"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…
Chương 377
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Không biết các tiền bối là thật lòng khen cô thông minh hay là nói cô khôn khéo, tóm lại xung quanh vang lên một trận cười.“Tại sao cô ấy không thực tập ở Ngoại Tổng Quát I mà lại sang Ngoại Tổng Quát II?” Mấy vị tiền bối thắc mắc.Ngoại Tổng Quát I luôn là khoa trọng điểm được bệnh viện sắp xếp cho sinh viên y khoa thực tập, Ngoại Tổng Quát II thì không phải.Bị hỏi đến, trưởng khoa Trịnh lắc đầu tỏ vẻ không biết: “Tôi chưa từng nghe nói lớp của họ muốn xuống bệnh viện thực tập, họ là khóa 96, đáng lẽ phải học lý thuyết ở trường hai năm nữa. Trường hợp của cô ấy là đặc biệt, cũng không chào hỏi chúng tôi. Nếu không thì bác sĩ Giang bên khoa chúng tôi có quen biết cô ấy, đã từng đề xuất với tôi nếu cô ấy đến khoa chúng tôi thực tập thì muốn tự mình hướng dẫn cô ấy.” Bác sĩ Giang rõ ràng uất ức: “Tối qua tôi sang Ngoại Tổng Quát II hỏi thì họ không muốn nhắc đến cô ấy. Tôi hỏi là ai phát hiện ra bệnh cho người bệnh, họ lảng tránh không nói là cô ấy.”“Nói trắng ra là Ngoại Tổng Quát II không muốn chúng ta biết đến cô ấy. Muốn giấu riêng, đến lúc thật sự cần người thì chúng ta không biết, không tranh giành với họ.” Ngoại Tổng Quát II giở trò nhỏ này không qua mặt được người của Ngoại Tổng Quát I.Tạ Uyển Oánh nghe mọi người nói vậy lại thấy hơi quá lời. Cô mới đến học, cuối cùng học hành thế nào kết quả ra sao cũng chưa rõ ràng. Sao có thể có khoa nào muốn cô chứ.“Tôi thường khám bệnh vào sáng thứ Tư, nếu cô muốn học thì có thể nói với trưởng khoa Trịnh một tiếng, đến phòng khám tìm tôi.” Giáo sư Trương quay sang nói với Tạ Uyển Oánh. “Hai vị giáo sư khác khám bệnh vào thứ Hai và thứ Sáu.” Trưởng khoa Trịnh nói, ý là cô muốn học tập với tiền bối nào cũng được.Sự hậu ái của các tiền bối khiến Tạ Uyển Oánh vội vàng gật đầu cảm ơn, ngay sau đó không quên lời sư tỷ dặn dò: “Tôi phải bàn bạc với thầy Đàm, tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao...”Cả đám người hiểu rõ. Các giáo sư lão làng lại chỉ cô nghĩ, Đứa bé này lanh lợi thật.Điện thoại đổ chuông, Tạ Uyển Oánh bước sang bên cạnh nghe máy.“Đồng chí Tạ, cô chạy đi đâu thế?”Thầy Tôn gọi đến, Tạ Uyển Oánh nói: “Tôi về khoa ngay đây ạ.” Nói xong cúp máy, chào tạm biệt các tiền bối bên Ngoại Tổng Quát I, chạy vội về Ngoại Tổng Quát II.Chạy một mạch về khoa, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở hành lang không phải thầy Tôn mà là thầy Đàm. Tạ Uyển Oánh bước nhanh hơn. Đàm Khắc Lâm đứng cạnh trạm y tá, cầm bút máy chấm chấm trên tờ lời dặn dò của thầy thuốc cho Tiểu Nhã Trí mà cô viết, xem có chỗ nào sai sót không.“Thầy Đàm.” Tạ Uyển Oánh đến gần, nhỏ giọng nói, giọng điệu có chút bất ngờ, không ngờ thầy Đàm lại tự mình đến.