Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 296: 296: Quả Thật Là Rất Ung Dung
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tự tìm cái chết! Đáng tiếc nếu cậu chết thì không thể quỳ xuống l**m giày cho tôi!"Quản Trạch Nguyên lầm bầm, sau đó không dám phân tâm quá mức, dù sao thì tốc độ tuy rằng đã giảm, nhưng nếu anh ta không chú ý vẫn có nguy cơ bị rơi xuống vách núi.Mà trong lòng anh ta lúc này đã muốn phán tử hình cho Tiêu Sách rồi.Tiêu Sách lao xuống dốc với tốc độ cao như vậy, cho dù bây giờ bắt đầu phanh lại cũng không còn kịp nữa.Vốn là một con dốc lớn, phanh lại không dễ, hơn nữa lại gần đến khúc cua rồi!Đây đúng là một hành động tự sát!Mà lúc này, không chỉ mình Quản Trạch Nguyên cảm thấy Tiêu Sách điện rồi, thật sự là đang tự sát, mà những người đang quan sát trận đấu dưới màn hình lớn nhìn thấy xe của Tiêu Sách lao tới khúc cua như điên cũng đều trợn tròn mắt, mãnh liệt hộ to một cách kinh hãi với vẻ mặt khó tin."Điên rồi, anh ta muốn chết à?""Sao lại không giảm tốc độ? Phanh xe không nhạy ư?""Thôi xong, đã chậm rồi, anh ta nhất định sắp chết rồi!""Tôi không nỡ nhìn, hôm nay lại có một người phải chết..."Đám người đồng loạt kinh hãi hô to, nhất thời làm cho vẻ mặt Phương Bác và Cổ Minh cũngtrắng bệt, hoảng sợ nhìn Tiêu Sách lái SUPRA, không hề có ý định phanh lại hướng về phía khúc cua tử thần kia.Trong nháy mắt, sắc mặt Cố Minh tái mét, suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu chính là Quản Trạch Nguyên đã động tay động chân đến xe của Tiêu Sách.Bộ phanh xe đã mất tác dụng!Nhưng trong tình huống này, cậu đã mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Sách dùng tốc độ gần hai trăm chạy thẳng tới khúc cua.Amột chỗ cách cậu không xa, người phụ nữ xinh đẹp làm cho người ta sửng sốt kia cũng kinh ngạc nhìn lên màn hình lớn.Nhưng điều không giống những người khác là, cô đã sớm phát hiện ra tốc độ khi vào khúc của của Tiêu Sách nhanh hơn những người khác rất nhiều.Tuy rằng lần này tốc độ nhanh đến mức hơi khó tin, nhưng cô vẫn không cảm thấy rằng Tiêu Sách đang tìm cái chết.Chỉ là, tốc độ như vậy vẫn làm cho cô cảm thấy khiếp sợ."Anh ta có thể qua được không? Tốc độ như vậy cho dù là tôi, mười lần e là nhiều nhất cũng chỉ có thể vượt qua một lần, chín lần khác có khả năng là không kiểm soát được thân xe, lao ra đường núi ngã xuống vách núi."Người phụ nữ nói thầm, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, hơi thở căng thẳng như muốn ngừng lại.Mà lúc này Tiêu Sách thế nhưng lại không lo lắng lắm, đương nhiên anh không điên, cũng không phải xe xảy ra vấn đề hay phanh không nhạy.Mà là anh cố ý!Anh vẫn luôn an tâm đi theo sau Quản Trạch Nguyên, có vô số cơ hội có thể vượt qua anh ta nhưng anh không làm như vậy, thứ nhất là vì không quen tình hình đường sá lắm, cứ để Quản Trạch Nguyên dẫn đường cho anh.Thứ hai cũng là vì, anh biết ở đây anh nhất định có thể vượt qua Quản