Tác giả:

Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…

Chương 379: Sức chịu đựng rất kém

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuối cùng cũng sắc thuốc xong. Tiêu Sách đưa thuốc tới trước mặt Thiên Diệp. Trước đi Thiên Diệp chợp mắt điều chỉnh trạng thái của mình, nhưng sự mệt mỏi mấy ngày này khiến cô không thể điều chỉnh lại trạng thái của mình, cả người rõ ràng không còn có trạng thái tốt nhất nữa. Tiêu Sách nhìn gương mặt xinh xắn của cô, sự mệt mỏi không chút che giấu, nhịn không được nhíu mày. Đáng lẽ lần thứ ba bôi thuốc, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp không thể chịu đựng nổi, lúc này trạng thái của cô kém như vậy, sức chịu đựng rất kém. “Xem ra, chỉ có thể tiêu hao một ít khí để giúp cô ấy vượt qua thôi.” Tiêu Sách quyết định trong lòng, nhưng nếu làm như vậy, Tiêu Sách phải ôm Thiên Diệp từ phía sau, sau đó truyền khí vào trong cơ thể cô. Lần thứ hai bôi thuốc, anh đã làm như vậy. Nhưng lần đầu tiên là bởi vì tình huống cấp bách, trong tình huống không có sự đồng ý của Thiên Diệp, anh không thể không làm như vậy, nhưng lần này anh không thể không nói. Anh hít sâu một hơi, nhìn Thiên Diệp nói: “Thiên Diệp, thứ cho tôi nói thẳng, với tình hình hiện tại của cô, không thể vượt qua lần bôi thuốc này đây, hay là... từ bỏ đi.” Đầu tiên Tiêu Sách không nói anh có cách, như vậy lại giống như anh cố ý muốn ôm Thiên Diệp. Anh cho rằng Thiên Diệp chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, sau đó anh có thể nói là anh có cách nhưng trong quá trình đó phải ôm cô, như vậy cô cũng dễ dàng tiếp nhận hơn. Nhưng Thiên Diệp chỉ bình tĩnh nhìn Tiêu Sách nói: “Tôi biết bản thân mình không thể chịu đựng được nhưng lần trước, không phải là anh ôm tôi, giúp tôi vượt qua sao?” “À..." Tiêu Sách kinh ngạc một lúc, không ngờ Thiên Diệp sẽ chủ động nói ra. “Mặc dù tôi không biết anh đã giúp tôi như thế nào nhưng lần trước anh ôm tôi từ phía sau, tôi quả thực cảm thấy rất rất thoải mái, lần này cũng chỉ có thể làm phiền anh rồi.” Thiên Diệp tiếp tục nói, Tiêu Sách nhất thời im lặng. “Anh không phải cảm thấy xấu hổ đâu, đây là sự lựa chọn của chính tôi, huống hồ cũng chỉ là ôm một cái thôi mà.” “Được thôi.” Thiên Diệp nói như vậy rồi, Tiêu Sách đương nhiên không thể từ chối nữa. Anh đột nhiên nghĩ đến cái đêm điên cuồng trong rừng sâu ở ngoại ô thành phố Thâm Hải kia, nghĩ tới thân thể mềm mại trắng sáng nở nang tuyệt mỹ của Thiên Diệp, nhất thời cảm thấy trái tim rung động. Anh nhanh chóng xua tan cảm giác này, nói: “Vậy thì bắt đầu thôi, cô thả lỏng nhé, mọi việc cứ giao cho tôi đi.” “Được, anh vất vả rồi.” Lần trước Tiêu Sách giúp cô vượt qua cảm giác yếu ớt sau khi bôi thuốc, Thiên Diệp, Thiên Diệp nhìn vào mắt anh cho nên cũng hiểu rất rõ, điều này đối với anh mà nói cũng không dễ dàng gì. Tiêu Sách mỉm cười, đi đến phía sau Thiên Diệp, mở rộng cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của cô. Nhất thời Tiêu Sách cảm nhận được thân thể Thiên Diệp run rẩy, sau đó mới từ từ thả lỏng, cô làm ổ trong lòng Tiêu Sách, không dám cử động. Tiêu Sách nắm lấy hai tay của Thiên Diệp mở lời: “Bắt đầu thôi, ban đầu cô vẫn phải chống đỡ, lúc nào không chịu nổi nữa thì tôi mới giúp cô, cho nên... kiên trì nhé!” Nói xong, Tiêu Sách cầm hai tay Thiên Diệp, bôi thuốc. “A!" Trong nháy mắt, Thiên Diệp hét lớn một tiếng, sau đó dồn sức cắn chặt răng, liều mạng nén chịu. Những cơn đau càng ngày càng dữ dội, khiến thân thể mềm mại của cô run rẩy, cơn run càng ngày càng lớn, giống như đang vặn vẹo trong lòng Tiêu Sách vậy. Đột nhiên Tiêu Sách cảm thấy có chút khó chịu, bộ phận nào đó trên cơ thể xảy ra biến hóa, chống vào người Thiên Diệp. Tiêu Sách nhất thời cảm thấy khuôn mặt mình hơi đỏ, trong tình huống như vậy mà cơ thể của anh lại xảy ra biến hóa như vậy, anh liếc nhìn Thiên Diệp, may mà Thiên Diệp đang chống chọi với nỗi đau đớn, hẳn là không phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể của anh đâu. 

