Tác giả:

Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…

Chương 39: 39: Cút Nhanh Cho Ông Đây!

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đường Địch, tại sao ngay cả ông cũng đến Giang Lăng rồi? Chẳng lẽ là bởi vì người phụ nữ họ Cao kia?" Ngụy Nam Diễm lười biếng nói.Tiêu Sách phát hiện ra rằng căn phòng bên trong của phòng bao thế nhưng lại là một suối nước nóng nhân tạo.Lúc này, Ngụy Nam Diễm đang ngồi cạnh một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, nhắm hai mắt lười biếng ngồi hưởng thụ ở bên trong.Trên trán người đàn ông trung niên có một vết sẹo dữ tợn, nghe vậy thì khóemiệng nhếch lên, ung dung nói: "Người phụ nữ họ Cao đó sống không lâu được đâu, bên kia treo phần thưởng lớn, phải lấy được mạng của cô ta! Rất nhiều người đã đến Giang Lăng, chuẩn bị lấy đầu của cô ta rồi, tôi tới đây cũng chỉ góp vui mà thôi, có cơ hội thì ra tay, không có thì coi như nghỉ phép."Ngụy Nam Diễm cười nói: "Với thực lực của Đường Địch ông, chỉ cần chịu ra tay không phải là bắt được dễ như trở bàn tay à? Chỉ tiếc là người phụ nữ họ Cao đó, đắc tội ai không đắc, lại đắc tội bên kia, thật là hồng nhan bạc mệnh, nếu cô ta chết rồi, mấy cậu ấm trẻ tuổi của thành phố Giang Lăng sẽ đau lòng lắm đây.""Lần này những người tới đây có rất nhiều người giỏi hơn tôi, tôi có thể không có cơ hội ra tay dâu.Hơn nữa, người phụ nữ họ Cao đó cũng không đơn giản như vậy, nếu không đã chết từ lâu rồi.Tôi cũng phải xem xét kỹ rồi mới hành động, tránh cho tự cuốn mình vào bên trong.Đừng nói vấn đề này nữa, nghe bố cậu nói, cậu ở bên này không được tốt lắm?".Ngụy Nam Diễm nghe vậy thì khịt mũi: "Giang Lăng không thể so với đảo Hồng Kông, mấy cậu ấm bên này có hơi bài xích người ngoài, mặc dù không cố ý nhắm vào tôi nhưng họ cũng không chấp nhận tôi, khiến cho công việc của tôi rất khó tiến hành.Có điều ông cứ yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt, sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của bố"."Ừm, vậy là tốt rồi, có gì không giải quyết được cứ đến tìm tôi." Người đàn ông trung niên nhẹ giọng nói.Tiêu Sách ở trong góc nghe lén được vài câu, anh không hiểu lắm hai người đó đang nói chuyện gì, lo lắng câu lạc bộ sẽ phát hiện anh lẻn vào, nên anh không định nghe tiếp nữa.Anh cất bước đi vào bên trong."Ai!" Anh vừa mới di chuyển, lập tức nghe thấy tiếng quát chói tai của người đàn ông trung niên, sau đó là tiếng nước bắn tung tóe.Chỉ thấy người đàn ông trung niên kia, gần như là trong nháy mắt đứng phắt dậy từ suối nước nóng, đối mặt với phương hướng của Tiêu Sách, vẻ mặt cảnh giác, giống như một con rắn độc bị chấn kinh.Ngụy Nam Diễm thấy vậy thì kinh sợ, xoay người nhìn Tiêu Sách đang mặc đồng phục bảo vệ đi đến, nhất thời quát lớn: "Cậu làm gì vậy? Ai cho cậu vào? Không phải đã dặn các cậu không có sự cho phép của tôi không ai được phép tiến vào sao? Câu lạc bộ của các người sao lại để xảy ra chuyện này? Cút nhanh cho ông đây!"Tiêu Sách cười nhạt, cởi mũ xuống: "Cậu cả Ngụy, đã lâu không gặp."Ngụy Nam Diễm thấy rõ người đến là Tiêu Sách, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Là mày! Mày nghe lén bọn tao nói chuyện? Chết tiệt!"Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Tiêu Sách, lạnh lùng nói: "Không cần biết mày là ai, nghe lén bọn tao nói chuyện, chỉ có chết!"Nói xong, người đàn ông trung niên đột nhiên di chuyển không hề báo trước, cơ thể ông ta lao về phía Tiêu Sách, không biết từ khi nào, trong tay đã nắm một con dao găm mỏng sắc bén.Rất nhanh!Tiêu Sách khẽ nheo mắt, thực lực của người đàn ông trung niên này rất mạnh, cả người toát ra một loại sát khí, hiển nhiên là một người có kinh nghiệm chiến đấu, đã trải qua giết người nhuốm máu tanh.Từ cách ông ta ra tay quyết đoán đến thời điểm hành động đều chứng minh đây nhất định là một cao thủ trong thế giới ngầm, nếu người thường gặp phải, sợ là chết mà không kịp phản ứng.Nhưng thật đáng tiếc, người ông ta gặp phải lại là Tiêu Sách.Nếu là lúc khác, Tiêu Sách còn có thể từ từ chơi đùa cùng ông ta, nhưng bây giờ anh chỉ đang quan tâm đến tin tức của dì Hàn, chỉ muốn trò chuyện vui vẻ với Ngụy Nam Diễm..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Đường Địch, tại sao ngay cả ông cũng đến Giang Lăng rồi? Chẳng lẽ là bởi vì người phụ nữ họ Cao kia?" Ngụy Nam Diễm lười biếng nói.