Trạch NguyênTrước đó Tiêu Sách cũng đứng dưới màn hình lớn, xem qua hai trận đấu trước, anh pháthiện mỗi lần các tay lái đi qua nơi này tốc độ đều trở nên rất chậm.Cho nên Tiêu Sách đương nhiên nhớ kĩ nơi này.nên khi Quản Trạch Nguyên tới đây cũng sẽ giảm tốc độ, đây chính là cơ hội để anh vượt qua.Chỉ là anh chưa từng nghĩ, cách anh vượt qua như vậy, làm cho tất cả mọi người cảm thấy làanh điên rồi.thách thức khúc cua này.Không phải là tuyệt đối không qua được, mà tỷ lệ thất bại là rất cao.Mà một khi thất bại, nhất định sẽ chết!Chín mươi chín phần trăm số người sẽ không đùa cợt mạng sống của mình mà liều mạng với xác suất chín phần chết một phần sống, cho nên nhất định phải giảm tốc độ khi đi qua.Nhưng Tiêu Sách, chính là vọt qua như vậy.Sau khi vượt qua Quản Trạch Nguyên, Tiêu Sách cũng hơi giẫm phanh lại, dù sao xe di chuyển với tốc độ hai trăm, vẫn là đang ở chỗ hẹp như vậy, chung quy là vẫn không an toàn.Nhưng anh chỉ giảm tốc độ xuống khoảng một trăm năm mươi, khúc cua cũng đã đến rồi..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Tự tìm cái chết! Đáng tiếc nếu cậu chết thì không thể quỳ xuống l**m giày cho tôi!"
Quản Trạch Nguyên lầm bầm, sau đó không dám phân tâm quá mức, dù sao thì tốc độ tuy rằng đã giảm, nhưng nếu anh ta không chú ý vẫn có nguy cơ bị rơi xuống vách núi.
Mà trong lòng anh ta lúc này đã muốn phán tử hình cho Tiêu Sách rồi.
Tiêu Sách lao xuống dốc với tốc độ cao như vậy, cho dù bây giờ bắt đầu phanh lại cũng không còn kịp nữa.
Vốn là một con dốc lớn, phanh lại không dễ, hơn nữa lại gần đến khúc cua rồi!
Đây đúng là một hành động tự sát!
Mà lúc này, không chỉ mình Quản Trạch Nguyên cảm thấy Tiêu Sách điện rồi, thật sự là đang tự sát, mà những người đang quan sát trận đấu dưới màn hình lớn nhìn thấy xe của Tiêu Sách lao tới khúc cua như điên cũng đều trợn tròn mắt, mãnh liệt hộ to một cách kinh hãi với vẻ mặt khó tin.
"Điên rồi, anh ta muốn chết à?"
"Sao lại không giảm tốc độ? Phanh xe không nhạy ư?"
"Thôi xong, đã chậm rồi, anh ta nhất định sắp chết rồi!"
"Tôi không nỡ nhìn, hôm nay lại có một người phải chết..."
Đám người đồng loạt kinh hãi hô to, nhất thời làm cho vẻ mặt Phương Bác và Cổ Minh cũng
trắng bệt, hoảng sợ nhìn Tiêu Sách lái SUPRA, không hề có ý định phanh lại hướng về phía khúc cua tử thần kia.
Trong nháy mắt, sắc mặt Cố Minh tái mét, suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu chính là Quản Trạch Nguyên đã động tay động chân đến xe của Tiêu Sách.
Bộ phanh xe đã mất tác dụng!
Nhưng trong tình huống này, cậu đã mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Sách dùng tốc độ gần hai trăm chạy thẳng tới khúc cua.
A
một chỗ cách cậu không xa, người phụ nữ xinh đẹp làm cho người ta sửng sốt kia cũng kinh ngạc nhìn lên màn hình lớn.
Nhưng điều không giống những người khác là, cô đã sớm phát hiện ra tốc độ khi vào khúc của của Tiêu Sách nhanh hơn những người khác rất nhiều.
