Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 224: 224: Tôi Sẽ Cố Gắng Hết Sức
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tống Chỉ Vân nghiến răng, nhưng cũng rất rõ ràng, lúc này cô ấy căn bản không thể làm gì Tiêu Sách cả, nhưng dù vậy, vẫn không thể chấp nhận lần đầu tiên của mình cứ như vậy mà bị Tiêu Sách cướp mất.“Anh thật vô si!” Cô ấy chỉ có thể cắn răng khẽ chửi.Tiêu Sách không trả lời, dù sao anh cũng là đàn ông, tuy anh là nạn nhân, nhưng nạn nhân này, e rằng tất cả đàn ông ở thành phố Giang Lăng sẽ sẵn sàng làm điều đó.Phải nói sao đây, anh cũng hơi đấy chứ.Vì vậy, để Tống Chỉ Vân mắng vài câu trút giận cũng chả chẳng là gì.Rốt cuộc, nếu mình đặt vào vị trí của Tống Chỉ Vân, nếu có chuyện như vậy xảy ra, e rằng anh chỉ muốn giết đối phương.Nếu có khả năng đó.Tống Chỉ Vân lại hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh trở lại.“Đưa thẻ nhớ cho tôi!” Cô ấy lại nói.Tiêu Sách lắc đầu, khăng khăng nói: "Tôi không thể đưa thẻ nhớ cho cô được, muốn làm ồn thì cứ tiếp tục, cùng lắm thì để cho mọi người biết chuyện này, trong tay tôi có bằng chứng, cho dù cô kiện tôi thế nào cũng vô ích thôi, nhưng nếu làm ầm ĩ tin tức này khiến mọi chuyện đăng lên mạng, kết quả thế nào, sợ rằng không phải là chuyện mà cô muốn thấy.""Anh! Anh đang uy h**p tôi!" Tống Chỉ Vân trừng mắt nhìn."Tôi không uy h**p cô, chỉ là để bảo vệ bản thân, yên tâm đi thẻ nhớ này để ở chỗ tôi, tôi sẽ không bao giờ để người thứ ba nhìn thấy, nếu như cô đồng ý thì chuyện này kết thúc ở đây, chỉ có mình cô biết và tôi biết.Nhưng nếu cô cứ muốn cướp về, vậy chỉ có thể để mọi người đến xem, chuyện này rốt cuộc là lỗi của ai.""Anh!"Tống Chỉ Vân bị một câu của Tiêu Sách ức đến nỗi không nói nên lời, cô ấy rõ ràng biết Tiêu Sách đang uy h**p cô ấy, nhưng cũng không làm gì được anh.Nhưng nghĩ đến lúc chuyện này bị người khác biết, thậm chí video còn bị Tiêu Sách phát tán trên mạng, cô ấy cảm thấy sợ hãi.Cô ấy không lao lên giật thẻ nhớ nữa mà chỉ nghiến răng nhìn chằm chằm vào Tiêu Sách, dường như muốn dùng ánh mắt phẫn nộ của cô ấy, làm cho Tiêu Sách cảm thấy lương tâm bất an.Nhưng Tiêu Sách vẫn không hề lay động.Một lúc lâu sau, Tống Chỉ Vân cuối cùng cũng xác nhận Tiêu Sách đúng là mềm không được cứng cũng không xong.Cô ấy lạnh lùng nghiến răng: "Nếu chuyện này bị người thứ ba biết được, tôi Tống Chỉ Vân thế, cho dù anh chạy đi đâu, tôi cũng sẽ g**t ch*t anh!"Thấy cô ấy đã chấp nhận, Tiêu Sách vui mừng khôn xiết, anh vội vàng nói: "Cô yên tâm đi, chuyện này tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nói cho ai biết, dù sao thì tôi cũng là người cần thể diện, lại bị cô cưỡng...!Tôi làm sao có thể nói ra chuyện đáng xấu hổ như vậy, chỉ cần có không nói ra, sẽ không có người thứ ba biết."“Anh, anh im đi!” Tống Chỉ Vân rất tức giận, không thể làm gì được anh.Trong lòng cô ấy thầm hận, Tiêu Sách rõ ràng kiếm được món hời lớn, còn nói đó là sự thật đáng xấu hổ, còn ra vẻ rất suy sụp và oan ức, khiến cô ấy suýt nữa thì cắn gãy răng.Cô ấy lại hít một hơi thật sâu, nói: "Tóm lại anh phải nhớ kĩ, chuyện này mau chóng quên đi cho tôi!".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tống Chỉ Vân nghiến răng, nhưng cũng rất rõ ràng, lúc này cô ấy căn bản không thể làm gì Tiêu Sách cả, nhưng dù vậy, vẫn không thể chấp nhận lần đầu tiên của mình cứ như vậy mà bị Tiêu Sách cướp mất.
