"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 485

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Hai người đang nói chuyện thì Tôn Ngọc Ba quay lại, hỏi học sinh: “Khám xong chưa? Có phát hiện vấn đề gì không?”“Thầy Tôn, giường 17, 23, 36, 38, 49, 52, cùng với 61 và 62, có lẽ thầy cần xem lại ạ.” Tạ Uyển Oánh trả lời.“Giường 61 sáng nay đã xem rồi mà? Sao, huyết áp của bà ấy lại không ổn định à?” Tôn Ngọc Ba nghi ngờ.“Không phải ạ, em sợ bà ấy sốt đêm nay, mặc dù hiện tại chưa sốt.”“Bà ấy bị thiếu máu, nếu có bệnh về máu thường kèm theo sốt.”“Thầy Tôn, em khám cho bà ấy, thấy bà ấy đau bụng dưới, giống như viêm vùng chậu.”“Em muốn đề nghị mời khoa Phụ sản hội chẩn sao? Mai bác sĩ quản giường quay lại thì có thể nói với họ.”“Thầy Tôn, ý em là, trường hợp này không cần mời khoa Huyết học hội chẩn, cũng không cần mời khoa Phụ sản.” “Từ từ.” Tôn Ngọc Ba bảo cô dừng lại, nói: “Tiểu Tạ, em phải hiểu rõ một điều. Chúng ta trực đêm, không phải để điều trị cho bệnh nhân của họ. Mà là khi bệnh nhân có vấn đề đột xuất thì chúng ta hỗ trợ xử lý. Nếu tình hình bệnh nhân thực sự xấu đi, cần phải thông báo cho họ quay lại cấp cứu. Đây là bệnh nhân của họ, không phải của chúng ta. Em hiểu chưa?”Tạ Uyển Oánh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.“Những bệnh nhân em vừa nói, tôi hỏi em, có ca nào cần xử lý gấp không?” Tôn Ngọc Ba hỏi lại.Thực tế, nếu có bệnh nhân cần xử lý gấp, y tá đã đến gọi bác sĩ rồi.“Thầy Tôn, chúng ta có thể làm một số công việc phòng ngừa, tránh trường hợp y tá gọi chúng ta dậy giữa đêm.” Tạ Uyển Oánh thăm dò ý kiến của thầy khi đưa ra ý tưởng của mình. Điều học sinh nói cũng là điều anh đang nghĩ, Tôn Ngọc Ba nói: “Em nói đi.”“Ví dụ như giường 61, em sợ bà ấy có thể sốt nhẹ vào ban đêm, có thể dặn dò y tá trước, nhiệt độ bao nhiêu thì không cần gọi chúng ta, kê sẵn y lệnh chườm đá để y tá thực hiện khi cần thiết.”Cô học sinh này có thể biết trước bệnh nhân đêm nay sẽ sốt bao nhiêu độ sao? Tôn Ngọc Ba chớp mắt nghĩ, Cái này…?“Thầy ơi, chỉ là chườm đá thôi mà.”“Được rồi, em kê y lệnh chườm đá khi cần thiết đi.” Tôn Ngọc Ba nghĩ y lệnh này kê hay không kê cũng chẳng khác gì nhau, cứ để học sinh thử xem.Tạ Uyển Oánh tiếp tục thảo luận với thầy về các bệnh nhân khác: “Bệnh nhân giường 17 hơi cáu kỉnh.”“Tại sao cáu kỉnh?”“Anh ta hôm nay là ngày thứ năm sau mổ, ống dẫn lưu ổ bụng không được thoải mái lắm, hơi rỉ dịch. Biết đâu đêm nay anh ta cũng sốt.” Tôn Ngọc Ba nghe vậy, muốn mắng: “Tổ 2, ban ngày họ không biết tình hình ống dẫn lưu của bệnh nhân này sao?”Không được, không được, phải gọi điện mắng họ trước đã.Thấy vậy, Tạ Uyển Oánh bổ sung: “Thầy Tôn, giường 36 cũng có vấn đề về ống dẫn lưu.”Tôn Ngọc Ba muốn nổ phổi, hỏi: “Còn những giường khác thì sao?”Gom lại mắng một thể.“Bệnh nhân nữ giường 23 muốn thuốc ngủ, nói là không ngủ được.” Tạ Uyển Oánh trả lời.“Cô ấy mai mổ à? Nếu mai mổ thì bác sĩ quản giường chắc đã kê thuốc ngủ cho cô ấy rồi.” Tôn Ngọc Ba cân nhắc tình huống của bệnh nhân.“Cô ấy không mổ mai, hôm nay mới nhập viện, chưa làm xong các xét nghiệm trước mổ.” Tạ Uyển Oánh nói.“Vậy là sao? Thấy lạ lẫm nên không ngủ được trong bệnh viện?” Tôn Ngọc Ba thở dài, buổi tối không tìm được bác sĩ Tâm lý đến an ủi bệnh nhân.

