Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 519
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 519Khuôn mặt của Tĩnh Như đột nhiên trở nên cáu kỉnh.“Vậy anh đi chết đi, Cửu Thiên!”Một luồng ánh sáng màu xám tro đáng sợ từ phía dưới lao ra, mặt đất dưới chân bị san bằng một thước, tất cả mọi thứ ở đây đều bị luồng ánh sáng màu xám này hóa thành bột mịn.Nhưng Cửu Thiên lại bình tĩnh dựng trọng kiếm lên, ngăn cản dòng khí màu tro tàn này.Trọng kiếm Vô Song lại một lần nữa được phóng ra hấp thu hết năng lượng, dù sao mấy thứ này đối với nó mà nói đều thứ cực bổ, đến bao nhiêu trọng kiếm Vô Phong sẽ không để ý đâu.Trong mắt Tĩnh Như mang theo kinh ngạc, thì ra vừa rồi từ đầu đến cuối Cửu Thiên vẫn đang chơi cô †a, Cửu Thiên căn bản một câu cũng không nghe.Một kiếm dễ như trở bàn tay, Cửu Thiên tát lên một bên mặt của Tĩnh Như.Lực lượng cực lớn, khiến Tĩnh Như bay ra sân ba trượng, máu tươi giữa không trung bay lả tả.Phịch một tiếng, Tĩnh Như dừng lại trên mặt đất.Bị một kiếm của Cửu Thiên đánh ngay sát mặt như thế, vậy mà cô ta vẫn không hôn mê.Ngẩng đầu, khuôn mặt Tĩnh Như dữ tợn nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên, có bản lĩnh thì anh giết tôi đi.Giết tôi đi!”Cửu Thiên chầm chậm tiến lại, không nói một lời.Tĩnh Như điên cuồng kêu gào.“Cửu Thiên, người khác không biết anh. Nhưng tôi biết rõ về anh. Anh vẫn luôn là một tên phế vật.Đừng tưởng rằng anh có được một thanh thần binh thì có thể thay đổi cái gì. Hừ, cái gì mà thiên tài, cái gì mà tu vi chó ám, cái gì mà học viên mạnh nhất Nhất Nguyên viện. Anh và tôi giống nhau, đều là dựa vào lực lượng bên ngoài ra tay. Mất đi thần binh, anh cũng lại thành một phế vật thôi, vẫn luôn là vậy, Vĩnh viễn là vậy. Anh có dám bỏ trọng kiếm trong tay xuống, liều mạng với tôi.”Cửu Thiên mang theo thương hại nhìn Tĩnh Như, trọng kiếm để phía sau lưng.“Cô thật đáng thương.”Cửu Thiên nhỏ giọng nói.Bàn tay Tĩnh Như siết chặt hạt châu trong tay, quanh người một lần nữa bị dòng khí màu xám tro bao vây.Âm thanh của Cửu Long huyền cung tháp vang lên.“Chủ nhân vĩ đại, ha ha, là ma châu, trên tay cô ta thế mà có một viên ma châu, mau đoạt lấy ma châu.Là thứ đại bổ, là vật đại bổ thực sự!”Trọng kiếm phía sau cũng lập lòe ánh sáng. Rõ ràng cũng vô cùng khát vọng ma châu.Cửu Thiên thâm hỏi trong lòng: “Ma châu là cái gì?Cửu Long huyền cung tháp đáp: “Chủ nhân vĩ đại, ma châu chính là vật chứa đựng nguyên khí ma tu.Tương đương với một cường giả võ đạo cấp Võ Ý Bội. Là nguyên vật luyện khí sĩ xếp thứ hai.”Cửu Thiên nghe hiểu được đại khái, quả nhiên là thứ quý giá.Thật không hiểu Tĩnh Như có được nó từ đâu.Giờ phút này Cửu Thiên chợt nhìn thấy làn da của Tĩnh Như, khuôn mặt bắt đầu thay đổi rất lớn, giường như trong chớp mắt già nua đi rất nhiều.
