"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 222

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Được rồi, cố gắng lên nhé.” Giáo sư Ngô đứng dậy, nói với cô khi rời đi.Liên tục hai ngày liền có tiền bối xa lạ bảo cô cố gắng, Tạ Uyển Oánh chớp mắt nghĩ, Cảm giác hơi trùng hợp…Sau đó, chủ nhiệm Giang hướng dẫn cô điền một đơn đăng ký, nói với cô: “Em về chuẩn bị sẵn sàng, chờ bệnh viện sắp xếp xong phòng thực tập cho em, cuối tuần sau em có thể vào lâm sàng.”“Cảm ơn giáo sư.” Tạ Uyển Oánh rất vui mừng.“Tôi nhắc nhở em trước, hai tuần đầu tiên thực tập rất quan trọng đối với em, thuộc về giai đoạn quan sát của em. Nếu giáo sư lâm sàng cho rằng em được thì em có thể tiếp tục ở lại thực tập. Nếu cho rằng em không được, thì em chỉ có thể chờ 2 năm sau giống các bạn học khác.”Cú sốc ập đến.Hóa ra có giai đoạn quan sát. Nghe nói, có sư huynh sư tỷ thật sự đã bị trả về. Buổi tối, biết tin cô được phép tham gia thực tập lâm sàng, sư tỷ Khương Minh Châu đến chia sẻ kinh nghiệm cho cô em gái đáng yêu.Tạ Uyển Oánh chăm chú lắng nghe ý kiến thực tập lâm sàng của ba sư tỷ.“Em hỏi nhiều sư tỷ Khương nhé.” Hà Hương Du nói với tiểu sư muội: “Năm đó sư tỷ Khương cũng giống em, chuẩn bị thực tập lâm sàng trước thời hạn, vào được một thời gian ngắn thì ngã đau bị trả về.”Nghe nói cả sư tỷ học bá cũng bị trả về, Tạ Uyển Oánh nâng cao cảnh giác: “Sư tỷ bị sao vậy?”“Lâm sàng đâu đâu cũng là cạm bẫy.” Khương Minh Châu khó mà nói hết trong một lời: “Không nói tôi, trước đây sư huynh Hoàng Chí Lỗi cũng bị gài bẫy khi mới vào lâm sàng. Đến giờ sư huynh Tào vẫn lén gọi cậu ta là đồ ngốc.”Sư huynh Hoàng bị sư huynh Tào gọi là đồ ngốc? Tạ Uyển Oánh hơi khó hình dung ra cảnh tượng này, sư huynh Hoàng trong mắt cô rất giỏi. Nhưng lần trước Chu Tuấn Bằng đến chọc tức sư huynh Hoàng, có nói sư huynh Hoàng hình như bị người ta “lừa”. “Sư huynh bị sao vậy?” Tạ Uyển Oánh hỏi.“Hôm đó sư huynh Hoàng nhận được thông báo xuống dưới lầu đón một bệnh nhân chuyển viện, thông báo rất gấp, cậu ấy vội vàng chạy xuống, phát hiện là một bệnh nhân cần ép tim liên tục. Cậu ấy sững sờ tại chỗ, vì người thông báo cho cậu ấy không nói trước tình huống này. Bác sĩ bệnh viện khác giao bệnh nhân cho cậu ấy tiếp tục ép tim rồi bỏ đi. Cậu ấy phải vừa ép tim vừa thông báo cho người khác chuẩn bị. Nếu cậu ấy không có quan hệ tốt với các y tá, y tá giúp cậu ấy lấy điện thoại, một y tá không đủ, phải gọi thêm y tá khác đến hỗ trợ đẩy giường các thứ. Phải biết rằng, nếu không có người khác đến giúp, cậu ấy chắc chắn sẽ sụp đổ.”“Nhìn là biết cố tình gây khó dễ cho cậu ấy. Chuyện này không thể nào không nói rõ trong điện thoại chuyển viện, cũng không thể chỉ gọi một mình cậu ấy xuống.” Sư tỷ này bổ sung. “Đối phương không nói cho cậu ấy, không sợ bệnh nhân xảy ra chuyện sao…” Tạ Uyển Oánh hỏi.“Mấy người đó khôn lắm, biết dù gây khó dễ cho cậu ấy thì cậu ấy cũng phải tìm người đến giúp, bệnh nhân sẽ không sao, nhưng chắc chắn sẽ khiến cậu ấy rất phiền phức, rất bực bội, rất đau đầu, tốt nhất là khiến cậu ấy mất bình tĩnh!” Các sư tỷ nói.“Ai làm vậy?”“Một số kẻ tiểu nhân thôi.”Giáo sư và tiền bối trên lâm sàng không cần thiết làm những việc này, đại đa số sinh viên y khoa đều rất tốt. Chỉ có một số ít người, hy vọng đối thủ vấp ngã, chậm lại, để mình có thể đuổi kịp và vượt qua, ngoài ra làm vậy để mình có thể ở lại làm việc trong đơn vị. Đối với một số người, khái niệm cạnh tranh này chiếm ưu thế trong đầu họ. Ví dụ như loại người như Chương Tiểu Huệ.

