Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 247: 247: Tất Cả Đều Đáng Chết!
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thi thể của mấy tên sát thủ khi nãy chất đống ở đây, Tiêu Sách dùng một tay xách một tên lên chắn ở trước người, sau đó mạnh mẽ xông ra ngoài.Đoàng đoàng đoàng đoàng!Trong chớp mắt, một loạt tiếng súng vang lên, đạn không ngừng xả lên trên thị thể ở trước mặt của Tiêu Sách.Tiêu Sách đã có chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, vẻ mặt cũng không chút nào sợ hãi, chớp mắt đã tìm được vị trí của bốn tên.Ngón tay vung lên, đinh sắt lập tức được phóng ra ngoài!Áááá!Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn trời đêm tăm tối, bốn tên sát thủ mai phục ở ngoài cửa đã lập tức ngã phịch xuống đất, ấn đường cũng túa máu đỏ tươi, chết ngay tức khắc.Nhưng giây phút này Tiêu Sách cũng không hề nới lỏng cảnh giác, bởi vì anh vẫn chưa phát hiện được vị trí của tên thứ năm.Đoàng đoàng đoàng!Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một loạt tiếng súng dày đặc xả tới, lại là phát ra từ bên cạnh của Tiêu Sách!Phản ứng của Tiêu Sách đỏ nhạy để nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng xoay người một cái né đi.Nhưng lập tức cũng cảm nhận được vai của mình tê nhức một đợt, đạn bị kẹt vào trongthịt khiến máu tươi chảy ròng!Thế nhưng anh cũng không hề nhíu mày, cả người lại lập tức xoay một cái, nhanh tay rút ramột cây đinh sắt phóng tới.Phập!Tiếng súng đang nổ ra, lập tức im bặt!Năm tên sát thủ đã bị giết, khu vực xung quanh yên tĩnh hẳn.Tiêu Sách nấp sau boongke, anh cau mày, kiểm tra vai mình, viên đạn từ phía trên bắn chéo vào vai, xuyên qua da và dính vào máu thịt.May mắn thay, sát thủ chỉ sử dụng súng lục thông thường chứ không phải súng trường ngắm bắn cỡ nòng lớn.Bằng không, cho dù thân thể của Tiêu Sách được bôi thuốc tăng cường, so với người thường cũng mạnh hơn rất nhiều, sợ rằng anh cũng sẽ bị thương không nhẹ, chí ít cũng phải gãy xương bả vai.Còn bây giờ, chỉ là bị tổn thương máu thịt mà thôi.Vết thương như vậy, thậm chí thương tích còn nghiêm trọng hơn, trên chiến trường Tiểu Sách cũng phải chịu không ít, nhưng anh không hề lo lắng.Bóp chặt bắp thịt trên vai một lúc, đạn đột nhiên rơi ra, anh cầm máu xử lí sơ qua, giờ đã không còn ảnh hưởng đến cử động của cánh tay anh nữa.Tuy nhiên, cảm giác bị trúng đạn và viên đạn nóng hổi hằn sâu vào máu thịt vẫn khiến Tiêu Sách cảm thấy khó chịu.Đặc biệt, anh đã bị một nhóm người Nhật bắn!Sát khí trong mắt Tiêu Sách lóe lên, tuy sát thủ ở ngoài nhà xưởng đã giải quyết xong, nhưng phần lớn sát thủ đã đuổi theo Cao Cấn Băng và Thiên Diệp.Tất cả đều đáng chết!Tiêu Sách nhặt hai khẩu súng bên cạnh xác chết của đám sát thủ, vội vàng đeo chúng trên thắt lưng của mình, sau đó di chuyển nhanh chóng, đuổi theo hướng Cao Cấn Băng và Thiên Diệp đã bỏ chạy.Lúc này, Tiêu Sách đã cố gắng liên lạc với Thiên Diệp, nhưng phát hiện ra tín hiệu đã bị làm nhiều!Tiêu Sách không hề hoảng sợ, nhà máy cách đó vài trăm mét là một cánh đồng ngô rộng lớn, những thân cây ngô rậm rạp cao hơn người là nơi ẩn náu tốt nhất.Mặc dù nhóm sát thủ Nhật Bản rất đông, nhưng trong màn đêm này, muốn tìm thấy Thiên Diệp và Cao Cấn Băng ở cánh đồng ngô rộng lớn quả thật không hề dễ dàng.Anh vẫn còn thời gian!.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thi thể của mấy tên sát thủ khi nãy chất đống ở đây, Tiêu Sách dùng một tay xách một tên lên chắn ở trước người, sau đó mạnh mẽ xông ra ngoài.
