*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh…
Chương 42: Thế giới 2: Tu chân (20)
Xuyên Nhanh: Con Đường Công Lược Nam ThầnTác giả: SuTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Xuyên Không*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh… Mặc Phong hồi thần lại, nhưng mặt vẫn đỏ ửng[ Hảo cảm +5, tổng 75 ]Lãnh Tử Nguyệt xoay người, kéo tay cầm kiếm của Mặc Phong về phía trước rồi xoay một vòng, vạt áo tung bay, cánh hoa đào rơi, hai thân ảnh hòa vào nhau tạo thành một vẻ đẹp động lòng ngườiBa người còn lại đứng bất động nhìn một màn này" Thật đẹp " Tiếng Hồng Lăng vang lên làm Quân Triệt và Tử Thiên hồi thần lại, ánh mắt âm u nhìn hai thân ảnhSau khi kết thúc, Lãnh Tử Nguyệt liền tách khỏi Mặc Phong" Hiểu rồi chứ? "" V...vâng " Thật ra hắn chỉ trả lời thế thôi chứ vừa nãy hắn làm gì còn tâm chí mà để ý đến những gì nàng dậy cơ chứ" Sư phụ, ta cũng có chỗ không hiểu " Tử Thiên tiến lên trước mặt Lãnh Tử Nguyệt, đưa quyển bí tịch qua cho nàng" Ta cũng không hiểu " Quân Triệt cũng theo Tử Thiên mà tiến lên" Ta nữa!! " Hồng Lăng vì chứng minh sự tồn tại của mình cũng vào góp vui" Được rồi, từ từ, chỗ nào không hiểu thì hỏi ta " Thanh âm của nàng bây giờ không còn lạnh lùng như trước nữa, mà trở nên mềm nhẹ đi rất nhiều, khiến mấy người họ không khỏi cảm thấy lạ" Sao vậy? " Lãnh Tử Nguyệt nghi hoặc" À, không có gì, chỉ là cảm thấy người hơi lạ thôi " Hồng Lăng thay mặt những người khác nói lên nghi vấn của mình"...Rất lạ sao?...Chỉ là ta cảm thấy nên quan tâm các ngươi hơn, dù sao ta cũng là sư phụ " Khi nói lời này ánh mắt nàng hiện lên một tia cô đơn cùng buồn bãTuy chỉ vụt qua nhưng vẫn bị ba nam nhân ở đây bắt gặp, trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều hơn******Một bên khác*****" Trưởng môn, người đến đọc sách sao? Có cần ta tìm hộ không " Một lão giả cung kính tiến lên hành lễ với Lăng Hàn" Không cần đâu, ta tự có thể tìm, ngươi ra ngoài trước đi " Lăng Hàn lạnh lùng bỏ lại một câu rồi tiến vào trong Toàn Thư cácHắn phải nhanh chóng tìm ra cách hóa giải ma khí càng nhanh càng tốt, với linh lực của nàng thì vẫn có thể duy trì được mười năm nữa, nhưng càng kéo dài lại càng không tốt, hắn vẫn nên nhanh chóng tìm ra điVậy là Lăng Hàn ngày đêm đều ở tại Toàn Thư các không ra ngoài, cũng không cho ai tiến vàoLãnh Tử Nguyệt biết chuyện cũng không có phản ứng gì đặc biệt" Tên Lăng Hàn này cũng là một tên si tình đi "[ Đúng là như vậy, trong cốt truyện, sau khi biết tin nguyên chủ chết, hắn liền ngày đêm điên cuồng tiêu diệt những ma tộc còn sót lại rồi bàn giao lại Thiên Sơn Môn cho nữ chủ, chính mình thì biệt tăm biệt tích, không ai biết là hắn chết hay chưa ]"......" Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc không nói câu nào[ Cho đến cuối cùng, người khổ nhất trong truyện này cũng chính là Lăng Hàn hắn, yêu mà không được đáp lại, còn giương mắt nhìn người mình yêu chết mà không làm được gì, cảm giác đó thật không biết hắn phải trải qua như thế nào đây ]Như thế nào sao? Có lẽ...sẽ là sống không bằng chết đi...Buổi tối hôm đó, Lãnh Tử Nguyệt lại mơ về giấc mơ đó, nàng tỉnh dậy, xuống giường đi ra ngoàiLãnh Tử Nguyệt đi đến chỗ cây đào sáng nay, ánh trăng bị mây che, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờDưới gốc cây đào, một thân ảnh đang đứng dựa vào gốc cây, ngắm nhìn thanh kiếm trong tay, như cảm nhận được cái gì, hắn ngẩng cao đầu lên thì sửng sốt" Sư phụ, tại sao người lại ở đây? " Mặc Phong giật mình đứng thẳng người lên, hắn không nghĩ đến giờ này nàng còn đến đây" Câu này ta hỏi ngươi mới đúng, sao không đi ngủ đi, ra đây làm gì? "Nghe đến đây, sắc mặt Mặc Phong ảm đạm đi nhiều" Mặc dù ta đã tiến bộ rất nhiều, nhưng thiên phú ta không tốt, vẫn còn kém xa đám người Quân Triệt rất nhiều, ta chỉ có thể tập luyện nhiều hơn một chút "Lãnh Tử Nguyệt im lặng hồi lâu " Ngươi muốn có thiên phú tốt!?? "" Có thiên phú tốt ai lại không muốn cơ chứ "" Thật ra cũng không phải không thể, ta có thể giúp ngươi "" Thật sao??! " Giọng Mặc Phong tràn đầy hưng phấnLãnh Tử Nguyệt nhẹ gật đầu, khóe môi cười như không cườiKhông biết, nếu hắn phát hiện, có được thứ mình muốn mà phải đổi lấy bằng tính mạng của sư phụ mình,....thì hắn sẽ có cảm giác gì nhỉ?[ Kí chủ, người nhẫn tâm quá đấy, thật thất đức ] Hệ thống nghe được điều Lãnh Tử Nguyệt vừa nghĩ, trong lòng khinh bỉ một trận" Nhẫn tâm?? Ngươi còn chưa có thấy ta thật sự nhẫn tâm đi, đến lúc đó.... chính ta cũng phải sợ a "" Ngồi xuống đi "Mặc Phong nghe lời ngồi xuống sếp bằng hai chân, nàng cũng ngồi xuống đằng sau hắnĐôi tay Lãnh Tử Nguyệt vận linh lực, truyền sang cho Mặc Phong, linh lực của nàng xuyên qua mọi kinh mạch của hắn, đi đến đâu, kinh mạch của hắn được đả thông tới đấy, từ từ rộng ra, dần dần chẳng khác gì của đám người Quân TriệtThời gian lâu dần, trêи trán hai người đã đầy mồ hôi, một ngụm máu trong cổ Lãnh Tử Nguyệt muốn trào ra nhưng bị nàng mạnh mẽ ép xuống" Thật khó chịu a " Sắc mặt Lãnh Tử Nguyệt dần trắng bệch không còn chút máu[ Vốn thời gian của người không còn nhiều, bây giờ còn giúp hắn đả thông khinh mạch như vậy, thời gian sẽ càng rút ngắn hơn mà thôi ]" Ta biết, ngươi thấy ta có giống người muốn đi tìm chết không? "[……] Giống!! Quả thực giống a" Được rồi, ta tự có chừng mực "
Mặc Phong hồi thần lại, nhưng mặt vẫn đỏ ửng
[ Hảo cảm +5, tổng 75 ]
Lãnh Tử Nguyệt xoay người, kéo tay cầm kiếm của Mặc Phong về phía trước rồi xoay một vòng, vạt áo tung bay, cánh hoa đào rơi, hai thân ảnh hòa vào nhau tạo thành một vẻ đẹp động lòng người
Ba người còn lại đứng bất động nhìn một màn này
" Thật đẹp " Tiếng Hồng Lăng vang lên làm Quân Triệt và Tử Thiên hồi thần lại, ánh mắt âm u nhìn hai thân ảnh
Sau khi kết thúc, Lãnh Tử Nguyệt liền tách khỏi Mặc Phong
" Hiểu rồi chứ? "
" V...vâng " Thật ra hắn chỉ trả lời thế thôi chứ vừa nãy hắn làm gì còn tâm chí mà để ý đến những gì nàng dậy cơ chứ
" Sư phụ, ta cũng có chỗ không hiểu " Tử Thiên tiến lên trước mặt Lãnh Tử Nguyệt, đưa quyển bí tịch qua cho nàng
" Ta cũng không hiểu " Quân Triệt cũng theo Tử Thiên mà tiến lên
" Ta nữa!! " Hồng Lăng vì chứng minh sự tồn tại của mình cũng vào góp vui