“Anh thật vô si!” Cô ấy chỉ có thể cắn răng khẽ chửi.
Tiêu Sách không trả lời, dù sao anh cũng là đàn ông, tuy anh là nạn nhân, nhưng nạn nhân này, e rằng tất cả đàn ông ở thành phố Giang Lăng sẽ sẵn sàng làm điều đó.
Phải nói sao đây, anh cũng hơi đấy chứ.
Vì vậy, để Tống Chỉ Vân mắng vài câu trút giận cũng chả chẳng là gì.
Rốt cuộc, nếu mình đặt vào vị trí của Tống Chỉ Vân, nếu có chuyện như vậy xảy ra, e rằng anh chỉ muốn giết đối phương.
Nếu có khả năng đó.
Tống Chỉ Vân lại hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh trở lại.
“Đưa thẻ nhớ cho tôi!” Cô ấy lại nói.
Tiêu Sách lắc đầu, khăng khăng nói: "Tôi không thể đưa thẻ nhớ cho cô được, muốn làm ồn thì cứ tiếp tục, cùng lắm thì để cho mọi người biết chuyện này, trong tay tôi có bằng chứng, cho dù cô kiện tôi thế nào cũng vô ích thôi, nhưng nếu làm ầm ĩ tin tức này khiến mọi chuyện đăng lên mạng, kết quả thế nào, sợ rằng không phải là chuyện mà cô muốn thấy."
"Anh! Anh đang uy h**p tôi!" Tống Chỉ Vân trừng mắt nhìn.
"Tôi không uy h**p cô, chỉ là để bảo vệ bản thân, yên tâm đi thẻ nhớ này để ở chỗ tôi, tôi sẽ không bao giờ để người thứ ba nhìn thấy, nếu như cô đồng ý thì chuyện này kết thúc ở đây, chỉ có mình cô biết và tôi biết.
Nhưng nếu cô cứ muốn cướp về, vậy chỉ có thể để mọi người đến xem, chuyện này rốt cuộc là lỗi của ai."
"Anh!"
Tống Chỉ Vân bị một câu của Tiêu Sách ức đến nỗi không nói nên lời, cô ấy rõ ràng biết Tiêu Sách đang uy h**p cô ấy, nhưng cũng không làm gì được anh.
Nhưng nghĩ đến lúc chuyện này bị người khác biết, thậm chí video còn bị Tiêu Sách phát tán trên mạng, cô ấy cảm thấy sợ hãi.
Cô ấy không lao lên giật thẻ nhớ nữa mà chỉ nghiến răng nhìn chằm chằm vào Tiêu Sách, dường như muốn dùng ánh mắt phẫn nộ của cô ấy, làm cho Tiêu Sách cảm thấy lương tâm bất an.
Nhưng Tiêu Sách vẫn không hề lay động.
Một lúc lâu sau, Tống Chỉ Vân cuối cùng cũng xác nhận Tiêu Sách đúng là mềm không được cứng cũng không xong.
Cô ấy lạnh lùng nghiến răng: "Nếu chuyện này bị người thứ ba biết được, tôi Tống Chỉ Vân thế, cho dù anh chạy đi đâu, tôi cũng sẽ g**t ch*t anh!"
Thấy cô ấy đã chấp nhận, Tiêu Sách vui mừng khôn xiết, anh vội vàng nói: "Cô yên tâm đi, chuyện này tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nói cho ai biết, dù sao thì tôi cũng là người cần thể diện, lại bị cô cưỡng...!Tôi làm sao có thể nói ra chuyện đáng xấu hổ như vậy, chỉ cần có không nói ra, sẽ không có người thứ ba biết."
“Anh, anh im đi!” Tống Chỉ Vân rất tức giận, không thể làm gì được anh.
Trong lòng cô ấy thầm hận, Tiêu Sách rõ ràng kiếm được món hời lớn, còn nói đó là sự thật đáng xấu hổ, còn ra vẻ rất suy sụp và oan ức, khiến cô ấy suýt nữa thì cắn gãy răng.
Cô ấy lại hít một hơi thật sâu, nói: "Tóm lại anh phải nhớ kĩ, chuyện này mau chóng quên đi cho tôi!"
