"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 303

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Rầm!Đàm Khắc Lâm dùng ngón tay chỉ vào tấm vải trắng phủ trên mặt thi thể, giọng trầm thấp chứa đầy sự tức giận sắp bùng nổ, nói với cô: “Tự em mở ra!"Tuy giọng điệu của thầy giáo nghiêm khắc, nhưng hành động lại có phần nương tay. Tạ Uyển Oánh thở phào nhẹ nhõm.Trong lòng có chút bực tức, Đàm Khắc Lâm dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, rồi quay người đi chỗ khác.Một lát sau, cửa phòng giải phẫu vang lên tiếng đóng sầm, bóng dáng chiếc áo blouse trắng vụt qua.Thầy giáo đã ra ngoài. Tạ Uyển Oánh nhìn thi thể bệnh nhân trước mặt, ánh mắt từ hoang mang dần trở nên kiên định.Cô quay lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt của bệnh nhân, không cần mở tấm vải trắng, ngũ quan của bệnh nhân hiện lên rõ ràng trong đầu cô.Nỗi đau đớn như thể ngũ tạng lục phủ bị móng vuốt bóp nghẹt. Mục đích của thầy giáo đã đạt được, ông nhận ra cô cũng giống như những sinh viên y khoa bình thường khác.Cô cũng có lúc sợ hãi, chính vì sợ hãi, nên cô không cho phép bản thân yếu đuối vào thời khắc mấu chốt. Sự yếu đuối đó đã trực tiếp dẫn đến việc kiếp trước cô phải chứng kiến người thân qua đời.Đây là điều mà thầy giáo không biết.Đã cố gắng hết sức cứu chữa bệnh nhân cuối cùng vẫn ra đi, chung quy là không còn gì phải hối tiếc. Chỉ có thể chấp nhận sự phát triển của y học ở giai đoạn hiện tại, cô cũng như tất cả nhân viên y tế khác không thể trở thành thần thánh để khởi tử hồi sinh.Người ta thường nói, Diêm Vương gọi giờ nào chết thì giờ đó chết, ai dám giữ người lại. Câu nói này hoàn toàn đúng với nhiều ca bệnh trên lâm sàng. Nhân viên y tế dốc hết sức cứu chữa, cuối cùng vẫn không giữ được mạng sống. Dù sao, nỗi buồn vẫn còn đó. Bác sĩ dù sao cũng không phải động vật máu lạnh, cũng có cảm xúc, nhìn thấy một bệnh nhân quen biết qua đời, sẽ cảm nhận được sự mong manh và đáng tiếc của sinh mệnh."Thực xin lỗi. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được anh."Một giọng nói nhỏ vang lên trong căn phòng giải phẫu tượng trưng cho cái chết, dường như mãi không tan biến.•Khoa Tim mạch L*иg ngựcThường Gia Vĩ đi tới chỗ Chu Tuấn Bằng, hỏi: “Anh ta có ở đó không?""Phó giáo sư có ở đó." Chu Tuấn Bằng gật đầu với anh, dẫn anh đến văn phòng của Phó Hân Hằng."Anh ta ở một mình à?""Vâng.""Chưa ăn cơm?""Thường giáo sư muốn mời Phó giáo sư ăn cơm sao?""Cậu nhóc này!" Thường Gia Vĩ suýt nữa đưa tay lên xoa đầu cậu nhóc trước mặt, "Mồm mép tép nhảy, dám giễu cợt tôi." Chu Tuấn Bằng không dám so đo, vội vàng nói: “Sao tôi có thể nói hay như Thường giáo sư, mấy cô gái nhỏ vừa nghe Thường giáo sư nói chuyện là mê mẩn hết rồi."Hừ một tiếng, Thường Gia Vĩ đẩy cửa văn phòng của người bạn học cũ bước vào.Bên trong, Phó Hân Hằng đang đứng ở bàn trà gần tường rót nước vào bình giữ nhiệt."Chúc mừng chúc mừng, lên phó cao rồi. Ai cũng biết tin vui của cậu, dọc đường cứ bảo tôi mời cậu đi ăn cơm. Nói xem, muốn ăn ở đâu?" Thường Gia Vĩ một tay đút vào túi áo blouse trắng nói.Bị anh ta bất ngờ lôi vào chuyện này, Chu Tuấn Bằng vội vàng chạy đến bên cạnh Phó Hân Hằng nói: “Tôi chưa nói gì với Thường giáo sư cả.""Cậu muốn biết tin tức thì cần gì phải thông qua anh ta." Phó Hân Hằng quay người nói."Cũng đúng, cậu tìm tôi làm gì? Không phải muốn tôi mời cậu ăn cơm đấy chứ?" Thường Gia Vĩ cười hỏi.Người bạn học này của anh, bình thường rất ít khi tìm người khác vì lý do cá nhân. Anh ta có chút tò mò, đến đây mới thấy, người bạn học cũ cũng không có ý định nhờ anh khám cho bệnh nhân nào."Chờ chút nữa cùng nhau ăn cơm. Không phải thứ bảy sao?" Phó Hân Hằng nói."Được, bữa trưa tôi mời." Thường Gia Vĩ sảng khoái đáp.

