Tác giả:

Người ta thường nói, muốn được hưởng thái bình trước tiên phải trải qua đắng cay khổ nhục, thời đại nào cũng vậy đều phải trải qua suy tàn hưng thịnh rồi lại quay về suy tàn như một quy luât tự nhiên. Tấn cũng nghĩ vậy, vì thế hắn không bao giờ suy sụp tinh thần trước cảnh nước nhà lầm than, hắn luôn tin rằng sẽ có ngày nước Đại Việt đến hồi hưng thịnh, nhưng là bao giờ? Và người nào sẽ đưa nước nhà thoát khỏi ách đô hộ của bọn quỷ tây? Đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man thì một tiếng kêu ục ục như cắt ngang dòng tâm trí của hắn, tên nhóc con đang xoa bụng với khuôn mặt nhăn nhó như có vẻ đang đói bụng. Hắn khẽ mỉm cười rồi lấy trong túi ra một củ khoai lang luộc đưa cho tên nhóc: - Này... cầm lấy...! Tên nhóc con nhìn về phía củ khoai với đôi mắt thèm thuồng, nhưng nó chỉ biết gãi đầu rồi cười trừ nhìn hắn: - Nhưng đây là... đồ ăn trưa của thầy mà...! - Thầy vẫn còn no...! Tiểu quỷ mau cầm lấy đi....! Nghe thấy thế, tên nhóc con đưa hai tay ra nhận củ khoai rồi cho vào mồm nhai một…

