Núi Thanh Phong nằm ở phía nam của quốc gia Đại Hạ, nơi đây những dãy núi cao chọc trời, linh khí vô cùng dồi dào, là nơi mà nhiều tu luyện giả mơ ước. Thật đáng tiếc, hiện tại đã là thời đại mạt pháp, linh khí đã trở nên thưa thớt, tu luyện giả đã trở thành người hiếm hoi, thậm chí với sự tiến bộ của công nghệ và thời đại, tu luyện giả đã trở thành một truyền thuyết. Tại chân núi Thanh Phong, lại có một đạo quán nhỏ tên là “Thanh Liên Quan” đứng vững nơi đó. Lúc này, trong đạo quán, Tần Nhan Kim đang cầm di chúc của sư phụ: [Đệ tử, thọ mệnh của sư phụ đã hết, số trời đã định, trong những ngày cuối cùng, sư phụ đã dùng toàn bộ tu vi của đời mình để dự đoán tương lai. Thế giới có thể sẽ rơi vào hỗn loạn, sư phụ rất lo lắng. Vì vậy, sư phụ truyền lại cho ngươi bí pháp Thiên Cơ chân chính của môn phái. Bí pháp này là hành vi trái với trời, có thể phá giải Thiên Cơ, biến nó thành của mình. Tuy nhiên, bí pháp này quá mạnh mẽ, nếu trong quá trình tu luyện có trái với thiên lý đạo nghĩa, nhẹ…