Chương 519
Khuôn mặt của Tĩnh Như đột nhiên trở nên cáu kỉnh.
“Vậy anh đi chết đi, Cửu Thiên!”
Một luồng ánh sáng màu xám tro đáng sợ từ phía dưới lao ra, mặt đất dưới chân bị san bằng một thước, tất cả mọi thứ ở đây đều bị luồng ánh sáng màu xám này hóa thành bột mịn.
Nhưng Cửu Thiên lại bình tĩnh dựng trọng kiếm lên, ngăn cản dòng khí màu tro tàn này.
Trọng kiếm Vô Song lại một lần nữa được phóng ra hấp thu hết năng lượng, dù sao mấy thứ này đối với nó mà nói đều thứ cực bổ, đến bao nhiêu trọng kiếm Vô Phong sẽ không để ý đâu.
Trong mắt Tĩnh Như mang theo kinh ngạc, thì ra vừa rồi từ đầu đến cuối Cửu Thiên vẫn đang chơi cô †a, Cửu Thiên căn bản một câu cũng không nghe.
Một kiếm dễ như trở bàn tay, Cửu Thiên tát lên một bên mặt của Tĩnh Như.
Lực lượng cực lớn, khiến Tĩnh Như bay ra sân ba trượng, máu tươi giữa không trung bay lả tả.
Phịch một tiếng, Tĩnh Như dừng lại trên mặt đất.
Bị một kiếm của Cửu Thiên đánh ngay sát mặt như thế, vậy mà cô ta vẫn không hôn mê.
Ngẩng đầu, khuôn mặt Tĩnh Như dữ tợn nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên, có bản lĩnh thì anh giết tôi đi.
Giết tôi đi!”
Cửu Thiên chầm chậm tiến lại, không nói một lời.
Tĩnh Như điên cuồng kêu gào.
“Cửu Thiên, người khác không biết anh. Nhưng tôi biết rõ về anh. Anh vẫn luôn là một tên phế vật.
Đừng tưởng rằng anh có được một thanh thần binh thì có thể thay đổi cái gì. Hừ, cái gì mà thiên tài, cái gì mà tu vi chó ám, cái gì mà học viên mạnh nhất Nhất Nguyên viện. Anh và tôi giống nhau, đều là dựa vào lực lượng bên ngoài ra tay. Mất đi thần binh, anh cũng lại thành một phế vật thôi, vẫn luôn là vậy, Vĩnh viễn là vậy. Anh có dám bỏ trọng kiếm trong tay xuống, liều mạng với tôi.”
Cửu Thiên mang theo thương hại nhìn Tĩnh Như, trọng kiếm để phía sau lưng.
“Cô thật đáng thương.”
Cửu Thiên nhỏ giọng nói.
Bàn tay Tĩnh Như siết chặt hạt châu trong tay, quanh người một lần nữa bị dòng khí màu xám tro bao vây.
Âm thanh của Cửu Long huyền cung tháp vang lên.
“Chủ nhân vĩ đại, ha ha, là ma châu, trên tay cô ta thế mà có một viên ma châu, mau đoạt lấy ma châu.
Là thứ đại bổ, là vật đại bổ thực sự!”
Trọng kiếm phía sau cũng lập lòe ánh sáng. Rõ ràng cũng vô cùng khát vọng ma châu.
Cửu Thiên thâm hỏi trong lòng: “Ma châu là cái gì?
Cửu Long huyền cung tháp đáp: “Chủ nhân vĩ đại, ma châu chính là vật chứa đựng nguyên khí ma tu.
Tương đương với một cường giả võ đạo cấp Võ Ý Bội. Là nguyên vật luyện khí sĩ xếp thứ hai.”
Cửu Thiên nghe hiểu được đại khái, quả nhiên là thứ quý giá.
Thật không hiểu Tĩnh Như có được nó từ đâu.
