Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 372: “Chắc hẳn là Tiên Thiên Công chân chính rồi!”
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thầy Vương nghe thấy vậy, sắc mặt chợt thay đổi nhưng cũng không nói gì. Sau khi làm lung lay ý chí của thầy Vương, Tiêu Sách cho người mang bút và giấy tới, cởi trói cho thầy Vương để ông ta chép lại Tiên Thiên Công. Sau đó, Tiêu Sách cũng không nhìn chằm chằm thầy Vương nữa mà để cho người của Hàn Tô trông coi ông ta. Trong tình huống bình thường, những người này cộng lại cũng không phải là đối thủ của thầy Vương nhưng trong tay bọn họ đều có các vũ khí như súng, đao, cách một đoạn cẩn thận phòng bị, hơn nữa thầy Vương bị thương không nhẹ, còn chưa hồi phục, cho nên Tiêu Sách cũng không lo lắng thầy Vương nhân cơ hội này mà chạy mất. Huống chi cho dù ông ta chạy mất, Tiêu Sách cũng có cách bắt ông ta lại. Tiêu Sách lại đến phòng giam giữ người đàn ông mặt vuông, nói chuyện thầy Vương đã chịu khuất phục cho anh ta biết, sau đó dùng cách gần giống như vậy, làm tan rã ý chí của anh ta, khiến anh ta viết ra một phần Tiên Thiên Công. Sau đó, Tiêu Sách lại đến phòng giam người đàn ông da đen mà Hàn Tô vẫn đang thẩm vấn. Lúc này Hàn Tô vẫn chưa có cách nào cay miệng người đàn ông da đen cả, dù sao ông ta cũng không giống Tiêu Sách, anh hiểu biết rất nhiều thủ đoạn tra tấn bức cung, lại biết cách bắt chẹt lòng người, biết làm thế nào mới có thể phá bỏ hàng phòng ngự trong lòng bọn họ. Điều này khiến Hàn Tô có chút sốt ruột, nghe thấy Tiêu Sách đã cạy miệng được hai người khác, nhất thời vô cùng bội phục anh, dứt khoát giao người đàn ông da đen cho Tiêu Sách đối phó. Lúc người đàn ông da đen nghe thấy thầy Vương và người đàn ông mặt vuông đã khai báo, sắc mặt thay đổi, sau đó cũng không cần Tiêu Sách phải ra tay, ông ta chủ động khai báo. Điều này ngược lại bớt cho Tiêu Sách không ít việc cho nên anh cũng không làm khó ông ta, cũng bắt ông ta viết ra một phần Tiên Thiên Công. Sau nửa tiếng, Tiêu Sách lấy được ba phần Tiên Thiên Công, anh cầm một phần trực tiếp giao cho Hàn Tô, sau đó bản thân cũng thong thả đối chiếu hai phần còn lại. Hàn Tô trực tiếp nhận lấy phần Tiên Thiên Công, tỏ ra vô cùng hưng phấn. Ông ta từ chỗ Lâm Kiệt giành được hai phần trước của Tiên Thiên Công, sau khi tu luyện đã trở thành một cao thủ hàng đầu, người bình thường nếu không mang vũ khí nóng thì cho dù là mười mấy hai mươi người ông ta cũng không sợ hãi. Nhưng gặp phải người luyện khí chân chính, ông ta chỉ luyện qua hai phần trước của Tiên Thiên Công, vẫn chưa đủ, từ trước tới nay, ông ta vẫn luôn muốn giành được công pháp phần tiếp theo của Tiên Thiên Công, nhưng vẫn chưa có cách nào. Mà bây giờ, bởi vì có quan hệ với Tiêu Sách mà cuối cùng ông ta cũng giành được rồi, mặc dù cũng chỉ là ba phần trước của Tiên Thiên Công, nhưng đối với ông ta mà nói, thế này là đã đủ rồi. Chỉ cần luyện thành, thực lực của ông ta có thể được cải thiện rất nhiều. Nhưng Hàn Tô cũng không trực tiếp bỏ qua hai phần đầu, mà là bắt đầu xem từ đầu, đối chiếu với Tiên Thiên Công ông ta đã từng luyện qua, xem rất kỹ càng. “Hai phần trước không có vấn đề gì, không sai