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cuối cùng cũng sắc thuốc xong. 

Tiêu Sách đưa thuốc tới trước mặt Thiên Diệp. 

Trước đi Thiên Diệp chợp mắt điều chỉnh trạng thái của mình, nhưng sự mệt mỏi mấy ngày này khiến cô không thể điều chỉnh lại trạng thái của mình, cả người rõ ràng không còn có trạng thái tốt nhất nữa. 

Tiêu Sách nhìn gương mặt xinh xắn của cô, sự mệt mỏi không chút che giấu, nhịn không được nhíu mày. 

Đáng lẽ lần thứ ba bôi thuốc, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp không thể chịu đựng nổi, lúc này trạng thái của cô kém như vậy, sức chịu đựng rất kém. 

“Xem ra, chỉ có thể tiêu hao một ít khí để giúp cô ấy vượt qua thôi.” 

Tiêu Sách quyết định trong lòng, nhưng nếu làm như vậy, Tiêu Sách phải ôm Thiên Diệp từ phía sau, sau đó truyền khí vào trong cơ thể cô. 

Lần thứ hai bôi thuốc, anh đã làm như vậy. 

Nhưng lần đầu tiên là bởi vì tình huống cấp bách, trong tình huống không có sự đồng ý của Thiên Diệp, anh không thể không làm như vậy, nhưng lần này anh không thể không nói. 

Anh hít sâu một hơi, nhìn Thiên Diệp nói: “Thiên Diệp, thứ cho tôi nói thẳng, với tình hình hiện tại của cô, không thể vượt qua lần bôi thuốc này đây, hay là... từ bỏ đi.” 

Đầu tiên Tiêu Sách không nói anh có cách, như vậy lại giống như anh cố ý muốn ôm Thiên Diệp. 

Anh cho rằng Thiên Diệp chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, sau đó anh có thể nói là anh có cách nhưng trong quá trình đó phải ôm cô, như vậy cô cũng dễ dàng tiếp nhận hơn. 

Nhưng Thiên Diệp chỉ bình tĩnh nhìn Tiêu Sách nói: “Tôi biết bản thân mình không thể chịu đựng được nhưng lần trước, không phải là anh ôm tôi, giúp tôi vượt qua sao?” 

“À..." 

Tiêu Sách kinh ngạc một lúc, không ngờ Thiên Diệp sẽ chủ động nói ra. 

“Mặc dù tôi không biết anh đã giúp tôi như thế nào nhưng lần trước anh ôm tôi từ phía sau, tôi quả thực cảm thấy rất rất thoải mái, lần này cũng chỉ có thể làm phiền anh rồi.” 

Thiên Diệp tiếp tục nói, Tiêu Sách nhất thời im lặng. 

