"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…
Chương 339
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Em này...” Cao Chiêu Thành giơ ngón tay phải như muốn chỉ vào đầu cô, nhưng miệng lại như bị cái gì chặn lại, không nói nên lời, khiến mặt anh lộ vẻ méo mó kỳ lạ.Ba người nhìn biểu cảm của anh nghĩ, Như muốn cười, lại như muốn khóc, hay là muốn tức giận?Chuyện gì vậy?“Oánh Oánh...” Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An thay xong đồ mổ lần đầu bước vào phòng mổ gọi Tạ Uyển Oánh.Có lẽ thấy càng ngày càng đông người, Cao Chiêu Thành thu tay lại, quay người vào phòng mổ.“Phòng mổ phải yên tĩnh, mấy cậu đừng gọi như vậy.” Lâm Hạo không nhịn được nói với hai người kia.Lâm Hạo không kiệm lời như lớp trưởng. Nhạc Văn Đồng thì hầu như không bao giờ lên tiếng, y như hũ nút.“Nói cho mà biết, chuyện chẳng lành rồi.” Lý Khải An vẫy tay trước mặt Lâm Hạo: “Cậu nghĩ chúng tôi thích nói chuyện à?” “Chuyện gì chẳng lành?” Lúc này lớp trưởng mới hỏi. Nếu là chuyện chẳng lành, nghiêm trọng, lớp trưởng là cán bộ lớp phải hỏi rõ.Lâm Hạo và Tạ Uyển Oánh cùng chờ Lý Khải An lên tiếng.“Triệu Triệu Vĩ vừa nhận được điện thoại ở nhà, hỏi cậu ấy có phải lớp các cậu có ai phản ánh với phòng đào tạo, nói các thầy hướng dẫn quá lỏng lẻo, phải giao thêm nhiệm vụ cho chúng tôi.” Lý Khải An nói không ngừng nghỉ.Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng đang rửa tay, hai tay dừng lại giữa không trung, hai khuôn mặt nhìn nhau, đều kinh ngạc.Rốt cuộc là “dũng sĩ” nào trong lớp dám nói vậy với thầy?Tạ Uyển Oánh quay phắt đầu lại nghĩ, Chết rồi! Thầy Ngô thật sự nói với phòng đào tạo rồi, hơn nữa còn nhanh như vậy. Cô hoàn toàn không kịp phản ứng. Cô không phải đã nói bóng gió trong thang máy không phải ý đó sao? Chỉ là thuận miệng nói hai câu thôi mà. “Oánh Oánh, chẳng lẽ là cậu nói với thầy sao?” Lý Khải An thấy cô quay lưng lại, gọi.Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng chợt nhớ ra biểu cảm kỳ lạ của Cao Chiêu Thành khi nãy nhìn ba người họ, tim đập nhanh hơn. Chỉ nghe thấy giọng Cao Chiêu Thành từ trong phòng mổ vọng ra: “Chiều nay giao thêm nhiệm vụ cho hai đứa. Đừng để chúng tưởng chúng đến đây tham quan. Nếu không cấp trên sẽ tức giận, chúng nó còn kiện chúng ta lấy tiền học phí để chúng đến tham quan phòng mổ.”Các thầy khác trong phòng mổ nghe thấy, cười ầm lên.Nghe thấy thầy nói vậy, Lý Khải An sợ hãi đặt tay lên vai Triệu Triệu Vĩ nghĩ, Sinh viên Ngoại đều vậy, chúng ta phải làm sao?“Này, mấy đứa lề mề ở đó làm gì? Mau lại đây, không cho mấy đứa rảnh rỗi.”Lý Khải An và Triệu Triệu Vĩ quay đầu lại thấy thầy hướng dẫn của mình đang gọi, hai người cùng nhau ủ rũ, nói với Tạ Uyển Oánh: “Oánh Oánh, cậu làm gì vậy? Bị kí©h thí©ɧ gì à?” “Tớ không...” Tạ Uyển Oánh quay lại giải thích với bạn học.“Khi nào cậu nói gì với thầy à?” Mấy người cùng hỏi cô.“Tớ không nói gì với thầy cả.” Tạ Uyển Oánh lắc đầu.“Sao lại thế này?”“Tớ cũng không biết...” Tạ Uyển Oánh cuống đến mức không biết giải thích thế nào.“Thầy cô ấy đến rồi.” Lâm Hạo liếc mắt thấy ai đó đang đi tới, nhếch mép với cô nghĩ, Chúng tôi không xong thì cậu cũng không xong đâu, tự lo liệu đi.Nói đến đây, cô đã giúp bạn mấy ngày, cũng biết thầy khó tính nhất trong khoa chính là Thầy Đàm của cô.