Chương 268: Chương 268

Đại Sư Huyền Học Xuống Núi Livestream Bói Toán Nổi Đình ĐámTác giả: Mã Tạp Long Ế NhânTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịNúi Thanh Phong nằm ở phía nam của quốc gia Đại Hạ, nơi đây những dãy núi cao chọc trời, linh khí vô cùng dồi dào, là nơi mà nhiều tu luyện giả mơ ước. Thật đáng tiếc, hiện tại đã là thời đại mạt pháp, linh khí đã trở nên thưa thớt, tu luyện giả đã trở thành người hiếm hoi, thậm chí với sự tiến bộ của công nghệ và thời đại, tu luyện giả đã trở thành một truyền thuyết. Tại chân núi Thanh Phong, lại có một đạo quán nhỏ tên là “Thanh Liên Quan” đứng vững nơi đó. Lúc này, trong đạo quán, Tần Nhan Kim đang cầm di chúc của sư phụ: [Đệ tử, thọ mệnh của sư phụ đã hết, số trời đã định, trong những ngày cuối cùng, sư phụ đã dùng toàn bộ tu vi của đời mình để dự đoán tương lai. Thế giới có thể sẽ rơi vào hỗn loạn, sư phụ rất lo lắng. Vì vậy, sư phụ truyền lại cho ngươi bí pháp Thiên Cơ chân chính của môn phái. Bí pháp này là hành vi trái với trời, có thể phá giải Thiên Cơ, biến nó thành của mình. Tuy nhiên, bí pháp này quá mạnh mẽ, nếu trong quá trình tu luyện có trái với thiên lý đạo nghĩa, nhẹ… Tuy không hiểu rõ lời của người đàn ông, nhưng ít nhiều gì thì Tần Nhan Kim cũng có thể đoán được ý tứcủa gã.Thật khó tưởng tượng rằng cô mới chỉ mười tám tuổi, còn người đàn ông này lại có những suy nghĩ nguyhiểm như vậy. Là do cô quá bảo thủ, hay do người nước ngoài quá cởi mở?Lúc này, cửa phòng của Dư Tuấn Dật mở ra. Vốn dĩ hắn định tìm sư tỷ để nói chút chuyện, nhưng khôngngờ lại chứng kiến cảnh này.Điện thoại của hắn vẫn còn kết nối với Khâu Dương Viễn, đầu dây bên kia vẫn không ngừng nói gì đó, âmthanh có chút ồn ào.Nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đứng trước cửa phòng của đại sư, lại còn cố tình phô trương vẻ quyếnrũ, Dư Tuấn Dật lập tức cau mày bước tới.“Ê! Anh là ai? Đến đây làm gì?”Người đàn ông nhìn Dư Tuấn Dật, rồi lại liếc sang Tần Nhan Kim, ngay sau đó như bừng tỉnh, nở một nụcười đầy ám muội: “Ồ, thưa quý cô thân mến, hóa ra cô có bạn trai rồi. Thật sự xin lỗi, vậy tôi không làmphiền nữa. Tôi đi hỏi người khác vậy.”Nói xong, gã quay lưng rời đi.Tần Nhan Kim và Dư Tuấn Dật nhìn theo gã, rồi lại thấy gã dừng lại trước cửa phòng của Tô Uyển Du, tạodáng đầy phong trần mà gã tự cho là cuốn hút, sau đó gõ cửa.Cửa vừa mở ra, hiện lên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Tô Uyển Du. Ban đầu, cô ấy còn mang theo chútý cười, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông xa lạ đứng ngoài cửa, nụ cười lập tức tắt lịm, sắc mặt lạnh lùngđến cực điểm.“Anh là ai? Gõ cửa làm gì?” Biết gã không hiểu tiếng Trung, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm và nghe giọng điệu của cô là đủ để hiểu rõ tháiđộ rồi.Tần Nhan Kim, Dư Tuấn Dật: “…”Chỉ là một chuyện vặt vãnh, mọi người cũng không để tâm.Nửa đêm, đúng mười hai giờ.Đang nằm trên giường, Tần Nhan Kim đột ngột mở bừng mắt.Cô nhanh chóng ngồi dậy, bước ra ban công, phóng tầm mắt về phía xa, nơi có Thành Phố Chết.Từ đó vọng lại một tiếng tru kéo dài đầy ma mị, như tiếng chó sói giữa màn đêm. Cùng với đó là một luồngdao động năng lượng khó hiểu, tựa như một khúc ru ngủ, giúp cải thiện chất lượng giấc ngủ của nhữngngười xung quanh.Cô lập tức cảm thấy có điều gì đó bất thường, liền quay vào phòng khách sạn, đánh thức ba đồ đệ củamình.Lạ thay, ngoại trừ Tô Uyển Du, những người khác đều ngủ rất say.Ngay cả Tô Uyển Du cũng phải nhờ đến sự tác động mạnh mẽ của Tần Nhan Kim mới có thể tỉnh dậy, nếukhông, e rằng cô ấy cũng chẳng thể nào tự mở mắt nổi.“Đại sư? Có chuyện gì vậy?” Tô Uyển Du mơ màng mở mắt, vô thức hỏi.“Uyển Du, tỉnh táo lại đi, cô bị thôi miên rồi.”Vừa dứt lời, Tần Nhan Kim lập tức truyền một chút “sóng âm linh lực”, đánh thẳng vào tầng chắn của thôimiên.Lớp chắn vừa vỡ, Tô Uyển Du liền bừng tỉnh hoàn toàn.Sau khi nhận thức được mọi chuyện, cô ấy đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, cả người như vừa trải qua một cơn ácmộng kinh hoàng.“Đại sư, tôi… tôi bị sao vậy? Sao toàn thân đau nhức, còn thấy kiệt sức nữa?” Giọng cô ấy hơi khàn, lộ rõvẻ mệt mỏi.Tần Nhan Kim vừa dặn dò vừa lấy ra một viên đan dược, đặt vào miệng cô ấy, đồng thời truyền cho cô mộtluồng linh lực. “Thành Phố Chết có điều gì đó rất bất thường. Bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến, cô hãy ở lại chăm sócDư Tuấn Dật và Tạ Hương.”“Đại sư, để tôi đi cùng với ngài!” Tô Uyển Du lo lắng nói.Tần Nhan Kim suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Được. Nhưng chờ tôi một chút, tôi cần bảo vệ họ trướcđã.”Dứt lời, cô đi đến bên Tạ Hương, lập tức dựng lên một kết giới, tách biệt cô bé khỏi ảnh hưởng của tiếngvọng bí ẩn kia.Dư Tuấn Dật cũng được bảo vệ bằng cách tương tự.Sau khi hoàn tất, Tần Nhan Kim cùng Tô Uyển Du cưỡi quạt ngọc bay thẳng đến bầu trời phía trên ThànhPhố Chết.Nơi này tập trung không ít người có thân phận đặc biệt, bởi gần đây xuất hiện nhiều tin đồn kỳ lạ.Tất cả đều đến đây vì một mục đích, truy tìm dấu vết của Cửu Đầu Địa Ngục Ác Khuyển!Mặc dù chỉ là lời đồn, nhưng chính sự biến mất bí ẩn của cả thành phố này đã khiến những lời đồn thổi ấycàng trở nên đáng tin hơn.