Tác giả:

*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh…

Chương 165: Thế Giới 5 Cổ Đại 25

Xuyên Nhanh: Con Đường Công Lược Nam ThầnTác giả: SuTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Xuyên Không*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh… Ngay buổi tối ngày hôm ấy, Lãnh Tử Nguyệt dẫn đầu ba người, cẩn thận tránh thoát cấm vệ quân mà rời cungHai ngày sau Thượng Quan Kỳ về đến kinh thành, tất cả các văn võ bá quan đều ra tiếp, ngay cả hoàng hậu chúng phi tần cũng đứng ở cửa cung nghênh đónThượng Quan Kỳ nói với Thượng Quan Dật mấy câu, nhìn một vòng không thấy Lãnh Tử Nguyệt, hắn có chút ngoài ý muốn" Tử Nguyệt đâu? "Thượng Quan Dật bị hỏi lúc này mới để ý đến, ngay cả cục bột nhỏ cũng không thấy đâu" Chắc là chưa kịp đến đi "Thượng Quan Kỳ gật đầu, cũng không nghĩ nhiều, lúc này mới mang tất cả hồi cungThượng Quan Kỳ đem mọi chuyện sảy ra ở chiến trường kể lại cho Thượng Quan Dật ngheBiết người mình thích lại đứng đầu quân phản loạn, Thượng Quan Dật nói mình không khổ sở thì chính là giảĐể cho đệ đệ mình có thời gian mà suy ngẫm, Thượng Quan Kỳ liền đi tìm Lãnh Tử NguyệtVậy mà đến nơi, thứ hắn nhìn thấy chỉ là một khung cảnh vườn không nhà trốngBên trong phòng, một phong thư đặt trên bàn, chẳng hiểu sao lúc này nhìn nó lại chói mắt một cách kì lạThượng Quan Kỳ bình tĩnh mở thư ra đọc, đại khái chính là: Ta dẫn Dực nhi đi rồi, không cần tìm đâuThượng Quan Kỳ nhàn nhạt mỉm cười, trong ánh mắt như chứa đựng chút cô đơnHiện giờ hắn lại chỉ còn một mìnhKhông phải nói đến lúc hài tử trưởng thành rồi mới đi hay sao, hiện tại thằng bé mới năm tuổiThượng Quan Kỳ gấp lại lá thư, cẩn thận nhét lại vào phong, cất vào tay áo, như chưa có chuyện gì sảy ra mà đi ra ngoàiLãnh Tử Nguyệt không hề biết những chuyện đó, hiện tại nàng đang ngồi trong một gian khách đ**m, mặt đối mặt với Đoan Mộc DungChuyện là ba người sau khi cưỡi ngựa đi một đoạn đường dài đều có chút mệt, liền tìm một nơi nghỉ chân tiện thể ăn một chút đồ ănNhưng đồ mới ăn được một nửa, từ ngoài bước vào một nữ tử hắc y, trực tiếp ngồi đối diện Lãnh Tử Nguyệt, không ai khác là Đoan Mộc DungHai người ngồi nhìn nhau gần một khắc, cuối cùng Lãnh Tử Nguyệt không kiên nhẫn nhíu mày hỏi" Ý gì đây? "Đoan Mộc Dung vẻ mặt bình tĩnh: " Không có gì, muốn ăn cơm cùng các người "Lãnh Tử Nguyệt im lặng, không để ý đến nữ tử nữa, tiếp tục gắp thức ăn ăn cơmLãnh Dực nhìn Đoan Mộc Dung, xong gắp một miếng thịt bỏ vào chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Tử Nguyệt gắp lên trực tiếp ănĐồ ăn Đoan Mộc Dung gọi cũng đã mang