" Được rồi, từ từ, chỗ nào không hiểu thì hỏi ta " Thanh âm của nàng bây giờ không còn lạnh lùng như trước nữa, mà trở nên mềm nhẹ đi rất nhiều, khiến mấy người họ không khỏi cảm thấy lạ
" Sao vậy? " Lãnh Tử Nguyệt nghi hoặc
" À, không có gì, chỉ là cảm thấy người hơi lạ thôi " Hồng Lăng thay mặt những người khác nói lên nghi vấn của mình
"...Rất lạ sao?...Chỉ là ta cảm thấy nên quan tâm các ngươi hơn, dù sao ta cũng là sư phụ " Khi nói lời này ánh mắt nàng hiện lên một tia cô đơn cùng buồn bã
Tuy chỉ vụt qua nhưng vẫn bị ba nam nhân ở đây bắt gặp, trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều hơn
******Một bên khác*****
" Trưởng môn, người đến đọc sách sao? Có cần ta tìm hộ không " Một lão giả cung kính tiến lên hành lễ với Lăng Hàn
" Không cần đâu, ta tự có thể tìm, ngươi ra ngoài trước đi " Lăng Hàn lạnh lùng bỏ lại một câu rồi tiến vào trong Toàn Thư các
Hắn phải nhanh chóng tìm ra cách hóa giải ma khí càng nhanh càng tốt, với linh lực của nàng thì vẫn có thể duy trì được mười năm nữa, nhưng càng kéo dài lại càng không tốt, hắn vẫn nên nhanh chóng tìm ra đi
Vậy là Lăng Hàn ngày đêm đều ở tại Toàn Thư các không ra ngoài, cũng không cho ai tiến vào
Lãnh Tử Nguyệt biết chuyện cũng không có phản ứng gì đặc biệt
" Tên Lăng Hàn này cũng là một tên si tình đi "
[ Đúng là như vậy, trong cốt truyện, sau khi biết tin nguyên chủ chết, hắn liền ngày đêm điên cuồng tiêu diệt những ma tộc còn sót lại rồi bàn giao lại Thiên Sơn Môn cho nữ chủ, chính mình thì biệt tăm biệt tích, không ai biết là hắn chết hay chưa ]
"......" Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc không nói câu nào
[ Cho đến cuối cùng, người khổ nhất trong truyện này cũng chính là Lăng Hàn hắn, yêu mà không được đáp lại, còn giương mắt nhìn người mình yêu chết mà không làm được gì, cảm giác đó thật không biết hắn phải trải qua như thế nào đây ]
Như thế nào sao? Có lẽ...sẽ là sống không bằng chết đi...
Buổi tối hôm đó, Lãnh Tử Nguyệt lại mơ về giấc mơ đó, nàng tỉnh dậy, xuống giường đi ra ngoài
Lãnh Tử Nguyệt đi đến chỗ cây đào sáng nay, ánh trăng bị mây che, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ
Dưới gốc cây đào, một thân ảnh đang đứng dựa vào gốc cây, ngắm nhìn thanh kiếm trong tay, như cảm nhận được cái gì, hắn ngẩng cao đầu lên thì sửng sốt
" Sư phụ, tại sao người lại ở đây? " Mặc Phong giật mình đứng thẳng người lên, hắn không nghĩ đến giờ này nàng còn đến đây
" Câu này ta hỏi ngươi mới đúng, sao không đi ngủ đi, ra đây làm gì? "
Nghe đến đây, sắc mặt Mặc Phong ảm đạm đi nhiều
" Mặc dù ta đã tiến bộ rất nhiều, nhưng thiên phú ta không tốt, vẫn còn kém xa đám người Quân Triệt rất nhiều, ta chỉ có thể tập luyện nhiều hơn một chút "
Lãnh Tử Nguyệt im lặng hồi lâu " Ngươi muốn có thiên phú tốt!?? "
" Có thiên phú tốt ai lại không muốn cơ chứ "
" Thật ra cũng không phải không thể, ta có thể giúp ngươi "
" Thật sao??! " Giọng Mặc Phong tràn đầy hưng phấn
Lãnh Tử Nguyệt nhẹ gật đầu, khóe môi cười như không cười
Không biết, nếu hắn phát hiện, có được thứ mình muốn mà phải đổi lấy bằng tính mạng của sư phụ mình,....thì hắn sẽ có cảm giác gì nhỉ?