“Đại sư, nhìn những người đó kìa, họ bị thôi miên hết rồi đúng không?”Tô Uyển Du chỉ xuống những người đang đi qua đi lại bên dưới. Họ trông như đang lang thang vô định,nhưng bộ dạng đó lại khiến người ta có cảm giác như họ đang mộng du.Tần Nhan Kim nghiêm túc gật đầu, giải thích: “Ừm! Dấu hiệu sinh tồn của họ không bị ảnh hưởng, nhưngsinh mệnh lại đang dần mất đi từng chút một. Tuy không nghiêm trọng lắm, nhưng nếu cả một thành phốđều bị ảnh hưởng, dù mỗi người chỉ mất đi một ngày tuổi thọ, thì con số đó cũng thật khủng khiếp.”“Vậy phải làm sao? Có nên đánh thức họ không?” Tô Uyển Du cau mày hỏi.Tần Nhan Kim lắc đầu: “Vô ích thôi, họ ngủ rất sâu. Ngay cả cô, tôi cũng tốn không ít công sức mới đánhthức được. Giờ chỉ có thể tìm ra nguồn phát ra âm thanh trước đã.”“Âm thanh? Nhưng tôi đâu có nghe thấy gì đâu.” Tô Uyển Du sững sờ, nghiêng đầu lắng nghe, nhưngkhông nghe được gì cả, liền lắc đầu.Tần Nhan Kim giải thích: “Bởi vì âm thanh này truyền đến từ dưới lòng đất, không phải là âm thanh thực sự,mà là một dạng sóng âm lan tỏa.” “Dưới đất? Vậy chúng ta xuống đó bằng cách nào?”Tô Uyển Du chớp mắt: “Đào hố sao?”Tần Nhan Kim liếc nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên: “Không cần, tôi có cách ép thứ đó ra khỏi mặt đất.”Chiếc quạt ngọc đáp xuống, cô cảm nhận sự chuyển động của thứ gì đó dưới lòng đất, rồi nhanh chóng xácđịnh một vị trí.Thấy đại sư dừng lại, Tô Uyển Du ngẩn người, hạ giọng hỏi: “Đại sư, có chuyện gì vậy?”“Chính là chỗ này!”Tần Nhan Kim ngồi xổm xuống, đặt lòng bàn tay phải lên mặt đất: “Cô rời khỏi mặt đất đi.”Rời khỏi mặt đất?Tô Uyển Du nhìn quanh, thấy bên cạnh có một cây đại thụ, liền lập tức tạo ra hai sợi dây leo, quất nhẹ mộtcái để quấn chặt lên cành cây.Cô thuận thế nhảy lên, rồi nhìn xuống Tần Nhan Kim bên dưới.Chỉ thấy đại sư đặt tay lên mặt đất, nhẹ giọng thốt lên hai chữ: “Sét đến!”Ngay lập tức, từ lòng bàn tay cô lóe lên những tia sét màu tím, b*n r* tứ phía.Tia sét lách tách lan rộng trên mặt đất, trông giống như pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, nhưng lần này là từmặt đất mà khuếch tán ra.Tô Uyển Du trợn to mắt, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, vội lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng “hiệu ứngđặc biệt” này.Tia sét lan truyền với tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ một phạm vi rộng trăm mét, như thểđại sư đã phủ lên mặt đất một mạng lưới điện khổng lồ.Nhưng cô không biết rằng, sấm sét không chỉ lan trên mặt đất mà còn đánh xuống lòng đất.Bất cứ sinh vật nào ẩn nấp dưới lớp đất hàng trăm mét đều bị sét giáng xuống, đến mức xương cốt cũngkhông còn.Cái cây mà Tô Uyển Du đang đu bám thực ra cũng đã bị điện giật chết, chỉ là bề ngoài chưa lộ ra thôi!Cùng lúc đó… Dưới lòng đất khoảng trăm mét, hai con ác khuyển có chín cái đầu, mười tám con mắt chó, bộ dạng hungác và xấu xí, bị sấm sét giáng trúng, phát ra những tiếng tru thảm thiết như chó con bị hành hạ.Chúng điên cuồng giãy giụa, sau đó đột nhiên xuyên qua từng lớp đất, trồi lên mặt đất.Đúng vậy, cứ như nấm mọc lên vậy.“Auuuuuuu…”Tiếng kêu thảm thiết đến mức nếu là người yêu động vật nghe thấy, có lẽ đã mềm lòng rồi.Nhưng Tần Nhan Kim, người hiểu rõ hai con quái vật này, chỉ lạnh lùng cười khẩy: “Gào thêm nữa là ta giếtđấy!”Mặc dù hai con ác khuyển không hiểu lời cô nói, nhưng sát khí tỏa ra từ cô đủ khiến chúng ngoan ngoãnngậm miệng, không dám kêu thêm một tiếng nào.Giọng Tần Nhan Kim lạnh lẽo: “Nói đi, tại sao các ngươi lại ở đây? Ai sai các ngươi đến?”Hai con này vốn không phải sinh vật của Đại Hạ.Vừa rồi cô quát bằng tiếng Đại Hạ, nhưng rõ ràng chúng chẳng hiểu gì, trong mắt còn hiện lên vẻ hoangmang.Nếu là chó của Đại Hạ, ít nhất cũng phải hiểu tiếng người chứ!Hơn nữa, tà khí tỏa ra từ chúng hoàn toàn khác với lũ hung thú của Đại Hạ. Cô không thể chỉ ra cụ thể làkhác ở điểm nào, nhưng linh cảm mách bảo cô như vậy.Quan trọng hơn, chúng lại xuất hiện ở nước ngoài…Người Đại Hạ đông như vậy, chẳng lẽ mấy con chó này yêu nước đến mức xuất ngoại để quấy nhiễu ngườita? Hơn nữa, làm sao chó có thể ra nước ngoài được? Chúng còn chẳng hiểu tiếng nước ngoài nữa là…“Auuu auuuu!”Trong lúc cô đang suy nghĩ, hai con ác khuyển không ngừng giãy giụa, điên cuồng tấn công Tần Nhan Kim.Ánh mắt cô lạnh đi, chiếc quạt ngọc trên tay bỗng mở ra, tạo thành một cơn gió lốc thổi thẳng vào mặt haicon quái vật.Cơ thể chúng to như những con trâu trưởng thành, nhưng bị cơn gió này quét qua liền bay vút lên khôngtrung, vẽ thành một đường vòng cung rồi nện mạnh xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề. “Auuuuu…”Lần này, tiếng tru yếu ớt hơn hẳn, có vẻ như chúng đã bị hành đến nửa sống nửa chết.Tần Nhan Kim bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống, bàn tay duỗi ra, lòng bàn tay lập lòe tia sét tím kỳ dị.Hai con quái vật lập tức đầu hàng.Chúng há miệng nôn khan hai lần, một viên tròn phát ra mùi hôi thối rơi từ miệng chúng xuống chân TầnNhan Kim.Cô cau mày, nhanh chóng tránh sang một bên, vẻ mặt đầy chán ghét… 