Tiêu Sách phát hiện ra rằng căn phòng bên trong của phòng bao thế nhưng lại là một suối nước nóng nhân tạo.

Lúc này, Ngụy Nam Diễm đang ngồi cạnh một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, nhắm hai mắt lười biếng ngồi hưởng thụ ở bên trong.

Trên trán người đàn ông trung niên có một vết sẹo dữ tợn, nghe vậy thì khóe

miệng nhếch lên, ung dung nói: "Người phụ nữ họ Cao đó sống không lâu được đâu, bên kia treo phần thưởng lớn, phải lấy được mạng của cô ta! Rất nhiều người đã đến Giang Lăng, chuẩn bị lấy đầu của cô ta rồi, tôi tới đây cũng chỉ góp vui mà thôi, có cơ hội thì ra tay, không có thì coi như nghỉ phép."

Ngụy Nam Diễm cười nói: "Với thực lực của Đường Địch ông, chỉ cần chịu ra tay không phải là bắt được dễ như trở bàn tay à? Chỉ tiếc là người phụ nữ họ Cao đó, đắc tội ai không đắc, lại đắc tội bên kia, thật là hồng nhan bạc mệnh, nếu cô ta chết rồi, mấy cậu ấm trẻ tuổi của thành phố Giang Lăng sẽ đau lòng lắm đây."

"Lần này những người tới đây có rất nhiều người giỏi hơn tôi, tôi có thể không có cơ hội ra tay dâu.

Hơn nữa, người phụ nữ họ Cao đó cũng không đơn giản như vậy, nếu không đã chết từ lâu rồi.

Tôi cũng phải xem xét kỹ rồi mới hành động, tránh cho tự cuốn mình vào bên trong.

Đừng nói vấn đề này nữa, nghe bố cậu nói, cậu ở bên này không được tốt lắm?".

Ngụy Nam Diễm nghe vậy thì khịt mũi: "Giang Lăng không thể so với đảo Hồng Kông, mấy cậu ấm bên này có hơi bài xích người ngoài, mặc dù không cố ý nhắm vào tôi nhưng họ cũng không chấp nhận tôi, khiến cho công việc của tôi rất khó tiến hành.

Có điều ông cứ yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt, sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của bố".

"Ừm, vậy là tốt rồi, có gì không giải quyết được cứ đến tìm tôi." Người đàn ông trung niên nhẹ giọng nói.