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Trong chớp mắt, một loạt tiếng súng vang lên, đạn không ngừng xả lên trên thị thể ở trước mặt của Tiêu Sách.
Tiêu Sách đã có chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, vẻ mặt cũng không chút nào sợ hãi, chớp mắt đã tìm được vị trí của bốn tên.
Ngón tay vung lên, đinh sắt lập tức được phóng ra ngoài!
Áááá!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn trời đêm tăm tối, bốn tên sát thủ mai phục ở ngoài cửa đã lập tức ngã phịch xuống đất, ấn đường cũng túa máu đỏ tươi, chết ngay tức khắc.
Nhưng giây phút này Tiêu Sách cũng không hề nới lỏng cảnh giác, bởi vì anh vẫn chưa phát hiện được vị trí của tên thứ năm.
Đoàng đoàng đoàng!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một loạt tiếng súng dày đặc xả tới, lại là phát ra từ bên cạnh của Tiêu Sách!
Phản ứng của Tiêu Sách đỏ nhạy để nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng xoay người một cái né đi.
Nhưng lập tức cũng cảm nhận được vai của mình tê nhức một đợt, đạn bị kẹt vào trong
thịt khiến máu tươi chảy ròng!
Thế nhưng anh cũng không hề nhíu mày, cả người lại lập tức xoay một cái, nhanh tay rút ra
một cây đinh sắt phóng tới.
Phập!
Tiếng súng đang nổ ra, lập tức im bặt!
Năm tên sát thủ đã bị giết, khu vực xung quanh yên tĩnh hẳn.
Tiêu Sách nấp sau boongke, anh cau mày, kiểm tra vai mình, viên đạn từ phía trên bắn chéo vào vai, xuyên qua da và dính vào máu thịt.
May mắn thay, sát thủ chỉ sử dụng súng lục thông thường chứ không phải súng trường ngắm bắn cỡ nòng lớn.
Bằng không, cho dù thân thể của Tiêu Sách được bôi thuốc tăng cường, so với người thường cũng mạnh hơn rất nhiều, sợ rằng anh cũng sẽ bị thương không nhẹ, chí ít cũng phải gãy xương bả vai.
Còn bây giờ, chỉ là bị tổn thương máu thịt mà thôi.
Vết thương như vậy, thậm chí thương tích còn nghiêm trọng hơn, trên chiến trường Tiểu Sách cũng phải chịu không ít, nhưng anh không hề lo lắng.
Bóp chặt bắp thịt trên vai một lúc, đạn đột nhiên rơi ra, anh cầm máu xử lí sơ qua, giờ đã không còn ảnh hưởng đến cử động của cánh tay anh nữa.
Tuy nhiên, cảm giác bị trúng đạn và viên đạn nóng hổi hằn sâu vào máu thịt vẫn khiến Tiêu Sách cảm thấy khó chịu.
Đặc biệt, anh đã bị một nhóm người Nhật bắn!
Sát khí trong mắt Tiêu Sách lóe lên, tuy sát thủ ở ngoài nhà xưởng đã giải quyết xong, nhưng phần lớn sát thủ đã đuổi theo Cao Cấn Băng và Thiên Diệp.
Tất cả đều đáng chết!
Tiêu Sách nhặt hai khẩu súng bên cạnh xác chết của đám sát thủ, vội vàng đeo chúng trên thắt lưng của mình, sau đó di chuyển nhanh chóng, đuổi theo hướng Cao Cấn Băng và Thiên Diệp đã bỏ chạy.
Lúc này, Tiêu Sách đã cố gắng liên lạc với Thiên Diệp, nhưng phát hiện ra tín hiệu đã bị làm nhiều!
Tiêu Sách không hề hoảng sợ, nhà máy cách đó vài trăm mét là một cánh đồng ngô rộng lớn, những thân cây ngô rậm rạp cao hơn người là nơi ẩn náu tốt nhất.
Mặc dù nhóm sát thủ Nhật Bản rất đông, nhưng trong màn đêm này, muốn tìm thấy Thiên Diệp và Cao Cấn Băng ở cánh đồng ngô rộng lớn quả thật không hề dễ dàng.
