Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 254: 254: “tên Biến Thái Này!”
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Sớm biết có ngày này, sao lúc đầu còn làm thế?”Tiêu Sách cười nhạo một tiếng, trong lòng không hề có sự thương xót.Ngay từ lúc ban đầu Hoàng Mãnh đã không vừa mắt Tiêu Sách, muốn chứng mình anh ta mạnh hơn Tiêu Sách.Sau khi bị Tiêu Sách đánh bại hai lần, đã sinh hận trong lòng.Lần này, để giết được Tiêu Sách, anh ta đã bán tin tức của Cao Cẩn Băng cho người Nhật, đưa sát thủ nước Nhật đến giết anh.Nếu như không phải thực lực Tiêu Sách mạnh, e là lúc này xác chết cũng đã lạnh rồi.Sao Tiêu Sách có thể bỏ qua cho Hoàng Mãnh được!Nhưng anh không dùng đinh sắt để kết thúc mạng sống của Hoàng Mãnh, mà rút một khẩu súng lục chỗ eo ra, chĩa nòng súng vào đầu Hoàng Mãnh.Bị một nòng súng đen ngòm chĩa vào đầu, khiến Hoàng Mãnh còn sợ hãi hơn cả đinh sắt im hơi lặng tiếng rất nhiều.Cơ thể Hoàng Mãnh run rẩy kịch liệt, k** r*n thảm thiết.Thấy Tiêu Sách không cử động, nhất thời trong mắt anh ta dâng lên vẻ tuyệt vọng.Tựa như biết mình khó thoát khỏi kiếp nạn này, anh ta tức giận gào lên: “Tiêu Sách, mày sẽ không chết tử tế, tạo sẽ đợi mày dưới địa ngục.Mày sẽ không chết tử tế! A!”“Đoàng!”Tiếng súng vang lên, tất cả đều yên tĩnh lại.Hoàng Mãnh trợn tròn mắt, mang theo một chút lưu luyến, một chút không cam lòng đối với thế giới này mà dần dần ngã xuống.Đến khi chết, mắt anh ta cũng không nhắm lại, chết không nhắm mắt.“Đáng đời!”Tiêu Sách thì thào, nhưng lại không nhịn được mà nhíu mày.Anh lại vừa cảm thấy cơ thể có một chút bất thường, vào khoảnh khắc nổ súng, tay rõ ràng đã run lên một thoáng.Anh sẽ run tay?Tiêu Sách cảm thấy hơi khó tin, cảm thấy cơ thể mình giống như có hơi mất khống chế, nếu như không phải kề sông vào đầu Hoàng Mãnh, e là đã bắn trượt rồi!Điều này tuyệt đối không bình thường!Tiêu Sách nhíu mày, cảm thấy trong cơ thể mình, tựa như có một ngọn lửa đang cháy, vả lại còn có xu hướng càng cháy càng lớn.Giờ phút này, Tiêu Sách đột nhiên nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra giữa anh và Tống Chi Vân tại phòng giam giữ của phân cục khu Tân Hải...!Không đúng không đúng!Không thích hợp!Tiêu Sách dùng sức lắc lắc đầu, tự ép mình không nhớ đến những cảnh tượng đó nữa.Giải quyết xong Hoàng Mãnh, anh bước đến bên cạnh Thiên Diệp ở phía không xa.Thiên Diệp tựa như không hề có chút phản ứng nào đối với tất cả mọi chuyện vừa xảy ra ở bên ngoài.Cô ta nhắm mắt, nhíu chặt mày, nắm chặt nắm đấm, cơ thể run rẩy.Làn da vốn đã trắng nõn, hồng hào của cô ta, lúc này lại càng lộ rõ vẻ xinh đẹp, ướt át.Trên làn da trơn bóng của cô ta, hiện lên những hạt nhỏ màu hồng dường như có thể nhỏ ra nước.Cô ta tựa như đang mạnh mẽ chống cự, khống chế thứ gì đó, nhẫn nhịn vô cùng vất vả.Còn Tiêu Sách khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, không biết vì sao, đột nhiên lại nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy h*m m**n chơi đùa mãnh liệt trong cơ thể anh đang thôi thúc anh, muốn anh đẩy ngã Thiên Diệp.Sau đó, ra sức thưởng thức đóa hoa xinh đẹp Thiên Diệp này!Suy nghĩ này mãnh liệt tới