Tác giả: Vân Phi Mặc Trong một gian cỏ tranh tàn tạ, gió lạnh lọt qua cửa sổ lạnh buốt, ở bên trong phòng, trên giường gỗ đơn sơ, một nữ hài đang nằm người gầy trơ xương, sắc mặt vàng như nến, đôi mô khô ráo tróc da. Đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất thình lình mở ra, một đôi mắt bình tĩnh, cơ trí, cực kỳ không hợp với biểu hiện non nớt trên khuôn mặt. Con ngươi Lâm Diệp Nhi chợt lạnh, nhìn lên nóc nhà tồi tàn, trong mắt hiện lên một tia mê mang. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, mày gắt gao nhăn lại. Nàng đưa tay lên, nhìn đôi tay thô ráp không thuộc về chính mình kia, nhìn nhìn lại nơi ở đơn sơ xung quanh, cùng với giường gỗ dưới thân nằm sẽ sụp bất cứ lúc nào, trong óc hiện lên một ý niệm. Nàng xuyên qua. Không phải cái này, nàng nghĩ không ra loại khả năng khác có thể lý giải được những điều thấy trước mắt. Lâm Diệp Nhi muốn đứng dậy, lại phát hiện thân thể này phi thường suy yếu, mềm mại vô lực, mà ngay cả bò sợ cũng làm không được. "Tỷ tỷ, ngươi tỉnh." Một nữ hài nhỏ gầy đi đến mép…
Chương 13: Tìm Được Hạt Dẻ
Tà Vương Phù Thượng Tháp: Nông Nữ Hữu Điểm ĐiềnTác giả: Vân Phi MặcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngược, Truyện SủngTác giả: Vân Phi Mặc Trong một gian cỏ tranh tàn tạ, gió lạnh lọt qua cửa sổ lạnh buốt, ở bên trong phòng, trên giường gỗ đơn sơ, một nữ hài đang nằm người gầy trơ xương, sắc mặt vàng như nến, đôi mô khô ráo tróc da. Đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất thình lình mở ra, một đôi mắt bình tĩnh, cơ trí, cực kỳ không hợp với biểu hiện non nớt trên khuôn mặt. Con ngươi Lâm Diệp Nhi chợt lạnh, nhìn lên nóc nhà tồi tàn, trong mắt hiện lên một tia mê mang. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, mày gắt gao nhăn lại. Nàng đưa tay lên, nhìn đôi tay thô ráp không thuộc về chính mình kia, nhìn nhìn lại nơi ở đơn sơ xung quanh, cùng với giường gỗ dưới thân nằm sẽ sụp bất cứ lúc nào, trong óc hiện lên một ý niệm. Nàng xuyên qua. Không phải cái này, nàng nghĩ không ra loại khả năng khác có thể lý giải được những điều thấy trước mắt. Lâm Diệp Nhi muốn đứng dậy, lại phát hiện thân thể này phi thường suy yếu, mềm mại vô lực, mà ngay cả bò sợ cũng làm không được. "Tỷ tỷ, ngươi tỉnh." Một nữ hài nhỏ gầy đi đến mép… Tác giả: Vân Phi MặcTruyện được đăng chính thức trên wattpad của ooOLloydOoo ^^ Mong mọi người ủng hộTiểu gia hỏa thấy nàng lại bất động, lại anh ô một tiếng, tựa hồ thúc giục nàng nhanh lên.Vì sao nàng lại có cảm giác như mình là con mồi đang bước vào hang kẻ địch.Lâm Diệp Nhi không có động đậy, ánh mắt hướng vào trong động nhìn lại lần nữa, một đôi mắt xanh lục sắc bén nhìn chằm chằm nàng. Lâm Diệp Nhi càng thêm không dám tiến lên, vạn nhất nó nhào lên thì mạng nhỏ cũng tèo.Tiểu gia hỏa quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Diệp Nhi đang dần lùi bước, kêu to vài tiếng vào trong động, con sói kia mới thu hồi ánh mắt nguy hiểm, gục đầu xuống.Tiểu gia hỏa tiến đến bên người con sói, chui vào phía dưới