“Anh không phải cảm thấy xấu hổ đâu, đây là sự lựa chọn của chính tôi, huống hồ cũng chỉ là ôm một cái thôi mà.” 

“Được thôi.” 

Thiên Diệp nói như vậy rồi, Tiêu Sách đương nhiên không thể từ chối nữa. 

Anh đột nhiên nghĩ đến cái đêm điên cuồng trong rừng sâu ở ngoại ô thành phố Thâm Hải kia, nghĩ tới thân thể mềm mại trắng sáng nở nang tuyệt mỹ của Thiên Diệp, nhất thời cảm thấy trái tim rung động. 

Anh nhanh chóng xua tan cảm giác này, nói: “Vậy thì bắt đầu thôi, cô thả lỏng nhé, mọi việc cứ giao cho tôi đi.” 

“Được, anh vất vả rồi.” 

Lần trước Tiêu Sách giúp cô vượt qua cảm giác yếu ớt sau khi bôi thuốc, Thiên Diệp, Thiên Diệp nhìn vào mắt anh cho nên cũng hiểu rất rõ, điều này đối với anh mà nói cũng không dễ dàng gì. 

Tiêu Sách mỉm cười, đi đến phía sau Thiên Diệp, mở rộng cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của cô. 

Nhất thời Tiêu Sách cảm nhận được thân thể Thiên Diệp run rẩy, sau đó mới từ từ thả lỏng, cô làm ổ trong lòng Tiêu Sách, không dám cử động. 

Tiêu Sách nắm lấy hai tay của Thiên Diệp mở lời: “Bắt đầu thôi, ban đầu cô vẫn phải chống đỡ, lúc nào không chịu nổi nữa thì tôi mới giúp cô, cho nên... kiên trì nhé!” 

Nói xong, Tiêu Sách cầm hai tay Thiên Diệp, bôi thuốc. 

“A!" 

Trong nháy mắt, Thiên Diệp hét lớn một tiếng, sau đó dồn sức cắn chặt răng, liều mạng nén chịu. 

Những cơn đau càng ngày càng dữ dội, khiến thân thể mềm mại của cô run rẩy, cơn run càng ngày càng lớn, giống như đang vặn vẹo trong lòng Tiêu Sách vậy. 

Đột nhiên Tiêu Sách cảm thấy có chút khó chịu, bộ phận nào đó trên cơ thể xảy ra biến hóa, chống vào người Thiên Diệp. 

Tiêu Sách nhất thời cảm thấy khuôn mặt mình hơi đỏ, trong tình huống như vậy mà cơ thể của anh lại xảy ra biến hóa như vậy, anh liếc nhìn Thiên Diệp, 

may mà Thiên Diệp đang chống chọi với nỗi đau đớn, hẳn là không phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể của anh đâu. 

Image removed.

