Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 504
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 504Một ly rượu như này muốn khiến hắn thất thố, thật sự không thể.Thân Đồ sư tôn không khỏi lại đánh giá cao hơn Cửu Thiên vài câu.“Cửu Thiên, cậu biết chơi cờ không?”Thân Đồ sư tôn chỉ vào cái bàn trước mặt, Cửu Thiên lúc này mới chú ý tới, trên bàn đá khắc bàn cờ.Cùng lúc, quân cờ cũng đã bày sẵn.Cửu Thiên thản nhiên nói: “Biết một chút, nhưng kỹ năng không giỏi.”Thân Đồ sư tôn cười nói: “Biết một chút là được.Chơi một ván với ta đi.”Cửu Thiên gật đầu, ánh mắt dừng trên bàn cờ.Tuy không biết Thân Đồ sư tôn tại sao tìm hắn tới chỉ là để chơi cờ với ông ta, nhưng nếu Thân Đồ sư tôn đã nói, vậy chơi một ván thì có sao chứ.Hai người bắt đầu chơi cờ, trong nháy mắt đặt quân cờ đầu tiên xuống.Khi cầm quân cờ đầu tiên lên, Cửu Thiên cảm thấy không đúng. Rõ ràng chỉ là một quân cờ bình thường, tại sao cầm ở trên tay lại cảm thấy nặng như ngọn núi. Hắn không cầm được quân cờ này lên.Cửu Thiên sững sờ nhìn sang Thân Đồ sư tôn.Nhưng Thân Đồ sư tôn lại có vẻ mặt như bình thường, nói: “Sao vậy, cậu không đi trước à? Vậy ta đi”Thân Đồ sư tôn nói xong, thoải mái cầm một quân cờ lên, đi một bước.Ánh mắt của Cửu Thiên dừng trên quân cờ, đột nhiên Cửu Thiên nhìn ra môn đạo, cười nói: “Thì ra là đá phong lực.”Mắt của Thân Đồ sư tôn chợt sáng lên, nói: “Biết nhìn đấy, cậu là học viên đầu tiên chơi cờ với tôi, nhận ra lai lịch của quân cờ này. Không sai, chính là đá phong lực, hơn nữa còn là đá phong lực rất không tầm thường. Một chữ nặng như núi, một quân cờ như thế sự. Chơi xong ván cờ này thì có thể chơi xong ván cờ có tên võ đạo. Được rồi, tới lượt cậu rồi”Cửu Thiên hít thở sâu một hơi, canh khí trong cơ thể sôi sục, ngón tay dùng sức, liều mạng muốn cầm quân cờ lên.Nhưng quân cờ này thật sự quá nặng. Thật sự giống như dính trên bàn cờ vậy.Nhưng nếu thật sự mà dính trên bàn cờ, với lực lượng của Cửu Thiên, nhấc cả bàn cờ lên cũng không phải vấn đề.Nhưng tình huống là hắn đừng nói nhấc bàn cờ lên, ngay cả một quân cờ nhỏ như này, hắn cũng không cầm lên được.Thân Đồ sư tôn cười ha hả, nói: “Cậu còn không đi cờ, vậy tôi đi tiếp. Một bước dẫn trước thì mọi bước dẫn trước nha.”Thân Đồ sư tôn nói xong thì lại đi một bước.Cửu Thiên khẽ mỉm cười Thân Đồ sư tôn, kiểu chơi cờ như này thật sự chưa từng nghe.Cửu Thiên nói: “Thân Đồ sư tôn, ngài không cảm thấy, cứ đi như này, tôi chắc chắn sẽ thua hay sao?”Thân Đồ gật đầu nói: ‘Không sai. Cậu chắc chắn sẽ thua. Trừ phi cậu cầm được quân cờ lên, chúng ta còn lần sau để chơi. Nếu cậu cảm thấy không công bằng, vậy ta nói cho cậu biết, trên đời này tất cả mọi người đều là như vậy. Cậu không động được, người ta có thể đi được, cậu không cầm được, người ta có thể cầm. Cậu giậm chân tại chỗ, chỉ có một con đường chết, sự đời như ván cời”Trái tim của Cửu Thiên rung nhẹ, lời của Thân Đồ sư tôn khiến hắn ngộ ra.