bụng nó. Lâm Diệp Nhi mắt tinh nhìn thấy dưới bụng nó có máu, nhìn kỹ lại, lập tức liền phát hiện cách đó không xa còn có một vũng máu.Mới vừa rồi bởi vì nhìn thấy cặp ánh mắt dã thú hung mãnh kia, nên xem nhẹ những chi tiết này.Tiểu gia hỏa trong chốc lát lại chạy lại kéo ống quần nàng, tựa hồ là ở thúc giục nàng chạy tới trị thương cho mẹ nó.Lâm Diệp Nhi đi lên trước, con sói toàn thân tuyết trắng kia vẫn không nhúc nhích, đôi mắt dã thú lúc này dường như đã bớt đi vẻ hung ác so với lúc nãy.Lâm Diệp Nhi nhìn trên mặt đất toàn máu, nếu cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ vì máu quá nhiều mà chết. Lâm Diệp Nhi không dám trì hoãn, nhanh chóng từ trong không gian lấy ra nước linh tuyền.Nước linh tuyền vừa xuất hiện, sói trắng lập tức sáng mắt lên, chỉ một lát liền uống hết, cao ngạo mà nâng mắt chó sói lên nhìn nàng.Lâm Diệp Nhi lại từ trong không gian lấy thêm một lượng lớn nước linh tuyền, tiểu gia hỏa cũng tiến lên ừng ực ừng ực uống. Chờ một lớn một nhỏ uống no nê, trên thân sói trắng những vết thương cũng bắt đầu lành lại.Thấy nó đã bắt đầu hồi phục, nàng sờ sờ đầu con sói nhỏ, cười nói: "Đã chữa khỏi mẫu thân ngươi, bây giờ ta phải đi."Tiểu gia hỏa anh anh ô ô kêu to, tựa hồ có chút luyến tiếc, nhưng nhìn thoáng qua mẫu thân bị thương, cuối cùng vẫn là ở lại trong động.Lâm Diệp Nhi tưởng tượng đến một vùng toàn cây dẻ cách đó không xa, có chút gấp không chờ nổi.Sau khi cáo biệt hai con sói lớn nhỏ, Lâm Diệp Nhi lập tức tiến đến mảnh rừng dẻ kia, trên mặt đất có rất nhiều đã hạt dẻ đã chín rơi xuống, nàng liền đem tất cả bỏ vào không gian. Nếu không phải là do khôngg gian thần bí này không thể để lộ ra ngoài, thật đúng là muốn đem tất cả những gì có thể lấy được bỏ hết vào không gian.Lâm Diệp Nhi ở chỗ này vui rạo rực nhặt hạt dẻ, núi rừng mơ hồ truyền đến thanh âm của Lâm Võ. Lâm Diệp Nhi chạy nhanh đến chỗ hai người, đứng ở vách núi vẫy tay.Lâm Võ nhìn Lâm Diệp Nhi đang lột thứ gì đó, "Tỷ, đây là cái gì?""Cái này gọi là hạt dẻ, lột vỏ bên ngoài, bên trong là thứ có thể ăn." Lâm Diệp Nhi đưa hạt dẻ ra trước mặt bọn họ như đang hiến một vật quý ngàn vàng khó cầu.Lâm Võ cầm lên cắn một cái, nhíu mày lại, "Cái này cứng quá."Lâm Diệp Nhi nhìn hắn thế nhưng không bóc vỏ liền ăn, không khỏi cười phá lên, "Tiểu tử ngốc, phải bóc vỏ bên ngoài trước, bên trong mới có thể ăn."IQ thấpLâm Diệp Nhi lột hai hạt, đưa mỗi người một hạt. Lâm Võ cùng Tiểu Đoàn Đoàn ăn xong mắt đều sáng cả lên."Thật ngọt, ăn thật ngon." Tiểu Đoàn Đoàn hưng phấn nói."Tỷ, sao tỷ biết cái này có thể ăn?" Lâm Võ hỏiAi nha nha, vấn đề này......"Ta lúc nãy có nhìn thấy một con sóc ăn cái này, cũng liền ăn thử, không nghĩ tới hương vị không tồi.""Nơi này có nhiều như vậy, mùa đông năm nay chúng ta không bị đói bụng rồi." Lâm Võ trên mặt đều là ý cười.Ba người cũng không chém gió nữa, lập tức bắt đầu bắt tay đi nhặt hạt dẻ. Lâm Võ leo lên cây dùng một chiếc gậy đập cho hạt dẻ rớt xuống, chờ khoảng vài khắc, Lâm Diệp Nhi hai người liền nhặt dưới tàng cây.