Tuy không hiểu rõ lời của người đàn ông, nhưng ít nhiều gì thì Tần Nhan Kim cũng có thể đoán được ý tứ

của gã.

Thật khó tưởng tượng rằng cô mới chỉ mười tám tuổi, còn người đàn ông này lại có những suy nghĩ nguy

hiểm như vậy. Là do cô quá bảo thủ, hay do người nước ngoài quá cởi mở?

Lúc này, cửa phòng của Dư Tuấn Dật mở ra. Vốn dĩ hắn định tìm sư tỷ để nói chút chuyện, nhưng không

ngờ lại chứng kiến cảnh này.

Điện thoại của hắn vẫn còn kết nối với Khâu Dương Viễn, đầu dây bên kia vẫn không ngừng nói gì đó, âm

thanh có chút ồn ào.

Nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đứng trước cửa phòng của đại sư, lại còn cố tình phô trương vẻ quyến

rũ, Dư Tuấn Dật lập tức cau mày bước tới.

“Ê! Anh là ai? Đến đây làm gì?”

Người đàn ông nhìn Dư Tuấn Dật, rồi lại liếc sang Tần Nhan Kim, ngay sau đó như bừng tỉnh, nở một nụ

cười đầy ám muội: “Ồ, thưa quý cô thân mến, hóa ra cô có bạn trai rồi. Thật sự xin lỗi, vậy tôi không làm

phiền nữa. Tôi đi hỏi người khác vậy.”

Nói xong, gã quay lưng rời đi.

Tần Nhan Kim và Dư Tuấn Dật nhìn theo gã, rồi lại thấy gã dừng lại trước cửa phòng của Tô Uyển Du, tạo

dáng đầy phong trần mà gã tự cho là cuốn hút, sau đó gõ cửa.

Cửa vừa mở ra, hiện lên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Tô Uyển Du. Ban đầu, cô ấy còn mang theo chút

ý cười, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông xa lạ đứng ngoài cửa, nụ cười lập tức tắt lịm, sắc mặt lạnh lùng

đến cực điểm.

“Anh là ai? Gõ cửa làm gì?”

 

Biết gã không hiểu tiếng Trung, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm và nghe giọng điệu của cô là đủ để hiểu rõ thái

độ rồi.

Tần Nhan Kim, Dư Tuấn Dật: “…”

Chỉ là một chuyện vặt vãnh, mọi người cũng không để tâm.

Nửa đêm, đúng mười hai giờ.

Đang nằm trên giường, Tần Nhan Kim đột ngột mở bừng mắt.

Cô nhanh chóng ngồi dậy, bước ra ban công, phóng tầm mắt về phía xa, nơi có Thành Phố Chết.

Từ đó vọng lại một tiếng tru kéo dài đầy ma mị, như tiếng chó sói giữa màn đêm. Cùng với đó là một luồng

dao động năng lượng khó hiểu, tựa như một khúc ru ngủ, giúp cải thiện chất lượng giấc ngủ của những

người xung quanh.

Cô lập tức cảm thấy có điều gì đó bất thường, liền quay vào phòng khách sạn, đánh thức ba đồ đệ của

mình.

Lạ thay, ngoại trừ Tô Uyển Du, những người khác đều ngủ rất say.

Ngay cả Tô Uyển Du cũng phải nhờ đến sự tác động mạnh mẽ của Tần Nhan Kim mới có thể tỉnh dậy, nếu

không, e rằng cô ấy cũng chẳng thể nào tự mở mắt nổi.

“Đại sư? Có chuyện gì vậy?” Tô Uyển Du mơ màng mở mắt, vô thức hỏi.

“Uyển Du, tỉnh táo lại đi, cô bị thôi miên rồi.”

Vừa dứt lời, Tần Nhan Kim lập tức truyền một chút “sóng âm linh lực”, đánh thẳng vào tầng chắn của thôi

miên.

Lớp chắn vừa vỡ, Tô Uyển Du liền bừng tỉnh hoàn toàn.

Sau khi nhận thức được mọi chuyện, cô ấy đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, cả người như vừa trải qua một cơn ác

mộng kinh hoàng.

“Đại sư, tôi… tôi bị sao vậy? Sao toàn thân đau nhức, còn thấy kiệt sức nữa?” Giọng cô ấy hơi khàn, lộ rõ

vẻ mệt mỏi.

Tần Nhan Kim vừa dặn dò vừa lấy ra một viên đan dược, đặt vào miệng cô ấy, đồng thời truyền cho cô một

luồng linh lực.

 

“Thành Phố Chết có điều gì đó rất bất thường. Bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến, cô hãy ở lại chăm sóc

Dư Tuấn Dật và Tạ Hương.”

“Đại sư, để tôi đi cùng với ngài!” Tô Uyển Du lo lắng nói.

Tần Nhan Kim suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Được. Nhưng chờ tôi một chút, tôi cần bảo vệ họ trước

đã.”

Dứt lời, cô đi đến bên Tạ Hương, lập tức dựng lên một kết giới, tách biệt cô bé khỏi ảnh hưởng của tiếng

vọng bí ẩn kia.

Dư Tuấn Dật cũng được bảo vệ bằng cách tương tự.

Sau khi hoàn tất, Tần Nhan Kim cùng Tô Uyển Du cưỡi quạt ngọc bay thẳng đến bầu trời phía trên Thành

Phố Chết.

Nơi này tập trung không ít người có thân phận đặc biệt, bởi gần đây xuất hiện nhiều tin đồn kỳ lạ.

Tất cả đều đến đây vì một mục đích, truy tìm dấu vết của Cửu Đầu Địa Ngục Ác Khuyển!

Mặc dù chỉ là lời đồn, nhưng chính sự biến mất bí ẩn của cả thành phố này đã khiến những lời đồn thổi ấy

càng trở nên đáng tin hơn.