Tuy rằng lần này tốc độ nhanh đến mức hơi khó tin, nhưng cô vẫn không cảm thấy rằng Tiêu Sách đang tìm cái chết.
Chỉ là, tốc độ như vậy vẫn làm cho cô cảm thấy khiếp sợ.
"Anh ta có thể qua được không? Tốc độ như vậy cho dù là tôi, mười lần e là nhiều nhất cũng chỉ có thể vượt qua một lần, chín lần khác có khả năng là không kiểm soát được thân xe, lao ra đường núi ngã xuống vách núi."
Người phụ nữ nói thầm, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, hơi thở căng thẳng như muốn ngừng lại.
Mà lúc này Tiêu Sách thế nhưng lại không lo lắng lắm, đương nhiên anh không điên, cũng không phải xe xảy ra vấn đề hay phanh không nhạy.
Mà là anh cố ý!
Anh vẫn luôn an tâm đi theo sau Quản Trạch Nguyên, có vô số cơ hội có thể vượt qua anh ta nhưng anh không làm như vậy, thứ nhất là vì không quen tình hình đường sá lắm, cứ để Quản Trạch Nguyên dẫn đường cho anh.
Thứ hai cũng là vì, anh biết ở đây anh nhất định có thể vượt qua Quản Trạch Nguyên
Trước đó Tiêu Sách cũng đứng dưới màn hình lớn, xem qua hai trận đấu trước, anh phát
hiện mỗi lần các tay lái đi qua nơi này tốc độ đều trở nên rất chậm.
Cho nên Tiêu Sách đương nhiên nhớ kĩ nơi này.
nên khi Quản Trạch Nguyên tới đây cũng sẽ giảm tốc độ, đây chính là cơ hội để anh vượt qua.
Chỉ là anh chưa từng nghĩ, cách anh vượt qua như vậy, làm cho tất cả mọi người cảm thấy là
anh điên rồi.
thách thức khúc cua này.
Không phải là tuyệt đối không qua được, mà tỷ lệ thất bại là rất cao.
Mà một khi thất bại, nhất định sẽ chết!
Chín mươi chín phần trăm số người sẽ không đùa cợt mạng sống của mình mà liều mạng với xác suất chín phần chết một phần sống, cho nên nhất định phải giảm tốc độ khi đi qua.
Nhưng Tiêu Sách, chính là vọt qua như vậy.
Sau khi vượt qua Quản Trạch Nguyên, Tiêu Sách cũng hơi giẫm phanh lại, dù sao xe di chuyển với tốc độ hai trăm, vẫn là đang ở chỗ hẹp như vậy, chung quy là vẫn không an toàn.
Nhưng anh chỉ giảm tốc độ xuống khoảng một trăm năm mươi, khúc cua cũng đã đến rồi.
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tự tìm cái chết! Đáng tiếc nếu cậu chết thì không thể quỳ xuống l**m giày cho tôi!"Quản Trạch Nguyên lầm bầm, sau đó không dám phân tâm quá mức, dù sao thì tốc độ tuy rằng đã giảm, nhưng nếu anh ta không chú ý vẫn có nguy cơ bị rơi xuống vách núi.Mà trong lòng anh ta lúc này đã muốn phán tử hình cho Tiêu Sách rồi.Tiêu Sách lao xuống dốc với tốc độ cao như vậy, cho dù bây giờ bắt đầu phanh lại cũng không còn kịp nữa.Vốn là một con dốc lớn, phanh lại không dễ, hơn nữa lại gần đến khúc cua rồi!Đây đúng là một hành động tự sát!Mà lúc này, không chỉ mình Quản Trạch Nguyên cảm thấy Tiêu Sách điện rồi, thật sự là đang tự sát, mà những người đang quan sát trận đấu dưới màn hình lớn nhìn thấy xe của Tiêu Sách lao tới khúc cua như điên cũng đều trợn tròn mắt, mãnh liệt hộ to một cách kinh hãi với vẻ mặt khó tin."