái thì có thể nhìn ra, Bàng Cát nhìn trông cả người đầy vết thương, thật ra cũng chỉ là ngoại thương không tổn thương gân cốt.Sở Chính không có nặng tay.Sắc mặt của Thân Đồ sư tôn có chút không vui, nói: “Sao thế, hạt giống tốt đều tới Nhất Nguyên viện. Tả Thiên Đao, tiểu tử này còn chỉ dùng tay phải.”Lời của Thân Đồ sư tôn khiến Kiều Chinh cũng không khỏi biến sắc.Rất rõ ràng, Thân Đồ sư tôn cho rằng nếu Sở Chính xuất đao tay trái, chắc chắn uy lực mạnh hơn.Các sư tôn khác cũng có biểu cảm khác nhau, đặc biệt là Huyền Chân sư tôn nhìn Sở Chính giống như nhìn một người bằng vàng tỏa sáng đầy mê đắm.“Bá khí, thật bá khí. Nếu tên này vào Thanh Kiếm viện của tôi, nhất định có thể học được Vô Thượng Bá Kiếm Quyết của Thanh Kiếm viện tôi. Đáng tiếc, đáng tiếc, cậu ta dùng đao.”Bên cạnh ông ta, trong mắt Huyền Phong cũng có một khoảng sáng.Há miệng, lộ ra một bộ răng trắng, Huyền Phong cười nói: “Thật là có bản lĩnh. Người này, con nhất định phải giao thủ một phen.”Huyền Chân khẽ cười nói: “Đợi đi. Đám người này của Nhất Nguyên viện xem ra là đủ thực lực tới Thanh Kiếm viện của chúng ta.”Huyền Phong gật đầu đã hiểu.Sắc mặt của Tinh Uyên sư tôn rất khó coi, lần trước khi ở sân luyện võ của tổng viện, còn không nhìn ra đám người này của Nhất Nguyên viện rốt cuộc lợi hại cỡ nào. Dù sao, thực lực của đám người Lãnh Tử Thâm đó không đủ, cũng chỉ thể dò xét được ít lông tóc.Nhưng bây giờ Tinh Uyên sư tôn cảm nhận rõ được uy h**p.Đám học viên này của Nhất Nguyên viện, không ai tầm thường cả. Nhưng vẫn thuộc phạm vi có thể khống chế.Quay đầu lại, Tỉnh Uyên nhìn sang một nữ tử ở đằng sau.“Huyễn Tâm, Sở Chính này giao cho con, con có thể đối phó không?”Huyễn Tâm buộc tóc đuôi ngựa không hề có dáng vẻ cung kính Tinh Uyên, Huyễn Tầm lườm Tỉnh Uyên một cái, nói: “Anh ta không phải đối thủ của ta.”Nghe thấy lời của Huyễn Tầm, Diêm Từ Vũ ở trước mặt phì cười.Huyễn Tầm trực tiếp vỗ một cái vào gáy của Diêm Từ Vũ, âm thanh giòn rã, thu hút không ít người nhìn sang.“Cười cái gì mà cười?”Diêm Từ Vũ hăn học trừng mắt Huyễn Tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Huyễn Tầm, cô tìm chết có phải không?”Huyễn Tâm khinh bỉ nhìn Diêm Từ Vũ nói: “Phải đó? Vậy thì như nào. Anh dám đánh tôi không? Anh dám động vào một đầu ngón tay của tôi không?”Sắc mặt của Diêm Từ Vũ tái nhợt, nhưng không nói được một câu.Hắn ta quả thật không dám đụng vào một đầu ngón tay của Huyễn Tâm, không chỉ vì lai lịch của Huyễn Tâm hắn ta biết một chút, đó là tồn tại hắn ta không chọc nổi. Điều quan trọng hơn là thực lực của Huyễn Tầm bây giờ cũng…Diêm Từ Vũ xoay đầu đi, không muốn nói chuyện với Huyễn Tâm nữa.“Đồ nhát gan!”Huyễn Tâm mỉa mai Diêm Từ Vũ một câu, ánh sáng luôn nhìn về phía của Cửu Thiên.

Chương 493