"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 311

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Khu giảng đường, bãi cỏ, sân vận động, thư viện và phòng máy tính mà sinh viên yêu thích. Chỉ khác một chút là, những câu chuyện ma quái về phòng giải phẫu và thi thoảng lại thấy bóng áo blouse trắng lướt qua trên đường.Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện và mùi hăng của formalin thoang thoảng trong không khí, dù không ngửi thấy, dây thần kinh nhạy cảm cũng sẽ cảm nhận được sự căng thẳng.Hôm nay mưa phùn, càng dễ dàng khơi dậy dây thần kinh của con người.Tạ Uyển Oánh cúi đầu bước đi một mình, nghe tiếng mưa rơi trong lòng có chút buồn man mác, là dư âm của sự việc hôm qua.Tào Dũng dừng xe ở cổng trường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cô cầm ô đi trên đường từ xa, giống như một đóa hoa mai trong thung lũng. Chiếc áo len màu xanh trên người cô như mang hơi thở lạnh lẽo, trong màn mưa bụi như một bức tranh cuộn tròn, khiến người ta cảm thấy vừa khó gần lại vừa đáng yêu. Mở cửa xe, Tào Dũng cầm chiếc ô đen lớn bước về phía cô.Nghe thấy tiếng giày da bước trên nước, Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu lên.Cô bất giác nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú dưới tán ô đen ở rất gần, đôi mắt đen láy như gợn sóng nước nhìn cô mỉm cười.Bất chợt, trên mặt cô không hiểu sao hơi nóng lên, liền cúi đầu: “Sư huynh đến khi nào vậy?"Giọng nói tiểu sư muội có chút lo lắng, như một con vật nhỏ sợ người lạ.Tào Dũng che ô cho cô, nhận túi hoa quả trong tay cô, giọng nói ôn hòa như trấn an: “Lên xe đi."Cô cất ô của mình, ngước mắt nhìn chiếc xe của Tào sư huynh phía trước.Đã hứa vẽ xe cho các sư tỷ, Tạ Uyển Oánh cẩn thận quan sát hình dáng chiếc xe.Tiểu sư muội lại có hứng thú với xe hơi sao? Xem ra tiểu sư muội khác với những cô gái khác. Tào Dũng mỉm cười ôn hòa, hỏi cô: “Em biết chiếc xe này à?" "Không ạ." Tạ Uyển Oánh lắc đầu ngay, cô không biết gì về xe cộ.Con gái thích lái xe rất ít, cho dù có muốn lái xe cũng là phái tùy ý. Mà phái tùy ý thì không hiểu gì về xe cộ, chỉ biết chạy theo hàng hiệu. Về điểm này Tạ Uyển Oánh thừa nhận, nhớ kiếp trước khi chuẩn bị mua xe, nhân viên bán hàng ở cửa hàng 4S nói ba hoa chích chòe, cô sợ bị lừa nên chỉ dám chọn những thương hiệu phổ biến trên thị trường."Đây là Mercedes-Benz." Tiểu sư muội đúng là con gái không hiểu xe hơi, Tào Dũng giới thiệu cho tiểu sư muội.Thời này, Mercedes-Benz không có sản xuất trong nước, chỉ có nhập khẩu, giá cả lên đến hàng trăm nghìn. Khó trách sư tỷ muốn cô vẽ xe, Tạ Uyển Oánh đã hiểu, vì xe của Tào sư huynh đắt tiền.(Các sư tỷ muốn khóc nghĩ, Không, không phải ý bọn chị là vậy!) Bất kể các sư tỷ nghĩ gì, Tạ Uyển Oánh đã đánh giá tốt hình dáng xe để vẽ cho các sư tỷ nghĩ, Xe Đức, thời này không bị cắt xén nguyên vật liệu, thân xe màu đen bóng bẩy, đẹp như quý tộc trong tranh.Người ở thủ đô giàu có. Giống quê cô ở Tùng Viên, không biết cả thành phố có tìm được chiếc xe nào như vậy không. Trên đường phố thủ đô lại có rất nhiều Mercedes-Benz chạy.Tào Dũng mở cửa ghế phụ cho cô. Tạ Uyển Oánh cúi đầu chui vào xe.Ngồi vào ghế lái, Tào Dũng quay người cài dây an toàn cho cô.Sư huynh thật lịch thiệp, Tạ Uyển Oánh có chút bối rối."Sư huynh, anh biết khu Khang Huệ ở đâu không?""Thầy giáo của em ở khu Khang Huệ à?""Vâng. Em hỏi sư tỷ, sư tỷ nói có sư huynh lái xe dẫn đường thì không sợ.""Đúng vậy, em đừng lo." Tào Dũng lại cười với tiểu sư muội, khiến tiểu sư muội yên tâm.Trời mưa, xe không thể chạy nhanh.