Điên rồi, anh ta muốn chết à?""Sao lại không giảm tốc độ? Phanh xe không nhạy ư?""Thôi xong, đã chậm rồi, anh ta nhất định sắp chết rồi!""Tôi không nỡ nhìn, hôm nay lại có một người phải chết..."Đám người đồng loạt kinh hãi hô to, nhất thời làm cho vẻ mặt Phương Bác và Cổ Minh cũngtrắng bệt, hoảng sợ nhìn Tiêu Sách lái SUPRA, không hề có ý định phanh lại hướng về phía khúc cua tử thần kia.Trong nháy mắt, sắc mặt Cố Minh tái mét, suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu chính là Quản Trạch Nguyên đã động tay động chân đến xe của Tiêu Sách.Bộ phanh xe đã mất tác dụng!Nhưng trong tình huống này, cậu đã mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Sách dùng tốc độ gần hai trăm chạy thẳng tới khúc cua.Amột chỗ cách cậu không xa, người phụ nữ xinh đẹp làm cho người ta sửng sốt kia cũng kinh ngạc nhìn lên màn hình lớn.Nhưng điều không giống những người khác là, cô đã sớm phát hiện ra tốc độ khi vào khúc của của Tiêu Sách nhanh hơn những người khác rất nhiều.Tuy rằng lần này tốc độ nhanh đến mức hơi khó tin, nhưng cô vẫn không cảm thấy rằng Tiêu Sách đang tìm cái chết.Chỉ là, tốc độ như vậy vẫn làm cho cô cảm thấy khiếp sợ."Anh ta có thể qua được không? Tốc độ như vậy cho dù là tôi, mười lần e là nhiều nhất cũng chỉ có thể vượt qua một lần, chín lần khác có khả năng là không kiểm soát được thân xe, lao ra đường núi ngã xuống vách núi."Người phụ nữ nói thầm, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, hơi thở căng thẳng như muốn ngừng lại.Mà lúc này Tiêu Sách thế nhưng lại không lo lắng lắm, đương nhiên anh không điên, cũng không phải xe xảy ra vấn đề hay phanh không nhạy.Mà là anh cố ý!Anh vẫn luôn an tâm đi theo sau Quản Trạch Nguyên, có vô số cơ hội có thể vượt qua anh ta nhưng anh không làm như vậy, thứ nhất là vì không quen tình hình đường sá lắm, cứ để Quản Trạch Nguyên dẫn đường cho anh.Thứ hai cũng là vì, anh biết ở đây anh nhất định có thể vượt qua Quản Trạch NguyênTrước đó Tiêu Sách cũng đứng dưới màn hình lớn, xem qua hai trận đấu trước, anh pháthiện mỗi lần các tay lái đi qua nơi này tốc độ đều trở nên rất chậm.Cho nên Tiêu Sách đương nhiên nhớ kĩ nơi này.nên khi Quản Trạch Nguyên tới đây cũng sẽ giảm tốc độ, đây chính là cơ hội để anh vượt qua.Chỉ là anh chưa từng nghĩ, cách anh vượt qua như vậy, làm cho tất cả mọi người cảm thấy làanh điên rồi.thách thức khúc cua này.Không phải là tuyệt đối không qua được, mà tỷ lệ thất bại là rất cao.Mà một khi thất bại, nhất định sẽ chết!Chín mươi chín phần trăm số người sẽ không đùa cợt mạng sống của mình mà liều mạng với xác suất chín phần chết một phần sống, cho nên nhất định phải giảm tốc độ khi đi qua.Nhưng Tiêu Sách, chính là vọt qua như vậy.Sau khi vượt qua Quản Trạch Nguyên, Tiêu Sách cũng hơi giẫm phanh lại, dù sao xe di chuyển với tốc độ hai trăm, vẫn là đang ở chỗ hẹp như vậy, chung quy là vẫn không an toàn.Nhưng anh chỉ giảm tốc độ xuống khoảng một trăm năm mươi, khúc cua cũng đã đến rồi..