Tác giả: Vân Phi Mặc
Truyện được đăng chính thức trên wattpad của ooOLloydOoo ^^ Mong mọi người ủng hộ
Tiểu gia hỏa thấy nàng lại bất động, lại anh ô một tiếng, tựa hồ thúc giục nàng nhanh lên.
Vì sao nàng lại có cảm giác như mình là con mồi đang bước vào hang kẻ địch.
Lâm Diệp Nhi không có động đậy, ánh mắt hướng vào trong động nhìn lại lần nữa, một đôi mắt xanh lục sắc bén nhìn chằm chằm nàng. Lâm Diệp Nhi càng thêm không dám tiến lên, vạn nhất nó nhào lên thì mạng nhỏ cũng tèo.
Tiểu gia hỏa quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Diệp Nhi đang dần lùi bước, kêu to vài tiếng vào trong động, con sói kia mới thu hồi ánh mắt nguy hiểm, gục đầu xuống.
Tiểu gia hỏa tiến đến bên người con sói, chui vào phía dưới bụng nó. Lâm Diệp Nhi mắt tinh nhìn thấy dưới bụng nó có máu, nhìn kỹ lại, lập tức liền phát hiện cách đó không xa còn có một vũng máu.
Mới vừa rồi bởi vì nhìn thấy cặp ánh mắt dã thú hung mãnh kia, nên xem nhẹ những chi tiết này.
Tiểu gia hỏa trong chốc lát lại chạy lại kéo ống quần nàng, tựa hồ là ở thúc giục nàng chạy tới trị thương cho mẹ nó.
Lâm Diệp Nhi đi lên trước, con sói toàn thân tuyết trắng kia vẫn không nhúc nhích, đôi mắt dã thú lúc này dường như đã bớt đi vẻ hung ác so với lúc nãy.
Lâm Diệp Nhi nhìn trên mặt đất toàn máu, nếu cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ vì máu quá nhiều mà chết. Lâm Diệp Nhi không dám trì hoãn, nhanh chóng từ trong không gian lấy ra nước linh tuyền.
Nước linh tuyền vừa xuất hiện, sói trắng lập tức sáng mắt lên, chỉ một lát liền uống hết, cao ngạo mà nâng mắt chó sói lên nhìn nàng.
Lâm Diệp Nhi lại từ trong không gian lấy thêm một lượng lớn nước linh tuyền, tiểu gia hỏa cũng tiến lên ừng ực ừng ực uống. Chờ một lớn một nhỏ uống no nê, trên thân sói trắng những vết thương cũng bắt đầu lành lại.
Thấy nó đã bắt đầu hồi phục, nàng sờ sờ đầu con sói nhỏ, cười nói: "Đã chữa khỏi mẫu thân ngươi, bây giờ ta phải đi."
Tiểu gia hỏa anh anh ô ô kêu to, tựa hồ có chút luyến tiếc, nhưng nhìn thoáng qua mẫu thân bị thương, cuối cùng vẫn là ở lại trong động.
Lâm Diệp Nhi tưởng tượng đến một vùng toàn cây dẻ cách đó không xa, có chút gấp không chờ nổi.
Sau khi cáo biệt hai con sói lớn nhỏ, Lâm Diệp Nhi lập tức tiến đến mảnh rừng dẻ kia, trên mặt đất có rất nhiều đã hạt dẻ đã chín rơi xuống, nàng liền đem tất cả bỏ vào không gian. Nếu không phải là do khôngg gian thần bí này không thể để lộ ra ngoài, thật đúng là muốn đem tất cả những gì có thể lấy được bỏ hết vào không gian.
Lâm Diệp Nhi ở chỗ này vui rạo rực nhặt hạt dẻ, núi rừng mơ hồ truyền đến thanh âm của Lâm Võ. Lâm Diệp Nhi chạy nhanh đến chỗ hai người, đứng ở vách núi vẫy tay.
Lâm Võ nhìn Lâm Diệp Nhi đang lột thứ gì đó, "Tỷ, đây là cái gì?"
"Cái này gọi là hạt dẻ, lột vỏ bên ngoài, bên trong là thứ có thể ăn." Lâm Diệp Nhi đưa hạt dẻ ra trước mặt bọn họ như đang hiến một vật quý ngàn vàng khó cầu.