lên, nàng cũng gắp một miếng thịt bỏ vào bát Lãnh Tử NguyệtNhưng là thịt vừa thả xuống, Lãnh Dực đã dùng đũa gắp miếng thịt trong bát Lãnh Tử Nguyệt bỏ vào miệng mìnhHạ Nhi: "!.."Lãnh Tử Nguyệt coi như không thấy, tiếp tục ăn cơmĐoan Mộc Dung hơi nhíu mày, gắp tiếp cọng rau cho vô chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Dực lại tiếp tục gắp đi ăn mấtTiếp theo chính là lặp đi lặp lại như vậyLãnh Tử Nguyệt môi mím thành một đường thẳng: " Vui không? "Một câu hỏi nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, nhưng Lãnh Dực vừa nghe đến, liền lập tức ngoan ngoãn ngồi ăn tử tế, Đoan Mộc Dung đũa còn đang muốn gắp cho nàng cũng không tự chủ được chuyển hướng đặt vào bát Lãnh DựcLãnh Dực: "!.."Đoan Mộc Dung: "! ăn nhiều mau lớn "Hạ Nhi đứng dậy rót cho Lãnh Tử Nguyệt một ly trà, nàng cũng không từ chối, cầm lên uống một ngụm" Nói đi, muốn gì? "Đoan Mộc Dung hơi chần chừ: " Ta muốn đi cùng ngươi "Lãnh Dực cùng Hạ Nhi ngay lập tức nhìn về phía Đoan Mộc Dung, trong mắt tràn đầy cảnh giácLãnh Tử Nguyệt nhướng mày: " Ngươi biết ta muốn đi đâu không? "Đoan Mộc Dung lắc đầu, thấy Lãnh Tử Nguyệt nhìn mình, nàng giải thích" Ta chỉ thân với ngươi, ngươi đi đâu, ta đi đấy "Lãnh Tử Nguyệt nhếch khóe môi cười nhạt: " Mới hôm trước ngươi còn dẫn người tấn công Hiên Viên quốc đấy "Đoan Mộc Dung nhíu mày: " Hiên Viên quốc đã diệt quốc của ngươi "Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc, lần này Hạ Nhi thay nàng trả lời" Vậy thì sao, có liên quan gì đến Đoan Mộc tiểu thư ngươi? "Đoan Mộc Dung: " Nàng là bằng hữu của ta, ta thay nàng báo thù "Đoan Mộc Dung nhìn Lãnh Tử Nguyệt tiếp tục nói: " Thượng Quan Kỳ cũng đã lừa gạt ngươi, Dực nhi vốn không phải hài tử của hắn "Cả bàn ăn bỗng chốc rơi vào im lặng, làm âm thanh ồn ào xung quanh liền khuếch đại lênHạ Nhi lo lắng nhìn Lãnh Dực, mà Lãnh Dực lại cúi gằn đầu xuống, trông như rất chi là buồn bãLãnh Tử Nguyệt đặt tay lên đầu bé xoa xoa hai cái: " Nhóc con, khỏi cần giả vờ, ta biết con phát hiện từ lâu rồi "À phải nói là nàng cố ý để thằng bé vô tình nghe thấy mới phảiLãnh Dực ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn Lãnh Tử NguyệtQuả thật chẳng có một tí biểu cảm gì gọi là khổ sở cả" Vậy người biết cha là ai không? "Lãnh Tử Nguyệt lại uống ngụm nước, vẻ mặt bất cần đời" Ai biết "Nghĩ nghĩ nàng lại bổ sung: " Sau này con thấy nam nhân nào thuận mắt thì nói, ta sẽ khiến hắn trở thành cha con "Lãnh Dực a một tiếng, cái hiểu cái không gật đầuĐoan Mộc Dung bị bỏ quên ở một bên chỉ có thể im lặng nhìn, đôi tay máy móc đưa cơm vào miệng.