Quyển 2 - Chương 7: Cháo óc heo

Phục Ma Trọng Sinh KýTác giả: Nguyễn ĐiệpTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámNgười ta thường nói, muốn được hưởng thái bình trước tiên phải trải qua đắng cay khổ nhục, thời đại nào cũng vậy đều phải trải qua suy tàn hưng thịnh rồi lại quay về suy tàn như một quy luât tự nhiên. Tấn cũng nghĩ vậy, vì thế hắn không bao giờ suy sụp tinh thần trước cảnh nước nhà lầm than, hắn luôn tin rằng sẽ có ngày nước Đại Việt đến hồi hưng thịnh, nhưng là bao giờ? Và người nào sẽ đưa nước nhà thoát khỏi ách đô hộ của bọn quỷ tây? Đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man thì một tiếng kêu ục ục như cắt ngang dòng tâm trí của hắn, tên nhóc con đang xoa bụng với khuôn mặt nhăn nhó như có vẻ đang đói bụng. Hắn khẽ mỉm cười rồi lấy trong túi ra một củ khoai lang luộc đưa cho tên nhóc: - Này... cầm lấy...! Tên nhóc con nhìn về phía củ khoai với đôi mắt thèm thuồng, nhưng nó chỉ biết gãi đầu rồi cười trừ nhìn hắn: - Nhưng đây là... đồ ăn trưa của thầy mà...! - Thầy vẫn còn no...! Tiểu quỷ mau cầm lấy đi....! Nghe thấy thế, tên nhóc con đưa hai tay ra nhận củ khoai rồi cho vào mồm nhai một… Tấn vừa bước đi vừa suy nghĩ về những gì đã xảy ra, hắn thừa biết vụ việc ở khoa dược do cái gì gây ra nhưng hắn không thể lên tiếng, càng không thể nhờ người khác hỗ trợ cho mình. Vì nói ra thì ai sẽ tin hắn...?Người ta sẽ nghĩ Tấn là một tên thần kinh nếu nói ra những điều vô lý như vậy, nhưng nếu không giải quyết vụ việc này triệt để thì càng ngày mọi chuyện sẽ rắc rối và nguy hiểm hơn rất nhiều.Yến c*̃ng im lặng không nói gì, cô chỉ đôi lần liếc trộm mắt nhìn về phía Tấn để xem phản ứng c*̉a hắn ra sao. Nhưng vẫn thấy Tấn không tỏ thái độ gì nên lòng cô c*̃ng xuôi xuôi được phần nào.Hai người dừng lại trước cửa phòng VIP, rồi Yến quay sang nhìn về phía Tấn mỉm cười:- Cậu Kim Hổ nghỉ sớm...!- Khoan đã...!Yến định bước đi nhưng bỗng đứng khựng lại khi thấy Tấn lên tiếng, cô mở to mắt nhìn về phía hắn với điệu bộ ngạc nhiên:- Có việc gì sao thưa cậu...?- Cô là y tá làm việc ở khoa nội tiết phải không?- Vâng..! Có vấn đề gì sao thưa cậu...?- Cô có ngửi thấy mùi ngai ngái hôi thối ở khoa dược quen quen không?Yến ngạc nhiên nhìn Tấn, rồi bỗng chốc đôi mắt cô ấy mở to ra như đã thông suốt điều gì đấy, miệng Yến run run lắp bắp không lên lời:- Ý cậu... là....!- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...!- Tôi... xin phép đi trước....!Yến khẽ c*́i đầu rồi vội vàng bước nhanh ra khỏi hành lang khoa thần kinh, Tấn thở dài lắc đầu rồi mở cửa bước vào phòng c*̉a hắn. Một ánh mắt như tia lửa điện chiếu thẳng về phía Tấn làm hắn cảm thấy chột dạ.Dương ngồi trên ghế không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn về phía hắn rồi lại nhìn vào bát cháo óc heo lạnh ngắt trên bàn:- Cậu vui nhỉ...? Bảo em đi mua cháo rồi trồn đi thả thính với mấy cô y tá...!- Không... Không phải...! Tôi chỉ đi dạo cho đỡ buồn một chút...! Không ngờ bị lạc...! Nên nhờ cô y tá dẫn về phòng thôi...!- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...? Đúng là rất khó để giải thích với bát cháo này nhỉ...?- Cô hiểu nhầm rồi...! Không phải như cô nghĩ đâu...!- Sao c*̃ng được...! Cháo c*̃ng đã nguội...rồi! Để em đổ đi vậy...!Dứt lời, Dương cầm bát cháo lên toan bước ra khỏi phòng nhưng Tấn đã nắm chặt lấy cổ tay cô rồi lên tiếng:- Tôi còn chưa ăn...! Cô định mang đi đâu...? Định để tôi chết đói sao..?- Nhưng cháo...tanh....!Chưa kịp dứt lời, thì Tấn đã lấy bát cháo từ tay Dương rồi múc mấy muỗng liên tiếp cho vào miệng. Miệng hắn lẩm bẩm cháo ngon, cháo ngon khiến Dương tủm tỉm cười hanh phúc, nào ai có biết trông lòng hắn đang đau khỏ thế nào khi cố nuốt bát cháo nguội tanh ngòm.********************************Yến chậm rãi tiến về khoa nội tiết với tâm trạng cực kì lo sợ, cái mùi ngai ngái hôi thối đấy lẽ nào lại phát ra từ khoa mà cô làm việc...?Rồi hình như mũi Yến ngửi được mùi gì đấy..? Một mùi ngai ngái quen thuộc, cái mùi mà cô từng ngửi thấy ở phòng kiểm nghiệm nơi nhốt đám chuột bạch...

Tấn vừa bước đi vừa suy nghĩ về những gì đã xảy ra, hắn thừa biết vụ việc ở khoa dược do cái gì gây ra nhưng hắn không thể lên tiếng, càng không thể nhờ người khác hỗ trợ cho mình. Vì nói ra thì ai sẽ tin hắn...?

Người ta sẽ nghĩ Tấn là một tên thần kinh nếu nói ra những điều vô lý như vậy, nhưng nếu không giải quyết vụ việc này triệt để thì càng ngày mọi chuyện sẽ rắc rối và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Yến c*̃ng im lặng không nói gì, cô chỉ đôi lần liếc trộm mắt nhìn về phía Tấn để xem phản ứng c*̉a hắn ra sao. Nhưng vẫn thấy Tấn không tỏ thái độ gì nên lòng cô c*̃ng xuôi xuôi được phần nào.

Hai người dừng lại trước cửa phòng VIP, rồi Yến quay sang nhìn về phía Tấn mỉm cười:

- Cậu Kim Hổ nghỉ sớm...!

- Khoan đã...!

Yến định bước đi nhưng bỗng đứng khựng lại khi thấy Tấn lên tiếng, cô mở to mắt nhìn về phía hắn với điệu bộ ngạc nhiên:

- Có việc gì sao thưa cậu...?

- Cô là y tá làm việc ở khoa nội tiết phải không?