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tống Chỉ Vân nghiến răng, nhưng cũng rất rõ ràng, lúc này cô ấy căn bản không thể làm gì Tiêu Sách cả, nhưng dù vậy, vẫn không thể chấp nhận lần đầu tiên của mình cứ như vậy mà bị Tiêu Sách cướp mất.“Anh thật vô si!” Cô ấy chỉ có thể cắn răng khẽ chửi.Tiêu Sách không trả lời, dù sao anh cũng là đàn ông, tuy anh là nạn nhân, nhưng nạn nhân này, e rằng tất cả đàn ông ở thành phố Giang Lăng sẽ sẵn sàng làm điều đó.Phải nói sao đây, anh cũng hơi đấy chứ.Vì vậy, để Tống Chỉ Vân mắng vài câu trút giận cũng chả chẳng là gì.Rốt cuộc, nếu mình đặt vào vị trí của Tống Chỉ Vân, nếu có chuyện như vậy xảy ra, e rằng anh chỉ muốn giết đối phương.Nếu có khả năng đó.Tống Chỉ Vân lại hít một hơi thật sâu mới bình tĩnh trở lại.“Đưa thẻ nhớ cho tôi!” Cô ấy lại nói.Tiêu Sách lắc đầu, khăng khăng nói: "Tôi không thể đưa thẻ nhớ cho cô được, muốn làm ồn thì cứ tiếp tục, cùng lắm thì để cho mọi người biết chuyện này, trong tay tôi có bằng chứng, cho dù cô kiện tôi thế nào cũng vô ích thôi, nhưng nếu làm ầm ĩ tin tức này khiến mọi chuyện đăng lên mạng, kết quả thế nào, sợ rằng không phải là chuyện mà cô muốn thấy.""Anh! Anh đang uy h**p tôi!" Tống Chỉ Vân trừng mắt nhìn."Tôi không uy h**p cô, chỉ là để bảo vệ bản thân, yên tâm đi thẻ nhớ này để ở chỗ tôi, tôi sẽ không bao giờ để người thứ ba nhìn thấy, nếu như cô đồng ý thì chuyện này kết thúc ở đây, chỉ có mình cô biết và tôi biết.Nhưng nếu cô cứ muốn cướp về, vậy chỉ có thể để mọi người đến xem, chuyện này rốt cuộc là lỗi của ai.""Anh!"Tống Chỉ Vân bị một câu của Tiêu Sách ức đến nỗi không nói nên lời, cô ấy rõ ràng biết Tiêu Sách đang uy h**p cô ấy, nhưng cũng không làm gì được anh.Nhưng nghĩ đến lúc chuyện này bị người khác biết, thậm chí video còn bị Tiêu Sách phát tán trên mạng, cô ấy cảm thấy sợ hãi.Cô ấy không lao lên giật thẻ nhớ nữa mà chỉ nghiến răng nhìn chằm chằm vào Tiêu Sách, dường như muốn dùng ánh mắt phẫn nộ của cô ấy, làm cho Tiêu Sách cảm thấy lương tâm bất an.Nhưng Tiêu Sách vẫn không hề lay động.Một lúc lâu sau, Tống Chỉ Vân cuối cùng cũng xác nhận Tiêu Sách đúng là mềm không được cứng cũng không xong.Cô ấy lạnh lùng nghiến răng: "Nếu chuyện này bị người thứ ba biết được, tôi Tống Chỉ Vân thế, cho dù anh chạy đi đâu, tôi cũng sẽ g**t ch*t anh!"Thấy cô ấy đã chấp nhận, Tiêu Sách vui mừng khôn xiết, anh vội vàng nói: "Cô yên tâm đi, chuyện này tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nói cho ai biết, dù sao thì tôi cũng là người cần thể diện, lại bị cô cưỡng...!Tôi làm sao có thể nói ra chuyện đáng xấu hổ như vậy, chỉ cần có không nói ra, sẽ không có người thứ ba biết."“Anh, anh im đi!” Tống Chỉ Vân rất tức giận, không thể làm gì được anh.Trong lòng cô ấy thầm hận, Tiêu Sách rõ ràng kiếm được món hời lớn, còn nói đó là sự thật đáng xấu hổ, còn ra vẻ rất suy sụp và oan ức, khiến cô ấy suýt nữa thì cắn gãy răng.Cô ấy lại hít một hơi thật sâu, nói: "Tóm lại anh phải nhớ kĩ, chuyện này mau chóng quên đi cho tôi!".