Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 500

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 500Tinh Uyên sư tôn dứt lời thì đứng dậy rời đi, đám người Diêm Từ Vũ rảo bước đi theo.Chỉ có Huyễn Tâm vẫn ngồi ở đó, căn bản không đi cùng với người của Âm Dương viện.Từ xa mỉm cười nhìn Cửu Thiên, Huyễn Tầm cười rất vui vẻ.Trên lôi đài, Cửu Thiên yên lặng thưởng thụ hoan hô.Cánh tay khẽ động, xương vừa bị đánh gãy đã tự nối lại.Đây chính là đạo mà hắn ngộ được trong khoảng thời gian này.Sinh chi đạo, vạn vật có thể chữa lành.Chút vết thương nhỏ này, căn bản không đáng bận tâm.Động tác nhỏ này của Cửu Thiên cũng lọt vào mắt của không ít người.Đặc biệt là Huyền Chân sư tôn, mắt thấy cánh tay của Cửu Thiên lập tức khôi phục thương thế, không khỏi nở nụ cười kỳ lạ.Có điều Huyền Chân cũng không nói gì nhiều, các sư tôn khác nhìn ra được, cũng có vẻ mặt kỳ lạ, không biết đang nghĩ gì.Đã kết thúc ba trận, Nhất Nguyên viện chính thức thay thế Hoành Sơn viện, có được xếp hạng thứ 5 trong học viện Võ Đạo.Thứ hạng này nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp.Nhưng theo những người khác thấy, Nhất Nguyên viện đã sáng tạo lịch sử.Không chỉ thoát khỏi vị trí cuối cùng, thoáng cái thì nhảy vào top 5. Điều quan trọng hơn là ở trong cuộc thi đấu thứ hạng lần này, thắng liên tiếp bốn đại phân viện Thiên Nhận – Không Động – Minh ‘Tâm – Hoành Sơn. Kết quả cuộc chiến đầy huy hoàng như này, các phân viện khác đều chưa từng có.Cho dù là lật lại lúc đầu khi Âm Dương viện quật khởi, cũng đã tốn tròn 5 năm mới leo lên vị trí thứ nhất.Mỗi lần có thể đánh bại 1-2 phân viện thì là cực hạn.Đâu thể giống Nhất Nguyên viện, đánh bại bốn đại phân viện, hơn nữa còn dư sức.Dù là ai cũng nhìn ra được, Nhất Nguyên viện tuyệt đối không dùng toàn lực. Ít nhất Cửu Thiên đó chắc chắn còn giữ lại.Nghe nói khi hắn chiến đấu với Không Động viện đã dùng mấy chiêu kiếm pháp đáng sợ, nhưng hôm nay, những chiêu này đều không thể hiện.Tối hôm đó, Hoành Sơn viện mời tất cả các sư tôn và học viên tinh anh của chín đại phân viện, tỏ lòng của địa chủ.Vốn đám người Cửu Thiên nên trực tiếp trở về, vừa nghe nói có bữa tiệc nên lập tức ở lại.Đặc biệt là Hàn Liên sư huynh, lập tức chạy quay lại kêu Nhất Thanh sư tôn truyền tin cho đám người Đạo Quang sư tôn, bảo đại sư huynh với cả Tiểu Hắc cùng tới.Đây mới gọi là tổ đoàn ăn tiệc, dù sao ăn uống miễn phi, đương nhiên phải mọi người cùng nhau ăn mới vui.Sự thật chứng minh, người của Nhất Nguyên viện quả nhiên đều là kẻ thích ăn uống.Ngay cả đại sư huynh cử động cũng không muốn cử động cũng lon ton dẫn Tiểu Hắc chạy tới.Vừa tới thì hỏi: “Bữa tiệc khi nào bắt đầu. Huynh mang cả bát to của mình tới.”Đêm, đèn đuốc sáng trưng.Hoành Sơn viện, đại điện Võ Tự, bày tiệc đêm.