[ Kí chủ, người nhẫn tâm quá đấy, thật thất đức ] Hệ thống nghe được điều Lãnh Tử Nguyệt vừa nghĩ, trong lòng khinh bỉ một trận
" Nhẫn tâm?? Ngươi còn chưa có thấy ta thật sự nhẫn tâm đi, đến lúc đó.... chính ta cũng phải sợ a "
" Ngồi xuống đi "
Mặc Phong nghe lời ngồi xuống sếp bằng hai chân, nàng cũng ngồi xuống đằng sau hắn
Đôi tay Lãnh Tử Nguyệt vận linh lực, truyền sang cho Mặc Phong, linh lực của nàng xuyên qua mọi kinh mạch của hắn, đi đến đâu, kinh mạch của hắn được đả thông tới đấy, từ từ rộng ra, dần dần chẳng khác gì của đám người Quân Triệt
Thời gian lâu dần, trêи trán hai người đã đầy mồ hôi, một ngụm máu trong cổ Lãnh Tử Nguyệt muốn trào ra nhưng bị nàng mạnh mẽ ép xuống
" Thật khó chịu a " Sắc mặt Lãnh Tử Nguyệt dần trắng bệch không còn chút máu
[ Vốn thời gian của người không còn nhiều, bây giờ còn giúp hắn đả thông khinh mạch như vậy, thời gian sẽ càng rút ngắn hơn mà thôi ]
" Ta biết, ngươi thấy ta có giống người muốn đi tìm chết không? "
[……] Giống!! Quả thực giống a
" Được rồi, ta tự có chừng mực "
Xuyên Nhanh: Con Đường Công Lược Nam ThầnTác giả: SuTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Xuyên Không*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh… Mặc Phong hồi thần lại, nhưng mặt vẫn đỏ ửng[ Hảo cảm +5, tổng 75 ]Lãnh Tử Nguyệt xoay người, kéo tay cầm kiếm của Mặc Phong về phía trước rồi xoay một vòng, vạt áo tung bay, cánh hoa đào rơi, hai thân ảnh hòa vào nhau tạo thành một vẻ đẹp động lòng ngườiBa người còn lại đứng bất động nhìn một màn này" Thật đẹp " Tiếng Hồng Lăng vang lên làm Quân Triệt và Tử Thiên hồi thần lại, ánh mắt âm u nhìn hai thân ảnhSau khi kết thúc, Lãnh Tử Nguyệt liền tách khỏi Mặc Phong" Hiểu rồi chứ? "" V...vâng " Thật ra hắn chỉ trả lời thế thôi chứ vừa nãy hắn làm gì còn tâm chí mà để ý đến những gì nàng dậy cơ chứ" Sư phụ, ta cũng có chỗ không hiểu " Tử Thiên tiến lên trước mặt Lãnh Tử Nguyệt, đưa quyển bí tịch qua cho nàng" Ta cũng không hiểu " Quân Triệt cũng theo Tử Thiên mà tiến lên" Ta nữa!! " Hồng Lăng vì chứng minh sự tồn tại của mình cũng vào góp vui" Được rồi, từ từ, chỗ nào không hiểu thì hỏi ta " Thanh âm của nàng bây giờ không còn lạnh lùng như trước nữa, mà trở nên mềm nhẹ đi rất nhiều, khiến mấy người họ không khỏi cảm thấy lạ" Sao vậy? " Lãnh Tử Nguyệt nghi hoặc" À, không có gì, chỉ là cảm thấy người hơi lạ thôi " Hồng Lăng thay mặt những người khác nói lên nghi vấn của mình"...Rất lạ sao?...Chỉ là ta cảm thấy nên quan tâm các ngươi hơn, dù sao ta cũng là sư phụ " Khi nói lời này ánh mắt nàng hiện lên một tia cô đơn cùng buồn bãTuy chỉ vụt qua nhưng vẫn bị ba nam nhân ở đây bắt gặp, trong lòng không khỏi suy nghĩ nhiều hơn******Một bên khác*****" Trưởng môn, người đến đọc sách sao? Có cần ta tìm hộ không " Một lão giả cung kính tiến lên hành lễ với Lăng Hàn" Không cần đâu, ta tự có thể tìm, ngươi ra ngoài trước đi " Lăng Hàn lạnh lùng bỏ lại một câu rồi tiến vào trong Toàn Thư cácHắn phải nhanh chóng tìm ra cách hóa giải ma khí càng nhanh càng tốt, với linh lực của nàng thì vẫn có thể duy trì được mười năm nữa, nhưng càng kéo