Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 117: 117: Tao Thấy Mày Không Muốn Sống Nữa Rồi!
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ này, Tiêu Sách đột nhiên cảm thấy, Cao Cẩn Băng quả thật ấm áp lẽ như là áo bông nhỏ, còn người phụ nữ ở trước mặt, mới thật sự là tảng băng trôi ngàn năm!Ngoại trừ người đàn ông trung niên và người phụ nữ này, Tiêu Sách đều không thèm nhìn những người khác một cái.Anh thu mắt, xoay người bước lại, đỡ bố Trầm và mẹ Trầm dậy, sau đó nhẹ nhàng nói với Trầm Y: “Trầm Y, có chuyện gì vậy?”“Sao lại thế này!”Lúc này, người đàn ông trung niên sắc mặt không tốt cũng lên tiếng.Người phụ nữ tên Lâm Minh Châu kia bị Tiêu Sách làm cho sợ hãi đến mức ôm đầu ngồi xổm trên đất kêu la thảm thiết, khi nghe thấy giọng của người đàn ông trung niên, giống như đã tìm thấy một vị cứu tinh vậy.Bà ta gào khóc nói: “Lão Lâm, cuối cùng anh cũng tới, anh mà không tới thì có khi em bị người ta đánh chết rồi.”“Rốt cuộc là có chuyện gì, nói!” Người đàn ông trung niên liếc nhìn đám người Tiêu Sách, lạnh lùng nói.Thân thể người phụ nữ lập tức run lên, do dự một lúc, vẫn mở lời giải thích rõ ràng, bà ta không dám đổi trắng thành đen, nhưng cũng rất thành thục mà thêm mắm thêm muối vào.Bên trong phòng bệnh, lập tức rơi vào sự yên bình ngắn ngủi, hai bên đều đang tự tìm hiểu sự việc.Sau khi Tiêu Sách làm rõ xong, lạnh lùng hừ một tiếng, Vỗ nhẹ vào vai của Trầm Y, dưới tình huống như vậy, mà Trầm Y lại không khai anh ra là đã rất tốt rồi.Đối phương muốn anh cứu một bệnh nhân gần giống như bố Trầm, nếu ăn nói nhẹ nhàng, Tiêu Sách cũng không hẳn là không cứu.Nhưng người phụ nữ đó, lại chọn cách thô bạo nhất, lúc Trầm Y không muốn nói ra chuyện Tiêu Sách, bà ta không chỉ đe dọa, mà còn trực tiếp ra tay, làm bố Trầm vừa mới bình phục bị thương trở lại.Anh lạnh lùng nhìn người phụ nữ đó và người đàn ông rõ ràng là người chống lưng cho người phụ nữ đó.Lúc này người đàn ông trung niên cũng hiểu rõ sự việc rồi, khi ông ta biết Lâm Minh Châu muốn tìm người chữa trị cho ông cụ, sắc mặt cũng lập tức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.Thậm chí, trong mắt ông ta còn có sự kinh ngạc vui mừng.Còn người phụ nữ đó, nhìn thấy sắc mặt của người đàn ông trung niên không còn khó coi nữa, lập tức gào khóc nói: “Lão Lâm, em cũng chỉ vì muốn ông cụ có thể mau mau khỏi bệnh...!nếu như anh đến muộn một chút, em đã bị người ta đánh chết rồi, anh phải làm chủ cho em, nhà họ Lâm chúng ta bị ức h**p như vậy, nếu như bị truyền ra ngoài.”Người đàn ông trung niên nghe vậy, lập tức lạnh nhạt hừ một tiếng: “Im đi, anh biết phải giải quyết như nào!”Nói xong, ông ta nhìn về phía đám người của Tiêu Sách, bình tĩnh nói: “Nhóc con, cậu làm người nhà họ Lâm chúng tôi bị thương, có phải nên cho tôi một lời giải thích không?”“Giải thích sao?”Tiêu Sách nghe thấy vậy, đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Đúng là tự cao tự đại! Ông cho rằng người nhà họ Lâm các người là con người, còn người khác thì không phải là con người sao? Suy cho cùng là ai đã đánh ai trước hả? Tôi chẳng qua là ngăn cản người nhà họ Lâm các người tiếp tục phạm tội mà thôi, vậy mà lại có thể bắt tôi giải thích cho các người sao? Ha ha ha!”Người đàn ông trung niên nghe thấy vậy sắc mặt cũng không hề thay đổi.Nhưng Lâm Minh Châu ở đằng sau ông ta, chế giễu nói: “Thằng nhóc này! Các người, những kẻ hèn mọn ti tiện này, làm sao có thể sánh được với người nhà họ Lâm chúng ta chứ! Mày chết chắc rồi!”.Tiêu Sách ngay lập tức quét đôi mắt lạnh lùng về phía bà ta, khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu.“Vậy sao? Rất tốt, vậy ngược lại để tôi xem xem, người nhà họ Lâm các người, đến cùng là không giống người người bình thường ở chỗ nào, là da mặt dày hơn, cho nên mới có thể chịu đánh được đúng không?”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ này, Tiêu Sách đột nhiên cảm thấy, Cao Cẩn Băng quả thật ấm áp lẽ như là áo bông nhỏ, còn người phụ nữ ở trước mặt, mới thật sự là tảng băng trôi ngàn năm!