- Vâng..! Có vấn đề gì sao thưa cậu...?

- Cô có ngửi thấy mùi ngai ngái hôi thối ở khoa dược quen quen không?

Yến ngạc nhiên nhìn Tấn, rồi bỗng chốc đôi mắt cô ấy mở to ra như đã thông suốt điều gì đấy, miệng Yến run run lắp bắp không lên lời:

- Ý cậu... là....!

- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...!

- Tôi... xin phép đi trước....!

Yến khẽ c*́i đầu rồi vội vàng bước nhanh ra khỏi hành lang khoa thần kinh, Tấn thở dài lắc đầu rồi mở cửa bước vào phòng c*̉a hắn. Một ánh mắt như tia lửa điện chiếu thẳng về phía Tấn làm hắn cảm thấy chột dạ.

Dương ngồi trên ghế không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn về phía hắn rồi lại nhìn vào bát cháo óc heo lạnh ngắt trên bàn:

- Cậu vui nhỉ...? Bảo em đi mua cháo rồi trồn đi thả thính với mấy cô y tá...!

- Không... Không phải...! Tôi chỉ đi dạo cho đỡ buồn một chút...! Không ngờ bị lạc...! Nên nhờ cô y tá dẫn về phòng thôi...!

- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...? Đúng là rất khó để giải thích với bát cháo này nhỉ...?

- Cô hiểu nhầm rồi...! Không phải như cô nghĩ đâu...!

- Sao c*̃ng được...! Cháo c*̃ng đã nguội...rồi! Để em đổ đi vậy...!

Dứt lời, Dương cầm bát cháo lên toan bước ra khỏi phòng nhưng Tấn đã nắm chặt lấy cổ tay cô rồi lên tiếng:

- Tôi còn chưa ăn...! Cô định mang đi đâu...? Định để tôi chết đói sao..?

- Nhưng cháo...tanh....!

Chưa kịp dứt lời, thì Tấn đã lấy bát cháo từ tay Dương rồi múc mấy muỗng liên tiếp cho vào miệng. Miệng hắn lẩm bẩm cháo ngon, cháo ngon khiến Dương tủm tỉm cười hanh phúc, nào ai có biết trông lòng hắn đang đau khỏ thế nào khi cố nuốt bát cháo nguội tanh ngòm.

********************************

Yến chậm rãi tiến về khoa nội tiết với tâm trạng cực kì lo sợ, cái mùi ngai ngái hôi thối đấy lẽ nào lại phát ra từ khoa mà cô làm việc...?

Rồi hình như mũi Yến ngửi được mùi gì đấy..? Một mùi ngai ngái quen thuộc, cái mùi mà cô từng ngửi thấy ở phòng kiểm nghiệm nơi nhốt đám chuột bạch...