Rầm!

Đàm Khắc Lâm dùng ngón tay chỉ vào tấm vải trắng phủ trên mặt thi thể, giọng trầm thấp chứa đầy sự tức giận sắp bùng nổ, nói với cô: “Tự em mở ra!"

Tuy giọng điệu của thầy giáo nghiêm khắc, nhưng hành động lại có phần nương tay. Tạ Uyển Oánh thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng có chút bực tức, Đàm Khắc Lâm dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, rồi quay người đi chỗ khác.

Một lát sau, cửa phòng giải phẫu vang lên tiếng đóng sầm, bóng dáng chiếc áo blouse trắng vụt qua.

Thầy giáo đã ra ngoài. Tạ Uyển Oánh nhìn thi thể bệnh nhân trước mặt, ánh mắt từ hoang mang dần trở nên kiên định.

Cô quay lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt của bệnh nhân, không cần mở tấm vải trắng, ngũ quan của bệnh nhân hiện lên rõ ràng trong đầu cô.

Nỗi đau đớn như thể ngũ tạng lục phủ bị móng vuốt bóp nghẹt.

 

Mục đích của thầy giáo đã đạt được, ông nhận ra cô cũng giống như những sinh viên y khoa bình thường khác.

Cô cũng có lúc sợ hãi, chính vì sợ hãi, nên cô không cho phép bản thân yếu đuối vào thời khắc mấu chốt. Sự yếu đuối đó đã trực tiếp dẫn đến việc kiếp trước cô phải chứng kiến người thân qua đời.

Đây là điều mà thầy giáo không biết.

Đã cố gắng hết sức cứu chữa bệnh nhân cuối cùng vẫn ra đi, chung quy là không còn gì phải hối tiếc. Chỉ có thể chấp nhận sự phát triển của y học ở giai đoạn hiện tại, cô cũng như tất cả nhân viên y tế khác không thể trở thành thần thánh để khởi tử hồi sinh.

Người ta thường nói, Diêm Vương gọi giờ nào chết thì giờ đó chết, ai dám giữ người lại. Câu nói này hoàn toàn đúng với nhiều ca bệnh trên lâm sàng. Nhân viên y tế dốc hết sức cứu chữa, cuối cùng vẫn không giữ được mạng sống.

 

Dù sao, nỗi buồn vẫn còn đó. Bác sĩ dù sao cũng không phải động vật máu lạnh, cũng có cảm xúc, nhìn thấy một bệnh nhân quen biết qua đời, sẽ cảm nhận được sự mong manh và đáng tiếc của sinh mệnh.

"Thực xin lỗi. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được anh."