một chữ, thứ bọn họ viết ra quả thực là Tiên Thiên Công.” Rất nhanh, Hàn Tô mở lời nói với Tiêu Sách. Tiêu Sách gật gật đầu, khuôn mặt vui vẻ, có hai phần trước của Tiên Thiên Công, rất nhanh anh có thể tạo ra những cao thủ mạnh mẽ như Hàn Tô. Điều này đối với anh mà nói cũng là một sự trợ giúp mạnh mẽ. Hai người tiếp tục xem, rất nhanh đã xác định được, ba phần Tiên Thiên Công này hoàn toàn giống nhau, không khác một chữ nào. “Chắc hẳn là Tiên Thiên Công chân chính rồi!” Hàn Tô mở miệng nói, cả người hưng phấn hơn, giống như không thể chờ đợi được nữa, muốn quay về bắt đầu tu luyện. Tiêu Sách cũng không nói gì, anh để cho ba người kia tự mình viết một phần Tiên Thiên Công chính là muốn kiểm chứng, đề phòng bọn họ viết một phần Tiên Thiên Công giả đưa cho mình. Dù sao, anh cũng chưa từng nhìn thấy Tiên Thiên Công thực sự, cho dù là giả, cũng khó mà biết được. Mà Hàn Tô, cũng chỉ nhìn thấy hai phần trước của Tiên Thiên Công, nếu ba người kia tùy tiện thay đổi một vài chữ trong phần thứ ba có thể dẫn đến việc tu luyện hoàn toàn không có hiệu quả, thậm chí còn xuất hiện vấn đề.
Thầy Vương nghe thấy vậy, sắc mặt chợt thay đổi nhưng cũng không nói gì.
Sau khi làm lung lay ý chí của thầy Vương, Tiêu Sách cho người mang bút và giấy tới, cởi trói cho thầy Vương để ông ta chép lại Tiên Thiên Công.
Sau đó, Tiêu Sách cũng không nhìn chằm chằm thầy Vương nữa mà để cho người của Hàn Tô trông coi ông ta.
Trong tình huống bình thường, những người này cộng lại cũng không phải là đối thủ của thầy Vương nhưng trong tay bọn họ đều có các vũ khí như súng, đao, cách một đoạn cẩn thận phòng bị, hơn nữa thầy Vương bị thương không nhẹ, còn chưa hồi phục, cho nên Tiêu Sách cũng không lo lắng thầy Vương nhân cơ hội này mà chạy mất.
Huống chi cho dù ông ta chạy mất, Tiêu Sách cũng có cách bắt ông ta lại.
Tiêu Sách lại đến phòng giam giữ người đàn ông mặt vuông, nói chuyện thầy Vương đã chịu khuất phục cho anh ta biết, sau đó dùng cách gần giống như vậy, làm tan rã ý chí của anh ta, khiến anh ta viết ra một phần Tiên Thiên Công.
Sau đó, Tiêu Sách lại đến phòng giam người đàn ông da đen mà Hàn Tô vẫn đang thẩm vấn.
Lúc này Hàn Tô vẫn chưa có cách nào cay miệng người đàn ông da đen cả,
dù sao ông ta cũng không giống Tiêu Sách, anh hiểu biết rất nhiều thủ đoạn tra tấn bức cung, lại biết cách bắt chẹt lòng người, biết làm thế nào mới có thể phá bỏ hàng phòng ngự trong lòng bọn họ.
Điều này khiến Hàn Tô có chút sốt ruột, nghe thấy Tiêu Sách đã cạy miệng được hai người khác, nhất thời vô cùng bội phục anh, dứt khoát giao người đàn ông da đen cho Tiêu Sách đối phó.
Lúc người đàn ông da đen nghe thấy thầy Vương và người đàn ông mặt vuông đã khai báo, sắc mặt thay đổi, sau đó cũng không cần Tiêu Sách phải ra tay, ông ta chủ động khai báo.
Điều này ngược lại bớt cho Tiêu Sách không ít việc cho nên anh cũng không làm khó ông ta, cũng bắt ông ta viết ra một phần Tiên Thiên Công.
Sau nửa tiếng, Tiêu Sách lấy được ba phần Tiên Thiên Công, anh cầm một phần trực tiếp giao cho Hàn Tô, sau đó bản thân cũng thong thả đối chiếu hai phần còn lại.
Hàn Tô trực tiếp nhận lấy phần Tiên Thiên Công, tỏ ra vô cùng hưng phấn.
