Tác giả:

Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…

Chương 404: “Không, dì ấy là người tôi yêu nhất.”

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nụ cười khó hiểu trước khi rời đi của ông ta khiến khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Bán Thanh trở nên đỏ hơn. “Tiêu Sách, tôi dẫn anh đi dạo một vòng.” Lâm Bán Thanh nhanh chóng đi ra ngoài, dường như không muốn để Tiêu Sách nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô lúc này. Tiêu Sách lựa chọn đi theo. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh đến thung lũng nhà họ Lâm, nhưng lần trước là bởi vì giúp đỡ ông cụ Lâm, cũng chưa đi dạo xung quanh được, lúc này cũng không có việc gì gấp, đương nhiên muốn ở lại thêm một chút. Hai người rời khỏi nhà chính đến đi đến một đại viện xa hoa lộng lẫy. Đại viện này kế núi cạnh sông, cảnh đẹp tuyệt diệu, đặc biệt bên cạnh còn có một người đẹp như Lâm Bán Thanh, nhất thời khiến Tiêu Sách cảm thấy vui vẻ thoải mái. Mà lúc này, Lâm Bản Thanh lại mở miệng nói: “Tiêu Sách, ước mơ của anh là gì?” “Ước mơ của tôi là gì sao? Tại sao lại muốn hỏi vấn đề này, lẽ nào cố định giúp tôi thực hiện sao?” Tiêu Sách trêu chọc nói. Anh cho rằng Lâm Bán Thanh sẽ giải thích, nhưng lại phát hiện Lâm Bán Thanh không những không giải thích, ngược lại còn gật gật đầu nói: "Anh cứ nói trước đi, lỡ như nói ra lại thành hiện thực thì sao? Tiêu Sách nghe thấy vậy, hơi kinh ngạc nhìn Lâm Bán Thanh. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô ấy, lập tức Tiêu Sách biết cô ấy không phải đang nói đùa, nhất thời lâm vào trầm mặc. Ước mơ của anh là gì nhỉ? Tiêu Sách chưa từng suy nghĩ cụ thể về vấn đề này, trên thực tế cũng không cần phải nghĩ, từ đầu đến cuối Tiêu Sách rất rõ ràng bản thân anh muốn làm gì. Tìm được gì Hàn! Báo thù cho đồng đội, dẫm nát nhà họ Tô ở Yên Kinh dưới chân! Bảo vệ bạn bè bên cạnh, không để họ phải chịu tổn thương! Sau đó, đứng ở nơi cao nhất nhìn phong cảnh đẹp nhất! Nếu như có thêm vài hồng nhan tri kỷ cùng anh ngắm nhìn quang cảnh xinh đẹp, vậy thì còn tốt hơn nữa... Ánh mắt Tiêu Sách lóe lên, những điều này không được xem là ước mơ của anh, chỉ có thể xem là mục tiêu mà thôi, là những mục tiêu nhất định phải hoàn thành! Vì thế anh liều lĩnh, bất chấp tất cả. Tiêu Sách nhìn Lâm Bán Thanh, cảm thấy những điều này cũng không cần phải giấu diếm Lâm Bán Thanh. Sau khi Lâm Bán Thanh nghe xong, nhất thời ngây ngẩn cả người, giống như bị ước mơ hay nói là mục tiêu của Tiêu Sách làm cho choáng váng, không hề giống như những gì cô đang tưởng tượng. Rất đơn giản, rất hợp lý nhưng cũng rất khó cực khó. “Dì Hàn anh nói chính là người thân của anh sao?” Lâm Bán Thanh hỏi, đương nhiên cô ấy đã từng điều tra qua Tiêu Sách rồi, biết được anh đã không còn người thân cùng huyết thống nào nữa rồi. “Không, dì ấy là người tôi yêu nhất.” Tiêu Sách không chút do dự nói. Mặc dù anh mơ hồ cảm nhận được, Lâm Bán Thanh có thể đã nảy sinh một chút tình cảm mơ hồ với anh rồi, anh trả lời như vậy rất có thể bóp ch3t tình cảm mông lung mà Lâm Bản. Thanh vừa có với anh, nhưng anh vẫn không chút do dự mà nói ra, bởi vì đây chính là đáp án chân thực nhất trong lòng anh. Anh không muốn lừa gạt Lâm Bản Thanh, cũng không muốn lừa gạt bất kỳ người nào. Anh nói xong, phát hiện Lâm Bán Thanh ngây người một lúc nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, khẽ cúi đầu, khiến người ta không thể nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt cô ấy. “Vậy cô ấy... đi đâu rồi? Mặc dù việc làm ăn và thể lực của nhà họ Lâm chúng tôi đều ở trong thành phố Giang Lăng nhưng vẫn có kha khá tai mắt, có thể giúp anh được.” “Tôi không biết, có thể là ở nước M.” Tiêu Sách lắc đầu. Lâm Bản Thanh cũng lắc đầu, nếu như ở trong nước, nhà họ Lâm còn có một vài tại mắt nhưng ở nước M thì nhà họ Lâm không hề có căn cứ nào cả. “Xin lỗi anh, ở nước M thì tôi không giúp gì được rồi.” Tiêu Sách cười nhạt nói: “Cô có suy nghĩ như vậy tôi đã rất cảm kích cô rồi, cô không cần phải cảm thấy có lỗi đâu, điều này căn bản không liên quan gì đến cô cả, tôi sẽ đích thân đi tìm dì ấy.” 