mức gần như chiếm lấy ý thức của Tiêu Sách trong nháy mắt.Sắc mặt Tiêu Sách thay đổi, lập tức biết rằng, mình đã trúng chiêu?Trạng thái của anh lúc này, tuyệt đối đã xảy ra vấn đề!Tiêu Sách đột nhiên nhớ đến lọ thủy tinh mà Hoàng Mãnh đã ném về phía anh.Lúc đó Tiêu Sách còn nghi ngờ, Hoàng Mãnh cũng đã c** s*ch rồi, súng cũng rơi mất, sao trên tay vẫn còn một lọ thủy tinh.Mà bây giờ Tiêu Sách đã hiểu, thứ được đựng trong lọ thủy tinh đó, chính là thuốc k*ch d*c!Mà anh, trong lúc vô tình, đã hít vào không ít.Nhìn tình hình của Thiên Diệp, rõ ràng cũng bị Hoàng Mãnh bỏ thuốc, đang chống cự lần cuối cùng với tác dụng của thuốc, chống cự vô cùng vất vả.“Tên b**n th** này!”Lúc này Tiêu Sách nhịn không được chửi Hoàng Mãnh đã chết một câu.Sau khi đã biết rõ, anh ngược lại cũng không lo lắng quá nhiều.Ít nhất, Thiên Diệp không bị nguy hiểm đến tính mạng.Mà bản thân anh, hiện giờ còn chưa bị tác dụng của thuốc ăn mòn đầu óc, chiếm mất ý thức, vậy anh không cần phải lo lắng.Bởi vì, trong.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Sớm biết có ngày này, sao lúc đầu còn làm thế?”
Tiêu Sách cười nhạo một tiếng, trong lòng không hề có sự thương xót.
Ngay từ lúc ban đầu Hoàng Mãnh đã không vừa mắt Tiêu Sách, muốn chứng mình anh ta mạnh hơn Tiêu Sách.
Sau khi bị Tiêu Sách đánh bại hai lần, đã sinh hận trong lòng.
Lần này, để giết được Tiêu Sách, anh ta đã bán tin tức của Cao Cẩn Băng cho người Nhật, đưa sát thủ nước Nhật đến giết anh.
Nếu như không phải thực lực Tiêu Sách mạnh, e là lúc này xác chết cũng đã lạnh rồi.
Sao Tiêu Sách có thể bỏ qua cho Hoàng Mãnh được!
Nhưng anh không dùng đinh sắt để kết thúc mạng sống của Hoàng Mãnh, mà rút một khẩu súng lục chỗ eo ra, chĩa nòng súng vào đầu Hoàng Mãnh.
Bị một nòng súng đen ngòm chĩa vào đầu, khiến Hoàng Mãnh còn sợ hãi hơn cả đinh sắt im hơi lặng tiếng rất nhiều.
Cơ thể Hoàng Mãnh run rẩy kịch liệt, k** r*n thảm thiết.
Thấy Tiêu Sách không cử động, nhất thời trong mắt anh ta dâng lên vẻ tuyệt vọng.
Tựa như biết mình khó thoát khỏi kiếp nạn này, anh ta tức giận gào lên: “Tiêu Sách, mày sẽ không chết tử tế, tạo sẽ đợi mày dưới địa ngục.
Mày sẽ không chết tử tế! A!”
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, tất cả đều yên tĩnh lại.
Hoàng Mãnh trợn tròn mắt, mang theo một chút lưu luyến, một chút không cam lòng đối với thế giới này mà dần dần ngã xuống.
Đến khi chết, mắt anh ta cũng không nhắm lại, chết không nhắm mắt.
“Đáng đời!”
Tiêu Sách thì thào, nhưng lại không nhịn được mà nhíu mày.
Anh lại vừa cảm thấy cơ thể có một chút bất thường, vào khoảnh khắc nổ súng, tay rõ ràng đã run lên một thoáng.
Anh sẽ run tay?
Tiêu Sách cảm thấy hơi khó tin, cảm thấy cơ thể mình giống như có hơi mất khống chế, nếu như không phải kề sông vào đầu Hoàng Mãnh, e là đã bắn trượt rồi!
Điều này tuyệt đối không bình thường!
Tiêu Sách nhíu mày, cảm thấy trong cơ thể mình, tựa như có một ngọn lửa đang cháy, vả lại còn có xu hướng càng cháy càng lớn.
Giờ phút này, Tiêu Sách đột nhiên nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra giữa anh và Tống Chi Vân tại phòng giam giữ của phân cục khu Tân Hải...!
