Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 564
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 564Nhưng Cửu Thiên dùng thực lực của mình nói với hắn ta, hắn ta không phải thiên tài giỏi nhất, mãi mãi không phải.Vào trên địa bàn của hắn ta, trên Lôi Đình Nhai hắn ta có lòng tin nhất, Cửu Thiên hoàn toàn đánh bại hắn ta.Mỗi khi nghĩ tới, trước khi chiến đấu, hắn ta còn hống hách nhường Cửu Thiên 3 chiêu, La Khởi cũng muốn tát mình.Ra vẻ cái gì chứ, ra vẻ tới xảy ra chuyện rồi!Cửa đột nhiên mở ra, bóng người của Hoắc Sơn sư tôn bỗng xuất hiện ở trước mặt La Khởi.Hoắc Sơn sư tôn nhìn La Khởi bộ dạng chán nản, lạnh lùng nói: “La Khởi, con còn là một võ giả không?”La Khởi ngơ ngác ngẩng đầu nói: “Sư tôn, con thua rồi. Xin lỗi, con làm mất mặt Lôi Đình viện. Qua ngày hôm nay, tin tức con thua Cửu Thiên ở Lôi Đình Nhai sẽ truyền khắp học viện Võ Đạo. Con làm người mất mặt.”Hoắc Sơn cười nói: ‘Mất mặt ư? Khi ta còn trẻ mất mặt rất nhiều lần. La Khởi, nói cho ta biết, thua trận này, con còn là một võ giả không?”La Khởi nghiến răng nói: “Ta đương nhiên phải.”Hoắc Sơn hỏi tiếp: “Rất tốt. Vậy võ giả lúc này nên làm như nào?”La Khởi hít thở sâu một hơi, đứng dậy nói: “Nhịn nhục, gia tăng tu hành.”Hoắc Sơn gật đầu nói: ‘Được rồi, ta hỏi xong rồi.Con tiếp tục. Ngày mai, ta muốn nhìn thấy con hoàn toàn khác, chứ không phải con của bây giờ.”Dứt lời thì Hoắc Sơn đóng cửa phòng lại.La Khởi nhìn tay của mình, từ từ nhắm mắt lại.Hai ngày sau, tin tức Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện thắng Lôi Đình viện truyền khắp học viện Võ Đạo.“Nghe nói gì chưa, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện một mình khiêu chiến Lôi Đình viện. La Khởi đó chọn nơi có lợi nhất đối với hắn ta là Lôi Đình Nhai, vẫn thua thảm bại.”“Lúc đầu ta cảm thấy Nhất Nguyên viện là một trong chín đại phân viện, sẽ không yếu như thế.Thì ra người ta là giấu tài, lù đù vác cái lu mà chạy, không bay thì bay thì thôi đã bay là bay thẳng lên trời.”“Ta thấy ấy à, lần này Nhất Nguyên viện chắc muốn giết vào top ba. Tĩnh Như của Phiêu Miểu viện bị đuổi khỏi học viện Võ Đạo. Ai còn có thể chặn được Cửu Thiên chứ.”“Ha ha, Tĩnh Như đó cho dù ở đây thì có thể như nào. Không thấy cô ta solo với Cửu Thiên ở nơi hoang dã, còn không phải thua thê thảm hay sao, cuối cùng còn bị đuổi khỏi học viện.”“Cũng đúng, người bây giờ có thể chặn được thế xung lên của Nhất Nguyên viện cũng chỉ có Thanh Kiếm viện và Âm Dương viện.”Trên núi Giám Ngọc, xung quanh đều là tiếng bàn luận như vậy.Gần như đi tới đâu cũng có thể nghe thấy không ít lời ngưỡng mộ của các học viên đối với Nhất Nguyên viện. Đồng hối hận lúc đầu nếu báo danh vào Nhất Nguyên viện thì tốt rồi.“He he, đám người này. Lúc đầu ai cũng xem thường Nhất Nguyên viện chúng ta, bây giờ lại đổi chiều khá nhanh. Cửu Thiên sư đệ, đệ có tin không.Ngày mai lại tuyển thêm học viên mới vào viện, Nhất Nguyên viện của chúng ta cũng sẽ có một đám sư đệ sư muội tới. Ha ha, đệ được làm ngũ sư huynh rồi. Ừ, phải tuyển thêm một ít các sư muội mới được. Có câu lâu đài gần nước được hưởng trăng trước.”