Tiêu Sách ở trong góc nghe lén được vài câu, anh không hiểu lắm hai người đó đang nói chuyện gì, lo lắng câu lạc bộ sẽ phát hiện anh lẻn vào, nên anh không định nghe tiếp nữa.

Anh cất bước đi vào bên trong.

"Ai!" Anh vừa mới di chuyển, lập tức nghe thấy tiếng quát chói tai của người đàn ông trung niên, sau đó là tiếng nước bắn tung tóe.

Chỉ thấy người đàn ông trung niên kia, gần như là trong nháy mắt đứng phắt dậy từ suối nước nóng, đối mặt với phương hướng của Tiêu Sách, vẻ mặt cảnh giác, giống như một con rắn độc bị chấn kinh.

Ngụy Nam Diễm thấy vậy thì kinh sợ, xoay người nhìn Tiêu Sách đang mặc đồng phục bảo vệ đi đến, nhất thời quát lớn: "Cậu làm gì vậy? Ai cho cậu vào? Không phải đã dặn các cậu không có sự cho phép của tôi không ai được phép tiến vào sao? Câu lạc bộ của các người sao lại để xảy ra chuyện này? Cút nhanh cho ông đây!"

Tiêu Sách cười nhạt, cởi mũ xuống: "Cậu cả Ngụy, đã lâu không gặp."

Ngụy Nam Diễm thấy rõ người đến là Tiêu Sách, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Là mày! Mày nghe lén bọn tao nói chuyện? Chết tiệt!"

Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Tiêu Sách, lạnh lùng nói: "Không cần biết mày là ai, nghe lén bọn tao nói chuyện, chỉ có chết!"

Nói xong, người đàn ông trung niên đột nhiên di chuyển không hề báo trước, cơ thể ông ta lao về phía Tiêu Sách, không biết từ khi nào, trong tay đã nắm một con dao găm mỏng sắc bén.

Rất nhanh!

Tiêu Sách khẽ nheo mắt, thực lực của người đàn ông trung niên này rất mạnh, cả người toát ra một loại sát khí, hiển nhiên là một người có kinh nghiệm chiến đấu, đã trải qua giết người nhuốm máu tanh.

Từ cách ông ta ra tay quyết đoán đến thời điểm hành động đều chứng minh đây nhất định là một cao thủ trong thế giới ngầm, nếu người thường gặp phải, sợ là chết mà không kịp phản ứng.

Nhưng thật đáng tiếc, người ông ta gặp phải lại là Tiêu Sách.

Nếu là lúc khác, Tiêu Sách còn có thể từ từ chơi đùa cùng ông ta, nhưng bây giờ anh chỉ đang quan tâm đến tin tức của dì Hàn, chỉ muốn trò chuyện vui vẻ với Ngụy Nam Diễm.

Image removed.

.

