Tác giả:

Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…

Chương 415: Nhưng nếu anh thành công...

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Tiêu Sách nghiêm túc suy nghĩ về nguyên lý của Tiên Thiên Công, nếu có thể giúp Thiên Diệp đả thông tứ chi, ngực và bụng, thì chẳng khác nào với việc Thiên Diệp trực tiếp luyện tập cả ba phần đầu của Tiên Thiên Công. Tuy nhiên, điều này cũng không hề đơn giản và Tiêu Sách cũng không dám chắc chắn tuyệt đối, nên chỉ có thể thử một chút. Tiêu Sách nhìn Thiên Diệp đang nằm nghỉ trên giường, đột nhiên cảm thấy cần phải cố gắng, cho dù thất bại cũng không có vấn đề gì. Nhưng nếu anh thành công... Mắt của Tiêu Sách sáng lên, thì anh có thể tạo ra hàng loạt các cao thủ! Tiêu Sách nói suy nghĩ của bản thân với Thiên Diệp, anh muốn nghe ý kiến của cô ta. Dù sao thì Tiêu Sách cũng không hoàn toàn chắc chắn việc này, mặc dù cảm thấy rằng sẽ không có nguy hiểm gì cả nhưng mọi việc đều không có sự tuyệt đối. Nếu như Thiên Diệp không muốn thử thì Tiêu Sách cũng sẽ không miễn cưỡng. Tất nhiên là với sự hiểu biết của Tiêu Sách với Thiên Diệp thì anh biết rằng Thiên Diệp nhất định sẽ thử. Đúng như vậy, sau khi Thiên Diệp nghe xong lời của Tiêu Sách thì không những không có một chút do dự nào, mà đôi mắt cô ta lập tức trở nên sáng rực, sự mong đợi và háo hức trong đôi mắt đó khiến Tiêu Sách mỉm cười. Nếu như nói rằng điều gì trên thế giới này khiến Thiên Diệp khao khát nhất, thì đó nhất định là trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ cần có thể trở nên mạnh hơn thì cho dù chỉ có một chút khả năng, cô ta cũng sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội nào, sẽ không để ý đến những cái gì khác mà đi làm, hơn nữa Tiêu Sách cũng đã nói là không có gì nguy hiểm. Nhưng trong mắt của Thiên Diệp, sự mong đợi không phải càng ngày càng nhiều hơn, mà là sự kinh ngạc. Bởi vì những việc mà Tiêu Sách muốn làm có phần quá mức khoa trương, dù trước đó cô ta đã đồng ý tu luyện Tiên Thiên Công, tiếp nhận rằng thế giới này có tồn tại rất nhiều người luyện khí, cũng chưa từng nghĩ đến việc Tiêu Sách lại có thể dùng khí đả thông một trăm huyệt đạo toàn thân của cô ta, trực tiếp giúp cho ba phần Tiên Thiên Công của cô ta trở nên mạnh hơn. Nếu như Tiêu Sách có thể thành công thì cũng quá bất thường rồi. Những ngày qua, Thiên Diệp cũng nghiêm túc nghiên cứu về Tiên Thiên Công, biết được nếu muốn để Tiên Thiên Công tương hợp vào người thì cũng không dễ dàng gì. D Muốn tu luyện ba phần trước thành công thì càng phải cần nhiều thời gian hơn để từ từ luyện ra. Suy cho cùng, muốn mang ba phần trước của Tiên Thiên Công tu luyện thành công, thì nhất định phải đả thông một trăm huyệt đạo trên người, mỗi một huyệt đạo đều cần tư thế tu luyện riêng biệt, phối hợp với thuốc và châm cứu, hơn nữa, nghị lực ý chí phải từ từ mài ra thì mới có thể đả thông, với lại càng về sau thì càng khó khăn hơn. Thiên Diệp nghĩ rằng phải mất hai ngày thì mới đả thông xong huyệt đạo đơn giản nhất. Đây cũng xem như là rất lợi hại rồi, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp và Tiên Thiên Công rất hợp với nhau, thiên phú và năng lực của cô ta đều cực kỳ cao. Nhưng ngay cả như vậy thì Thiên Diệp đoán chừng cô ta sẽ phải mất từ ba đến năm năm thời gian để đả thông một trăm huyệt đạo kia. Nếu đổi lại là người khác thì thời gian sẽ càng nhiều hơn. Năm đó Hàn Tô chỉ tu luyện hai phần trước của Tiên Thiên Công mà phải mất đến mười mấy năm. Thiên Diệp cho rằng Tiêu Sách không thể thành công, nhưng cô ta muốn thử xem sao, khát vọng về sức lực và thực lực của cô ta đủ để khiến cô ta mạo hiểm mà không do dự chút nào. “Cô nằm xuống đi, không cần suy nghĩ gì cả, tất cả đều giao cho tôi.” Tiêu Sách đã quyết định nên cũng không do dự nữa, anh đỡ vai của Thiên Diệp để cô ta nằm xuống giường, nhìn ngực của Thiên Diệp cao ngất, anh không nhịn được mà khẽ li3m môi. Nhưng rất nhanh sau đó anh đã bị Thiên Diệp liếc mắt một cái, lập tức vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, gượng cười một tiếng. “Khụ khụ, bởi vì đây cũng là lần đầu tiên tôi làm việc này cho nên vì an toàn và nắm chắc được thành công, tôi phải chắc chắn nắm rõ vị trí của các huyệt đạo trên người của cô. Vì vậy, Thiên Diệp à, cô hãy c** q**n áo ra đi.” Anh nói xong thì Thiên Diệp lập tức liếc mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng.

