Tác giả:

Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…

Chương 245: 245: Thật Khó Mà Xơi Được

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thậm chí Tiêu Sách còn nghi ngờ, đám người đang vây quanh anh lúc này có khi chính là quân nhân chính quy của đội tự vệ nước Nhật nữa cơ.Bọn họ có thể mang nhiều vũ khí như vậy tới nước Hoa, ắt là đã bỏ ra rất nhiều công sức, chỉ e là một lòng muốn diệt trừ được Cao Cấn Băng.Tiêu Sách nhìn đám sát thủ người Nhật này, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.Đã biết được đám người này là người Nhật rồi, vậy cũng không cần phải nương tay nữa."Giết!"Tiêu Sách và đám sát thủ người Nhật này dường như là ra tay cùng một lúc.Mấy chục người sát thủ nước Nhật kia có một phần ba là cầm súng ống, đảm còn lại là cầm kiếm samurai.Tiêu Sách nhìn tình hình trước mắt, dĩ nhiên sẽ không liều mạng.Vốn dĩ là đang nấp ở sau chỗ chắn, anh lại lộn một vòng vào bên trong nhà máy.Đoàng đoàng đoàng!Tốc độ của anh đủ nhanh, lúc cả người mới lộ ra khỏi vách chắn đã kéo theo hàng loạt tiếng súng nổ tới, áp sát bên cạnh người anh mà men vào trong vách tường.Cũng may, Tiêu Sách vẫn an toàn vọt vào trong nhà máy, tạm thời né được góc ngắm bắn của bọn họ.Nhưng lúc này, Tiêu Sách cũng cảm nhận được áp lực.Không nói tới thực lực, ngay cả kỹ thuật của đám sát thủ này còn mạnh hơn Hoàng Mãnh nhiều, số lượng lại đông, thật khó mà xơi được.Trước đó Tiêu Sách cũng đã trải qua vài trận chiến nhỏ có quy mô như thế này rồi.Tiếng bước chân cũng nhanh chóng truyền tới gần chỗ của anh, trong mắt Tiêu Sách lóe lên một tia hăng hái, cứ như thể đang ở trên chiến trường ngập tràn mùi thuốc súng vậy.Điểm khác nhau chính là khi đó trên chiến trường anh là đội trưởng Lang Nha, trên người có vũ khí sắc nhọn nhất của nước Hoa, bên cạnh là đồng đội - những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của nước Hoa, phía sau lưng còn có cả một đội quân hỗ trợ.Mà hiện tại, anh chỉ có một mình.Không có vũ khí, không có sự hỗ trợ, thế nhưng cũng không khiến cho Tiêu Sách cảm thấy sợ hãi.Ngược lại còn thấy tinh thần mình đang dần rạo rực, nhiệt huyết lần nữa dâng trào.Nếu như đám người này muốn chết, vậy thì cứ cho bọn họ nếm trải thế nào là chiến trường ma quỷ!Tiêu Sách l**m môi một cái, rốt cuộc cũng có một tên sát thủ đầu tiên ló đầu vào cửa, cẩn thận tiến vào trong muốn thăm dò rõ ràng vị trí của Tiêu Sách.Phập!Một âm thanh của vật bị đâm thủng vang lên rất dứt khoát, tên sát thủ vừa mới lộ nửa cái đầu ra thì ẩn đường đã xuất hiện một lỗ thủng, máu cũng theo đó mà phun ra bên ngoài.Một giây sau, thi thể của tên sát thủ đó đã gục xuống."Cẩn thận, trong tay của anh ta có vũ khí! Khốn kiếp, không phải Hoàng Mãnh nói anh ta không có vũ khí sao?"Lúc này, Tiêu Sách nghe được tiếng kinh ngạc và hoảng loạn của đám sát thủngười Nhật, khóe môi của anh lập tức nhếch lên.Đợi cho con mồi tiếp theo vào tìm đường chết.Rất nhanh sau đó, đảm sát thủ người Nhật bên ngoài bình tĩnh lại, lần nữa vọt vào trong nhà máy.Mà lần này, bọn họ chọn cách xông thẳng vào.Bốn tên sát thủ xông vào cùng một lúc, sủng ống trên tay cũng thay nhau nhằm về mỗi hướng, nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Tiêu Sách.Tiêu Sách nấp ở sau vật chắn, sau khi nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ lại lập tức nở nụ cười nhạt.Anh đưa tay trượt qua thắt lưng, rút ra bốn cây đinh sắt, sau đó nhẹ nhàng vung cổ tay một phát đã nhanh chóng phóng đinh sắt về phía bốn tên sát thủ kia.Phập phập phập phập!Á á á á!Bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả bốn tên sát thủ người Nhật còn chưa kịp thấy được bóng dáng của Tiêu Sách đã lập tức hét thảm, ấn đường đều phun ra máu tươi.Chết tiệt!Cảnh tượng kh*ng b* như này khiến đám sát thủ người Nhật còn lại khiếp sợ, nhanh chóng lùi về sau.Mà quả thật là động tác phòng định của Tiêu Sách không có lấy một tiếng động, cho nên bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là Tiêu Sách đã nấp ở chỗ nào trong nhà máy..