Đã nói là lời dặn dò nhập viện đơn giản thì thầy Tôn sẽ đến giúp cô kiểm tra, có việc gì chỉ cần gọi điện thoại báo cáo. Thứ Bảy thường không sắp xếp phẫu thuật, phó cao không có việc gì thì không cần quay lại bệnh viện.“Cô vừa đi đâu?” Đàm Khắc Lâm hỏi.“Ngoại Tổng Quát I, vì chị y tá gọi tôi qua xem đồng nghiệp của chị ấy bị bệnh.” Tạ Uyển Oánh tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện, không dám nói dối nửa lời: “Đến đó tôi hoàn toàn không ngờ lại gặp trưởng khoa Trịnh và vài vị giáo sư lão làng, họ hỏi tôi tình hình học tập, tôi trả lời là học với thầy Đàm rất tốt. Các tiền bối mời tôi đi phòng khám học tập với họ, tôi nói phải hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao trước, xin thầy Đàm đồng ý rồi mới nói. Nhưng bây giờ tôi học được rất ít, chắc là cũng...”Nghe cô tường thuật xong, Đàm Khắc Lâm quay lại nhìn cô, ánh mắt như muốn nói nghĩ, Được dạy dỗ rồi chứ?Đã được dạy dỗ từ lâu rồi, cô nào dám tự ý làm bậy. Lần khám cấp cứu đó là bất khả kháng, không kịp...
Không biết các tiền bối là thật lòng khen cô thông minh hay là nói cô khôn khéo, tóm lại xung quanh vang lên một trận cười.
“Tại sao cô ấy không thực tập ở Ngoại Tổng Quát I mà lại sang Ngoại Tổng Quát II?” Mấy vị tiền bối thắc mắc.
Ngoại Tổng Quát I luôn là khoa trọng điểm được bệnh viện sắp xếp cho sinh viên y khoa thực tập, Ngoại Tổng Quát II thì không phải.
Bị hỏi đến, trưởng khoa Trịnh lắc đầu tỏ vẻ không biết: “Tôi chưa từng nghe nói lớp của họ muốn xuống bệnh viện thực tập, họ là khóa 96, đáng lẽ phải học lý thuyết ở trường hai năm nữa. Trường hợp của cô ấy là đặc biệt, cũng không chào hỏi chúng tôi. Nếu không thì bác sĩ Giang bên khoa chúng tôi có quen biết cô ấy, đã từng đề xuất với tôi nếu cô ấy đến khoa chúng tôi thực tập thì muốn tự mình hướng dẫn cô ấy.”
Bác sĩ Giang rõ ràng uất ức: “Tối qua tôi sang Ngoại Tổng Quát II hỏi thì họ không muốn nhắc đến cô ấy. Tôi hỏi là ai phát hiện ra bệnh cho người bệnh, họ lảng tránh không nói là cô ấy.”
“Nói trắng ra là Ngoại Tổng Quát II không muốn chúng ta biết đến cô ấy. Muốn giấu riêng, đến lúc thật sự cần người thì chúng ta không biết, không tranh giành với họ.” Ngoại Tổng Quát II giở trò nhỏ này không qua mặt được người của Ngoại Tổng Quát I.
Tạ Uyển Oánh nghe mọi người nói vậy lại thấy hơi quá lời. Cô mới đến học, cuối cùng học hành thế nào kết quả ra sao cũng chưa rõ ràng. Sao có thể có khoa nào muốn cô chứ.
“Tôi thường khám bệnh vào sáng thứ Tư, nếu cô muốn học thì có thể nói với trưởng khoa Trịnh một tiếng, đến phòng khám tìm tôi.” Giáo sư Trương quay sang nói với Tạ Uyển Oánh.
“Hai vị giáo sư khác khám bệnh vào thứ Hai và thứ Sáu.” Trưởng khoa Trịnh nói, ý là cô muốn học tập với tiền bối nào cũng được.
Sự hậu ái của các tiền bối khiến Tạ Uyển Oánh vội vàng gật đầu cảm ơn, ngay sau đó không quên lời sư tỷ dặn dò: “Tôi phải bàn bạc với thầy Đàm, tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao...”