Tiêu Sách nghiêm túc suy nghĩ về nguyên lý của Tiên Thiên Công, nếu có thể giúp Thiên Diệp đả thông tứ chi, ngực và bụng, thì chẳng khác nào với việc Thiên Diệp trực tiếp luyện tập cả ba phần đầu của Tiên Thiên Công. 

Tuy nhiên, điều này cũng không hề đơn giản và Tiêu Sách cũng không dám chắc chắn tuyệt đối, nên chỉ có thể thử một chút. 

Tiêu Sách nhìn Thiên Diệp đang nằm nghỉ trên giường, đột nhiên cảm thấy cần phải cố gắng, cho dù thất bại cũng không có vấn đề gì. 

Nhưng nếu anh thành công... 

Mắt của Tiêu Sách sáng lên, thì anh có thể tạo ra hàng loạt các cao thủ! 

Tiêu Sách nói suy nghĩ của bản thân với Thiên Diệp, anh muốn nghe ý kiến của cô ta. 

Dù sao thì Tiêu Sách cũng không hoàn toàn chắc chắn việc này, mặc dù cảm thấy rằng sẽ không có nguy hiểm gì cả nhưng mọi việc đều không có sự tuyệt đối. Nếu như Thiên Diệp không muốn thử thì Tiêu Sách cũng sẽ không miễn cưỡng. 

Tất nhiên là với sự hiểu biết của Tiêu Sách với Thiên Diệp thì anh biết rằng Thiên Diệp nhất định sẽ thử. 

Đúng như vậy, sau khi Thiên Diệp nghe xong lời của Tiêu Sách thì không những không có một chút do dự nào, mà đôi mắt cô ta lập tức trở nên sáng rực, sự mong đợi và háo hức trong đôi mắt đó khiến Tiêu Sách mỉm cười. 

Nếu như nói rằng điều gì trên thế giới này khiến Thiên Diệp khao khát nhất, thì đó nhất định là trở nên mạnh mẽ hơn. 

Chỉ cần có thể trở nên mạnh hơn thì cho dù chỉ có một chút khả năng, cô ta cũng sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội nào, sẽ không để ý đến những cái gì khác mà đi làm, hơn nữa Tiêu Sách cũng đã nói là không có gì nguy hiểm. 

Nhưng trong mắt của Thiên Diệp, sự mong đợi không phải càng ngày càng nhiều hơn, mà là sự kinh ngạc. 

Bởi vì những việc mà Tiêu Sách muốn làm có phần quá mức khoa trương, dù trước đó cô ta đã đồng ý tu luyện Tiên Thiên Công, tiếp nhận rằng thế giới này có tồn tại rất nhiều người luyện khí, cũng chưa từng nghĩ đến việc Tiêu Sách lại có thể dùng khí đả thông một trăm huyệt đạo toàn thân của cô ta, trực tiếp giúp cho ba phần Tiên Thiên Công của cô ta trở nên mạnh hơn. 