Chương 504
Một ly rượu như này muốn khiến hắn thất thố, thật sự không thể.
Thân Đồ sư tôn không khỏi lại đánh giá cao hơn Cửu Thiên vài câu.
“Cửu Thiên, cậu biết chơi cờ không?”
Thân Đồ sư tôn chỉ vào cái bàn trước mặt, Cửu Thiên lúc này mới chú ý tới, trên bàn đá khắc bàn cờ.
Cùng lúc, quân cờ cũng đã bày sẵn.
Cửu Thiên thản nhiên nói: “Biết một chút, nhưng kỹ năng không giỏi.”
Thân Đồ sư tôn cười nói: “Biết một chút là được.
Chơi một ván với ta đi.”
Cửu Thiên gật đầu, ánh mắt dừng trên bàn cờ.
Tuy không biết Thân Đồ sư tôn tại sao tìm hắn tới chỉ là để chơi cờ với ông ta, nhưng nếu Thân Đồ sư tôn đã nói, vậy chơi một ván thì có sao chứ.
Hai người bắt đầu chơi cờ, trong nháy mắt đặt quân cờ đầu tiên xuống.
Khi cầm quân cờ đầu tiên lên, Cửu Thiên cảm thấy không đúng. Rõ ràng chỉ là một quân cờ bình thường, tại sao cầm ở trên tay lại cảm thấy nặng như ngọn núi. Hắn không cầm được quân cờ này lên.
Cửu Thiên sững sờ nhìn sang Thân Đồ sư tôn.
Nhưng Thân Đồ sư tôn lại có vẻ mặt như bình thường, nói: “Sao vậy, cậu không đi trước à? Vậy ta đi”
Thân Đồ sư tôn nói xong, thoải mái cầm một quân cờ lên, đi một bước.
Ánh mắt của Cửu Thiên dừng trên quân cờ, đột nhiên Cửu Thiên nhìn ra môn đạo, cười nói: “Thì ra là đá phong lực.”
Mắt của Thân Đồ sư tôn chợt sáng lên, nói: “Biết nhìn đấy, cậu là học viên đầu tiên chơi cờ với tôi, nhận ra lai lịch của quân cờ này. Không sai, chính là đá phong lực, hơn nữa còn là đá phong lực rất không tầm thường. Một chữ nặng như núi, một quân cờ như thế sự. Chơi xong ván cờ này thì có thể chơi xong ván cờ có tên võ đạo. Được rồi, tới lượt cậu rồi”
Cửu Thiên hít thở sâu một hơi, canh khí trong cơ thể sôi sục, ngón tay dùng sức, liều mạng muốn cầm quân cờ lên.
Nhưng quân cờ này thật sự quá nặng. Thật sự giống như dính trên bàn cờ vậy.
Nhưng nếu thật sự mà dính trên bàn cờ, với lực lượng của Cửu Thiên, nhấc cả bàn cờ lên cũng không phải vấn đề.
Nhưng tình huống là hắn đừng nói nhấc bàn cờ lên, ngay cả một quân cờ nhỏ như này, hắn cũng không cầm lên được.
Thân Đồ sư tôn cười ha hả, nói: “Cậu còn không đi cờ, vậy tôi đi tiếp. Một bước dẫn trước thì mọi bước dẫn trước nha.”
Thân Đồ sư tôn nói xong thì lại đi một bước.
Cửu Thiên khẽ mỉm cười Thân Đồ sư tôn, kiểu chơi cờ như này thật sự chưa từng nghe.
Cửu Thiên nói: “Thân Đồ sư tôn, ngài không cảm thấy, cứ đi như này, tôi chắc chắn sẽ thua hay sao?”