Không đúng không đúng!
Không thích hợp!
Tiêu Sách dùng sức lắc lắc đầu, tự ép mình không nhớ đến những cảnh tượng đó nữa.
Giải quyết xong Hoàng Mãnh, anh bước đến bên cạnh Thiên Diệp ở phía không xa.
Thiên Diệp tựa như không hề có chút phản ứng nào đối với tất cả mọi chuyện vừa xảy ra ở bên ngoài.
Cô ta nhắm mắt, nhíu chặt mày, nắm chặt nắm đấm, cơ thể run rẩy.
Làn da vốn đã trắng nõn, hồng hào của cô ta, lúc này lại càng lộ rõ vẻ xinh đẹp, ướt át.
Trên làn da trơn bóng của cô ta, hiện lên những hạt nhỏ màu hồng dường như có thể nhỏ ra nước.
Cô ta tựa như đang mạnh mẽ chống cự, khống chế thứ gì đó, nhẫn nhịn vô cùng vất vả.
Còn Tiêu Sách khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, không biết vì sao, đột nhiên lại nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy h*m m**n chơi đùa mãnh liệt trong cơ thể anh đang thôi thúc anh, muốn anh đẩy ngã Thiên Diệp.
Sau đó, ra sức thưởng thức đóa hoa xinh đẹp Thiên Diệp này!
Suy nghĩ này mãnh liệt tới mức gần như chiếm lấy ý thức của Tiêu Sách trong nháy mắt.
Sắc mặt Tiêu Sách thay đổi, lập tức biết rằng, mình đã trúng chiêu?
Trạng thái của anh lúc này, tuyệt đối đã xảy ra vấn đề!
Tiêu Sách đột nhiên nhớ đến lọ thủy tinh mà Hoàng Mãnh đã ném về phía anh.
Lúc đó Tiêu Sách còn nghi ngờ, Hoàng Mãnh cũng đã c** s*ch rồi, súng cũng rơi mất, sao trên tay vẫn còn một lọ thủy tinh.
Mà bây giờ Tiêu Sách đã hiểu, thứ được đựng trong lọ thủy tinh đó, chính là thuốc k*ch d*c!
Mà anh, trong lúc vô tình, đã hít vào không ít.
Nhìn tình hình của Thiên Diệp, rõ ràng cũng bị Hoàng Mãnh bỏ thuốc, đang chống cự lần cuối cùng với tác dụng của thuốc, chống cự vô cùng vất vả.
“Tên b**n th** này!”
Lúc này Tiêu Sách nhịn không được chửi Hoàng Mãnh đã chết một câu.
Sau khi đã biết rõ, anh ngược lại cũng không lo lắng quá nhiều.
Ít nhất, Thiên Diệp không bị nguy hiểm đến tính mạng.
Mà bản thân anh, hiện giờ còn chưa bị tác dụng của thuốc ăn mòn đầu óc, chiếm mất ý thức, vậy anh không cần phải lo lắng.
Bởi vì, trong
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Sớm biết có ngày này, sao lúc đầu còn làm thế?”Tiêu Sách cười nhạo một tiếng, trong lòng không hề có sự thương xót.Ngay từ lúc ban đầu Hoàng Mãnh đã không vừa mắt Tiêu Sách, muốn chứng mình anh ta mạnh hơn Tiêu Sách.Sau khi bị Tiêu Sách đánh bại hai lần, đã sinh hận trong lòng.Lần này, để giết được Tiêu Sách, anh ta đã bán tin tức của Cao Cẩn Băng cho người Nhật, đưa sát thủ nước Nhật đến giết anh.Nếu như không phải thực lực Tiêu Sách mạnh, e là lúc này xác chết cũng đã lạnh rồi.Sao Tiêu Sách có thể bỏ qua cho Hoàng Mãnh được!Nhưng anh không dùng đinh sắt để kết thúc mạng sống của Hoàng Mãnh, mà rút một khẩu súng lục chỗ eo ra, chĩa nòng súng vào đầu Hoàng Mãnh.Bị một nòng súng đen ngòm chĩa vào đầu, khiến Hoàng Mãnh còn sợ hãi hơn cả đinh sắt im hơi lặng tiếng rất nhiều.Cơ thể Hoàng Mãnh run rẩy kịch liệt, k** r*n thảm thiết.Thấy Tiêu Sách không cử động, nhất thời trong mắt anh ta dâng lên vẻ tuyệt vọng.Tựa như biết mình khó thoát khỏi kiếp nạn này, anh ta tức giận gào lên: “Tiêu Sách, mày sẽ không chết tử tế, tạo sẽ đợi mày dưới địa ngục.Mày sẽ không chết tử tế! A!”