Giờ phút này Cửu Thiên chợt nhìn thấy làn da của Tĩnh Như, khuôn mặt bắt đầu thay đổi rất lớn, giường như trong chớp mắt già nua đi rất nhiều.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 519Khuôn mặt của Tĩnh Như đột nhiên trở nên cáu kỉnh.“Vậy anh đi chết đi, Cửu Thiên!”Một luồng ánh sáng màu xám tro đáng sợ từ phía dưới lao ra, mặt đất dưới chân bị san bằng một thước, tất cả mọi thứ ở đây đều bị luồng ánh sáng màu xám này hóa thành bột mịn.Nhưng Cửu Thiên lại bình tĩnh dựng trọng kiếm lên, ngăn cản dòng khí màu tro tàn này.Trọng kiếm Vô Song lại một lần nữa được phóng ra hấp thu hết năng lượng, dù sao mấy thứ này đối với nó mà nói đều thứ cực bổ, đến bao nhiêu trọng kiếm Vô Phong sẽ không để ý đâu.Trong mắt Tĩnh Như mang theo kinh ngạc, thì ra vừa rồi từ đầu đến cuối Cửu Thiên vẫn đang chơi cô †a, Cửu Thiên căn bản một câu cũng không nghe.Một kiếm dễ như trở bàn tay, Cửu Thiên tát lên một bên mặt của Tĩnh Như.Lực lượng cực lớn, khiến Tĩnh Như bay ra sân ba trượng, máu tươi giữa không trung bay lả tả.Phịch một tiếng, Tĩnh Như dừng lại trên mặt đất.Bị một kiếm của Cửu Thiên đánh ngay sát mặt như thế, vậy mà cô ta vẫn không hôn mê.Ngẩng đầu, khuôn mặt Tĩnh Như dữ tợn nhìn Cửu Thiên nói: “Cửu Thiên, có bản lĩnh thì anh giết tôi đi.Giết tôi đi!”Cửu Thiên chầm chậm tiến lại, không nói một lời.Tĩnh Như điên cuồng kêu gào.“Cửu Thiên, người khác không biết anh. Nhưng tôi biết rõ về anh. Anh vẫn luôn là một tên phế vật.Đừng tưởng rằng anh có được một thanh thần binh thì có thể thay đổi cái gì. Hừ, cái gì mà thiên tài, cái gì mà tu vi chó ám, cái gì mà học viên mạnh nhất Nhất Nguyên viện. Anh và tôi giống nhau, đều là dựa vào lực lượng bên ngoài ra tay. Mất đi thần binh, anh cũng lại thành một phế vật thôi, vẫn luôn là vậy, Vĩnh viễn là vậy. Anh có dám bỏ trọng kiếm trong tay xuống, liều mạng với tôi.”Cửu Thiên mang theo thương hại nhìn Tĩnh Như, trọng kiếm để phía sau lưng.“Cô thật đáng thương.”Cửu Thiên nhỏ giọng nói.Bàn tay Tĩnh Như siết chặt hạt châu trong tay, quanh người một lần nữa bị dòng khí màu xám tro bao vây.Âm thanh của Cửu Long huyền cung tháp vang lên.“Chủ nhân vĩ đại, ha ha, là ma châu, trên tay cô ta thế mà có một viên ma châu, mau đoạt lấy ma châu.Là thứ đại bổ, là vật đại bổ thực sự!”Trọng kiếm phía sau cũng lập lòe ánh sáng. Rõ ràng cũng vô cùng khát vọng ma châu.Cửu Thiên thâm hỏi trong lòng: “Ma châu là cái gì?Cửu Long huyền cung tháp đáp: “Chủ nhân vĩ đại, ma châu chính là vật chứa đựng nguyên khí ma tu.Tương đương với một cường giả võ đạo cấp Võ Ý Bội. Là nguyên vật luyện khí sĩ xếp thứ hai.”Cửu Thiên nghe hiểu được đại khái, quả nhiên là thứ quý giá.Thật không hiểu Tĩnh Như có được nó từ đâu.Giờ phút này Cửu Thiên chợt nhìn thấy làn da của Tĩnh Như, khuôn mặt bắt đầu thay đổi rất lớn, giường như trong chớp mắt già nua đi rất nhiều.