Lâm Võ cầm lên cắn một cái, nhíu mày lại, "Cái này cứng quá."
Lâm Diệp Nhi nhìn hắn thế nhưng không bóc vỏ liền ăn, không khỏi cười phá lên, "Tiểu tử ngốc, phải bóc vỏ bên ngoài trước, bên trong mới có thể ăn."
IQ thấp
Lâm Diệp Nhi lột hai hạt, đưa mỗi người một hạt. Lâm Võ cùng Tiểu Đoàn Đoàn ăn xong mắt đều sáng cả lên.
"Thật ngọt, ăn thật ngon." Tiểu Đoàn Đoàn hưng phấn nói.
"Tỷ, sao tỷ biết cái này có thể ăn?" Lâm Võ hỏi
Ai nha nha, vấn đề này......
"Ta lúc nãy có nhìn thấy một con sóc ăn cái này, cũng liền ăn thử, không nghĩ tới hương vị không tồi."
"Nơi này có nhiều như vậy, mùa đông năm nay chúng ta không bị đói bụng rồi." Lâm Võ trên mặt đều là ý cười.
Ba người cũng không chém gió nữa, lập tức bắt đầu bắt tay đi nhặt hạt dẻ. Lâm Võ leo lên cây dùng một chiếc gậy đập cho hạt dẻ rớt xuống, chờ khoảng vài khắc, Lâm Diệp Nhi hai người liền nhặt dưới tàng cây.
Tà Vương Phù Thượng Tháp: Nông Nữ Hữu Điểm ĐiềnTác giả: Vân Phi MặcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngược, Truyện SủngTác giả: Vân Phi Mặc Trong một gian cỏ tranh tàn tạ, gió lạnh lọt qua cửa sổ lạnh buốt, ở bên trong phòng, trên giường gỗ đơn sơ, một nữ hài đang nằm người gầy trơ xương, sắc mặt vàng như nến, đôi mô khô ráo tróc da. Đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất thình lình mở ra, một đôi mắt bình tĩnh, cơ trí, cực kỳ không hợp với biểu hiện non nớt trên khuôn mặt. Con ngươi Lâm Diệp Nhi chợt lạnh, nhìn lên nóc nhà tồi tàn, trong mắt hiện lên một tia mê mang. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, mày gắt gao nhăn lại. Nàng đưa tay lên, nhìn đôi tay thô ráp không thuộc về chính mình kia, nhìn nhìn lại nơi ở đơn sơ xung quanh, cùng với giường gỗ dưới thân nằm sẽ sụp bất cứ lúc nào, trong óc hiện lên một ý niệm. Nàng xuyên qua. Không phải cái này, nàng nghĩ không ra loại khả năng khác có thể lý giải được những điều thấy trước mắt. Lâm Diệp Nhi muốn đứng dậy, lại phát hiện thân thể này phi thường suy yếu, mềm mại vô lực, mà ngay cả bò sợ cũng làm không được. "Tỷ tỷ, ngươi tỉnh." Một nữ hài nhỏ gầy đi đến mép… Tác giả: Vân Phi MặcTruyện được đăng chính thức trên wattpad của ooOLloydOoo ^^ Mong mọi người ủng hộTiểu gia hỏa thấy nàng lại bất động, lại anh ô một tiếng, tựa hồ thúc giục nàng nhanh lên.Vì sao nàng lại có cảm giác như mình là con mồi đang bước vào hang kẻ địch.Lâm Diệp Nhi không có động đậy, ánh mắt hướng vào trong động nhìn lại lần nữa, một đôi mắt xanh lục sắc bén nhìn chằm chằm nàng. Lâm Diệp Nhi càng thêm không dám tiến lên, vạn nhất nó nhào lên thì mạng nhỏ cũng tèo.Tiểu gia hỏa quay đầu nhìn thoáng qua Lâm Diệp Nhi đang dần lùi bước, kêu to vài tiếng vào trong động, con sói kia mới thu hồi ánh mắt nguy hiểm, gục đầu xuống.Tiểu gia hỏa tiến đến bên người con sói, chui vào phía dưới bụng nó. Lâm Diệp Nhi mắt tinh nhìn thấy dưới bụng nó có máu, nhìn kỹ lại, lập tức liền phát hiện cách đó không