Ngay buổi tối ngày hôm ấy, Lãnh Tử Nguyệt dẫn đầu ba người, cẩn thận tránh thoát cấm vệ quân mà rời cung

Hai ngày sau Thượng Quan Kỳ về đến kinh thành, tất cả các văn võ bá quan đều ra tiếp, ngay cả hoàng hậu chúng phi tần cũng đứng ở cửa cung nghênh đón

Thượng Quan Kỳ nói với Thượng Quan Dật mấy câu, nhìn một vòng không thấy Lãnh Tử Nguyệt, hắn có chút ngoài ý muốn

" Tử Nguyệt đâu? "

Thượng Quan Dật bị hỏi lúc này mới để ý đến, ngay cả cục bột nhỏ cũng không thấy đâu

" Chắc là chưa kịp đến đi "

Thượng Quan Kỳ gật đầu, cũng không nghĩ nhiều, lúc này mới mang tất cả hồi cung

Thượng Quan Kỳ đem mọi chuyện sảy ra ở chiến trường kể lại cho Thượng Quan Dật nghe

Biết người mình thích lại đứng đầu quân phản loạn, Thượng Quan Dật nói mình không khổ sở thì chính là giả

Để cho đệ đệ mình có thời gian mà suy ngẫm, Thượng Quan Kỳ liền đi tìm Lãnh Tử Nguyệt

Vậy mà đến nơi, thứ hắn nhìn thấy chỉ là một khung cảnh vườn không nhà trống

Bên trong phòng, một phong thư đặt trên bàn, chẳng hiểu sao lúc này nhìn nó lại chói mắt một cách kì lạ

Thượng Quan Kỳ bình tĩnh mở thư ra đọc, đại khái chính là: Ta dẫn Dực nhi đi rồi, không cần tìm đâu

Thượng Quan Kỳ nhàn nhạt mỉm cười, trong ánh mắt như chứa đựng chút cô đơn

Hiện giờ hắn lại chỉ còn một mình

Không phải nói đến lúc hài tử trưởng thành rồi mới đi hay sao, hiện tại thằng bé mới năm tuổi

Thượng Quan Kỳ gấp lại lá thư, cẩn thận nhét lại vào phong, cất vào tay áo, như chưa có chuyện gì sảy ra mà đi ra ngoài

Lãnh Tử Nguyệt không hề biết những chuyện đó, hiện tại nàng đang ngồi trong một gian khách đ**m, mặt đối mặt với Đoan Mộc Dung

Chuyện là ba người sau khi cưỡi ngựa đi một đoạn đường dài đều có chút mệt, liền tìm một nơi nghỉ chân tiện thể ăn một chút đồ ăn

Nhưng đồ mới ăn được một nửa, từ ngoài bước vào một nữ tử hắc y, trực tiếp ngồi đối diện Lãnh Tử Nguyệt, không ai khác là Đoan Mộc Dung

Hai người ngồi nhìn nhau gần một khắc, cuối cùng Lãnh Tử Nguyệt không kiên nhẫn nhíu mày hỏi

" Ý gì đây? "

Đoan Mộc Dung vẻ mặt bình tĩnh: " Không có gì, muốn ăn cơm cùng các người "

Lãnh Tử Nguyệt im lặng, không để ý đến nữ tử nữa, tiếp tục gắp thức ăn ăn cơm

Lãnh Dực nhìn Đoan Mộc Dung, xong gắp một miếng thịt bỏ vào chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Tử Nguyệt gắp lên trực tiếp ăn

Đồ ăn Đoan Mộc Dung gọi cũng đã mang lên, nàng cũng gắp một miếng thịt bỏ vào bát Lãnh Tử Nguyệt

Nhưng là thịt vừa thả xuống, Lãnh Dực đã dùng đũa gắp miếng thịt trong bát Lãnh Tử Nguyệt bỏ vào miệng mình

Hạ Nhi: "!.

.

"

Lãnh Tử Nguyệt coi như không thấy, tiếp tục ăn cơm

Đoan Mộc Dung hơi nhíu mày, gắp tiếp cọng rau cho vô chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Dực lại tiếp tục gắp đi ăn mất

Tiếp theo chính là lặp đi lặp lại như vậy

Lãnh Tử Nguyệt môi mím thành một đường thẳng: " Vui không? "

Một câu hỏi nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, nhưng Lãnh Dực vừa nghe đến, liền lập tức ngoan ngoãn ngồi ăn tử tế, Đoan Mộc Dung đũa còn đang muốn gắp cho nàng cũng không tự chủ được chuyển hướng đặt vào bát Lãnh Dực

Lãnh Dực: "!.