Ông ta từ chỗ Lâm Kiệt giành được hai phần trước của Tiên Thiên Công, sau khi tu luyện đã trở thành một cao thủ hàng đầu, người bình thường nếu không mang vũ khí nóng thì cho dù là mười mấy hai mươi người ông ta cũng không sợ hãi.
Nhưng gặp phải người luyện khí chân chính, ông ta chỉ luyện qua hai phần trước của Tiên Thiên Công, vẫn chưa đủ, từ trước tới nay, ông ta vẫn luôn muốn giành được công pháp phần tiếp theo của Tiên Thiên Công, nhưng vẫn chưa có cách nào.
Mà bây giờ, bởi vì có quan hệ với Tiêu Sách mà cuối cùng ông ta cũng giành được rồi, mặc dù cũng chỉ là ba phần trước của Tiên Thiên Công, nhưng đối với ông ta mà nói, thế này là đã đủ rồi.
Chỉ cần luyện thành, thực lực của ông ta có thể được cải thiện rất nhiều.
Nhưng Hàn Tô cũng không trực tiếp bỏ qua hai phần đầu, mà là bắt đầu xem từ đầu, đối chiếu với Tiên Thiên Công ông ta đã từng luyện qua, xem rất kỹ càng.
“Hai phần trước không có vấn đề gì, không sai một chữ, thứ bọn họ viết ra quả thực là Tiên Thiên Công.”
Rất nhanh, Hàn Tô mở lời nói với Tiêu Sách.
Tiêu Sách gật gật đầu, khuôn mặt vui vẻ, có hai phần trước của Tiên Thiên Công, rất nhanh anh có thể tạo ra những cao thủ mạnh mẽ như Hàn Tô.
Điều này đối với anh mà nói cũng là một sự trợ giúp mạnh mẽ.
Hai người tiếp tục xem, rất nhanh đã xác định được, ba phần Tiên Thiên Công này hoàn toàn giống nhau, không khác một chữ nào.
“Chắc hẳn là Tiên Thiên Công chân chính rồi!”
Hàn Tô mở miệng nói, cả người hưng phấn hơn, giống như không thể chờ đợi được nữa, muốn quay về bắt đầu tu luyện.
Tiêu Sách cũng không nói gì, anh để cho ba người kia tự mình viết một phần Tiên Thiên Công chính là muốn kiểm chứng, đề phòng bọn họ viết một phần Tiên Thiên Công giả đưa cho mình.
Dù sao, anh cũng chưa từng nhìn thấy Tiên Thiên Công thực sự, cho dù là giả, cũng khó mà biết được.
Mà Hàn Tô, cũng chỉ nhìn thấy hai phần trước của Tiên Thiên Công, nếu ba người kia tùy tiện thay đổi một vài chữ trong phần thứ ba có thể dẫn đến việc tu luyện hoàn toàn không có hiệu quả, thậm chí còn xuất hiện vấn đề.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thầy Vương nghe thấy vậy, sắc mặt chợt thay đổi nhưng cũng không nói gì. Sau khi làm lung lay ý chí của thầy Vương, Tiêu Sách cho người mang bút và giấy tới, cởi trói cho thầy Vương để ông ta chép lại Tiên Thiên Công. Sau đó, Tiêu Sách cũng không nhìn chằm chằm thầy Vương nữa mà để cho người của Hàn Tô trông coi ông ta. Trong tình huống bình thường, những người này cộng lại cũng không phải là đối thủ của thầy Vương nhưng trong tay bọn họ đều có các vũ khí như súng, đao, cách một đoạn cẩn thận phòng bị, hơn nữa thầy Vương bị thương không nhẹ, còn chưa hồi phục, cho nên Tiêu Sách cũng không lo lắng thầy Vương nhân cơ hội này mà chạy mất. Huống chi cho dù ông ta chạy mất, Tiêu Sách cũng có cách bắt ông ta lại. Tiêu Sách lại đến phòng giam giữ người đàn ông mặt vuông, nói chuyện thầy Vương đã chịu khuất phục cho anh ta biết, sau đó dùng cách gần giống như vậy, làm tan rã ý chí của anh ta, khiến anh ta viết ra một phần Tiên Thiên Công. Sau đó, Tiêu Sách lại đến phòng giam người đàn