Anh vẫn còn thời gian!
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thi thể của mấy tên sát thủ khi nãy chất đống ở đây, Tiêu Sách dùng một tay xách một tên lên chắn ở trước người, sau đó mạnh mẽ xông ra ngoài.Đoàng đoàng đoàng đoàng!Trong chớp mắt, một loạt tiếng súng vang lên, đạn không ngừng xả lên trên thị thể ở trước mặt của Tiêu Sách.Tiêu Sách đã có chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, vẻ mặt cũng không chút nào sợ hãi, chớp mắt đã tìm được vị trí của bốn tên.Ngón tay vung lên, đinh sắt lập tức được phóng ra ngoài!Áááá!Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn trời đêm tăm tối, bốn tên sát thủ mai phục ở ngoài cửa đã lập tức ngã phịch xuống đất, ấn đường cũng túa máu đỏ tươi, chết ngay tức khắc.Nhưng giây phút này Tiêu Sách cũng không hề nới lỏng cảnh giác, bởi vì anh vẫn chưa phát hiện được vị trí của tên thứ năm.Đoàng đoàng đoàng!Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một loạt tiếng súng dày đặc xả tới, lại là phát ra từ bên cạnh của Tiêu Sách!Phản ứng của Tiêu Sách đỏ nhạy để nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng xoay người một cái né đi.Nhưng lập tức cũng cảm nhận được vai của mình tê nhức một đợt, đạn bị kẹt vào trongthịt khiến máu tươi chảy ròng!Thế nhưng anh cũng không hề nhíu mày, cả người lại lập tức xoay một cái, nhanh tay rút ramột cây đinh sắt phóng tới.Phập!Tiếng súng đang nổ ra, lập tức im bặt!Năm tên sát thủ đã bị giết, khu vực xung quanh yên tĩnh hẳn.Tiêu Sách nấp sau boongke, anh cau mày, kiểm tra vai mình, viên đạn từ phía trên bắn chéo vào vai, xuyên qua da và dính vào máu thịt.May mắn thay, sát thủ chỉ sử dụng súng lục thông thường chứ không phải súng trường ngắm bắn cỡ nòng lớn.Bằng không, cho dù thân thể của Tiêu Sách được bôi thuốc tăng cường, so với người thường cũng mạnh hơn rất nhiều, sợ rằng anh cũng sẽ bị thương không nhẹ, chí ít cũng phải gãy xương bả vai.Còn bây giờ, chỉ là bị tổn thương máu thịt mà thôi.Vết thương như vậy, thậm chí thương tích còn nghiêm trọng hơn, trên chiến trường Tiểu Sách cũng phải chịu không ít, nhưng anh không hề lo lắng.Bóp chặt bắp thịt trên vai một lúc, đạn đột nhiên rơi ra, anh cầm máu xử lí sơ qua, giờ đã không còn ảnh hưởng đến cử động của cánh tay anh nữa.Tuy nhiên, cảm giác bị trúng đạn và viên đạn nóng hổi hằn sâu vào máu thịt vẫn khiến Tiêu Sách cảm thấy khó chịu.Đặc biệt, anh đã bị một nhóm người Nhật bắn!Sát khí trong mắt Tiêu Sách lóe lên, tuy sát thủ ở ngoài nhà xưởng đã giải quyết xong, nhưng phần lớn sát thủ đã đuổi theo Cao Cấn Băng và Thiên Diệp.Tất cả đều đáng chết!Tiêu Sách nhặt hai khẩu súng bên cạnh xác chết của đám sát thủ, vội vàng đeo chúng trên thắt lưng của mình, sau đó di chuyển nhanh chóng, đuổi theo hướng Cao Cấn Băng và Thiên Diệp đã bỏ chạy.Lúc này, Tiêu Sách đã cố gắng liên lạc với Thiên Diệp, nhưng phát hiện ra tín hiệu đã bị làm nhiều!Tiêu Sách không hề hoảng sợ, nhà máy cách đó vài trăm mét là một cánh đồng ngô rộng lớn, những thân cây ngô rậm rạp cao hơn người là nơi ẩn náu tốt nhất.Mặc dù nhóm sát thủ Nhật Bản rất đông, nhưng trong màn đêm này, muốn tìm thấy Thiên Diệp và Cao Cấn Băng ở cánh đồng ngô rộng lớn quả thật không hề dễ dàng.Anh vẫn còn thời gian!.