“Đại sư, nhìn những người đó kìa, họ bị thôi miên hết rồi đúng không?”

Tô Uyển Du chỉ xuống những người đang đi qua đi lại bên dưới. Họ trông như đang lang thang vô định,

nhưng bộ dạng đó lại khiến người ta có cảm giác như họ đang mộng du.

Tần Nhan Kim nghiêm túc gật đầu, giải thích: “Ừm! Dấu hiệu sinh tồn của họ không bị ảnh hưởng, nhưng

sinh mệnh lại đang dần mất đi từng chút một. Tuy không nghiêm trọng lắm, nhưng nếu cả một thành phố

đều bị ảnh hưởng, dù mỗi người chỉ mất đi một ngày tuổi thọ, thì con số đó cũng thật khủng khiếp.”

“Vậy phải làm sao? Có nên đánh thức họ không?” Tô Uyển Du cau mày hỏi.

Tần Nhan Kim lắc đầu: “Vô ích thôi, họ ngủ rất sâu. Ngay cả cô, tôi cũng tốn không ít công sức mới đánh

thức được. Giờ chỉ có thể tìm ra nguồn phát ra âm thanh trước đã.”

“Âm thanh? Nhưng tôi đâu có nghe thấy gì đâu.” Tô Uyển Du sững sờ, nghiêng đầu lắng nghe, nhưng

không nghe được gì cả, liền lắc đầu.

Tần Nhan Kim giải thích: “Bởi vì âm thanh này truyền đến từ dưới lòng đất, không phải là âm thanh thực sự,

mà là một dạng sóng âm lan tỏa.”

 

“Dưới đất? Vậy chúng ta xuống đó bằng cách nào?”

Tô Uyển Du chớp mắt: “Đào hố sao?”

Tần Nhan Kim liếc nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên: “Không cần, tôi có cách ép thứ đó ra khỏi mặt đất.”

Chiếc quạt ngọc đáp xuống, cô cảm nhận sự chuyển động của thứ gì đó dưới lòng đất, rồi nhanh chóng xác

định một vị trí.

Thấy đại sư dừng lại, Tô Uyển Du ngẩn người, hạ giọng hỏi: “Đại sư, có chuyện gì vậy?”

“Chính là chỗ này!”

Tần Nhan Kim ngồi xổm xuống, đặt lòng bàn tay phải lên mặt đất: “Cô rời khỏi mặt đất đi.”

Rời khỏi mặt đất?

Tô Uyển Du nhìn quanh, thấy bên cạnh có một cây đại thụ, liền lập tức tạo ra hai sợi dây leo, quất nhẹ một

cái để quấn chặt lên cành cây.

Cô thuận thế nhảy lên, rồi nhìn xuống Tần Nhan Kim bên dưới.

Chỉ thấy đại sư đặt tay lên mặt đất, nhẹ giọng thốt lên hai chữ: “Sét đến!”

Ngay lập tức, từ lòng bàn tay cô lóe lên những tia sét màu tím, b*n r* tứ phía.

Tia sét lách tách lan rộng trên mặt đất, trông giống như pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, nhưng lần này là từ

mặt đất mà khuếch tán ra.

Tô Uyển Du trợn to mắt, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, vội lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng “hiệu ứng

đặc biệt” này.

Tia sét lan truyền với tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ một phạm vi rộng trăm mét, như thể

đại sư đã phủ lên mặt đất một mạng lưới điện khổng lồ.

Nhưng cô không biết rằng, sấm sét không chỉ lan trên mặt đất mà còn đánh xuống lòng đất.

Bất cứ sinh vật nào ẩn nấp dưới lớp đất hàng trăm mét đều bị sét giáng xuống, đến mức xương cốt cũng

không còn.

Cái cây mà Tô Uyển Du đang đu bám thực ra cũng đã bị điện giật chết, chỉ là bề ngoài chưa lộ ra thôi!

Cùng lúc đó…

 

Dưới lòng đất khoảng trăm mét, hai con ác khuyển có chín cái đầu, mười tám con mắt chó, bộ dạng hung

ác và xấu xí, bị sấm sét giáng trúng, phát ra những tiếng tru thảm thiết như chó con bị hành hạ.

Chúng điên cuồng giãy giụa, sau đó đột nhiên xuyên qua từng lớp đất, trồi lên mặt đất.

Đúng vậy, cứ như nấm mọc lên vậy.

“Auuuuuuu…”

Tiếng kêu thảm thiết đến mức nếu là người yêu động vật nghe thấy, có lẽ đã mềm lòng rồi.

Nhưng Tần Nhan Kim, người hiểu rõ hai con quái vật này, chỉ lạnh lùng cười khẩy: “Gào thêm nữa là ta giết

đấy!”

Mặc dù hai con ác khuyển không hiểu lời cô nói, nhưng sát khí tỏa ra từ cô đủ khiến chúng ngoan ngoãn

ngậm miệng, không dám kêu thêm một tiếng nào.

Giọng Tần Nhan Kim lạnh lẽo: “Nói đi, tại sao các ngươi lại ở đây? Ai sai các ngươi đến?”

Hai con này vốn không phải sinh vật của Đại Hạ.

Vừa rồi cô quát bằng tiếng Đại Hạ, nhưng rõ ràng chúng chẳng hiểu gì, trong mắt còn hiện lên vẻ hoang

mang.

Nếu là chó của Đại Hạ, ít nhất cũng phải hiểu tiếng người chứ!