Chương 500

Tinh Uyên sư tôn dứt lời thì đứng dậy rời đi, đám người Diêm Từ Vũ rảo bước đi theo.

Chỉ có Huyễn Tâm vẫn ngồi ở đó, căn bản không đi cùng với người của Âm Dương viện.

Từ xa mỉm cười nhìn Cửu Thiên, Huyễn Tầm cười rất vui vẻ.

Trên lôi đài, Cửu Thiên yên lặng thưởng thụ hoan hô.

Cánh tay khẽ động, xương vừa bị đánh gãy đã tự nối lại.

Đây chính là đạo mà hắn ngộ được trong khoảng thời gian này.

Sinh chi đạo, vạn vật có thể chữa lành.

Chút vết thương nhỏ này, căn bản không đáng bận tâm.

Động tác nhỏ này của Cửu Thiên cũng lọt vào mắt của không ít người.

Đặc biệt là Huyền Chân sư tôn, mắt thấy cánh tay của Cửu Thiên lập tức khôi phục thương thế, không khỏi nở nụ cười kỳ lạ.

Có điều Huyền Chân cũng không nói gì nhiều, các sư tôn khác nhìn ra được, cũng có vẻ mặt kỳ lạ, không biết đang nghĩ gì.

Đã kết thúc ba trận, Nhất Nguyên viện chính thức thay thế Hoành Sơn viện, có được xếp hạng thứ 5 trong học viện Võ Đạo.

Thứ hạng này nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp.

Nhưng theo những người khác thấy, Nhất Nguyên viện đã sáng tạo lịch sử.

Không chỉ thoát khỏi vị trí cuối cùng, thoáng cái thì nhảy vào top 5. Điều quan trọng hơn là ở trong cuộc thi đấu thứ hạng lần này, thắng liên tiếp bốn đại phân viện Thiên Nhận – Không Động – Minh ‘Tâm – Hoành Sơn. Kết quả cuộc chiến đầy huy hoàng như này, các phân viện khác đều chưa từng có.

Cho dù là lật lại lúc đầu khi Âm Dương viện quật khởi, cũng đã tốn tròn 5 năm mới leo lên vị trí thứ nhất.

Mỗi lần có thể đánh bại 1-2 phân viện thì là cực hạn.

Đâu thể giống Nhất Nguyên viện, đánh bại bốn đại phân viện, hơn nữa còn dư sức.

Dù là ai cũng nhìn ra được, Nhất Nguyên viện tuyệt đối không dùng toàn lực. Ít nhất Cửu Thiên đó chắc chắn còn giữ lại.

Nghe nói khi hắn chiến đấu với Không Động viện đã dùng mấy chiêu kiếm pháp đáng sợ, nhưng hôm nay, những chiêu này đều không thể hiện.

Tối hôm đó, Hoành Sơn viện mời tất cả các sư tôn và học viên tinh anh của chín đại phân viện, tỏ lòng của địa chủ.

Vốn đám người Cửu Thiên nên trực tiếp trở về, vừa nghe nói có bữa tiệc nên lập tức ở lại.

Đặc biệt là Hàn Liên sư huynh, lập tức chạy quay lại kêu Nhất Thanh sư tôn truyền tin cho đám người Đạo Quang sư tôn, bảo đại sư huynh với cả Tiểu Hắc cùng tới.

Đây mới gọi là tổ đoàn ăn tiệc, dù sao ăn uống miễn phi, đương nhiên phải mọi người cùng nhau ăn mới vui.

Sự thật chứng minh, người của Nhất Nguyên viện quả nhiên đều là kẻ thích ăn uống.

Ngay cả đại sư huynh cử động cũng không muốn cử động cũng lon ton dẫn Tiểu Hắc chạy tới.

Vừa tới thì hỏi: “Bữa tiệc khi nào bắt đầu. Huynh mang cả bát to của mình tới.”

Đêm, đèn đuốc sáng trưng.