Một giọng nói nhỏ vang lên trong căn phòng giải phẫu tượng trưng cho cái chết, dường như mãi không tan biến.

Khoa Tim mạch L*иg ngực

Thường Gia Vĩ đi tới chỗ Chu Tuấn Bằng, hỏi: “Anh ta có ở đó không?"

"Phó giáo sư có ở đó." Chu Tuấn Bằng gật đầu với anh, dẫn anh đến văn phòng của Phó Hân Hằng.

"Anh ta ở một mình à?"

"Vâng."

"Chưa ăn cơm?"

"Thường giáo sư muốn mời Phó giáo sư ăn cơm sao?"

"Cậu nhóc này!" Thường Gia Vĩ suýt nữa đưa tay lên xoa đầu cậu nhóc trước mặt, "Mồm mép tép nhảy, dám giễu cợt tôi."

 

Chu Tuấn Bằng không dám so đo, vội vàng nói: “Sao tôi có thể nói hay như Thường giáo sư, mấy cô gái nhỏ vừa nghe Thường giáo sư nói chuyện là mê mẩn hết rồi."

Hừ một tiếng, Thường Gia Vĩ đẩy cửa văn phòng của người bạn học cũ bước vào.

Bên trong, Phó Hân Hằng đang đứng ở bàn trà gần tường rót nước vào bình giữ nhiệt.

"Chúc mừng chúc mừng, lên phó cao rồi. Ai cũng biết tin vui của cậu, dọc đường cứ bảo tôi mời cậu đi ăn cơm. Nói xem, muốn ăn ở đâu?" Thường Gia Vĩ một tay đút vào túi áo blouse trắng nói.

Bị anh ta bất ngờ lôi vào chuyện này, Chu Tuấn Bằng vội vàng chạy đến bên cạnh Phó Hân Hằng nói: “Tôi chưa nói gì với Thường giáo sư cả."

"Cậu muốn biết tin tức thì cần gì phải thông qua anh ta." Phó Hân Hằng quay người nói.

"Cũng đúng, cậu tìm tôi làm gì? Không phải muốn tôi mời cậu ăn cơm đấy chứ?" Thường Gia Vĩ cười hỏi.

Người bạn học này của anh, bình thường rất ít khi tìm người khác vì lý do cá nhân. Anh ta có chút tò mò, đến đây mới thấy, người bạn học cũ cũng không có ý định nhờ anh khám cho bệnh nhân nào.

"Chờ chút nữa cùng nhau ăn cơm. Không phải thứ bảy sao?" Phó Hân Hằng nói.

"Được, bữa trưa tôi mời." Thường Gia Vĩ sảng khoái đáp.