“Được rồi, cố gắng lên nhé.” Giáo sư Ngô đứng dậy, nói với cô khi rời đi.

Liên tục hai ngày liền có tiền bối xa lạ bảo cô cố gắng, Tạ Uyển Oánh chớp mắt nghĩ, Cảm giác hơi trùng hợp…

Sau đó, chủ nhiệm Giang hướng dẫn cô điền một đơn đăng ký, nói với cô: “Em về chuẩn bị sẵn sàng, chờ bệnh viện sắp xếp xong phòng thực tập cho em, cuối tuần sau em có thể vào lâm sàng.”

“Cảm ơn giáo sư.” Tạ Uyển Oánh rất vui mừng.

“Tôi nhắc nhở em trước, hai tuần đầu tiên thực tập rất quan trọng đối với em, thuộc về giai đoạn quan sát của em. Nếu giáo sư lâm sàng cho rằng em được thì em có thể tiếp tục ở lại thực tập. Nếu cho rằng em không được, thì em chỉ có thể chờ 2 năm sau giống các bạn học khác.”

Cú sốc ập đến.

Hóa ra có giai đoạn quan sát. Nghe nói, có sư huynh sư tỷ thật sự đã bị trả về.

 

Buổi tối, biết tin cô được phép tham gia thực tập lâm sàng, sư tỷ Khương Minh Châu đến chia sẻ kinh nghiệm cho cô em gái đáng yêu.

Tạ Uyển Oánh chăm chú lắng nghe ý kiến thực tập lâm sàng của ba sư tỷ.

“Em hỏi nhiều sư tỷ Khương nhé.” Hà Hương Du nói với tiểu sư muội: “Năm đó sư tỷ Khương cũng giống em, chuẩn bị thực tập lâm sàng trước thời hạn, vào được một thời gian ngắn thì ngã đau bị trả về.”

Nghe nói cả sư tỷ học bá cũng bị trả về, Tạ Uyển Oánh nâng cao cảnh giác: “Sư tỷ bị sao vậy?”

“Lâm sàng đâu đâu cũng là cạm bẫy.” Khương Minh Châu khó mà nói hết trong một lời: “Không nói tôi, trước đây sư huynh Hoàng Chí Lỗi cũng bị gài bẫy khi mới vào lâm sàng. Đến giờ sư huynh Tào vẫn lén gọi cậu ta là đồ ngốc.”

Sư huynh Hoàng bị sư huynh Tào gọi là đồ ngốc? Tạ Uyển Oánh hơi khó hình dung ra cảnh tượng này, sư huynh Hoàng trong mắt cô rất giỏi. Nhưng lần trước Chu Tuấn Bằng đến chọc tức sư huynh Hoàng, có nói sư huynh Hoàng hình như bị người ta “lừa”.