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nụ cười khó hiểu trước khi rời đi của ông ta khiến khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Bán Thanh trở nên đỏ hơn. 

“Tiêu Sách, tôi dẫn anh đi dạo một vòng.” Lâm Bán Thanh nhanh chóng đi ra ngoài, dường như không muốn để Tiêu Sách nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô lúc này. 

Tiêu Sách lựa chọn đi theo. 

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh đến thung lũng nhà họ Lâm, nhưng lần trước là bởi vì giúp đỡ ông cụ Lâm, cũng chưa đi dạo xung quanh được, lúc này cũng không có việc gì gấp, đương nhiên muốn ở lại thêm một chút. 

Hai người rời khỏi nhà chính đến đi đến một đại viện xa hoa lộng lẫy. 

Đại viện này kế núi cạnh sông, cảnh đẹp tuyệt diệu, đặc biệt bên cạnh còn có một người đẹp như Lâm Bán Thanh, nhất thời khiến Tiêu Sách cảm thấy vui vẻ thoải mái. 

Mà lúc này, Lâm Bản Thanh lại mở miệng nói: “Tiêu Sách, ước mơ của anh là gì?” 

“Ước mơ của tôi là gì sao? Tại sao lại muốn hỏi vấn đề này, lẽ nào cố định giúp tôi thực hiện sao?” Tiêu Sách trêu chọc nói. 

Anh cho rằng Lâm Bán Thanh sẽ giải thích, nhưng lại phát hiện Lâm Bán Thanh không những không giải thích, ngược lại còn gật gật đầu nói: "Anh cứ nói trước đi, lỡ như nói ra lại thành hiện thực thì sao? 

Tiêu Sách nghe thấy vậy, hơi kinh ngạc nhìn Lâm Bán Thanh. 

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô ấy, lập tức Tiêu Sách biết cô ấy không phải đang nói đùa, nhất thời lâm vào trầm mặc. 

Ước mơ của anh là gì nhỉ? 

Tiêu Sách chưa từng suy nghĩ cụ thể về vấn đề này, trên thực tế cũng không cần phải nghĩ, từ đầu đến cuối Tiêu Sách rất rõ ràng bản thân anh muốn làm gì. 

Tìm được gì Hàn! 

Báo thù cho đồng đội, dẫm nát nhà họ Tô ở Yên Kinh dưới chân! 

Bảo vệ bạn bè bên cạnh, không để họ phải chịu tổn thương! 

Sau đó, đứng ở nơi cao nhất nhìn phong cảnh đẹp nhất! 

Nếu như có thêm vài hồng nhan tri kỷ cùng anh ngắm nhìn quang cảnh xinh đẹp, vậy thì còn tốt hơn nữa... 