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Rầm!Đàm Khắc Lâm dùng ngón tay chỉ vào tấm vải trắng phủ trên mặt thi thể, giọng trầm thấp chứa đầy sự tức giận sắp bùng nổ, nói với cô: “Tự em mở ra!"Tuy giọng điệu của thầy giáo nghiêm khắc, nhưng hành động lại có phần nương tay. Tạ Uyển Oánh thở phào nhẹ nhõm.Trong lòng có chút bực tức, Đàm Khắc Lâm dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, rồi quay người đi chỗ khác.Một lát sau, cửa phòng giải phẫu vang lên tiếng đóng sầm, bóng dáng chiếc áo blouse trắng vụt qua.Thầy giáo đã ra ngoài. Tạ Uyển Oánh nhìn thi thể bệnh nhân trước mặt, ánh mắt từ hoang mang dần trở nên kiên định.Cô quay lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt của bệnh nhân, không cần mở tấm vải trắng, ngũ quan của bệnh nhân hiện lên rõ ràng trong đầu cô.Nỗi đau đớn như thể ngũ tạng lục phủ bị móng vuốt bóp nghẹt. Mục đích của thầy giáo đã đạt được, ông nhận ra cô cũng giống như những sinh viên y khoa bình thường khác.Cô cũng có lúc sợ hãi, chính vì sợ hãi, nên cô không cho phép bản thân yếu đuối vào thời khắc mấu chốt. Sự yếu đuối đó đã trực tiếp dẫn đến việc kiếp trước cô phải chứng kiến người thân qua đời.Đây là điều mà thầy giáo không biết.Đã cố gắng hết sức cứu chữa bệnh nhân cuối cùng vẫn ra đi, chung quy là không còn gì phải hối tiếc. Chỉ có thể chấp nhận sự phát triển của y học ở giai đoạn hiện tại, cô cũng như tất cả nhân viên y tế khác không thể trở thành thần thánh để khởi tử hồi sinh.Người ta thường nói, Diêm Vương gọi giờ nào chết thì giờ đó chết, ai dám giữ người lại. Câu nói này hoàn toàn đúng với nhiều ca bệnh trên lâm sàng. Nhân viên y tế dốc hết sức cứu chữa, cuối cùng vẫn không giữ được mạng sống. Dù sao, nỗi buồn vẫn còn đó. Bác sĩ dù sao cũng không phải động vật máu lạnh, cũng có cảm xúc, nhìn thấy một bệnh nhân quen biết qua đời, sẽ cảm nhận được sự mong manh và đáng tiếc của sinh mệnh."Thực xin lỗi. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được anh."Một giọng nói nhỏ vang lên trong căn phòng giải phẫu tượng trưng cho cái chết, dường như mãi không tan biến.•Khoa Tim mạch L*иg ngựcThường Gia Vĩ đi tới chỗ Chu Tuấn Bằng, hỏi: “Anh ta có ở đó không?""Phó giáo sư có ở đó." Chu Tuấn Bằng gật đầu với anh, dẫn anh đến văn phòng của Phó Hân Hằng."Anh ta ở một mình à?""Vâng.""Chưa ăn cơm?""Thường giáo sư muốn mời Phó giáo sư ăn cơm sao?""Cậu nhóc này!" Thường Gia Vĩ suýt nữa đưa tay lên xoa đầu cậu nhóc trước mặt, "Mồm mép tép nhảy, dám giễu cợt tôi." Chu Tuấn Bằng không dám so đo, vội vàng nói: “Sao tôi có thể nói hay như Thường giáo sư, mấy cô gái nhỏ vừa nghe Thường giáo sư nói chuyện là mê mẩn hết rồi."Hừ một tiếng, Thường Gia Vĩ đẩy cửa văn phòng của người bạn học cũ bước vào.Bên trong, Phó Hân Hằng đang đứng ở bàn trà gần tường rót nước vào bình giữ nhiệt."Chúc mừng chúc mừng, lên phó cao rồi. Ai cũng biết tin vui của cậu, dọc đường cứ bảo tôi mời cậu đi ăn cơm. Nói xem, muốn ăn ở đâu?" Thường Gia Vĩ một tay đút vào túi áo blouse trắng nói.Bị anh ta bất ngờ lôi vào chuyện này, Chu Tuấn Bằng vội vàng chạy đến bên cạnh Phó Hân Hằng nói: “Tôi chưa nói gì với Thường giáo sư cả.""Cậu muốn biết tin tức thì cần gì phải thông qua anh ta." Phó Hân Hằng quay người nói."Cũng đúng, cậu tìm tôi làm gì? Không phải muốn tôi mời cậu ăn cơm đấy chứ?" Thường Gia Vĩ cười hỏi.Người bạn học này của anh, bình thường rất ít khi tìm người khác vì lý do cá nhân. Anh ta có chút tò mò, đến đây mới thấy, người bạn học cũ cũng không có ý định nhờ anh khám cho bệnh nhân nào."Chờ chút nữa cùng nhau ăn cơm. Không phải thứ bảy sao?" Phó Hân Hằng nói."Được, bữa trưa tôi mời." Thường Gia Vĩ sảng khoái đáp.

Chương 303