 

“Sư huynh bị sao vậy?” Tạ Uyển Oánh hỏi.

“Hôm đó sư huynh Hoàng nhận được thông báo xuống dưới lầu đón một bệnh nhân chuyển viện, thông báo rất gấp, cậu ấy vội vàng chạy xuống, phát hiện là một bệnh nhân cần ép tim liên tục. Cậu ấy sững sờ tại chỗ, vì người thông báo cho cậu ấy không nói trước tình huống này. Bác sĩ bệnh viện khác giao bệnh nhân cho cậu ấy tiếp tục ép tim rồi bỏ đi. Cậu ấy phải vừa ép tim vừa thông báo cho người khác chuẩn bị. Nếu cậu ấy không có quan hệ tốt với các y tá, y tá giúp cậu ấy lấy điện thoại, một y tá không đủ, phải gọi thêm y tá khác đến hỗ trợ đẩy giường các thứ. Phải biết rằng, nếu không có người khác đến giúp, cậu ấy chắc chắn sẽ sụp đổ.”

“Nhìn là biết cố tình gây khó dễ cho cậu ấy. Chuyện này không thể nào không nói rõ trong điện thoại chuyển viện, cũng không thể chỉ gọi một mình cậu ấy xuống.” Sư tỷ này bổ sung.

 

“Đối phương không nói cho cậu ấy, không sợ bệnh nhân xảy ra chuyện sao…” Tạ Uyển Oánh hỏi.

“Mấy người đó khôn lắm, biết dù gây khó dễ cho cậu ấy thì cậu ấy cũng phải tìm người đến giúp, bệnh nhân sẽ không sao, nhưng chắc chắn sẽ khiến cậu ấy rất phiền phức, rất bực bội, rất đau đầu, tốt nhất là khiến cậu ấy mất bình tĩnh!” Các sư tỷ nói.

“Ai làm vậy?”

“Một số kẻ tiểu nhân thôi.”

Giáo sư và tiền bối trên lâm sàng không cần thiết làm những việc này, đại đa số sinh viên y khoa đều rất tốt. Chỉ có một số ít người, hy vọng đối thủ vấp ngã, chậm lại, để mình có thể đuổi kịp và vượt qua, ngoài ra làm vậy để mình có thể ở lại làm việc trong đơn vị. Đối với một số người, khái niệm cạnh tranh này chiếm ưu thế trong đầu họ. Ví dụ như loại người như Chương Tiểu Huệ.