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đường Địch, tại sao ngay cả ông cũng đến Giang Lăng rồi? Chẳng lẽ là bởi vì người phụ nữ họ Cao kia?" Ngụy Nam Diễm lười biếng nói.Tiêu Sách phát hiện ra rằng căn phòng bên trong của phòng bao thế nhưng lại là một suối nước nóng nhân tạo.Lúc này, Ngụy Nam Diễm đang ngồi cạnh một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, nhắm hai mắt lười biếng ngồi hưởng thụ ở bên trong.Trên trán người đàn ông trung niên có một vết sẹo dữ tợn, nghe vậy thì khóemiệng nhếch lên, ung dung nói: "Người phụ nữ họ Cao đó sống không lâu được đâu, bên kia treo phần thưởng lớn, phải lấy được mạng của cô ta! Rất nhiều người đã đến Giang Lăng, chuẩn bị lấy đầu của cô ta rồi, tôi tới đây cũng chỉ góp vui mà thôi, có cơ hội thì ra tay, không có thì coi như nghỉ phép."Ngụy Nam Diễm cười nói: "Với thực lực của Đường Địch ông, chỉ cần chịu ra tay không phải là bắt được dễ như trở bàn tay à? Chỉ tiếc là người phụ nữ họ Cao đó, đắc tội ai không đắc, lại đắc tội bên kia, thật là hồng nhan bạc mệnh, nếu cô ta chết rồi, mấy cậu ấm trẻ tuổi của thành phố Giang Lăng sẽ đau lòng lắm đây.""Lần này những người tới đây có rất nhiều người giỏi hơn tôi, tôi có thể không có cơ hội ra tay dâu.Hơn nữa, người phụ nữ họ Cao đó cũng không đơn giản như vậy, nếu không đã chết từ lâu rồi.Tôi cũng phải xem xét kỹ rồi mới hành động, tránh cho tự cuốn mình vào bên trong.Đừng nói vấn đề này nữa, nghe bố cậu nói, cậu ở bên này không được tốt lắm?".Ngụy Nam Diễm nghe vậy thì khịt mũi: "Giang Lăng không thể so với đảo Hồng Kông, mấy cậu ấm bên này có hơi bài xích người ngoài, mặc dù không cố ý nhắm vào tôi nhưng họ cũng không chấp nhận tôi, khiến cho công việc của tôi rất khó tiến hành.Có điều ông cứ yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt, sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của bố"."Ừm, vậy là tốt rồi, có gì không giải quyết được cứ đến tìm tôi." Người đàn ông trung niên nhẹ giọng nói.Tiêu Sách ở trong góc nghe lén được vài câu, anh không hiểu lắm hai người đó đang nói chuyện gì, lo lắng câu lạc bộ sẽ phát hiện anh lẻn vào, nên anh không định nghe tiếp nữa.Anh cất bước đi vào bên trong."Ai!" Anh vừa mới di chuyển, lập tức nghe thấy tiếng quát chói tai của người đàn ông trung niên, sau đó là tiếng nước bắn tung tóe.Chỉ thấy người đàn ông trung niên kia, gần như là trong nháy mắt đứng phắt dậy từ suối nước nóng, đối mặt với phương hướng của Tiêu Sách, vẻ mặt cảnh giác, giống như một con rắn độc bị chấn kinh.Ngụy Nam Diễm thấy vậy thì kinh sợ, xoay người nhìn Tiêu Sách đang mặc đồng phục bảo vệ đi đến, nhất thời quát lớn: "Cậu làm gì vậy? Ai cho cậu vào? Không phải đã dặn các cậu không có sự cho phép của tôi không ai được phép tiến vào sao? Câu lạc bộ của các người sao lại để xảy ra chuyện này? Cút nhanh cho ông đây!"Tiêu Sách cười nhạt, cởi mũ xuống: "Cậu cả Ngụy, đã lâu không gặp."Ngụy Nam Diễm thấy rõ người đến là Tiêu Sách, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Là mày! Mày nghe lén bọn tao nói chuyện? Chết tiệt!"Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Tiêu Sách, lạnh lùng nói: "Không cần biết mày là ai, nghe lén bọn tao nói chuyện, chỉ có chết!"Nói xong, người đàn ông trung niên đột nhiên di chuyển không hề báo trước, cơ thể ông ta lao về phía Tiêu Sách, không biết từ khi nào, trong tay đã nắm một con dao găm mỏng sắc bén.Rất nhanh!Tiêu Sách khẽ nheo mắt, thực lực của người đàn ông trung niên này rất mạnh, cả người toát ra một loại sát khí, hiển nhiên là một người có kinh nghiệm chiến đấu, đã trải qua giết người nhuốm máu tanh.Từ cách ông ta ra tay quyết đoán đến thời điểm hành động đều chứng minh đây nhất định là một cao thủ trong thế giới ngầm, nếu người thường gặp phải, sợ là chết mà không kịp phản ứng.Nhưng thật đáng tiếc, người ông ta gặp phải lại là Tiêu Sách.Nếu là lúc khác, Tiêu Sách còn có thể từ từ chơi đùa cùng ông ta, nhưng bây giờ anh chỉ đang quan tâm đến tin tức của dì Hàn, chỉ muốn trò chuyện vui vẻ với Ngụy Nam Diễm..

Chương 39: 39: Cút Nhanh Cho Ông Đây!