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuối cùng cũng sắc thuốc xong. Tiêu Sách đưa thuốc tới trước mặt Thiên Diệp. Trước đi Thiên Diệp chợp mắt điều chỉnh trạng thái của mình, nhưng sự mệt mỏi mấy ngày này khiến cô không thể điều chỉnh lại trạng thái của mình, cả người rõ ràng không còn có trạng thái tốt nhất nữa. Tiêu Sách nhìn gương mặt xinh xắn của cô, sự mệt mỏi không chút che giấu, nhịn không được nhíu mày. Đáng lẽ lần thứ ba bôi thuốc, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp không thể chịu đựng nổi, lúc này trạng thái của cô kém như vậy, sức chịu đựng rất kém. “Xem ra, chỉ có thể tiêu hao một ít khí để giúp cô ấy vượt qua thôi.” Tiêu Sách quyết định trong lòng, nhưng nếu làm như vậy, Tiêu Sách phải ôm Thiên Diệp từ phía sau, sau đó truyền khí vào trong cơ thể cô. Lần thứ hai bôi thuốc, anh đã làm như vậy. Nhưng lần đầu tiên là bởi vì tình huống cấp bách, trong tình huống không có sự đồng ý của Thiên Diệp, anh không thể không làm như vậy, nhưng lần này anh không thể không nói. Anh hít sâu một hơi, nhìn Thiên Diệp nói: “Thiên Diệp, thứ cho tôi nói thẳng, với tình hình hiện tại của cô, không thể vượt qua lần bôi thuốc này đây, hay là... từ bỏ đi.” Đầu tiên Tiêu Sách không nói anh có cách, như vậy lại giống như anh cố ý muốn ôm Thiên Diệp. Anh cho rằng Thiên Diệp chắc chắn sẽ không bỏ cuộc, sau đó anh có thể nói là anh có cách nhưng trong quá trình đó phải ôm cô, như vậy cô cũng dễ dàng tiếp nhận hơn. Nhưng Thiên Diệp chỉ bình tĩnh nhìn Tiêu Sách nói: “Tôi biết bản thân mình không thể chịu đựng được nhưng lần trước, không phải là anh ôm tôi, giúp tôi vượt qua sao?” “À..." Tiêu Sách kinh ngạc một lúc, không ngờ Thiên Diệp sẽ chủ động nói ra. “Mặc dù tôi không biết anh đã giúp tôi như thế nào nhưng lần trước anh ôm tôi từ phía sau, tôi quả thực cảm thấy rất rất thoải mái, lần này cũng chỉ có thể làm phiền anh rồi.” Thiên Diệp tiếp tục nói, Tiêu Sách nhất thời im lặng. “Anh không phải cảm thấy xấu hổ đâu, đây là sự lựa chọn của chính tôi, huống hồ cũng chỉ là ôm một cái thôi mà.” “Được thôi.” Thiên Diệp nói như vậy rồi, Tiêu Sách đương nhiên không thể từ chối nữa. Anh đột nhiên nghĩ đến cái đêm điên cuồng trong rừng sâu ở ngoại ô thành phố Thâm Hải kia, nghĩ tới thân thể mềm mại trắng sáng nở nang tuyệt mỹ của Thiên Diệp, nhất thời cảm thấy trái tim rung động. Anh nhanh chóng xua tan cảm giác này, nói: “Vậy thì bắt đầu thôi, cô thả lỏng nhé, mọi việc cứ giao cho tôi đi.” “Được, anh vất vả rồi.” Lần trước Tiêu Sách giúp cô vượt qua cảm giác yếu ớt sau khi bôi thuốc, Thiên Diệp, Thiên Diệp nhìn vào mắt anh cho nên cũng hiểu rất rõ, điều này đối với anh mà nói cũng không dễ dàng gì. Tiêu Sách mỉm cười, đi đến phía sau Thiên Diệp, mở rộng cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của cô. Nhất thời Tiêu Sách cảm nhận được thân thể Thiên Diệp run rẩy, sau đó mới từ từ thả lỏng, cô làm ổ trong lòng Tiêu Sách, không dám cử động. Tiêu Sách nắm lấy hai tay của Thiên Diệp mở lời: “Bắt đầu thôi, ban đầu cô vẫn phải chống đỡ, lúc nào không chịu nổi nữa thì tôi mới giúp cô, cho nên... kiên trì nhé!” Nói xong, Tiêu Sách cầm hai tay Thiên Diệp, bôi thuốc. “A!" Trong nháy mắt, Thiên Diệp hét lớn một tiếng, sau đó dồn sức cắn chặt răng, liều mạng nén chịu. Những cơn đau càng ngày càng dữ dội, khiến thân thể mềm mại của cô run rẩy, cơn run càng ngày càng lớn, giống như đang vặn vẹo trong lòng Tiêu Sách vậy. Đột nhiên Tiêu Sách cảm thấy có chút khó chịu, bộ phận nào đó trên cơ thể xảy ra biến hóa, chống vào người Thiên Diệp. Tiêu Sách nhất thời cảm thấy khuôn mặt mình hơi đỏ, trong tình huống như vậy mà cơ thể của anh lại xảy ra biến hóa như vậy, anh liếc nhìn Thiên Diệp, may mà Thiên Diệp đang chống chọi với nỗi đau đớn, hẳn là không phát hiện ra sự thay đổi trên cơ thể của anh đâu. 

Chương 379: Sức chịu đựng rất kém