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Được rồi, cố gắng lên nhé.” Giáo sư Ngô đứng dậy, nói với cô khi rời đi.Liên tục hai ngày liền có tiền bối xa lạ bảo cô cố gắng, Tạ Uyển Oánh chớp mắt nghĩ, Cảm giác hơi trùng hợp…Sau đó, chủ nhiệm Giang hướng dẫn cô điền một đơn đăng ký, nói với cô: “Em về chuẩn bị sẵn sàng, chờ bệnh viện sắp xếp xong phòng thực tập cho em, cuối tuần sau em có thể vào lâm sàng.”“Cảm ơn giáo sư.” Tạ Uyển Oánh rất vui mừng.“Tôi nhắc nhở em trước, hai tuần đầu tiên thực tập rất quan trọng đối với em, thuộc về giai đoạn quan sát của em. Nếu giáo sư lâm sàng cho rằng em được thì em có thể tiếp tục ở lại thực tập. Nếu cho rằng em không được, thì em chỉ có thể chờ 2 năm sau giống các bạn học khác.”Cú sốc ập đến.Hóa ra có giai đoạn quan sát. Nghe nói, có sư huynh sư tỷ thật sự đã bị trả về. Buổi tối, biết tin cô được phép tham gia thực tập lâm sàng, sư tỷ Khương Minh Châu đến chia sẻ kinh nghiệm cho cô em gái đáng yêu.Tạ Uyển Oánh chăm chú lắng nghe ý kiến thực tập lâm sàng của ba sư tỷ.“Em hỏi nhiều sư tỷ Khương nhé.” Hà Hương Du nói với tiểu sư muội: “Năm đó sư tỷ Khương cũng giống em, chuẩn bị thực tập lâm sàng trước thời hạn, vào được một thời gian ngắn thì ngã đau bị trả về.”Nghe nói cả sư tỷ học bá cũng bị trả về, Tạ Uyển Oánh nâng cao cảnh giác: “Sư tỷ bị sao vậy?”“Lâm sàng đâu đâu cũng là cạm bẫy.” Khương Minh Châu khó mà nói hết trong một lời: “Không nói tôi, trước đây sư huynh Hoàng Chí Lỗi cũng bị gài bẫy khi mới vào lâm sàng. Đến giờ sư huynh Tào vẫn lén gọi cậu ta là đồ ngốc.”Sư huynh Hoàng bị sư huynh Tào gọi là đồ ngốc? Tạ Uyển Oánh hơi khó hình dung ra cảnh tượng này, sư huynh Hoàng trong mắt cô rất giỏi. Nhưng lần trước Chu Tuấn Bằng đến chọc tức sư huynh Hoàng, có nói sư huynh Hoàng hình như bị người ta “lừa”. “Sư huynh bị sao vậy?” Tạ Uyển Oánh hỏi.“Hôm đó sư huynh Hoàng nhận được thông báo xuống dưới lầu đón một bệnh nhân chuyển viện, thông báo rất gấp, cậu ấy vội vàng chạy xuống, phát hiện là một bệnh nhân cần ép tim liên tục. Cậu ấy sững sờ tại chỗ, vì người thông báo cho cậu ấy không nói trước tình huống này. Bác sĩ bệnh viện khác giao bệnh nhân cho cậu ấy tiếp tục ép tim rồi bỏ đi. Cậu ấy phải vừa ép tim vừa thông báo cho người khác chuẩn bị. Nếu cậu ấy không có quan hệ tốt với các y tá, y tá giúp cậu ấy lấy điện thoại, một y tá không đủ, phải gọi thêm y tá khác đến hỗ trợ đẩy giường các thứ. Phải biết rằng, nếu không có người khác đến giúp, cậu ấy chắc chắn sẽ sụp đổ.”“Nhìn là biết cố tình gây khó dễ cho cậu ấy. Chuyện này không thể nào không nói rõ trong điện thoại chuyển viện, cũng không thể chỉ gọi một mình cậu ấy xuống.” Sư tỷ này bổ sung. “Đối phương không nói cho cậu ấy, không sợ bệnh nhân xảy ra chuyện sao…” Tạ Uyển Oánh hỏi.“Mấy người đó khôn lắm, biết dù gây khó dễ cho cậu ấy thì cậu ấy cũng phải tìm người đến giúp, bệnh nhân sẽ không sao, nhưng chắc chắn sẽ khiến cậu ấy rất phiền phức, rất bực bội, rất đau đầu, tốt nhất là khiến cậu ấy mất bình tĩnh!” Các sư tỷ nói.“Ai làm vậy?”“Một số kẻ tiểu nhân thôi.”Giáo sư và tiền bối trên lâm sàng không cần thiết làm những việc này, đại đa số sinh viên y khoa đều rất tốt. Chỉ có một số ít người, hy vọng đối thủ vấp ngã, chậm lại, để mình có thể đuổi kịp và vượt qua, ngoài ra làm vậy để mình có thể ở lại làm việc trong đơn vị. Đối với một số người, khái niệm cạnh tranh này chiếm ưu thế trong đầu họ. Ví dụ như loại người như Chương Tiểu Huệ.

Chương 222