Hoành Sơn viện, đại điện Võ Tự, bày tiệc đêm.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 500Tinh Uyên sư tôn dứt lời thì đứng dậy rời đi, đám người Diêm Từ Vũ rảo bước đi theo.Chỉ có Huyễn Tâm vẫn ngồi ở đó, căn bản không đi cùng với người của Âm Dương viện.Từ xa mỉm cười nhìn Cửu Thiên, Huyễn Tầm cười rất vui vẻ.Trên lôi đài, Cửu Thiên yên lặng thưởng thụ hoan hô.Cánh tay khẽ động, xương vừa bị đánh gãy đã tự nối lại.Đây chính là đạo mà hắn ngộ được trong khoảng thời gian này.Sinh chi đạo, vạn vật có thể chữa lành.Chút vết thương nhỏ này, căn bản không đáng bận tâm.Động tác nhỏ này của Cửu Thiên cũng lọt vào mắt của không ít người.Đặc biệt là Huyền Chân sư tôn, mắt thấy cánh tay của Cửu Thiên lập tức khôi phục thương thế, không khỏi nở nụ cười kỳ lạ.Có điều Huyền Chân cũng không nói gì nhiều, các sư tôn khác nhìn ra được, cũng có vẻ mặt kỳ lạ, không biết đang nghĩ gì.Đã kết thúc ba trận, Nhất Nguyên viện chính thức thay thế Hoành Sơn viện, có được xếp hạng thứ 5 trong học viện Võ Đạo.Thứ hạng này nói cao không cao, nói thấp cũng không thấp.Nhưng theo những người khác thấy, Nhất Nguyên viện đã sáng tạo lịch sử.Không chỉ thoát khỏi vị trí cuối cùng, thoáng cái thì nhảy vào top 5. Điều quan trọng hơn là ở trong cuộc thi đấu thứ hạng lần này, thắng liên tiếp bốn đại phân viện Thiên Nhận – Không Động – Minh ‘Tâm – Hoành Sơn. Kết quả cuộc chiến đầy huy hoàng như này, các phân viện khác đều chưa từng có.Cho dù là lật lại lúc đầu khi Âm Dương viện quật khởi, cũng đã tốn tròn 5 năm mới leo lên vị trí thứ nhất.Mỗi lần có thể đánh bại 1-2 phân viện thì là cực hạn.Đâu thể giống Nhất Nguyên viện, đánh bại bốn đại phân viện, hơn nữa còn dư sức.Dù là ai cũng nhìn ra được, Nhất Nguyên viện tuyệt đối không dùng toàn lực. Ít nhất Cửu Thiên đó chắc chắn còn giữ lại.Nghe nói khi hắn chiến đấu với Không Động viện đã dùng mấy chiêu kiếm pháp đáng sợ, nhưng hôm nay, những chiêu này đều không thể hiện.Tối hôm đó, Hoành Sơn viện mời tất cả các sư tôn và học viên tinh anh của chín đại phân viện, tỏ lòng của địa chủ.Vốn đám người Cửu Thiên nên trực tiếp trở về, vừa nghe nói có bữa tiệc nên lập tức ở lại.Đặc biệt là Hàn Liên sư huynh, lập tức chạy quay lại kêu Nhất Thanh sư tôn truyền tin cho đám người Đạo Quang sư tôn, bảo đại sư huynh với cả Tiểu Hắc cùng tới.Đây mới gọi là tổ đoàn ăn tiệc, dù sao ăn uống miễn phi, đương nhiên phải mọi người cùng nhau ăn mới vui.Sự thật chứng minh, người của Nhất Nguyên viện quả nhiên đều là kẻ thích ăn uống.Ngay cả đại sư huynh cử động cũng không muốn cử động cũng lon ton dẫn Tiểu Hắc chạy tới.Vừa tới thì hỏi: “Bữa tiệc khi nào bắt đầu. Huynh mang cả bát to của mình tới.”Đêm, đèn đuốc sáng trưng.Hoành Sơn viện, đại điện Võ Tự, bày tiệc đêm.

Chương 500