Khu giảng đường, bãi cỏ, sân vận động, thư viện và phòng máy tính mà sinh viên yêu thích. Chỉ khác một chút là, những câu chuyện ma quái về phòng giải phẫu và thi thoảng lại thấy bóng áo blouse trắng lướt qua trên đường.

Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện và mùi hăng của formalin thoang thoảng trong không khí, dù không ngửi thấy, dây thần kinh nhạy cảm cũng sẽ cảm nhận được sự căng thẳng.

Hôm nay mưa phùn, càng dễ dàng khơi dậy dây thần kinh của con người.

Tạ Uyển Oánh cúi đầu bước đi một mình, nghe tiếng mưa rơi trong lòng có chút buồn man mác, là dư âm của sự việc hôm qua.

Tào Dũng dừng xe ở cổng trường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cô cầm ô đi trên đường từ xa, giống như một đóa hoa mai trong thung lũng. Chiếc áo len màu xanh trên người cô như mang hơi thở lạnh lẽo, trong màn mưa bụi như một bức tranh cuộn tròn, khiến người ta cảm thấy vừa khó gần lại vừa đáng yêu.

 

Mở cửa xe, Tào Dũng cầm chiếc ô đen lớn bước về phía cô.

Nghe thấy tiếng giày da bước trên nước, Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu lên.

Cô bất giác nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú dưới tán ô đen ở rất gần, đôi mắt đen láy như gợn sóng nước nhìn cô mỉm cười.

Bất chợt, trên mặt cô không hiểu sao hơi nóng lên, liền cúi đầu: “Sư huynh đến khi nào vậy?"

Giọng nói tiểu sư muội có chút lo lắng, như một con vật nhỏ sợ người lạ.

Tào Dũng che ô cho cô, nhận túi hoa quả trong tay cô, giọng nói ôn hòa như trấn an: “Lên xe đi."

Cô cất ô của mình, ngước mắt nhìn chiếc xe của Tào sư huynh phía trước.

Đã hứa vẽ xe cho các sư tỷ, Tạ Uyển Oánh cẩn thận quan sát hình dáng chiếc xe.

Tiểu sư muội lại có hứng thú với xe hơi sao? Xem ra tiểu sư muội khác với những cô gái khác. Tào Dũng mỉm cười ôn hòa, hỏi cô: “Em biết chiếc xe này à?"

 

"Không ạ." Tạ Uyển Oánh lắc đầu ngay, cô không biết gì về xe cộ.

Con gái thích lái xe rất ít, cho dù có muốn lái xe cũng là phái tùy ý. Mà phái tùy ý thì không hiểu gì về xe cộ, chỉ biết chạy theo hàng hiệu. Về điểm này Tạ Uyển Oánh thừa nhận, nhớ kiếp trước khi chuẩn bị mua xe, nhân viên bán hàng ở cửa hàng 4S nói ba hoa chích chòe, cô sợ bị lừa nên chỉ dám chọn những thương hiệu phổ biến trên thị trường.

"Đây là Mercedes-Benz." Tiểu sư muội đúng là con gái không hiểu xe hơi, Tào Dũng giới thiệu cho tiểu sư muội.

Thời này, Mercedes-Benz không có sản xuất trong nước, chỉ có nhập khẩu, giá cả lên đến hàng trăm nghìn. Khó trách sư tỷ muốn cô vẽ xe, Tạ Uyển Oánh đã hiểu, vì xe của Tào sư huynh đắt tiền.

(Các sư tỷ muốn khóc nghĩ, Không, không phải ý bọn chị là vậy!)

 

Bất kể các sư tỷ nghĩ gì, Tạ Uyển Oánh đã đánh giá tốt hình dáng xe để vẽ cho các sư tỷ nghĩ, Xe Đức, thời này không bị cắt xén nguyên vật liệu, thân xe màu đen bóng bẩy, đẹp như quý tộc trong tranh.

Người ở thủ đô giàu có. Giống quê cô ở Tùng Viên, không biết cả thành phố có tìm được chiếc xe nào như vậy không. Trên đường phố thủ đô lại có rất nhiều Mercedes-Benz chạy.

Tào Dũng mở cửa ghế phụ cho cô. Tạ Uyển Oánh cúi đầu chui vào xe.

Ngồi vào ghế lái, Tào Dũng quay người cài dây an toàn cho cô.

Sư huynh thật lịch thiệp, Tạ Uyển Oánh có chút bối rối.

"Sư huynh, anh biết khu Khang Huệ ở đâu không?"

"Thầy giáo của em ở khu Khang Huệ à?"

"Vâng. Em hỏi sư tỷ, sư tỷ nói có sư huynh lái xe dẫn đường thì không sợ."

"Đúng vậy, em đừng lo." Tào Dũng lại cười với tiểu sư muội, khiến tiểu sư muội yên tâm.