Phục Ma Trọng Sinh KýTác giả: Nguyễn ĐiệpTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámNgười ta thường nói, muốn được hưởng thái bình trước tiên phải trải qua đắng cay khổ nhục, thời đại nào cũng vậy đều phải trải qua suy tàn hưng thịnh rồi lại quay về suy tàn như một quy luât tự nhiên. Tấn cũng nghĩ vậy, vì thế hắn không bao giờ suy sụp tinh thần trước cảnh nước nhà lầm than, hắn luôn tin rằng sẽ có ngày nước Đại Việt đến hồi hưng thịnh, nhưng là bao giờ? Và người nào sẽ đưa nước nhà thoát khỏi ách đô hộ của bọn quỷ tây? Đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man thì một tiếng kêu ục ục như cắt ngang dòng tâm trí của hắn, tên nhóc con đang xoa bụng với khuôn mặt nhăn nhó như có vẻ đang đói bụng. Hắn khẽ mỉm cười rồi lấy trong túi ra một củ khoai lang luộc đưa cho tên nhóc: - Này... cầm lấy...! Tên nhóc con nhìn về phía củ khoai với đôi mắt thèm thuồng, nhưng nó chỉ biết gãi đầu rồi cười trừ nhìn hắn: - Nhưng đây là... đồ ăn trưa của thầy mà...! - Thầy vẫn còn no...! Tiểu quỷ mau cầm lấy đi....! Nghe thấy thế, tên nhóc con đưa hai tay ra nhận củ khoai rồi cho vào mồm nhai một… Tấn vừa bước đi vừa suy nghĩ về những gì đã xảy ra, hắn thừa biết vụ việc ở khoa dược do cái gì gây ra nhưng hắn không thể lên tiếng, càng không thể nhờ người khác hỗ trợ cho mình. Vì nói ra thì ai sẽ tin hắn...?Người ta sẽ nghĩ Tấn là một tên thần kinh nếu nói ra những điều vô lý như vậy, nhưng nếu không giải quyết vụ việc này triệt để thì càng ngày mọi chuyện sẽ rắc rối và nguy hiểm hơn rất nhiều.Yến c*̃ng im lặng không nói gì, cô chỉ đôi lần liếc trộm mắt nhìn về phía Tấn để xem phản ứng c*̉a hắn ra sao. Nhưng vẫn thấy Tấn không tỏ thái độ gì nên lòng cô c*̃ng xuôi xuôi được phần nào.Hai người dừng lại trước cửa phòng VIP, rồi Yến quay sang nhìn về phía Tấn mỉm cười:- Cậu Kim Hổ nghỉ sớm...!- Khoan đã...!Yến định bước đi nhưng bỗng đứng khựng lại khi thấy Tấn lên tiếng, cô mở to mắt nhìn về phía hắn với điệu bộ ngạc nhiên:- Có việc gì sao thưa cậu...?- Cô là y tá làm việc ở khoa nội tiết phải không?- Vâng..! Có vấn đề gì sao thưa cậu...?- Cô có ngửi thấy mùi ngai ngái hôi thối ở khoa dược quen quen không?Yến ngạc nhiên nhìn Tấn, rồi bỗng chốc đôi mắt cô ấy mở to ra như đã thông suốt điều gì đấy, miệng Yến run run lắp bắp không lên lời:- Ý cậu... là....!- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...!- Tôi... xin phép đi trước....!Yến khẽ c*́i đầu rồi vội vàng bước nhanh ra khỏi hành lang khoa thần kinh, Tấn thở dài lắc đầu rồi mở cửa bước vào phòng c*̉a hắn. Một ánh mắt như tia lửa điện chiếu thẳng về phía Tấn làm hắn cảm thấy chột dạ.Dương ngồi trên ghế không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn về phía hắn rồi lại nhìn vào bát cháo óc heo lạnh ngắt trên bàn:- Cậu vui nhỉ...? Bảo em đi mua cháo rồi trồn đi thả thính với mấy cô y tá...!- Không... Không phải...! Tôi chỉ đi dạo cho đỡ buồn một chút...! Không ngờ bị lạc...! Nên nhờ cô y tá dẫn về phòng thôi...!- Có những chuyện rất khó để giải thích...! Nhưng tôi nghĩ là cô đủ thông minh để hiểu...? Đúng là rất khó để giải thích với bát cháo này nhỉ...?- Cô hiểu nhầm rồi...! Không phải như cô nghĩ đâu...!- Sao c*̃ng được...! Cháo c*̃ng đã nguội...rồi! Để em đổ đi vậy...!Dứt lời, Dương cầm bát cháo lên toan bước ra khỏi phòng nhưng Tấn đã nắm chặt lấy cổ tay cô rồi lên tiếng:- Tôi còn chưa ăn...! Cô định mang đi đâu...? Định để tôi chết đói sao..?- Nhưng cháo...tanh....!Chưa kịp dứt lời, thì Tấn đã lấy bát cháo từ tay Dương rồi múc mấy muỗng liên tiếp cho vào miệng. Miệng hắn lẩm bẩm cháo ngon, cháo ngon khiến Dương tủm tỉm cười hanh phúc, nào ai có biết trông lòng hắn đang đau khỏ thế nào khi cố nuốt bát cháo nguội tanh ngòm.********************************Yến chậm rãi tiến về khoa nội tiết với tâm trạng cực kì lo sợ, cái mùi ngai ngái hôi thối đấy lẽ nào lại phát ra từ khoa mà cô làm việc...?Rồi hình như mũi Yến ngửi được mùi gì đấy..? Một mùi ngai ngái quen thuộc, cái mùi mà cô từng ngửi thấy ở phòng kiểm nghiệm nơi nhốt đám chuột bạch...

Quyển 2 - Chương 7: Cháo óc heo