Chương 564
Nhưng Cửu Thiên dùng thực lực của mình nói với hắn ta, hắn ta không phải thiên tài giỏi nhất, mãi mãi không phải.
Vào trên địa bàn của hắn ta, trên Lôi Đình Nhai hắn ta có lòng tin nhất, Cửu Thiên hoàn toàn đánh bại hắn ta.
Mỗi khi nghĩ tới, trước khi chiến đấu, hắn ta còn hống hách nhường Cửu Thiên 3 chiêu, La Khởi cũng muốn tát mình.
Ra vẻ cái gì chứ, ra vẻ tới xảy ra chuyện rồi!
Cửa đột nhiên mở ra, bóng người của Hoắc Sơn sư tôn bỗng xuất hiện ở trước mặt La Khởi.
Hoắc Sơn sư tôn nhìn La Khởi bộ dạng chán nản, lạnh lùng nói: “La Khởi, con còn là một võ giả không?”
La Khởi ngơ ngác ngẩng đầu nói: “Sư tôn, con thua rồi. Xin lỗi, con làm mất mặt Lôi Đình viện. Qua ngày hôm nay, tin tức con thua Cửu Thiên ở Lôi Đình Nhai sẽ truyền khắp học viện Võ Đạo. Con làm người mất mặt.”
Hoắc Sơn cười nói: ‘Mất mặt ư? Khi ta còn trẻ mất mặt rất nhiều lần. La Khởi, nói cho ta biết, thua trận này, con còn là một võ giả không?”
La Khởi nghiến răng nói: “Ta đương nhiên phải.”
Hoắc Sơn hỏi tiếp: “Rất tốt. Vậy võ giả lúc này nên làm như nào?”
La Khởi hít thở sâu một hơi, đứng dậy nói: “Nhịn nhục, gia tăng tu hành.”
Hoắc Sơn gật đầu nói: ‘Được rồi, ta hỏi xong rồi.
Con tiếp tục. Ngày mai, ta muốn nhìn thấy con hoàn toàn khác, chứ không phải con của bây giờ.”
Dứt lời thì Hoắc Sơn đóng cửa phòng lại.
La Khởi nhìn tay của mình, từ từ nhắm mắt lại.
Hai ngày sau, tin tức Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện thắng Lôi Đình viện truyền khắp học viện Võ Đạo.
“Nghe nói gì chưa, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện một mình khiêu chiến Lôi Đình viện. La Khởi đó chọn nơi có lợi nhất đối với hắn ta là Lôi Đình Nhai, vẫn thua thảm bại.”
“Lúc đầu ta cảm thấy Nhất Nguyên viện là một trong chín đại phân viện, sẽ không yếu như thế.
Thì ra người ta là giấu tài, lù đù vác cái lu mà chạy, không bay thì bay thì thôi đã bay là bay thẳng lên trời.”
“Ta thấy ấy à, lần này Nhất Nguyên viện chắc muốn giết vào top ba. Tĩnh Như của Phiêu Miểu viện bị đuổi khỏi học viện Võ Đạo. Ai còn có thể chặn được Cửu Thiên chứ.”
“Ha ha, Tĩnh Như đó cho dù ở đây thì có thể như nào. Không thấy cô ta solo với Cửu Thiên ở nơi hoang dã, còn không phải thua thê thảm hay sao, cuối cùng còn bị đuổi khỏi học viện.”
“Cũng đúng, người bây giờ có thể chặn được thế xung lên của Nhất Nguyên viện cũng chỉ có Thanh Kiếm viện và Âm Dương viện.”
Trên núi Giám Ngọc, xung quanh đều là tiếng bàn luận như vậy.
Gần như đi tới đâu cũng có thể nghe thấy không ít lời ngưỡng mộ của các học viên đối với Nhất Nguyên viện. Đồng hối hận lúc đầu nếu báo danh vào Nhất Nguyên viện thì tốt rồi.
“He he, đám người này. Lúc đầu ai cũng xem thường Nhất Nguyên viện chúng ta, bây giờ lại đổi chiều khá nhanh. Cửu Thiên sư đệ, đệ có tin không.