Thậm chí Tiêu Sách còn nghi ngờ, đám người đang vây quanh anh lúc này có khi chính là quân nhân chính quy của đội tự vệ nước Nhật nữa cơ.

Bọn họ có thể mang nhiều vũ khí như vậy tới nước Hoa, ắt là đã bỏ ra rất nhiều công sức, chỉ e là một lòng muốn diệt trừ được Cao Cấn Băng.

Tiêu Sách nhìn đám sát thủ người Nhật này, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.

Đã biết được đám người này là người Nhật rồi, vậy cũng không cần phải nương tay nữa.

"Giết!"

Tiêu Sách và đám sát thủ người Nhật này dường như là ra tay cùng một lúc.

Mấy chục người sát thủ nước Nhật kia có một phần ba là cầm súng ống, đảm còn lại là cầm kiếm samurai.

Tiêu Sách nhìn tình hình trước mắt, dĩ nhiên sẽ không liều mạng.

Vốn dĩ là đang nấp ở sau chỗ chắn, anh lại lộn một vòng vào bên trong nhà máy.

Đoàng đoàng đoàng!

Tốc độ của anh đủ nhanh, lúc cả người mới lộ ra khỏi vách chắn đã kéo theo hàng loạt tiếng súng nổ tới, áp sát bên cạnh người anh mà men vào trong vách tường.

Cũng may, Tiêu Sách vẫn an toàn vọt vào trong nhà máy, tạm thời né được góc ngắm bắn của bọn họ.

Nhưng lúc này, Tiêu Sách cũng cảm nhận được áp lực.

Không nói tới thực lực, ngay cả kỹ thuật của đám sát thủ này còn mạnh hơn Hoàng Mãnh nhiều, số lượng lại đông, thật khó mà xơi được.

Trước đó Tiêu Sách cũng đã trải qua vài trận chiến nhỏ có quy mô như thế này rồi.

Tiếng bước chân cũng nhanh chóng truyền tới gần chỗ của anh, trong mắt Tiêu Sách lóe lên một tia hăng hái, cứ như thể đang ở trên chiến trường ngập tràn mùi thuốc súng vậy.

Điểm khác nhau chính là khi đó trên chiến trường anh là đội trưởng Lang Nha, trên người có vũ khí sắc nhọn nhất của nước Hoa, bên cạnh là đồng đội - những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của nước Hoa, phía sau lưng còn có cả một đội quân hỗ trợ.

Mà hiện tại, anh chỉ có một mình.

Không có vũ khí, không có sự hỗ trợ, thế nhưng cũng không khiến cho Tiêu Sách cảm thấy sợ hãi.