Cả đám người hiểu rõ. Các giáo sư lão làng lại chỉ cô nghĩ, Đứa bé này lanh lợi thật.
Điện thoại đổ chuông, Tạ Uyển Oánh bước sang bên cạnh nghe máy.
“Đồng chí Tạ, cô chạy đi đâu thế?”
Thầy Tôn gọi đến, Tạ Uyển Oánh nói: “Tôi về khoa ngay đây ạ.” Nói xong cúp máy, chào tạm biệt các tiền bối bên Ngoại Tổng Quát I, chạy vội về Ngoại Tổng Quát II.
Chạy một mạch về khoa, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở hành lang không phải thầy Tôn mà là thầy Đàm. Tạ Uyển Oánh bước nhanh hơn.
Đàm Khắc Lâm đứng cạnh trạm y tá, cầm bút máy chấm chấm trên tờ lời dặn dò của thầy thuốc cho Tiểu Nhã Trí mà cô viết, xem có chỗ nào sai sót không.
“Thầy Đàm.” Tạ Uyển Oánh đến gần, nhỏ giọng nói, giọng điệu có chút bất ngờ, không ngờ thầy Đàm lại tự mình đến.
Đã nói là lời dặn dò nhập viện đơn giản thì thầy Tôn sẽ đến giúp cô kiểm tra, có việc gì chỉ cần gọi điện thoại báo cáo. Thứ Bảy thường không sắp xếp phẫu thuật, phó cao không có việc gì thì không cần quay lại bệnh viện.
“Cô vừa đi đâu?” Đàm Khắc Lâm hỏi.
“Ngoại Tổng Quát I, vì chị y tá gọi tôi qua xem đồng nghiệp của chị ấy bị bệnh.” Tạ Uyển Oánh tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện, không dám nói dối nửa lời: “Đến đó tôi hoàn toàn không ngờ lại gặp trưởng khoa Trịnh và vài vị giáo sư lão làng, họ hỏi tôi tình hình học tập, tôi trả lời là học với thầy Đàm rất tốt. Các tiền bối mời tôi đi phòng khám học tập với họ, tôi nói phải hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao trước, xin thầy Đàm đồng ý rồi mới nói. Nhưng bây giờ tôi học được rất ít, chắc là cũng...”
Nghe cô tường thuật xong, Đàm Khắc Lâm quay lại nhìn cô, ánh mắt như muốn nói nghĩ, Được dạy dỗ rồi chứ?
Đã được dạy dỗ từ lâu rồi, cô nào dám tự ý làm bậy. Lần khám cấp cứu đó là bất khả kháng, không kịp...
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Không biết các tiền bối là thật lòng khen cô thông minh hay là nói cô khôn khéo, tóm lại xung quanh vang lên một trận cười.“Tại sao cô ấy không thực tập ở Ngoại Tổng Quát I mà lại sang Ngoại Tổng Quát II?” Mấy vị tiền bối thắc mắc.Ngoại Tổng Quát I luôn là khoa trọng điểm được bệnh viện sắp xếp cho sinh viên y khoa thực tập, Ngoại Tổng Quát II thì không phải.Bị hỏi đến, trưởng khoa Trịnh lắc đầu tỏ vẻ không biết: “Tôi chưa từng nghe nói lớp của họ muốn xuống bệnh viện thực tập, họ là khóa 96, đáng lẽ phải học lý thuyết ở trường hai năm nữa. Trường hợp của cô ấy là đặc biệt, cũng không chào hỏi chúng tôi. Nếu không thì bác sĩ Giang bên khoa chúng tôi có quen biết cô ấy, đã từng đề xuất với tôi nếu cô ấy đến khoa chúng tôi thực tập thì muốn tự mình hướng dẫn cô ấy.” Bác sĩ Giang rõ ràng uất ức: “Tối qua tôi sang Ngoại Tổng Quát II hỏi thì họ không muốn nhắc đến cô ấy. Tôi hỏi là ai phát hiện ra bệnh cho người bệnh, họ lảng tránh không nói là cô ấy.”