Hai người đang nói chuyện thì Tôn Ngọc Ba quay lại, hỏi học sinh: “Khám xong chưa? Có phát hiện vấn đề gì không?”

“Thầy Tôn, giường 17, 23, 36, 38, 49, 52, cùng với 61 và 62, có lẽ thầy cần xem lại ạ.” Tạ Uyển Oánh trả lời.

“Giường 61 sáng nay đã xem rồi mà? Sao, huyết áp của bà ấy lại không ổn định à?” Tôn Ngọc Ba nghi ngờ.

“Không phải ạ, em sợ bà ấy sốt đêm nay, mặc dù hiện tại chưa sốt.”

“Bà ấy bị thiếu máu, nếu có bệnh về máu thường kèm theo sốt.”

“Thầy Tôn, em khám cho bà ấy, thấy bà ấy đau bụng dưới, giống như viêm vùng chậu.”

“Em muốn đề nghị mời khoa Phụ sản hội chẩn sao? Mai bác sĩ quản giường quay lại thì có thể nói với họ.”

“Thầy Tôn, ý em là, trường hợp này không cần mời khoa Huyết học hội chẩn, cũng không cần mời khoa Phụ sản.”

 

“Từ từ.” Tôn Ngọc Ba bảo cô dừng lại, nói: “Tiểu Tạ, em phải hiểu rõ một điều. Chúng ta trực đêm, không phải để điều trị cho bệnh nhân của họ. Mà là khi bệnh nhân có vấn đề đột xuất thì chúng ta hỗ trợ xử lý. Nếu tình hình bệnh nhân thực sự xấu đi, cần phải thông báo cho họ quay lại cấp cứu. Đây là bệnh nhân của họ, không phải của chúng ta. Em hiểu chưa?”

Tạ Uyển Oánh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

“Những bệnh nhân em vừa nói, tôi hỏi em, có ca nào cần xử lý gấp không?” Tôn Ngọc Ba hỏi lại.

Thực tế, nếu có bệnh nhân cần xử lý gấp, y tá đã đến gọi bác sĩ rồi.

“Thầy Tôn, chúng ta có thể làm một số công việc phòng ngừa, tránh trường hợp y tá gọi chúng ta dậy giữa đêm.” Tạ Uyển Oánh thăm dò ý kiến của thầy khi đưa ra ý tưởng của mình.

 

Điều học sinh nói cũng là điều anh đang nghĩ, Tôn Ngọc Ba nói: “Em nói đi.”

“Ví dụ như giường 61, em sợ bà ấy có thể sốt nhẹ vào ban đêm, có thể dặn dò y tá trước, nhiệt độ bao nhiêu thì không cần gọi chúng ta, kê sẵn y lệnh chườm đá để y tá thực hiện khi cần thiết.”

Cô học sinh này có thể biết trước bệnh nhân đêm nay sẽ sốt bao nhiêu độ sao? Tôn Ngọc Ba chớp mắt nghĩ, Cái này…?

“Thầy ơi, chỉ là chườm đá thôi mà.”

“Được rồi, em kê y lệnh chườm đá khi cần thiết đi.” Tôn Ngọc Ba nghĩ y lệnh này kê hay không kê cũng chẳng khác gì nhau, cứ để học sinh thử xem.

Tạ Uyển Oánh tiếp tục thảo luận với thầy về các bệnh nhân khác: “Bệnh nhân giường 17 hơi cáu kỉnh.”

“Tại sao cáu kỉnh?”

“Anh ta hôm nay là ngày thứ năm sau mổ, ống dẫn lưu ổ bụng không được thoải mái lắm, hơi rỉ dịch. Biết đâu đêm nay anh ta cũng sốt.”

 

Tôn Ngọc Ba nghe vậy, muốn mắng: “Tổ 2, ban ngày họ không biết tình hình ống dẫn lưu của bệnh nhân này sao?”

Không được, không được, phải gọi điện mắng họ trước đã.

Thấy vậy, Tạ Uyển Oánh bổ sung: “Thầy Tôn, giường 36 cũng có vấn đề về ống dẫn lưu.”

Tôn Ngọc Ba muốn nổ phổi, hỏi: “Còn những giường khác thì sao?”

Gom lại mắng một thể.

“Bệnh nhân nữ giường 23 muốn thuốc ngủ, nói là không ngủ được.” Tạ Uyển Oánh trả lời.

“Cô ấy mai mổ à? Nếu mai mổ thì bác sĩ quản giường chắc đã kê thuốc ngủ cho cô ấy rồi.” Tôn Ngọc Ba cân nhắc tình huống của bệnh nhân.

“Cô ấy không mổ mai, hôm nay mới nhập viện, chưa làm xong các xét nghiệm trước mổ.” Tạ Uyển Oánh nói.

“Vậy là sao? Thấy lạ lẫm nên không ngủ được trong bệnh viện?” Tôn Ngọc Ba thở dài, buổi tối không tìm được bác sĩ Tâm lý đến an ủi bệnh nhân.