Ngược lại còn thấy tinh thần mình đang dần rạo rực, nhiệt huyết lần nữa dâng trào.

Nếu như đám người này muốn chết, vậy thì cứ cho bọn họ nếm trải thế nào là chiến trường ma quỷ!

Tiêu Sách l**m môi một cái, rốt cuộc cũng có một tên sát thủ đầu tiên ló đầu vào cửa, cẩn thận tiến vào trong muốn thăm dò rõ ràng vị trí của Tiêu Sách.

Phập!

Một âm thanh của vật bị đâm thủng vang lên rất dứt khoát, tên sát thủ vừa mới lộ nửa cái đầu ra thì ẩn đường đã xuất hiện một lỗ thủng, máu cũng theo đó mà phun ra bên ngoài.

Một giây sau, thi thể của tên sát thủ đó đã gục xuống.

"Cẩn thận, trong tay của anh ta có vũ khí! Khốn kiếp, không phải Hoàng Mãnh nói anh ta không có vũ khí sao?"

Lúc này, Tiêu Sách nghe được tiếng kinh ngạc và hoảng loạn của đám sát thủ

người Nhật, khóe môi của anh lập tức nhếch lên.

Đợi cho con mồi tiếp theo vào tìm đường chết.

Rất nhanh sau đó, đảm sát thủ người Nhật bên ngoài bình tĩnh lại, lần nữa vọt vào trong nhà máy.

Mà lần này, bọn họ chọn cách xông thẳng vào.

Bốn tên sát thủ xông vào cùng một lúc, sủng ống trên tay cũng thay nhau nhằm về mỗi hướng, nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Tiêu Sách.

Tiêu Sách nấp ở sau vật chắn, sau khi nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ lại lập tức nở nụ cười nhạt.

Anh đưa tay trượt qua thắt lưng, rút ra bốn cây đinh sắt, sau đó nhẹ nhàng vung cổ tay một phát đã nhanh chóng phóng đinh sắt về phía bốn tên sát thủ kia.

Phập phập phập phập!

Á á á á!

Bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả bốn tên sát thủ người Nhật còn chưa kịp thấy được bóng dáng của Tiêu Sách đã lập tức hét thảm, ấn đường đều phun ra máu tươi.

Chết tiệt!

Cảnh tượng kh*ng b* như này khiến đám sát thủ người Nhật còn lại khiếp sợ, nhanh chóng lùi về sau.

Mà quả thật là động tác phòng định của Tiêu Sách không có lấy một tiếng động, cho nên bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là Tiêu Sách đã nấp ở chỗ nào trong nhà máy..