Ánh mắt Tiêu Sách lóe lên, những điều này không được xem là ước mơ của anh, chỉ có thể xem là mục tiêu mà thôi, là những mục tiêu nhất định phải hoàn thành! 

Vì thế anh liều lĩnh, bất chấp tất cả. 

Tiêu Sách nhìn Lâm Bán Thanh, cảm thấy những điều này cũng không cần phải giấu diếm Lâm Bán Thanh. 

Sau khi Lâm Bán Thanh nghe xong, nhất thời ngây ngẩn cả người, giống như bị ước mơ hay nói là mục tiêu của Tiêu Sách làm cho choáng váng, không hề giống như những gì cô đang tưởng tượng. 

Rất đơn giản, rất hợp lý nhưng cũng rất khó cực khó. 

“Dì Hàn anh nói chính là người thân của anh sao?” Lâm Bán Thanh hỏi, đương nhiên cô ấy đã từng điều tra qua Tiêu Sách rồi, biết được anh đã không còn người thân cùng huyết thống nào nữa rồi. 

“Không, dì ấy là người tôi yêu nhất.” Tiêu Sách không chút do dự nói. 

Mặc dù anh mơ hồ cảm nhận được, Lâm Bán Thanh có thể đã nảy sinh một chút tình cảm mơ hồ với anh rồi, anh trả lời như vậy rất có thể bóp ch3t tình cảm mông lung mà Lâm Bản. Thanh vừa có với anh, nhưng anh vẫn không chút do dự mà nói ra, bởi vì đây chính là đáp án chân thực nhất trong lòng anh. 

Anh không muốn lừa gạt Lâm Bản Thanh, cũng không muốn lừa gạt bất kỳ người nào. 

Anh nói xong, phát hiện Lâm Bán Thanh ngây người một lúc nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, khẽ cúi đầu, khiến người ta không thể nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt cô ấy. 

“Vậy cô ấy... đi đâu rồi? Mặc dù việc làm ăn và thể lực của nhà họ Lâm chúng tôi đều ở trong thành phố Giang Lăng nhưng vẫn có kha khá tai mắt, có thể giúp anh được.” 

“Tôi không biết, có thể là ở nước M.” Tiêu Sách lắc đầu. 

Lâm Bản Thanh cũng lắc đầu, nếu như ở trong nước, nhà họ Lâm còn có một vài tại mắt 

nhưng ở nước M thì nhà họ Lâm không hề có căn cứ nào cả. 

“Xin lỗi anh, ở nước M thì tôi không giúp gì được rồi.” 

Tiêu Sách cười nhạt nói: “Cô có suy nghĩ như vậy tôi đã rất cảm kích cô rồi, cô không cần phải cảm thấy có lỗi đâu, điều này căn bản không liên quan gì đến cô cả, tôi sẽ đích thân đi tìm dì ấy.” 

Image removed.