Hơn nữa, tà khí tỏa ra từ chúng hoàn toàn khác với lũ hung thú của Đại Hạ. Cô không thể chỉ ra cụ thể là

khác ở điểm nào, nhưng linh cảm mách bảo cô như vậy.

Quan trọng hơn, chúng lại xuất hiện ở nước ngoài…

Người Đại Hạ đông như vậy, chẳng lẽ mấy con chó này yêu nước đến mức xuất ngoại để quấy nhiễu người

ta? Hơn nữa, làm sao chó có thể ra nước ngoài được? Chúng còn chẳng hiểu tiếng nước ngoài nữa là…

“Auuu auuuu!”

Trong lúc cô đang suy nghĩ, hai con ác khuyển không ngừng giãy giụa, điên cuồng tấn công Tần Nhan Kim.

Ánh mắt cô lạnh đi, chiếc quạt ngọc trên tay bỗng mở ra, tạo thành một cơn gió lốc thổi thẳng vào mặt hai

con quái vật.

Cơ thể chúng to như những con trâu trưởng thành, nhưng bị cơn gió này quét qua liền bay vút lên không

trung, vẽ thành một đường vòng cung rồi nện mạnh xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.

 

“Auuuuu…”

Lần này, tiếng tru yếu ớt hơn hẳn, có vẻ như chúng đã bị hành đến nửa sống nửa chết.

Tần Nhan Kim bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống, bàn tay duỗi ra, lòng bàn tay lập lòe tia sét tím kỳ dị.

Hai con quái vật lập tức đầu hàng.

Chúng há miệng nôn khan hai lần, một viên tròn phát ra mùi hôi thối rơi từ miệng chúng xuống chân Tần

Nhan Kim.