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thậm chí Tiêu Sách còn nghi ngờ, đám người đang vây quanh anh lúc này có khi chính là quân nhân chính quy của đội tự vệ nước Nhật nữa cơ.Bọn họ có thể mang nhiều vũ khí như vậy tới nước Hoa, ắt là đã bỏ ra rất nhiều công sức, chỉ e là một lòng muốn diệt trừ được Cao Cấn Băng.Tiêu Sách nhìn đám sát thủ người Nhật này, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.Đã biết được đám người này là người Nhật rồi, vậy cũng không cần phải nương tay nữa."Giết!"Tiêu Sách và đám sát thủ người Nhật này dường như là ra tay cùng một lúc.Mấy chục người sát thủ nước Nhật kia có một phần ba là cầm súng ống, đảm còn lại là cầm kiếm samurai.Tiêu Sách nhìn tình hình trước mắt, dĩ nhiên sẽ không liều mạng.Vốn dĩ là đang nấp ở sau chỗ chắn, anh lại lộn một vòng vào bên trong nhà máy.Đoàng đoàng đoàng!Tốc độ của anh đủ nhanh, lúc cả người mới lộ ra khỏi vách chắn đã kéo theo hàng loạt tiếng súng nổ tới, áp sát bên cạnh người anh mà men vào trong vách tường.Cũng may, Tiêu Sách vẫn an toàn vọt vào trong nhà máy, tạm thời né được góc ngắm bắn của bọn họ.Nhưng lúc này, Tiêu Sách cũng cảm nhận được áp lực.Không nói tới thực lực, ngay cả kỹ thuật của đám sát thủ này còn mạnh hơn Hoàng Mãnh nhiều, số lượng lại đông, thật khó mà xơi được.Trước đó Tiêu Sách cũng đã trải qua vài trận chiến nhỏ có quy mô như thế này rồi.Tiếng bước chân cũng nhanh chóng truyền tới gần chỗ của anh, trong mắt Tiêu Sách lóe lên một tia hăng hái, cứ như thể đang ở trên chiến trường ngập tràn mùi thuốc súng vậy.Điểm khác nhau chính là khi đó trên chiến trường anh là đội trưởng Lang Nha, trên người có vũ khí sắc nhọn nhất của nước Hoa, bên cạnh là đồng đội - những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của nước Hoa, phía sau lưng còn có cả một đội quân hỗ trợ.Mà hiện tại, anh chỉ có một mình.Không có vũ khí, không có sự hỗ trợ, thế nhưng cũng không khiến cho Tiêu Sách cảm thấy sợ hãi.Ngược lại còn thấy tinh thần mình đang dần rạo rực, nhiệt huyết lần nữa dâng trào.Nếu như đám người này muốn chết, vậy thì cứ cho bọn họ nếm trải thế nào là chiến trường ma quỷ!Tiêu Sách l**m môi một cái, rốt cuộc cũng có một tên sát thủ đầu tiên ló đầu vào cửa, cẩn thận tiến vào trong muốn thăm dò rõ ràng vị trí của Tiêu Sách.Phập!Một âm thanh của vật bị đâm thủng vang lên rất dứt khoát, tên sát thủ vừa mới lộ nửa cái đầu ra thì ẩn đường đã xuất hiện một lỗ thủng, máu cũng theo đó mà phun ra bên ngoài.Một giây sau, thi thể của tên sát thủ đó đã gục xuống."Cẩn thận, trong tay của anh ta có vũ khí! Khốn kiếp, không phải Hoàng Mãnh nói anh ta không có vũ khí sao?"Lúc này, Tiêu Sách nghe được tiếng kinh ngạc và hoảng loạn của đám sát thủngười Nhật, khóe môi của anh lập tức nhếch lên.Đợi cho con mồi tiếp theo vào tìm đường chết.Rất nhanh sau đó, đảm sát thủ người Nhật bên ngoài bình tĩnh lại, lần nữa vọt vào trong nhà máy.Mà lần này, bọn họ chọn cách xông thẳng vào.Bốn tên sát thủ xông vào cùng một lúc, sủng ống trên tay cũng thay nhau nhằm về mỗi hướng, nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Tiêu Sách.Tiêu Sách nấp ở sau vật chắn, sau khi nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ lại lập tức nở nụ cười nhạt.Anh đưa tay trượt qua thắt lưng, rút ra bốn cây đinh sắt, sau đó nhẹ nhàng vung cổ tay một phát đã nhanh chóng phóng đinh sắt về phía bốn tên sát thủ kia.Phập phập phập phập!Á á á á!Bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả bốn tên sát thủ người Nhật còn chưa kịp thấy được bóng dáng của Tiêu Sách đã lập tức hét thảm, ấn đường đều phun ra máu tươi.Chết tiệt!Cảnh tượng kh*ng b* như này khiến đám sát thủ người Nhật còn lại khiếp sợ, nhanh chóng lùi về sau.Mà quả thật là động tác phòng định của Tiêu Sách không có lấy một tiếng động, cho nên bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là Tiêu Sách đã nấp ở chỗ nào trong nhà máy..

Chương 245: 245: Thật Khó Mà Xơi Được