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nụ cười khó hiểu trước khi rời đi của ông ta khiến khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Bán Thanh trở nên đỏ hơn. “Tiêu Sách, tôi dẫn anh đi dạo một vòng.” Lâm Bán Thanh nhanh chóng đi ra ngoài, dường như không muốn để Tiêu Sách nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của cô lúc này. Tiêu Sách lựa chọn đi theo. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh đến thung lũng nhà họ Lâm, nhưng lần trước là bởi vì giúp đỡ ông cụ Lâm, cũng chưa đi dạo xung quanh được, lúc này cũng không có việc gì gấp, đương nhiên muốn ở lại thêm một chút. Hai người rời khỏi nhà chính đến đi đến một đại viện xa hoa lộng lẫy. Đại viện này kế núi cạnh sông, cảnh đẹp tuyệt diệu, đặc biệt bên cạnh còn có một người đẹp như Lâm Bán Thanh, nhất thời khiến Tiêu Sách cảm thấy vui vẻ thoải mái. Mà lúc này, Lâm Bản Thanh lại mở miệng nói: “Tiêu Sách, ước mơ của anh là gì?” “Ước mơ của tôi là gì sao? Tại sao lại muốn hỏi vấn đề này, lẽ nào cố định giúp tôi thực hiện sao?” Tiêu Sách trêu chọc nói. Anh cho rằng Lâm Bán Thanh sẽ giải thích, nhưng lại phát hiện Lâm Bán Thanh không những không giải thích, ngược lại còn gật gật đầu nói: "Anh cứ nói trước đi, lỡ như nói ra lại thành hiện thực thì sao? Tiêu Sách nghe thấy vậy, hơi kinh ngạc nhìn Lâm Bán Thanh. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô ấy, lập tức Tiêu Sách biết cô ấy không phải đang nói đùa, nhất thời lâm vào trầm mặc. Ước mơ của anh là gì nhỉ? Tiêu Sách chưa từng suy nghĩ cụ thể về vấn đề này, trên thực tế cũng không cần phải nghĩ, từ đầu đến cuối Tiêu Sách rất rõ ràng bản thân anh muốn làm gì. Tìm được gì Hàn! Báo thù cho đồng đội, dẫm nát nhà họ Tô ở Yên Kinh dưới chân! Bảo vệ bạn bè bên cạnh, không để họ phải chịu tổn thương! Sau đó, đứng ở nơi cao nhất nhìn phong cảnh đẹp nhất! Nếu như có thêm vài hồng nhan tri kỷ cùng anh ngắm nhìn quang cảnh xinh đẹp, vậy thì còn tốt hơn nữa... Ánh mắt Tiêu Sách lóe lên, những điều này không được xem là ước mơ của anh, chỉ có thể xem là mục tiêu mà thôi, là những mục tiêu nhất định phải hoàn thành! Vì thế anh liều lĩnh, bất chấp tất cả. Tiêu Sách nhìn Lâm Bán Thanh, cảm thấy những điều này cũng không cần phải giấu diếm Lâm Bán Thanh. Sau khi Lâm Bán Thanh nghe xong, nhất thời ngây ngẩn cả người, giống như bị ước mơ hay nói là mục tiêu của Tiêu Sách làm cho choáng váng, không hề giống như những gì cô đang tưởng tượng. Rất đơn giản, rất hợp lý nhưng cũng rất khó cực khó. “Dì Hàn anh nói chính là người thân của anh sao?” Lâm Bán Thanh hỏi, đương nhiên cô ấy đã từng điều tra qua Tiêu Sách rồi, biết được anh đã không còn người thân cùng huyết thống nào nữa rồi. “Không, dì ấy là người tôi yêu nhất.” Tiêu Sách không chút do dự nói. Mặc dù anh mơ hồ cảm nhận được, Lâm Bán Thanh có thể đã nảy sinh một chút tình cảm mơ hồ với anh rồi, anh trả lời như vậy rất có thể bóp ch3t tình cảm mông lung mà Lâm Bản. Thanh vừa có với anh, nhưng anh vẫn không chút do dự mà nói ra, bởi vì đây chính là đáp án chân thực nhất trong lòng anh. Anh không muốn lừa gạt Lâm Bản Thanh, cũng không muốn lừa gạt bất kỳ người nào. Anh nói xong, phát hiện Lâm Bán Thanh ngây người một lúc nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, khẽ cúi đầu, khiến người ta không thể nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt cô ấy. “Vậy cô ấy... đi đâu rồi? Mặc dù việc làm ăn và thể lực của nhà họ Lâm chúng tôi đều ở trong thành phố Giang Lăng nhưng vẫn có kha khá tai mắt, có thể giúp anh được.” “Tôi không biết, có thể là ở nước M.” Tiêu Sách lắc đầu. Lâm Bản Thanh cũng lắc đầu, nếu như ở trong nước, nhà họ Lâm còn có một vài tại mắt nhưng ở nước M thì nhà họ Lâm không hề có căn cứ nào cả. “Xin lỗi anh, ở nước M thì tôi không giúp gì được rồi.” Tiêu Sách cười nhạt nói: “Cô có suy nghĩ như vậy tôi đã rất cảm kích cô rồi, cô không cần phải cảm thấy có lỗi đâu, điều này căn bản không liên quan gì đến cô cả, tôi sẽ đích thân đi tìm dì ấy.” 

Chương 404: “Không, dì ấy là người tôi yêu nhất.”