“Nói trắng ra là Ngoại Tổng Quát II không muốn chúng ta biết đến cô ấy. Muốn giấu riêng, đến lúc thật sự cần người thì chúng ta không biết, không tranh giành với họ.” Ngoại Tổng Quát II giở trò nhỏ này không qua mặt được người của Ngoại Tổng Quát I.Tạ Uyển Oánh nghe mọi người nói vậy lại thấy hơi quá lời. Cô mới đến học, cuối cùng học hành thế nào kết quả ra sao cũng chưa rõ ràng. Sao có thể có khoa nào muốn cô chứ.“Tôi thường khám bệnh vào sáng thứ Tư, nếu cô muốn học thì có thể nói với trưởng khoa Trịnh một tiếng, đến phòng khám tìm tôi.” Giáo sư Trương quay sang nói với Tạ Uyển Oánh. “Hai vị giáo sư khác khám bệnh vào thứ Hai và thứ Sáu.” Trưởng khoa Trịnh nói, ý là cô muốn học tập với tiền bối nào cũng được.Sự hậu ái của các tiền bối khiến Tạ Uyển Oánh vội vàng gật đầu cảm ơn, ngay sau đó không quên lời sư tỷ dặn dò: “Tôi phải bàn bạc với thầy Đàm, tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao...”Cả đám người hiểu rõ. Các giáo sư lão làng lại chỉ cô nghĩ, Đứa bé này lanh lợi thật.Điện thoại đổ chuông, Tạ Uyển Oánh bước sang bên cạnh nghe máy.“Đồng chí Tạ, cô chạy đi đâu thế?”Thầy Tôn gọi đến, Tạ Uyển Oánh nói: “Tôi về khoa ngay đây ạ.” Nói xong cúp máy, chào tạm biệt các tiền bối bên Ngoại Tổng Quát I, chạy vội về Ngoại Tổng Quát II.Chạy một mạch về khoa, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở hành lang không phải thầy Tôn mà là thầy Đàm. Tạ Uyển Oánh bước nhanh hơn. Đàm Khắc Lâm đứng cạnh trạm y tá, cầm bút máy chấm chấm trên tờ lời dặn dò của thầy thuốc cho Tiểu Nhã Trí mà cô viết, xem có chỗ nào sai sót không.“Thầy Đàm.” Tạ Uyển Oánh đến gần, nhỏ giọng nói, giọng điệu có chút bất ngờ, không ngờ thầy Đàm lại tự mình đến.Đã nói là lời dặn dò nhập viện đơn giản thì thầy Tôn sẽ đến giúp cô kiểm tra, có việc gì chỉ cần gọi điện thoại báo cáo. Thứ Bảy thường không sắp xếp phẫu thuật, phó cao không có việc gì thì không cần quay lại bệnh viện.“Cô vừa đi đâu?” Đàm Khắc Lâm hỏi.“Ngoại Tổng Quát I, vì chị y tá gọi tôi qua xem đồng nghiệp của chị ấy bị bệnh.” Tạ Uyển Oánh tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện, không dám nói dối nửa lời: “Đến đó tôi hoàn toàn không ngờ lại gặp trưởng khoa Trịnh và vài vị giáo sư lão làng, họ hỏi tôi tình hình học tập, tôi trả lời là học với thầy Đàm rất tốt. Các tiền bối mời tôi đi phòng khám học tập với họ, tôi nói phải hoàn thành nhiệm vụ học tập thầy Đàm giao trước, xin thầy Đàm đồng ý rồi mới nói. Nhưng bây giờ tôi học được rất ít, chắc là cũng...”Nghe cô tường thuật xong, Đàm Khắc Lâm quay lại nhìn cô, ánh mắt như muốn nói nghĩ, Được dạy dỗ rồi chứ?Đã được dạy dỗ từ lâu rồi, cô nào dám tự ý làm bậy. Lần khám cấp cứu đó là bất khả kháng, không kịp...