“Em này...” Cao Chiêu Thành giơ ngón tay phải như muốn chỉ vào đầu cô, nhưng miệng lại như bị cái gì chặn lại, không nói nên lời, khiến mặt anh lộ vẻ méo mó kỳ lạ.
Ba người nhìn biểu cảm của anh nghĩ, Như muốn cười, lại như muốn khóc, hay là muốn tức giận?
Chuyện gì vậy?
“Oánh Oánh...” Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An thay xong đồ mổ lần đầu bước vào phòng mổ gọi Tạ Uyển Oánh.
Có lẽ thấy càng ngày càng đông người, Cao Chiêu Thành thu tay lại, quay người vào phòng mổ.
“Phòng mổ phải yên tĩnh, mấy cậu đừng gọi như vậy.” Lâm Hạo không nhịn được nói với hai người kia.
Lâm Hạo không kiệm lời như lớp trưởng. Nhạc Văn Đồng thì hầu như không bao giờ lên tiếng, y như hũ nút.
“Nói cho mà biết, chuyện chẳng lành rồi.” Lý Khải An vẫy tay trước mặt Lâm Hạo: “Cậu nghĩ chúng tôi thích nói chuyện à?”
“Chuyện gì chẳng lành?” Lúc này lớp trưởng mới hỏi. Nếu là chuyện chẳng lành, nghiêm trọng, lớp trưởng là cán bộ lớp phải hỏi rõ.
Lâm Hạo và Tạ Uyển Oánh cùng chờ Lý Khải An lên tiếng.
“Triệu Triệu Vĩ vừa nhận được điện thoại ở nhà, hỏi cậu ấy có phải lớp các cậu có ai phản ánh với phòng đào tạo, nói các thầy hướng dẫn quá lỏng lẻo, phải giao thêm nhiệm vụ cho chúng tôi.” Lý Khải An nói không ngừng nghỉ.
Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng đang rửa tay, hai tay dừng lại giữa không trung, hai khuôn mặt nhìn nhau, đều kinh ngạc.
Rốt cuộc là “dũng sĩ” nào trong lớp dám nói vậy với thầy?
Tạ Uyển Oánh quay phắt đầu lại nghĩ, Chết rồi! Thầy Ngô thật sự nói với phòng đào tạo rồi, hơn nữa còn nhanh như vậy. Cô hoàn toàn không kịp phản ứng. Cô không phải đã nói bóng gió trong thang máy không phải ý đó sao? Chỉ là thuận miệng nói hai câu thôi mà.
“Oánh Oánh, chẳng lẽ là cậu nói với thầy sao?” Lý Khải An thấy cô quay lưng lại, gọi.
Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng chợt nhớ ra biểu cảm kỳ lạ của Cao Chiêu Thành khi nãy nhìn ba người họ, tim đập nhanh hơn. Chỉ nghe thấy giọng Cao Chiêu Thành từ trong phòng mổ vọng ra: “Chiều nay giao thêm nhiệm vụ cho hai đứa. Đừng để chúng tưởng chúng đến đây tham quan. Nếu không cấp trên sẽ tức giận, chúng nó còn kiện chúng ta lấy tiền học phí để chúng đến tham quan phòng mổ.”
Các thầy khác trong phòng mổ nghe thấy, cười ầm lên.
Nghe thấy thầy nói vậy, Lý Khải An sợ hãi đặt tay lên vai Triệu Triệu Vĩ nghĩ, Sinh viên Ngoại đều vậy, chúng ta phải làm sao?
“Này, mấy đứa lề mề ở đó làm gì? Mau lại đây, không cho mấy đứa rảnh rỗi.”
Lý Khải An và Triệu Triệu Vĩ quay đầu lại thấy thầy hướng dẫn của mình đang gọi, hai người cùng nhau ủ rũ, nói với Tạ Uyển Oánh: “Oánh Oánh, cậu làm gì vậy? Bị kí©h thí©ɧ gì à?”
“Tớ không...” Tạ Uyển Oánh quay lại giải thích với bạn học.
“Khi nào cậu nói gì với thầy à?” Mấy người cùng hỏi cô.
“Tớ không nói gì với thầy cả.” Tạ Uyển Oánh lắc đầu.
“Sao lại thế này?”
“Tớ cũng không biết...” Tạ Uyển Oánh cuống đến mức không biết giải thích thế nào.
“Thầy cô ấy đến rồi.” Lâm Hạo liếc mắt thấy ai đó đang đi tới, nhếch mép với cô nghĩ, Chúng tôi không xong thì cậu cũng không xong đâu, tự lo liệu đi.
Nói đến đây, cô đã giúp bạn mấy ngày, cũng biết thầy khó tính nhất trong khoa chính là Thầy Đàm của cô.