Cô cau mày, nhanh chóng tránh sang một bên, vẻ mặt đầy chán ghét… 

Đại Sư Huyền Học Xuống Núi Livestream Bói Toán Nổi Đình ĐámTác giả: Mã Tạp Long Ế NhânTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịNúi Thanh Phong nằm ở phía nam của quốc gia Đại Hạ, nơi đây những dãy núi cao chọc trời, linh khí vô cùng dồi dào, là nơi mà nhiều tu luyện giả mơ ước. Thật đáng tiếc, hiện tại đã là thời đại mạt pháp, linh khí đã trở nên thưa thớt, tu luyện giả đã trở thành người hiếm hoi, thậm chí với sự tiến bộ của công nghệ và thời đại, tu luyện giả đã trở thành một truyền thuyết. Tại chân núi Thanh Phong, lại có một đạo quán nhỏ tên là “Thanh Liên Quan” đứng vững nơi đó. Lúc này, trong đạo quán, Tần Nhan Kim đang cầm di chúc của sư phụ: [Đệ tử, thọ mệnh của sư phụ đã hết, số trời đã định, trong những ngày cuối cùng, sư phụ đã dùng toàn bộ tu vi của đời mình để dự đoán tương lai. Thế giới có thể sẽ rơi vào hỗn loạn, sư phụ rất lo lắng. Vì vậy, sư phụ truyền lại cho ngươi bí pháp Thiên Cơ chân chính của môn phái. Bí pháp này là hành vi trái với trời, có thể phá giải Thiên Cơ, biến nó thành của mình. Tuy nhiên, bí pháp này quá mạnh mẽ, nếu trong quá trình tu luyện có trái với thiên lý đạo nghĩa, nhẹ… Tuy không hiểu rõ lời của người đàn ông, nhưng ít nhiều gì thì Tần Nhan Kim cũng có thể đoán được ý tứcủa gã.Thật khó tưởng tượng rằng cô mới chỉ mười tám tuổi, còn người đàn ông này lại có những suy nghĩ nguyhiểm như vậy. Là do cô quá bảo thủ, hay do người nước ngoài quá cởi mở?Lúc này, cửa phòng của Dư Tuấn Dật mở ra. Vốn dĩ hắn định tìm sư tỷ để nói chút chuyện, nhưng khôngngờ lại chứng kiến cảnh này.Điện thoại của hắn vẫn còn kết nối với Khâu Dương Viễn, đầu dây bên kia vẫn không ngừng nói gì đó, âmthanh có chút ồn ào.Nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đứng trước cửa phòng của đại sư, lại còn cố tình phô trương vẻ quyếnrũ, Dư Tuấn Dật lập tức cau mày bước tới.“Ê! Anh là ai? Đến đây làm gì?”Người đàn ông nhìn Dư Tuấn Dật, rồi lại liếc sang Tần Nhan Kim, ngay sau đó như bừng tỉnh, nở một nụcười đầy ám muội: “Ồ, thưa quý cô thân mến, hóa ra cô có bạn trai rồi. Thật sự xin lỗi, vậy tôi không làmphiền nữa. Tôi đi hỏi người khác vậy.”Nói xong, gã quay lưng rời đi.Tần Nhan Kim và Dư Tuấn Dật nhìn theo gã, rồi lại thấy gã dừng lại trước cửa phòng của Tô Uyển Du, tạodáng đầy phong trần mà gã tự cho là cuốn hút, sau đó gõ cửa.Cửa vừa mở ra, hiện lên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Tô Uyển Du. Ban đầu, cô ấy còn mang theo chútý cười, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông xa lạ đứng ngoài cửa, nụ cười lập tức tắt lịm, sắc mặt lạnh lùngđến cực điểm.“Anh là ai? Gõ cửa làm gì?” Biết gã không hiểu tiếng Trung, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm và nghe giọng điệu của cô là đủ để hiểu rõ tháiđộ rồi.Tần Nhan Kim, Dư Tuấn Dật: “…”Chỉ là một chuyện vặt vãnh, mọi người cũng không để tâm.Nửa đêm, đúng mười hai giờ.Đang nằm trên giường, Tần Nhan Kim đột ngột mở bừng mắt.Cô nhanh chóng ngồi dậy, bước ra ban công, phóng tầm mắt về phía xa, nơi có Thành Phố Chết.Từ đó vọng lại một tiếng tru kéo dài đầy ma mị, như tiếng chó sói giữa màn đêm. Cùng với đó là một luồngdao động năng lượng khó hiểu, tựa như một khúc ru ngủ, giúp cải thiện chất lượng giấc ngủ của nhữngngười xung quanh.Cô lập tức cảm thấy có điều gì đó bất thường, liền quay vào phòng khách sạn, đánh thức ba đồ đệ củamình.Lạ thay, ngoại trừ Tô Uyển Du, những người khác đều ngủ rất say.Ngay cả Tô Uyển Du cũng phải nhờ đến sự tác động mạnh mẽ của Tần Nhan Kim mới có thể tỉnh dậy, nếukhông, e rằng cô ấy cũng chẳng thể nào tự mở mắt nổi.“Đại sư? Có chuyện gì vậy?” Tô Uyển Du mơ màng mở mắt, vô thức hỏi.“Uyển Du, tỉnh táo lại đi, cô bị thôi miên rồi.”Vừa dứt lời, Tần Nhan Kim lập tức truyền một chút “sóng âm linh lực”, đánh thẳng vào tầng chắn của thôimiên.Lớp chắn vừa vỡ, Tô Uyển Du liền bừng tỉnh hoàn toàn.Sau khi nhận thức được mọi chuyện, cô ấy đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, cả người như vừa trải qua một cơn ácmộng kinh hoàng.“Đại sư, tôi… tôi bị sao vậy? Sao toàn thân đau nhức, còn thấy kiệt sức nữa?” Giọng cô ấy hơi khàn, lộ rõvẻ mệt mỏi.Tần Nhan Kim vừa dặn dò vừa lấy ra một viên đan dược, đặt vào miệng cô ấy, đồng thời truyền cho cô mộtluồng linh lực. “Thành Phố Chết có điều gì đó rất bất thường. Bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến, cô hãy ở lại chăm sócDư Tuấn Dật và Tạ Hương.”“Đại sư, để tôi đi cùng với ngài!” Tô Uyển Du lo lắng nói.Tần Nhan Kim suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Được. Nhưng chờ tôi một chút, tôi cần bảo vệ họ trướcđã.”Dứt lời, cô đi đến bên Tạ Hương, lập tức dựng lên một kết giới, tách biệt cô bé khỏi ảnh hưởng của tiếngvọng bí ẩn kia.Dư Tuấn Dật cũng được bảo vệ bằng cách tương tự.Sau khi hoàn tất, Tần Nhan Kim cùng Tô Uyển Du cưỡi quạt ngọc bay thẳng đến bầu trời phía trên ThànhPhố Chết.Nơi này tập trung không ít người có thân phận đặc biệt, bởi gần đây xuất hiện nhiều tin đồn kỳ lạ.Tất cả đều đến đây vì một mục đích, truy tìm dấu vết của Cửu Đầu Địa Ngục Ác Khuyển!Mặc dù chỉ là lời đồn, nhưng chính sự biến mất bí ẩn của cả thành phố này đã khiến những lời đồn thổi ấycàng trở nên đáng tin hơn.