“Đoàng!”Tiếng súng vang lên, tất cả đều yên tĩnh lại.Hoàng Mãnh trợn tròn mắt, mang theo một chút lưu luyến, một chút không cam lòng đối với thế giới này mà dần dần ngã xuống.Đến khi chết, mắt anh ta cũng không nhắm lại, chết không nhắm mắt.“Đáng đời!”Tiêu Sách thì thào, nhưng lại không nhịn được mà nhíu mày.Anh lại vừa cảm thấy cơ thể có một chút bất thường, vào khoảnh khắc nổ súng, tay rõ ràng đã run lên một thoáng.Anh sẽ run tay?Tiêu Sách cảm thấy hơi khó tin, cảm thấy cơ thể mình giống như có hơi mất khống chế, nếu như không phải kề sông vào đầu Hoàng Mãnh, e là đã bắn trượt rồi!Điều này tuyệt đối không bình thường!Tiêu Sách nhíu mày, cảm thấy trong cơ thể mình, tựa như có một ngọn lửa đang cháy, vả lại còn có xu hướng càng cháy càng lớn.Giờ phút này, Tiêu Sách đột nhiên nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra giữa anh và Tống Chi Vân tại phòng giam giữ của phân cục khu Tân Hải...!Không đúng không đúng!Không thích hợp!Tiêu Sách dùng sức lắc lắc đầu, tự ép mình không nhớ đến những cảnh tượng đó nữa.Giải quyết xong Hoàng Mãnh, anh bước đến bên cạnh Thiên Diệp ở phía không xa.Thiên Diệp tựa như không hề có chút phản ứng nào đối với tất cả mọi chuyện vừa xảy ra ở bên ngoài.Cô ta nhắm mắt, nhíu chặt mày, nắm chặt nắm đấm, cơ thể run rẩy.Làn da vốn đã trắng nõn, hồng hào của cô ta, lúc này lại càng lộ rõ vẻ xinh đẹp, ướt át.Trên làn da trơn bóng của cô ta, hiện lên những hạt nhỏ màu hồng dường như có thể nhỏ ra nước.Cô ta tựa như đang mạnh mẽ chống cự, khống chế thứ gì đó, nhẫn nhịn vô cùng vất vả.Còn Tiêu Sách khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, không biết vì sao, đột nhiên lại nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy h*m m**n chơi đùa mãnh liệt trong cơ thể anh đang thôi thúc anh, muốn anh đẩy ngã Thiên Diệp.Sau đó, ra sức thưởng thức đóa hoa xinh đẹp Thiên Diệp này!Suy nghĩ này mãnh liệt tới mức gần như chiếm lấy ý thức của Tiêu Sách trong nháy mắt.Sắc mặt Tiêu Sách thay đổi, lập tức biết rằng, mình đã trúng chiêu?Trạng thái của anh lúc này, tuyệt đối đã xảy ra vấn đề!Tiêu Sách đột nhiên nhớ đến lọ thủy tinh mà Hoàng Mãnh đã ném về phía anh.Lúc đó Tiêu Sách còn nghi ngờ, Hoàng Mãnh cũng đã c** s*ch rồi, súng cũng rơi mất, sao trên tay vẫn còn một lọ thủy tinh.Mà bây giờ Tiêu Sách đã hiểu, thứ được đựng trong lọ thủy tinh đó, chính là thuốc k*ch d*c!Mà anh, trong lúc vô tình, đã hít vào không ít.Nhìn tình hình của Thiên Diệp, rõ ràng cũng bị Hoàng Mãnh bỏ thuốc, đang chống cự lần cuối cùng với tác dụng của thuốc, chống cự vô cùng vất vả.“Tên b**n th** này!”Lúc này Tiêu Sách nhịn không được chửi Hoàng Mãnh đã chết một câu.Sau khi đã biết rõ, anh ngược lại cũng không lo lắng quá nhiều.Ít nhất, Thiên Diệp không bị nguy hiểm đến tính mạng.Mà bản thân anh, hiện giờ còn chưa bị tác dụng của thuốc ăn mòn đầu óc, chiếm mất ý thức, vậy anh không cần phải lo lắng.Bởi vì, trong.