dài lại càng không tốt, hắn vẫn nên nhanh chóng tìm ra điVậy là Lăng Hàn ngày đêm đều ở tại Toàn Thư các không ra ngoài, cũng không cho ai tiến vàoLãnh Tử Nguyệt biết chuyện cũng không có phản ứng gì đặc biệt" Tên Lăng Hàn này cũng là một tên si tình đi "[ Đúng là như vậy, trong cốt truyện, sau khi biết tin nguyên chủ chết, hắn liền ngày đêm điên cuồng tiêu diệt những ma tộc còn sót lại rồi bàn giao lại Thiên Sơn Môn cho nữ chủ, chính mình thì biệt tăm biệt tích, không ai biết là hắn chết hay chưa ]"......" Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc không nói câu nào[ Cho đến cuối cùng, người khổ nhất trong truyện này cũng chính là Lăng Hàn hắn, yêu mà không được đáp lại, còn giương mắt nhìn người mình yêu chết mà không làm được gì, cảm giác đó thật không biết hắn phải trải qua như thế nào đây ]Như thế nào sao? Có lẽ...sẽ là sống không bằng chết đi...Buổi tối hôm đó, Lãnh Tử Nguyệt lại mơ về giấc mơ đó, nàng tỉnh dậy, xuống giường đi ra ngoàiLãnh Tử Nguyệt đi đến chỗ cây đào sáng nay, ánh trăng bị mây che, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờDưới gốc cây đào, một thân ảnh đang đứng dựa vào gốc cây, ngắm nhìn thanh kiếm trong tay, như cảm nhận được cái gì, hắn ngẩng cao đầu lên thì sửng sốt" Sư phụ, tại sao người lại ở đây? " Mặc Phong giật mình đứng thẳng người lên, hắn không nghĩ đến giờ này nàng còn đến đây" Câu này ta hỏi ngươi mới đúng, sao không đi ngủ đi, ra đây làm gì? "Nghe đến đây, sắc mặt Mặc Phong ảm đạm đi nhiều" Mặc dù ta đã tiến bộ rất nhiều, nhưng thiên phú ta không tốt, vẫn còn kém xa đám người Quân Triệt rất nhiều, ta chỉ có thể tập luyện nhiều hơn một chút "Lãnh Tử Nguyệt im lặng hồi lâu " Ngươi muốn có thiên phú tốt!?? "" Có thiên phú tốt ai lại không muốn cơ chứ "" Thật ra cũng không phải không thể, ta có thể giúp ngươi "" Thật sao??! " Giọng Mặc Phong tràn đầy hưng phấnLãnh Tử Nguyệt nhẹ gật đầu, khóe môi cười như không cườiKhông biết, nếu hắn phát hiện, có được thứ mình muốn mà phải đổi lấy bằng tính mạng của sư phụ mình,....thì hắn sẽ có cảm giác gì nhỉ?[ Kí chủ, người nhẫn tâm quá đấy, thật thất đức ] Hệ thống nghe được điều Lãnh Tử Nguyệt vừa nghĩ, trong lòng khinh bỉ một trận" Nhẫn tâm?? Ngươi còn chưa có thấy ta thật sự nhẫn tâm đi, đến lúc đó.... chính ta cũng phải sợ a "" Ngồi xuống đi "Mặc Phong nghe lời ngồi xuống sếp bằng hai chân, nàng cũng ngồi xuống đằng sau hắnĐôi tay Lãnh Tử Nguyệt vận linh lực, truyền sang cho Mặc Phong, linh lực của nàng xuyên qua mọi kinh mạch của hắn, đi đến đâu, kinh mạch của hắn được đả thông tới đấy, từ từ rộng ra, dần dần chẳng khác gì của đám người Quân TriệtThời gian lâu dần, trêи trán hai người đã đầy mồ hôi, một ngụm máu trong cổ Lãnh Tử Nguyệt muốn trào ra nhưng bị nàng mạnh mẽ ép xuống" Thật khó chịu a " Sắc mặt Lãnh Tử Nguyệt dần trắng bệch không còn chút máu[ Vốn thời gian của người không còn nhiều, bây giờ còn giúp hắn đả thông khinh mạch như vậy, thời gian sẽ càng rút ngắn hơn mà thôi ]" Ta biết, ngươi thấy ta có giống người muốn đi tìm chết không? "[……] Giống!! Quả thực giống a" Được rồi, ta tự có chừng mực "