Trời mưa, xe không thể chạy nhanh.

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Khu giảng đường, bãi cỏ, sân vận động, thư viện và phòng máy tính mà sinh viên yêu thích. Chỉ khác một chút là, những câu chuyện ma quái về phòng giải phẫu và thi thoảng lại thấy bóng áo blouse trắng lướt qua trên đường.Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện và mùi hăng của formalin thoang thoảng trong không khí, dù không ngửi thấy, dây thần kinh nhạy cảm cũng sẽ cảm nhận được sự căng thẳng.Hôm nay mưa phùn, càng dễ dàng khơi dậy dây thần kinh của con người.Tạ Uyển Oánh cúi đầu bước đi một mình, nghe tiếng mưa rơi trong lòng có chút buồn man mác, là dư âm của sự việc hôm qua.Tào Dũng dừng xe ở cổng trường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cô cầm ô đi trên đường từ xa, giống như một đóa hoa mai trong thung lũng. Chiếc áo len màu xanh trên người cô như mang hơi thở lạnh lẽo, trong màn mưa bụi như một bức tranh cuộn tròn, khiến người ta cảm thấy vừa khó gần lại vừa đáng yêu. Mở cửa xe, Tào Dũng cầm chiếc ô đen lớn bước về phía cô.Nghe thấy tiếng giày da bước trên nước, Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu lên.Cô bất giác nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú dưới tán ô đen ở rất gần, đôi mắt đen láy như gợn sóng nước nhìn cô mỉm cười.Bất chợt, trên mặt cô không hiểu sao hơi nóng lên, liền cúi đầu: “Sư huynh đến khi nào vậy?"Giọng nói tiểu sư muội có chút lo lắng, như một con vật nhỏ sợ người lạ.Tào Dũng che ô cho cô, nhận túi hoa quả trong tay cô, giọng nói ôn hòa như trấn an: “Lên xe đi."Cô cất ô của mình, ngước mắt nhìn chiếc xe của Tào sư huynh phía trước.Đã hứa vẽ xe cho các sư tỷ, Tạ Uyển Oánh cẩn thận quan sát hình dáng chiếc xe.Tiểu sư muội lại có hứng thú với xe hơi sao? Xem ra tiểu sư muội khác với những cô gái khác. Tào Dũng mỉm cười ôn hòa, hỏi cô: “Em biết chiếc xe này à?" "Không ạ." Tạ Uyển Oánh lắc đầu ngay, cô không biết gì về xe cộ.Con gái thích lái xe rất ít, cho dù có muốn lái xe cũng là phái tùy ý. Mà phái tùy ý thì không hiểu gì về xe cộ, chỉ biết chạy theo hàng hiệu. Về điểm này Tạ Uyển Oánh thừa nhận, nhớ kiếp trước khi chuẩn bị mua xe, nhân viên bán hàng ở cửa hàng 4S nói ba hoa chích chòe, cô sợ bị lừa nên chỉ dám chọn những thương hiệu phổ biến trên thị trường."Đây là Mercedes-Benz." Tiểu sư muội đúng là con gái không hiểu xe hơi, Tào Dũng giới thiệu cho tiểu sư muội.Thời này, Mercedes-Benz không có sản xuất trong nước, chỉ có nhập khẩu, giá cả lên đến hàng trăm nghìn. Khó trách sư tỷ muốn cô vẽ xe, Tạ Uyển Oánh đã hiểu, vì xe của Tào sư huynh đắt tiền.(Các sư tỷ muốn khóc nghĩ, Không, không phải ý bọn chị là vậy!) Bất kể các sư tỷ nghĩ gì, Tạ Uyển Oánh đã đánh giá tốt hình dáng xe để vẽ cho các sư tỷ nghĩ, Xe Đức, thời này không bị cắt xén nguyên vật liệu, thân xe màu đen bóng bẩy, đẹp như quý tộc trong tranh.Người ở thủ đô giàu có. Giống quê cô ở Tùng Viên, không biết cả thành phố có tìm được chiếc xe nào như vậy không. Trên đường phố thủ đô lại có rất nhiều Mercedes-Benz chạy.Tào Dũng mở cửa ghế phụ cho cô. Tạ Uyển Oánh cúi đầu chui vào xe.Ngồi vào ghế lái, Tào Dũng quay người cài dây an toàn cho cô.Sư huynh thật lịch thiệp, Tạ Uyển Oánh có chút bối rối."Sư huynh, anh biết khu Khang Huệ ở đâu không?""Thầy giáo của em ở khu Khang Huệ à?""Vâng. Em hỏi sư tỷ, sư tỷ nói có sư huynh lái xe dẫn đường thì không sợ.""Đúng vậy, em đừng lo." Tào Dũng lại cười với tiểu sư muội, khiến tiểu sư muội yên tâm.Trời mưa, xe không thể chạy nhanh.

Chương 311