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Em này...” Cao Chiêu Thành giơ ngón tay phải như muốn chỉ vào đầu cô, nhưng miệng lại như bị cái gì chặn lại, không nói nên lời, khiến mặt anh lộ vẻ méo mó kỳ lạ.Ba người nhìn biểu cảm của anh nghĩ, Như muốn cười, lại như muốn khóc, hay là muốn tức giận?Chuyện gì vậy?“Oánh Oánh...” Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An thay xong đồ mổ lần đầu bước vào phòng mổ gọi Tạ Uyển Oánh.Có lẽ thấy càng ngày càng đông người, Cao Chiêu Thành thu tay lại, quay người vào phòng mổ.“Phòng mổ phải yên tĩnh, mấy cậu đừng gọi như vậy.” Lâm Hạo không nhịn được nói với hai người kia.Lâm Hạo không kiệm lời như lớp trưởng. Nhạc Văn Đồng thì hầu như không bao giờ lên tiếng, y như hũ nút.“Nói cho mà biết, chuyện chẳng lành rồi.” Lý Khải An vẫy tay trước mặt Lâm Hạo: “Cậu nghĩ chúng tôi thích nói chuyện à?” “Chuyện gì chẳng lành?” Lúc này lớp trưởng mới hỏi. Nếu là chuyện chẳng lành, nghiêm trọng, lớp trưởng là cán bộ lớp phải hỏi rõ.Lâm Hạo và Tạ Uyển Oánh cùng chờ Lý Khải An lên tiếng.“Triệu Triệu Vĩ vừa nhận được điện thoại ở nhà, hỏi cậu ấy có phải lớp các cậu có ai phản ánh với phòng đào tạo, nói các thầy hướng dẫn quá lỏng lẻo, phải giao thêm nhiệm vụ cho chúng tôi.” Lý Khải An nói không ngừng nghỉ.Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng đang rửa tay, hai tay dừng lại giữa không trung, hai khuôn mặt nhìn nhau, đều kinh ngạc.Rốt cuộc là “dũng sĩ” nào trong lớp dám nói vậy với thầy?Tạ Uyển Oánh quay phắt đầu lại nghĩ, Chết rồi! Thầy Ngô thật sự nói với phòng đào tạo rồi, hơn nữa còn nhanh như vậy. Cô hoàn toàn không kịp phản ứng. Cô không phải đã nói bóng gió trong thang máy không phải ý đó sao? Chỉ là thuận miệng nói hai câu thôi mà. “Oánh Oánh, chẳng lẽ là cậu nói với thầy sao?” Lý Khải An thấy cô quay lưng lại, gọi.Lâm Hạo và Nhạc Văn Đồng chợt nhớ ra biểu cảm kỳ lạ của Cao Chiêu Thành khi nãy nhìn ba người họ, tim đập nhanh hơn. Chỉ nghe thấy giọng Cao Chiêu Thành từ trong phòng mổ vọng ra: “Chiều nay giao thêm nhiệm vụ cho hai đứa. Đừng để chúng tưởng chúng đến đây tham quan. Nếu không cấp trên sẽ tức giận, chúng nó còn kiện chúng ta lấy tiền học phí để chúng đến tham quan phòng mổ.”Các thầy khác trong phòng mổ nghe thấy, cười ầm lên.Nghe thấy thầy nói vậy, Lý Khải An sợ hãi đặt tay lên vai Triệu Triệu Vĩ nghĩ, Sinh viên Ngoại đều vậy, chúng ta phải làm sao?“Này, mấy đứa lề mề ở đó làm gì? Mau lại đây, không cho mấy đứa rảnh rỗi.”Lý Khải An và Triệu Triệu Vĩ quay đầu lại thấy thầy hướng dẫn của mình đang gọi, hai người cùng nhau ủ rũ, nói với Tạ Uyển Oánh: “Oánh Oánh, cậu làm gì vậy? Bị kí©h thí©ɧ gì à?” “Tớ không...” Tạ Uyển Oánh quay lại giải thích với bạn học.“Khi nào cậu nói gì với thầy à?” Mấy người cùng hỏi cô.“Tớ không nói gì với thầy cả.” Tạ Uyển Oánh lắc đầu.“Sao lại thế này?”“Tớ cũng không biết...” Tạ Uyển Oánh cuống đến mức không biết giải thích thế nào.“Thầy cô ấy đến rồi.” Lâm Hạo liếc mắt thấy ai đó đang đi tới, nhếch mép với cô nghĩ, Chúng tôi không xong thì cậu cũng không xong đâu, tự lo liệu đi.Nói đến đây, cô đã giúp bạn mấy ngày, cũng biết thầy khó tính nhất trong khoa chính là Thầy Đàm của cô.