Nếu như Tiêu Sách có thể thành công thì cũng quá bất thường rồi. 

Những ngày qua, Thiên Diệp cũng nghiêm túc nghiên cứu về Tiên Thiên Công, biết được nếu muốn để Tiên Thiên Công tương hợp vào người thì cũng không dễ dàng gì. 

Muốn tu luyện ba phần trước thành công thì càng phải cần nhiều thời gian hơn để từ từ luyện ra. 

Suy cho cùng, muốn mang ba phần trước của Tiên Thiên Công tu luyện thành công, thì nhất định phải đả thông một trăm huyệt đạo trên người, mỗi 

một huyệt đạo đều cần tư thế tu luyện riêng biệt, phối hợp với thuốc và châm cứu, hơn nữa, nghị lực ý chí phải từ từ mài ra thì mới có thể đả thông, với lại càng về sau thì càng khó khăn hơn. 

Thiên Diệp nghĩ rằng phải mất hai ngày thì mới đả thông xong huyệt đạo đơn giản nhất. 

Đây cũng xem như là rất lợi hại rồi, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp và Tiên Thiên Công rất hợp với nhau, thiên phú và năng lực của cô ta đều cực kỳ cao. 

Nhưng ngay cả như vậy thì Thiên Diệp đoán chừng cô ta sẽ phải mất từ ba đến năm năm thời gian để đả thông một trăm huyệt đạo kia. 

Nếu đổi lại là người khác thì thời gian sẽ càng nhiều hơn. 

Năm đó Hàn Tô chỉ tu luyện hai phần trước của Tiên Thiên Công mà phải mất đến mười mấy năm. 

Thiên Diệp cho rằng Tiêu Sách không thể thành công, nhưng cô ta muốn thử xem sao, khát vọng về sức lực và thực lực của cô ta đủ để khiến cô ta mạo hiểm mà không do dự chút nào. 

“Cô nằm xuống đi, không cần suy nghĩ gì cả, tất cả đều giao cho tôi.” 

Tiêu Sách đã quyết định nên cũng không do dự nữa, anh đỡ vai của Thiên Diệp để cô ta nằm xuống giường, nhìn ngực của Thiên Diệp cao ngất, anh không nhịn được mà khẽ li3m môi. 

Nhưng rất nhanh sau đó anh đã bị Thiên Diệp liếc mắt một cái, lập tức vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, gượng cười một tiếng. 

“Khụ khụ, bởi vì đây cũng là lần đầu tiên tôi làm việc này cho nên vì an toàn và nắm chắc được thành công, tôi phải chắc chắn nắm rõ vị trí của các huyệt đạo trên người của cô. Vì vậy, Thiên Diệp à, cô hãy c** q**n áo ra đi.” 

Anh nói xong thì Thiên Diệp lập tức liếc mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng.

Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Tiêu Sách nghiêm túc suy nghĩ về nguyên lý của Tiên Thiên Công, nếu có thể giúp Thiên Diệp đả thông tứ chi, ngực và bụng, thì chẳng khác nào với việc Thiên Diệp trực tiếp luyện tập cả ba phần đầu của Tiên Thiên Công. Tuy nhiên, điều này cũng không hề đơn giản và Tiêu Sách cũng không dám chắc chắn tuyệt đối, nên chỉ có thể thử một chút. Tiêu Sách nhìn Thiên Diệp đang nằm nghỉ trên giường, đột nhiên cảm thấy cần phải cố gắng, cho dù thất bại cũng không có vấn đề gì. Nhưng nếu anh thành công... Mắt của Tiêu Sách sáng lên, thì anh có thể tạo ra hàng loạt các cao thủ! Tiêu Sách nói suy nghĩ của bản thân với Thiên Diệp, anh muốn nghe ý kiến của cô ta. Dù sao thì Tiêu Sách cũng không hoàn toàn chắc chắn việc này, mặc dù cảm thấy rằng sẽ không có nguy hiểm gì cả nhưng mọi việc đều không có sự tuyệt đối. Nếu như Thiên Diệp không muốn thử thì Tiêu Sách cũng sẽ không miễn cưỡng. Tất nhiên là với sự hiểu biết của Tiêu Sách với Thiên Diệp thì anh biết rằng Thiên Diệp nhất định sẽ thử. Đúng như vậy, sau khi Thiên Diệp nghe xong lời của Tiêu Sách thì không những không có một chút do dự nào, mà đôi mắt cô ta lập tức trở nên sáng rực, sự mong đợi và háo hức trong đôi mắt đó khiến Tiêu Sách mỉm cười. Nếu như nói rằng điều gì trên thế giới này khiến Thiên Diệp khao khát nhất, thì đó nhất định là trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ cần có thể trở nên mạnh hơn thì cho dù chỉ có một chút khả năng, cô ta cũng sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội nào, sẽ không để ý đến những cái gì khác mà đi làm, hơn nữa Tiêu Sách cũng đã nói là không có gì nguy hiểm. Nhưng trong mắt của Thiên Diệp, sự mong đợi không phải càng ngày càng nhiều hơn, mà là sự kinh ngạc. Bởi vì những việc mà Tiêu Sách muốn làm có phần quá mức khoa trương, dù trước đó cô ta đã đồng ý tu luyện Tiên Thiên Công, tiếp nhận rằng thế giới này có tồn tại rất nhiều người luyện khí, cũng chưa từng nghĩ đến việc Tiêu Sách lại có thể dùng khí đả thông một trăm huyệt đạo toàn thân của cô ta, trực tiếp giúp cho ba phần Tiên Thiên Công của cô ta trở nên mạnh hơn. Nếu như Tiêu Sách có thể thành công thì cũng quá bất thường rồi. Những ngày qua, Thiên Diệp cũng nghiêm túc nghiên cứu về Tiên Thiên Công, biết được nếu muốn để Tiên Thiên Công tương hợp vào người thì cũng không dễ dàng gì. D Muốn tu luyện ba phần trước thành công thì càng phải cần nhiều thời gian hơn để từ từ luyện ra. Suy cho cùng, muốn mang ba phần trước của Tiên Thiên Công tu luyện thành công, thì nhất định phải đả thông một trăm huyệt đạo trên người, mỗi một huyệt đạo đều cần tư thế tu luyện riêng biệt, phối hợp với thuốc và châm cứu, hơn nữa, nghị lực ý chí phải từ từ mài ra thì mới có thể đả thông, với lại càng về sau thì càng khó khăn hơn. Thiên Diệp nghĩ rằng phải mất hai ngày thì mới đả thông xong huyệt đạo đơn giản nhất. Đây cũng xem như là rất lợi hại rồi, Tiêu Sách cảm thấy Thiên Diệp và Tiên Thiên Công rất hợp với nhau, thiên phú và năng lực của cô ta đều cực kỳ cao. Nhưng ngay cả như vậy thì Thiên Diệp đoán chừng cô ta sẽ phải mất từ ba đến năm năm thời gian để đả thông một trăm huyệt đạo kia. Nếu đổi lại là người khác thì thời gian sẽ càng nhiều hơn. Năm đó Hàn Tô chỉ tu luyện hai phần trước của Tiên Thiên Công mà phải mất đến mười mấy năm. Thiên Diệp cho rằng Tiêu Sách không thể thành công, nhưng cô ta muốn thử xem sao, khát vọng về sức lực và thực lực của cô ta đủ để khiến cô ta mạo hiểm mà không do dự chút nào. “Cô nằm xuống đi, không cần suy nghĩ gì cả, tất cả đều giao cho tôi.” Tiêu Sách đã quyết định nên cũng không do dự nữa, anh đỡ vai của Thiên Diệp để cô ta nằm xuống giường, nhìn ngực của Thiên Diệp cao ngất, anh không nhịn được mà khẽ li3m môi. Nhưng rất nhanh sau đó anh đã bị Thiên Diệp liếc mắt một cái, lập tức vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác, gượng cười một tiếng. “Khụ khụ, bởi vì đây cũng là lần đầu tiên tôi làm việc này cho nên vì an toàn và nắm chắc được thành công, tôi phải chắc chắn nắm rõ vị trí của các huyệt đạo trên người của cô. Vì vậy, Thiên Diệp à, cô hãy c** q**n áo ra đi.” Anh nói xong thì Thiên Diệp lập tức liếc mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng.

Chương 415: Nhưng nếu anh thành công...