“Đại sư, nhìn những người đó kìa, họ bị thôi miên hết rồi đúng không?”Tô Uyển Du chỉ xuống những người đang đi qua đi lại bên dưới. Họ trông như đang lang thang vô định,nhưng bộ dạng đó lại khiến người ta có cảm giác như họ đang mộng du.Tần Nhan Kim nghiêm túc gật đầu, giải thích: “Ừm! Dấu hiệu sinh tồn của họ không bị ảnh hưởng, nhưngsinh mệnh lại đang dần mất đi từng chút một. Tuy không nghiêm trọng lắm, nhưng nếu cả một thành phốđều bị ảnh hưởng, dù mỗi người chỉ mất đi một ngày tuổi thọ, thì con số đó cũng thật khủng khiếp.”“Vậy phải làm sao? Có nên đánh thức họ không?” Tô Uyển Du cau mày hỏi.Tần Nhan Kim lắc đầu: “Vô ích thôi, họ ngủ rất sâu. Ngay cả cô, tôi cũng tốn không ít công sức mới đánhthức được. Giờ chỉ có thể tìm ra nguồn phát ra âm thanh trước đã.”“Âm thanh? Nhưng tôi đâu có nghe thấy gì đâu.” Tô Uyển Du sững sờ, nghiêng đầu lắng nghe, nhưngkhông nghe được gì cả, liền lắc đầu.Tần Nhan Kim giải thích: “Bởi vì âm thanh này truyền đến từ dưới lòng đất, không phải là âm thanh thực sự,mà là một dạng sóng âm lan tỏa.” “Dưới đất? Vậy chúng ta xuống đó bằng cách nào?”Tô Uyển Du chớp mắt: “Đào hố sao?”Tần Nhan Kim liếc nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên: “Không cần, tôi có cách ép thứ đó ra khỏi mặt đất.”Chiếc quạt ngọc đáp xuống, cô cảm nhận sự chuyển động của thứ gì đó dưới lòng đất, rồi nhanh chóng xácđịnh một vị trí.Thấy đại sư dừng lại, Tô Uyển Du ngẩn người, hạ giọng hỏi: “Đại sư, có chuyện gì vậy?”“Chính là chỗ này!”Tần Nhan Kim ngồi xổm xuống, đặt lòng bàn tay phải lên mặt đất: “Cô rời khỏi mặt đất đi.”Rời khỏi mặt đất?Tô Uyển Du nhìn quanh, thấy bên cạnh có một cây đại thụ, liền lập tức tạo ra hai sợi dây leo, quất nhẹ mộtcái để quấn chặt lên cành cây.Cô thuận thế nhảy lên, rồi nhìn xuống Tần Nhan Kim bên dưới.Chỉ thấy đại sư đặt tay lên mặt đất, nhẹ giọng thốt lên hai chữ: “Sét đến!”Ngay lập tức, từ lòng bàn tay cô lóe lên những tia sét màu tím, b*n r* tứ phía.Tia sét lách tách lan rộng trên mặt đất, trông giống như pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, nhưng lần này là từmặt đất mà khuếch tán ra.Tô Uyển Du trợn to mắt, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, vội lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng “hiệu ứngđặc biệt” này.Tia sét lan truyền với tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ một phạm vi rộng trăm mét, như thểđại sư đã phủ lên mặt đất một mạng lưới điện khổng lồ.Nhưng cô không biết rằng, sấm sét không chỉ lan trên mặt đất mà còn đánh xuống lòng đất.Bất cứ sinh vật nào ẩn nấp dưới lớp đất hàng trăm mét đều bị sét giáng xuống, đến mức xương cốt cũngkhông còn.Cái cây mà Tô Uyển Du đang đu bám thực ra cũng đã bị điện giật chết, chỉ là bề ngoài chưa lộ ra thôi!Cùng lúc đó… Dưới lòng đất khoảng trăm mét, hai con ác khuyển có chín cái đầu, mười tám con mắt chó, bộ dạng hungác và xấu xí, bị sấm sét giáng trúng, phát ra những tiếng tru thảm thiết như chó con bị hành hạ.Chúng điên cuồng giãy giụa, sau đó đột nhiên xuyên qua từng lớp đất, trồi lên mặt đất.Đúng vậy, cứ như nấm mọc lên vậy.“Auuuuuuu…”Tiếng kêu thảm thiết đến mức nếu là người yêu động vật nghe thấy, có lẽ đã mềm lòng rồi.Nhưng Tần Nhan Kim, người hiểu rõ hai con quái vật này, chỉ lạnh lùng cười khẩy: “Gào thêm nữa là ta giếtđấy!”Mặc dù hai con ác khuyển không hiểu lời cô nói, nhưng sát khí tỏa ra từ cô đủ khiến chúng ngoan ngoãnngậm miệng, không dám kêu thêm một tiếng nào.Giọng Tần Nhan Kim lạnh lẽo: “Nói đi, tại sao các ngươi lại ở đây? Ai sai các ngươi đến?”Hai con này vốn không phải sinh vật của Đại Hạ.Vừa rồi cô quát bằng tiếng Đại Hạ, nhưng rõ ràng chúng chẳng hiểu gì, trong mắt còn hiện lên vẻ hoangmang.Nếu là chó của Đại Hạ, ít nhất cũng phải hiểu tiếng người chứ!Hơn nữa, tà khí tỏa ra từ chúng hoàn toàn khác với lũ hung thú của Đại Hạ. Cô không thể chỉ ra cụ thể làkhác ở điểm nào, nhưng linh cảm mách bảo cô như vậy.Quan trọng hơn, chúng lại xuất hiện ở nước ngoài…Người Đại Hạ đông như vậy, chẳng lẽ mấy con chó này yêu nước đến mức xuất ngoại để quấy nhiễu ngườita? Hơn nữa, làm sao chó có thể ra nước ngoài được? Chúng còn chẳng hiểu tiếng nước ngoài nữa là…“Auuu auuuu!”Trong lúc cô đang suy nghĩ, hai con ác khuyển không ngừng giãy giụa, điên cuồng tấn công Tần Nhan Kim.Ánh mắt cô lạnh đi, chiếc quạt ngọc trên tay bỗng mở ra, tạo thành một cơn gió lốc thổi thẳng vào mặt haicon quái vật.Cơ thể chúng to như những con trâu trưởng thành, nhưng bị cơn gió này quét qua liền bay vút lên khôngtrung, vẽ thành một đường vòng cung rồi nện mạnh xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề. “Auuuuu…”Lần này, tiếng tru yếu ớt hơn hẳn, có vẻ như chúng đã bị hành đến nửa sống nửa chết.Tần Nhan Kim bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống, bàn tay duỗi ra, lòng bàn tay lập lòe tia sét tím kỳ dị.Hai con quái vật lập tức đầu hàng.Chúng há miệng nôn khan hai lần, một viên tròn phát ra mùi hôi thối rơi từ miệng chúng xuống chân TầnNhan Kim.Cô cau mày, nhanh chóng tránh sang một bên, vẻ mặt đầy chán ghét… 

Chương 268: Chương 268