Ngày mai lại tuyển thêm học viên mới vào viện, Nhất Nguyên viện của chúng ta cũng sẽ có một đám sư đệ sư muội tới. Ha ha, đệ được làm ngũ sư huynh rồi. Ừ, phải tuyển thêm một ít các sư muội mới được. Có câu lâu đài gần nước được hưởng trăng trước.”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 564Nhưng Cửu Thiên dùng thực lực của mình nói với hắn ta, hắn ta không phải thiên tài giỏi nhất, mãi mãi không phải.Vào trên địa bàn của hắn ta, trên Lôi Đình Nhai hắn ta có lòng tin nhất, Cửu Thiên hoàn toàn đánh bại hắn ta.Mỗi khi nghĩ tới, trước khi chiến đấu, hắn ta còn hống hách nhường Cửu Thiên 3 chiêu, La Khởi cũng muốn tát mình.Ra vẻ cái gì chứ, ra vẻ tới xảy ra chuyện rồi!Cửa đột nhiên mở ra, bóng người của Hoắc Sơn sư tôn bỗng xuất hiện ở trước mặt La Khởi.Hoắc Sơn sư tôn nhìn La Khởi bộ dạng chán nản, lạnh lùng nói: “La Khởi, con còn là một võ giả không?”La Khởi ngơ ngác ngẩng đầu nói: “Sư tôn, con thua rồi. Xin lỗi, con làm mất mặt Lôi Đình viện. Qua ngày hôm nay, tin tức con thua Cửu Thiên ở Lôi Đình Nhai sẽ truyền khắp học viện Võ Đạo. Con làm người mất mặt.”Hoắc Sơn cười nói: ‘Mất mặt ư? Khi ta còn trẻ mất mặt rất nhiều lần. La Khởi, nói cho ta biết, thua trận này, con còn là một võ giả không?”La Khởi nghiến răng nói: “Ta đương nhiên phải.”Hoắc Sơn hỏi tiếp: “Rất tốt. Vậy võ giả lúc này nên làm như nào?”La Khởi hít thở sâu một hơi, đứng dậy nói: “Nhịn nhục, gia tăng tu hành.”Hoắc Sơn gật đầu nói: ‘Được rồi, ta hỏi xong rồi.Con tiếp tục. Ngày mai, ta muốn nhìn thấy con hoàn toàn khác, chứ không phải con của bây giờ.”Dứt lời thì Hoắc Sơn đóng cửa phòng lại.La Khởi nhìn tay của mình, từ từ nhắm mắt lại.Hai ngày sau, tin tức Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện thắng Lôi Đình viện truyền khắp học viện Võ Đạo.“Nghe nói gì chưa, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện một mình khiêu chiến Lôi Đình viện. La Khởi đó chọn nơi có lợi nhất đối với hắn ta là Lôi Đình Nhai, vẫn thua thảm bại.”“Lúc đầu ta cảm thấy Nhất Nguyên viện là một trong chín đại phân viện, sẽ không yếu như thế.Thì ra người ta là giấu tài, lù đù vác cái lu mà chạy, không bay thì bay thì thôi đã bay là bay thẳng lên trời.”“Ta thấy ấy à, lần này Nhất Nguyên viện chắc muốn giết vào top ba. Tĩnh Như của Phiêu Miểu viện bị đuổi khỏi học viện Võ Đạo. Ai còn có thể chặn được Cửu Thiên chứ.”“Ha ha, Tĩnh Như đó cho dù ở đây thì có thể như nào. Không thấy cô ta solo với Cửu Thiên ở nơi hoang dã, còn không phải thua thê thảm hay sao, cuối cùng còn bị đuổi khỏi học viện.”“Cũng đúng, người bây giờ có thể chặn được thế xung lên của Nhất Nguyên viện cũng chỉ có Thanh Kiếm viện và Âm Dương viện.”Trên núi Giám Ngọc, xung quanh đều là tiếng bàn luận như vậy.Gần như đi tới đâu cũng có thể nghe thấy không ít lời ngưỡng mộ của các học viên đối với Nhất Nguyên viện. Đồng hối hận lúc đầu nếu báo danh vào Nhất Nguyên viện thì tốt rồi.“He he, đám người này. Lúc đầu ai cũng xem thường Nhất Nguyên viện chúng ta, bây giờ lại đổi chiều khá nhanh. Cửu Thiên sư đệ, đệ có tin không.Ngày mai lại tuyển thêm học viên mới vào viện, Nhất Nguyên viện của chúng ta cũng sẽ có một đám sư đệ sư muội tới. Ha ha, đệ được làm ngũ sư huynh rồi. Ừ, phải tuyển thêm một ít các sư muội mới được. Có câu lâu đài gần nước được hưởng trăng trước.”