Thân Đồ gật đầu nói: ‘Không sai. Cậu chắc chắn sẽ thua. Trừ phi cậu cầm được quân cờ lên, chúng ta còn lần sau để chơi. Nếu cậu cảm thấy không công bằng, vậy ta nói cho cậu biết, trên đời này tất cả mọi người đều là như vậy. Cậu không động được, người ta có thể đi được, cậu không cầm được, người ta có thể cầm. Cậu giậm chân tại chỗ, chỉ có một con đường chết, sự đời như ván cời”
Trái tim của Cửu Thiên rung nhẹ, lời của Thân Đồ sư tôn khiến hắn ngộ ra.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 504Một ly rượu như này muốn khiến hắn thất thố, thật sự không thể.Thân Đồ sư tôn không khỏi lại đánh giá cao hơn Cửu Thiên vài câu.“Cửu Thiên, cậu biết chơi cờ không?”Thân Đồ sư tôn chỉ vào cái bàn trước mặt, Cửu Thiên lúc này mới chú ý tới, trên bàn đá khắc bàn cờ.Cùng lúc, quân cờ cũng đã bày sẵn.Cửu Thiên thản nhiên nói: “Biết một chút, nhưng kỹ năng không giỏi.”Thân Đồ sư tôn cười nói: “Biết một chút là được.Chơi một ván với ta đi.”Cửu Thiên gật đầu, ánh mắt dừng trên bàn cờ.Tuy không biết Thân Đồ sư tôn tại sao tìm hắn tới chỉ là để chơi cờ với ông ta, nhưng nếu Thân Đồ sư tôn đã nói, vậy chơi một ván thì có sao chứ.Hai người bắt đầu chơi cờ, trong nháy mắt đặt quân cờ đầu tiên xuống.Khi cầm quân cờ đầu tiên lên, Cửu Thiên cảm thấy không đúng. Rõ ràng chỉ là một quân cờ bình thường, tại sao cầm ở trên tay lại cảm thấy nặng như ngọn núi. Hắn không cầm được quân cờ này lên.Cửu Thiên sững sờ nhìn sang Thân Đồ sư tôn.Nhưng Thân Đồ sư tôn lại có vẻ mặt như bình thường, nói: “Sao vậy, cậu không đi trước à? Vậy ta đi”Thân Đồ sư tôn nói xong, thoải mái cầm một quân cờ lên, đi một bước.Ánh mắt của Cửu Thiên dừng trên quân cờ, đột nhiên Cửu Thiên nhìn ra môn đạo, cười nói: “Thì ra là đá phong lực.”Mắt của Thân Đồ sư tôn chợt sáng lên, nói: “Biết nhìn đấy, cậu là học viên đầu tiên chơi cờ với tôi, nhận ra lai lịch của quân cờ này. Không sai, chính là đá phong lực, hơn nữa còn là đá phong lực rất không tầm thường. Một chữ nặng như núi, một quân cờ như thế sự. Chơi xong ván cờ này thì có thể chơi xong ván cờ có tên võ đạo. Được rồi, tới lượt cậu rồi”Cửu Thiên hít thở sâu một hơi, canh khí trong cơ thể sôi sục, ngón tay dùng sức, liều mạng muốn cầm quân cờ lên.Nhưng quân cờ này thật sự quá nặng. Thật sự giống như dính trên bàn cờ vậy.Nhưng nếu thật sự mà dính trên bàn cờ, với lực lượng của Cửu Thiên, nhấc cả bàn cờ lên cũng không phải vấn đề.Nhưng tình huống là hắn đừng nói nhấc bàn cờ lên, ngay cả một quân cờ nhỏ như này, hắn cũng không cầm lên được.Thân Đồ sư tôn cười ha hả, nói: “Cậu còn không đi cờ, vậy tôi đi tiếp. Một bước dẫn trước thì mọi bước dẫn trước nha.”Thân Đồ sư tôn nói xong thì lại đi một bước.Cửu Thiên khẽ mỉm cười Thân Đồ sư tôn, kiểu chơi cờ như này thật sự chưa từng nghe.Cửu Thiên nói: “Thân Đồ sư tôn, ngài không cảm thấy, cứ đi như này, tôi chắc chắn sẽ thua hay sao?”Thân Đồ gật đầu nói: ‘Không sai. Cậu chắc chắn sẽ thua. Trừ phi cậu cầm được quân cờ lên, chúng ta còn lần sau để chơi. Nếu cậu cảm thấy không công bằng, vậy ta nói cho cậu biết, trên đời này tất cả mọi người đều là như vậy. Cậu không động được, người ta có thể đi được, cậu không cầm được, người ta có thể cầm. Cậu giậm chân tại chỗ, chỉ có một con đường chết, sự đời như ván cời”Trái tim của Cửu Thiên rung nhẹ, lời của Thân Đồ sư tôn khiến hắn ngộ ra.