xa còn có một vũng máu.Mới vừa rồi bởi vì nhìn thấy cặp ánh mắt dã thú hung mãnh kia, nên xem nhẹ những chi tiết này.Tiểu gia hỏa trong chốc lát lại chạy lại kéo ống quần nàng, tựa hồ là ở thúc giục nàng chạy tới trị thương cho mẹ nó.Lâm Diệp Nhi đi lên trước, con sói toàn thân tuyết trắng kia vẫn không nhúc nhích, đôi mắt dã thú lúc này dường như đã bớt đi vẻ hung ác so với lúc nãy.Lâm Diệp Nhi nhìn trên mặt đất toàn máu, nếu cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ vì máu quá nhiều mà chết. Lâm Diệp Nhi không dám trì hoãn, nhanh chóng từ trong không gian lấy ra nước linh tuyền.Nước linh tuyền vừa xuất hiện, sói trắng lập tức sáng mắt lên, chỉ một lát liền uống hết, cao ngạo mà nâng mắt chó sói lên nhìn nàng.Lâm Diệp Nhi lại từ trong không gian lấy thêm một lượng lớn nước linh tuyền, tiểu gia hỏa cũng tiến lên ừng ực ừng ực uống. Chờ một lớn một nhỏ uống no nê, trên thân sói trắng những vết thương cũng bắt đầu lành lại.Thấy nó đã bắt đầu hồi phục, nàng sờ sờ đầu con sói nhỏ, cười nói: "Đã chữa khỏi mẫu thân ngươi, bây giờ ta phải đi."Tiểu gia hỏa anh anh ô ô kêu to, tựa hồ có chút luyến tiếc, nhưng nhìn thoáng qua mẫu thân bị thương, cuối cùng vẫn là ở lại trong động.Lâm Diệp Nhi tưởng tượng đến một vùng toàn cây dẻ cách đó không xa, có chút gấp không chờ nổi.Sau khi cáo biệt hai con sói lớn nhỏ, Lâm Diệp Nhi lập tức tiến đến mảnh rừng dẻ kia, trên mặt đất có rất nhiều đã hạt dẻ đã chín rơi xuống, nàng liền đem tất cả bỏ vào không gian. Nếu không phải là do khôngg gian thần bí này không thể để lộ ra ngoài, thật đúng là muốn đem tất cả những gì có thể lấy được bỏ hết vào không gian.Lâm Diệp Nhi ở chỗ này vui rạo rực nhặt hạt dẻ, núi rừng mơ hồ truyền đến thanh âm của Lâm Võ. Lâm Diệp Nhi chạy nhanh đến chỗ hai người, đứng ở vách núi vẫy tay.Lâm Võ nhìn Lâm Diệp Nhi đang lột thứ gì đó, "Tỷ, đây là cái gì?""Cái này gọi là hạt dẻ, lột vỏ bên ngoài, bên trong là thứ có thể ăn." Lâm Diệp Nhi đưa hạt dẻ ra trước mặt bọn họ như đang hiến một vật quý ngàn vàng khó cầu.Lâm Võ cầm lên cắn một cái, nhíu mày lại, "Cái này cứng quá."Lâm Diệp Nhi nhìn hắn thế nhưng không bóc vỏ liền ăn, không khỏi cười phá lên, "Tiểu tử ngốc, phải bóc vỏ bên ngoài trước, bên trong mới có thể ăn."IQ thấpLâm Diệp Nhi lột hai hạt, đưa mỗi người một hạt. Lâm Võ cùng Tiểu Đoàn Đoàn ăn xong mắt đều sáng cả lên."Thật ngọt, ăn thật ngon." Tiểu Đoàn Đoàn hưng phấn nói."Tỷ, sao tỷ biết cái này có thể ăn?" Lâm Võ hỏiAi nha nha, vấn đề này......"Ta lúc nãy có nhìn thấy một con sóc ăn cái này, cũng liền ăn thử, không nghĩ tới hương vị không tồi.""Nơi này có nhiều như vậy, mùa đông năm nay chúng ta không bị đói bụng rồi." Lâm Võ trên mặt đều là ý cười.Ba người cũng không chém gió nữa, lập tức bắt đầu bắt tay đi nhặt hạt dẻ. Lâm Võ leo lên cây dùng một chiếc gậy đập cho hạt dẻ rớt xuống, chờ khoảng vài khắc, Lâm Diệp Nhi hai người liền nhặt dưới tàng cây.