ông da đen mà Hàn Tô vẫn đang thẩm vấn. Lúc này Hàn Tô vẫn chưa có cách nào cay miệng người đàn ông da đen cả, dù sao ông ta cũng không giống Tiêu Sách, anh hiểu biết rất nhiều thủ đoạn tra tấn bức cung, lại biết cách bắt chẹt lòng người, biết làm thế nào mới có thể phá bỏ hàng phòng ngự trong lòng bọn họ. Điều này khiến Hàn Tô có chút sốt ruột, nghe thấy Tiêu Sách đã cạy miệng được hai người khác, nhất thời vô cùng bội phục anh, dứt khoát giao người đàn ông da đen cho Tiêu Sách đối phó. Lúc người đàn ông da đen nghe thấy thầy Vương và người đàn ông mặt vuông đã khai báo, sắc mặt thay đổi, sau đó cũng không cần Tiêu Sách phải ra tay, ông ta chủ động khai báo. Điều này ngược lại bớt cho Tiêu Sách không ít việc cho nên anh cũng không làm khó ông ta, cũng bắt ông ta viết ra một phần Tiên Thiên Công. Sau nửa tiếng, Tiêu Sách lấy được ba phần Tiên Thiên Công, anh cầm một phần trực tiếp giao cho Hàn Tô, sau đó bản thân cũng thong thả đối chiếu hai phần còn lại. Hàn Tô trực tiếp nhận lấy phần Tiên Thiên Công, tỏ ra vô cùng hưng phấn. Ông ta từ chỗ Lâm Kiệt giành được hai phần trước của Tiên Thiên Công, sau khi tu luyện đã trở thành một cao thủ hàng đầu, người bình thường nếu không mang vũ khí nóng thì cho dù là mười mấy hai mươi người ông ta cũng không sợ hãi. Nhưng gặp phải người luyện khí chân chính, ông ta chỉ luyện qua hai phần trước của Tiên Thiên Công, vẫn chưa đủ, từ trước tới nay, ông ta vẫn luôn muốn giành được công pháp phần tiếp theo của Tiên Thiên Công, nhưng vẫn chưa có cách nào. Mà bây giờ, bởi vì có quan hệ với Tiêu Sách mà cuối cùng ông ta cũng giành được rồi, mặc dù cũng chỉ là ba phần trước của Tiên Thiên Công, nhưng đối với ông ta mà nói, thế này là đã đủ rồi. Chỉ cần luyện thành, thực lực của ông ta có thể được cải thiện rất nhiều. Nhưng Hàn Tô cũng không trực tiếp bỏ qua hai phần đầu, mà là bắt đầu xem từ đầu, đối chiếu với Tiên Thiên Công ông ta đã từng luyện qua, xem rất kỹ càng. “Hai phần trước không có vấn đề gì, không sai một chữ, thứ bọn họ viết ra quả thực là Tiên Thiên Công.” Rất nhanh, Hàn Tô mở lời nói với Tiêu Sách. Tiêu Sách gật gật đầu, khuôn mặt vui vẻ, có hai phần trước của Tiên Thiên Công, rất nhanh anh có thể tạo ra những cao thủ mạnh mẽ như Hàn Tô. Điều này đối với anh mà nói cũng là một sự trợ giúp mạnh mẽ. Hai người tiếp tục xem, rất nhanh đã xác định được, ba phần Tiên Thiên Công này hoàn toàn giống nhau, không khác một chữ nào. “Chắc hẳn là Tiên Thiên Công chân chính rồi!” Hàn Tô mở miệng nói, cả người hưng phấn hơn, giống như không thể chờ đợi được nữa, muốn quay về bắt đầu tu luyện. Tiêu Sách cũng không nói gì, anh để cho ba người kia tự mình viết một phần Tiên Thiên Công chính là muốn kiểm chứng, đề phòng bọn họ viết một phần Tiên Thiên Công giả đưa cho mình. Dù sao, anh cũng chưa từng nhìn thấy Tiên Thiên Công thực sự, cho dù là giả, cũng khó mà biết được. Mà Hàn Tô, cũng chỉ nhìn thấy hai phần trước của Tiên Thiên Công, nếu ba người kia tùy tiện thay đổi một vài chữ trong phần thứ ba có thể dẫn đến việc tu luyện hoàn toàn không có hiệu quả, thậm chí còn xuất hiện vấn đề.