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Hai người đang nói chuyện thì Tôn Ngọc Ba quay lại, hỏi học sinh: “Khám xong chưa? Có phát hiện vấn đề gì không?”“Thầy Tôn, giường 17, 23, 36, 38, 49, 52, cùng với 61 và 62, có lẽ thầy cần xem lại ạ.” Tạ Uyển Oánh trả lời.“Giường 61 sáng nay đã xem rồi mà? Sao, huyết áp của bà ấy lại không ổn định à?” Tôn Ngọc Ba nghi ngờ.“Không phải ạ, em sợ bà ấy sốt đêm nay, mặc dù hiện tại chưa sốt.”“Bà ấy bị thiếu máu, nếu có bệnh về máu thường kèm theo sốt.”“Thầy Tôn, em khám cho bà ấy, thấy bà ấy đau bụng dưới, giống như viêm vùng chậu.”“Em muốn đề nghị mời khoa Phụ sản hội chẩn sao? Mai bác sĩ quản giường quay lại thì có thể nói với họ.”“Thầy Tôn, ý em là, trường hợp này không cần mời khoa Huyết học hội chẩn, cũng không cần mời khoa Phụ sản.” “Từ từ.” Tôn Ngọc Ba bảo cô dừng lại, nói: “Tiểu Tạ, em phải hiểu rõ một điều. Chúng ta trực đêm, không phải để điều trị cho bệnh nhân của họ. Mà là khi bệnh nhân có vấn đề đột xuất thì chúng ta hỗ trợ xử lý. Nếu tình hình bệnh nhân thực sự xấu đi, cần phải thông báo cho họ quay lại cấp cứu. Đây là bệnh nhân của họ, không phải của chúng ta. Em hiểu chưa?”Tạ Uyển Oánh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.“Những bệnh nhân em vừa nói, tôi hỏi em, có ca nào cần xử lý gấp không?” Tôn Ngọc Ba hỏi lại.Thực tế, nếu có bệnh nhân cần xử lý gấp, y tá đã đến gọi bác sĩ rồi.“Thầy Tôn, chúng ta có thể làm một số công việc phòng ngừa, tránh trường hợp y tá gọi chúng ta dậy giữa đêm.” Tạ Uyển Oánh thăm dò ý kiến của thầy khi đưa ra ý tưởng của mình. Điều học sinh nói cũng là điều anh đang nghĩ, Tôn Ngọc Ba nói: “Em nói đi.”“Ví dụ như giường 61, em sợ bà ấy có thể sốt nhẹ vào ban đêm, có thể dặn dò y tá trước, nhiệt độ bao nhiêu thì không cần gọi chúng ta, kê sẵn y lệnh chườm đá để y tá thực hiện khi cần thiết.”Cô học sinh này có thể biết trước bệnh nhân đêm nay sẽ sốt bao nhiêu độ sao? Tôn Ngọc Ba chớp mắt nghĩ, Cái này…?“Thầy ơi, chỉ là chườm đá thôi mà.”“Được rồi, em kê y lệnh chườm đá khi cần thiết đi.” Tôn Ngọc Ba nghĩ y lệnh này kê hay không kê cũng chẳng khác gì nhau, cứ để học sinh thử xem.Tạ Uyển Oánh tiếp tục thảo luận với thầy về các bệnh nhân khác: “Bệnh nhân giường 17 hơi cáu kỉnh.”“Tại sao cáu kỉnh?”“Anh ta hôm nay là ngày thứ năm sau mổ, ống dẫn lưu ổ bụng không được thoải mái lắm, hơi rỉ dịch. Biết đâu đêm nay anh ta cũng sốt.” Tôn Ngọc Ba nghe vậy, muốn mắng: “Tổ 2, ban ngày họ không biết tình hình ống dẫn lưu của bệnh nhân này sao?”Không được, không được, phải gọi điện mắng họ trước đã.Thấy vậy, Tạ Uyển Oánh bổ sung: “Thầy Tôn, giường 36 cũng có vấn đề về ống dẫn lưu.”Tôn Ngọc Ba muốn nổ phổi, hỏi: “Còn những giường khác thì sao?”Gom lại mắng một thể.“Bệnh nhân nữ giường 23 muốn thuốc ngủ, nói là không ngủ được.” Tạ Uyển Oánh trả lời.“Cô ấy mai mổ à? Nếu mai mổ thì bác sĩ quản giường chắc đã kê thuốc ngủ cho cô ấy rồi.” Tôn Ngọc Ba cân nhắc tình huống của bệnh nhân.“Cô ấy không mổ mai, hôm nay mới nhập viện, chưa làm xong các xét nghiệm trước mổ.” Tạ Uyển Oánh nói.“Vậy là sao? Thấy lạ lẫm nên không ngủ được trong bệnh viện?” Tôn Ngọc Ba thở dài, buổi tối không tìm được bác sĩ Tâm lý đến an ủi bệnh nhân.

Chương 485