Ngoại trừ người đàn ông trung niên và người phụ nữ này, Tiêu Sách đều không thèm nhìn những người khác một cái.
Anh thu mắt, xoay người bước lại, đỡ bố Trầm và mẹ Trầm dậy, sau đó nhẹ nhàng nói với Trầm Y: “Trầm Y, có chuyện gì vậy?”
“Sao lại thế này!”
Lúc này, người đàn ông trung niên sắc mặt không tốt cũng lên tiếng.
Người phụ nữ tên Lâm Minh Châu kia bị Tiêu Sách làm cho sợ hãi đến mức ôm đầu ngồi xổm trên đất kêu la thảm thiết, khi nghe thấy giọng của người đàn ông trung niên, giống như đã tìm thấy một vị cứu tinh vậy.
Bà ta gào khóc nói: “Lão Lâm, cuối cùng anh cũng tới, anh mà không tới thì có khi em bị người ta đánh chết rồi.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì, nói!” Người đàn ông trung niên liếc nhìn đám người Tiêu Sách, lạnh lùng nói.
Thân thể người phụ nữ lập tức run lên, do dự một lúc, vẫn mở lời giải thích rõ ràng, bà ta không dám đổi trắng thành đen, nhưng cũng rất thành thục mà thêm mắm thêm muối vào.
Bên trong phòng bệnh, lập tức rơi vào sự yên bình ngắn ngủi, hai bên đều đang tự tìm hiểu sự việc.
Sau khi Tiêu Sách làm rõ xong, lạnh lùng hừ một tiếng, Vỗ nhẹ vào vai của Trầm Y, dưới tình huống như vậy, mà Trầm Y lại không khai anh ra là đã rất tốt rồi.
Đối phương muốn anh cứu một bệnh nhân gần giống như bố Trầm, nếu ăn nói nhẹ nhàng, Tiêu Sách cũng không hẳn là không cứu.
Nhưng người phụ nữ đó, lại chọn cách thô bạo nhất, lúc Trầm Y không muốn nói ra chuyện Tiêu Sách, bà ta không chỉ đe dọa, mà còn trực tiếp ra tay, làm bố Trầm vừa mới bình phục bị thương trở lại.
Anh lạnh lùng nhìn người phụ nữ đó và người đàn ông rõ ràng là người chống lưng cho người phụ nữ đó.
Lúc này người đàn ông trung niên cũng hiểu rõ sự việc rồi, khi ông ta biết Lâm Minh Châu muốn tìm người chữa trị cho ông cụ, sắc mặt cũng lập tức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.
Thậm chí, trong mắt ông ta còn có sự kinh ngạc vui mừng.
Còn người phụ nữ đó, nhìn thấy sắc mặt của người đàn ông trung niên không còn khó coi nữa, lập tức gào khóc nói: “Lão Lâm, em cũng chỉ vì muốn ông cụ có thể mau mau khỏi bệnh...!nếu như anh đến muộn một chút, em đã bị người ta đánh chết rồi, anh phải làm chủ cho em, nhà họ Lâm chúng ta bị ức h**p như vậy, nếu như bị truyền ra ngoài.”
Người đàn ông trung niên nghe vậy, lập tức lạnh nhạt hừ một tiếng: “Im đi, anh biết phải giải quyết như nào!”
Nói xong, ông ta nhìn về phía đám người của Tiêu Sách, bình tĩnh nói: “Nhóc con, cậu làm người nhà họ Lâm chúng tôi bị thương, có phải nên cho tôi một lời giải thích không?”
“Giải thích sao?”
Tiêu Sách nghe thấy vậy, đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Đúng là tự cao tự đại! Ông cho rằng người nhà họ Lâm các người là con người, còn người khác thì không phải là con người sao? Suy cho cùng là ai đã đánh ai trước hả? Tôi chẳng qua là ngăn cản người nhà họ Lâm các người tiếp tục phạm tội mà thôi, vậy mà lại có thể bắt tôi giải thích cho các người sao? Ha ha ha!”
Người đàn ông trung niên nghe thấy vậy sắc mặt cũng không hề thay đổi.
Nhưng Lâm Minh Châu ở đằng sau ông ta, chế giễu nói: “Thằng nhóc này! Các người, những kẻ hèn mọn ti tiện này, làm sao có thể sánh được với người nhà họ Lâm chúng ta chứ! Mày chết chắc rồi!”.
Tiêu Sách ngay lập tức quét đôi mắt lạnh lùng về phía bà ta, khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu.
“Vậy sao? Rất tốt, vậy ngược lại để tôi xem xem, người nhà họ Lâm các người, đến cùng là không giống người người bình thường ở chỗ nào, là da mặt dày hơn, cho nên mới có thể chịu đánh được đúng không?”
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ này, Tiêu Sách đột nhiên cảm thấy, Cao Cẩn Băng quả thật ấm áp lẽ như là áo bông nhỏ, còn người phụ nữ ở trước mặt, mới thật sự là tảng băng trôi ngàn năm!Ngoại trừ người đàn ông trung niên và người phụ nữ này, Tiêu Sách đều không thèm nhìn những người khác một cái.Anh thu mắt, xoay người bước lại, đỡ bố Trầm và mẹ Trầm dậy, sau đó nhẹ nhàng nói với Trầm Y: “Trầm Y, có chuyện gì vậy?”“Sao lại thế này!”Lúc này, người đàn ông trung niên sắc mặt không tốt cũng lên tiếng.Người phụ nữ tên Lâm Minh Châu kia bị Tiêu Sách làm cho sợ hãi đến mức ôm đầu ngồi xổm trên đất kêu la thảm thiết, khi nghe thấy giọng của người đàn ông trung niên, giống như đã tìm thấy một vị cứu tinh vậy.Bà ta gào khóc nói: “Lão Lâm, cuối cùng anh cũng tới, anh mà không tới thì có khi em bị người ta đánh chết rồi.”“Rốt cuộc là có chuyện gì, nói!” Người đàn ông trung niên liếc nhìn đám người Tiêu Sách, lạnh lùng nói.Thân thể người phụ nữ lập tức run lên, do dự một lúc, vẫn mở lời giải thích rõ ràng, bà ta không dám đổi trắng thành đen, nhưng cũng rất thành thục mà thêm mắm thêm muối vào.Bên trong phòng bệnh, lập tức rơi vào sự yên bình ngắn ngủi, hai bên đều đang tự tìm hiểu sự việc.Sau khi Tiêu Sách làm rõ xong, lạnh lùng hừ một tiếng, Vỗ nhẹ vào vai của Trầm Y, dưới tình huống như vậy, mà Trầm Y lại không khai anh ra là đã rất tốt rồi.Đối phương muốn anh cứu một bệnh nhân gần giống như bố Trầm, nếu ăn nói nhẹ nhàng, Tiêu Sách cũng không hẳn là không cứu.Nhưng người phụ nữ đó, lại chọn cách thô bạo nhất, lúc Trầm Y không muốn nói ra chuyện Tiêu Sách, bà ta không chỉ đe dọa, mà còn trực tiếp ra tay, làm bố Trầm vừa mới bình phục bị thương trở lại.Anh lạnh lùng nhìn người phụ nữ đó và người đàn ông rõ ràng là người chống lưng cho người phụ nữ đó.Lúc này người đàn ông trung niên cũng hiểu rõ sự việc rồi, khi ông ta biết Lâm Minh Châu muốn tìm người chữa trị cho ông cụ, sắc mặt cũng lập tức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.Thậm chí, trong mắt ông ta còn có sự kinh ngạc vui mừng.Còn người phụ nữ đó, nhìn thấy sắc mặt của người đàn ông trung niên không còn khó coi nữa, lập tức gào khóc nói: “Lão Lâm, em cũng chỉ vì muốn ông cụ có thể mau mau khỏi bệnh...!nếu như anh đến muộn một chút, em đã bị người ta đánh chết rồi, anh phải làm chủ cho em, nhà họ Lâm chúng ta bị ức h**p như vậy, nếu như bị truyền ra ngoài.”Người đàn ông trung niên nghe vậy, lập tức lạnh nhạt hừ một tiếng: “Im đi, anh biết phải giải quyết như nào!”Nói xong, ông ta nhìn về phía đám người của Tiêu Sách, bình tĩnh nói: “Nhóc con, cậu làm người nhà họ Lâm chúng tôi bị thương, có phải nên cho tôi một lời giải thích không?”“Giải thích sao?”Tiêu Sách nghe thấy vậy, đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Đúng là tự cao tự đại! Ông cho rằng người nhà họ Lâm các người là con người, còn người khác thì không phải là con người sao? Suy cho cùng là ai đã đánh ai trước hả? Tôi chẳng qua là ngăn cản người nhà họ Lâm các người tiếp tục phạm tội mà thôi, vậy mà lại có thể bắt tôi giải thích cho các người sao? Ha ha ha!”Người đàn ông trung niên nghe thấy vậy sắc mặt cũng không hề thay đổi.Nhưng Lâm Minh Châu ở đằng sau ông ta, chế giễu nói: “Thằng nhóc này! Các người, những kẻ hèn mọn ti tiện này, làm sao có thể sánh được với người nhà họ Lâm chúng ta chứ! Mày chết chắc rồi!”.Tiêu Sách ngay lập tức quét đôi mắt lạnh lùng về phía bà ta, khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu.“Vậy sao? Rất tốt, vậy ngược lại để tôi xem xem, người nhà họ Lâm các người, đến cùng là không giống người người bình thường ở chỗ nào, là da mặt dày hơn, cho nên mới có thể chịu đánh được đúng không?”.