.

"

Đoan Mộc Dung: "! ăn nhiều mau lớn "

Hạ Nhi đứng dậy rót cho Lãnh Tử Nguyệt một ly trà, nàng cũng không từ chối, cầm lên uống một ngụm

" Nói đi, muốn gì? "

Đoan Mộc Dung hơi chần chừ: " Ta muốn đi cùng ngươi "

Lãnh Dực cùng Hạ Nhi ngay lập tức nhìn về phía Đoan Mộc Dung, trong mắt tràn đầy cảnh giác

Lãnh Tử Nguyệt nhướng mày: " Ngươi biết ta muốn đi đâu không? "

Đoan Mộc Dung lắc đầu, thấy Lãnh Tử Nguyệt nhìn mình, nàng giải thích

" Ta chỉ thân với ngươi, ngươi đi đâu, ta đi đấy "

Lãnh Tử Nguyệt nhếch khóe môi cười nhạt: " Mới hôm trước ngươi còn dẫn người tấn công Hiên Viên quốc đấy "

Đoan Mộc Dung nhíu mày: " Hiên Viên quốc đã diệt quốc của ngươi "

Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc, lần này Hạ Nhi thay nàng trả lời

" Vậy thì sao, có liên quan gì đến Đoan Mộc tiểu thư ngươi? "

Đoan Mộc Dung: " Nàng là bằng hữu của ta, ta thay nàng báo thù "

Đoan Mộc Dung nhìn Lãnh Tử Nguyệt tiếp tục nói: " Thượng Quan Kỳ cũng đã lừa gạt ngươi, Dực nhi vốn không phải hài tử của hắn "

Cả bàn ăn bỗng chốc rơi vào im lặng, làm âm thanh ồn ào xung quanh liền khuếch đại lên

Hạ Nhi lo lắng nhìn Lãnh Dực, mà Lãnh Dực lại cúi gằn đầu xuống, trông như rất chi là buồn bã

Lãnh Tử Nguyệt đặt tay lên đầu bé xoa xoa hai cái: " Nhóc con, khỏi cần giả vờ, ta biết con phát hiện từ lâu rồi "

À phải nói là nàng cố ý để thằng bé vô tình nghe thấy mới phải

Lãnh Dực ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn Lãnh Tử Nguyệt

Quả thật chẳng có một tí biểu cảm gì gọi là khổ sở cả

" Vậy người biết cha là ai không? "

Lãnh Tử Nguyệt lại uống ngụm nước, vẻ mặt bất cần đời

" Ai biết "

Nghĩ nghĩ nàng lại bổ sung: " Sau này con thấy nam nhân nào thuận mắt thì nói, ta sẽ khiến hắn trở thành cha con "

Lãnh Dực a một tiếng, cái hiểu cái không gật đầu

Đoan Mộc Dung bị bỏ quên ở một bên chỉ có thể im lặng nhìn, đôi tay máy móc đưa cơm vào miệng.

Xuyên Nhanh: Con Đường Công Lược Nam ThầnTác giả: SuTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Xuyên Không*** Giữa không gian trắng xóa vô tận, từ ánh sáng thấp thoáng một cô gái đang nằm cuộn mình lại. Mái tóc màu trắng bạc dài mượt tung bay như một làn sóng, làn da trắng mịn như ngọc, hai hàng mi cong vút khẽ run, mũi cao thẳng tắp đẹp đẽ, khóe môi anh đào mỏng nhỏ nhắn đầy quyến rũ, chân mày lá liễu mượt mà. Tất cả tạo nên vẻ đẹp tuyệt sắc mà trời đất ban tặng. [Hệ thống xin chào kí chủ ] Một tiếng nói máy móc lạnh lẽo vang lên giữa không gian, đôi mặt phượng của người con gái mở ra, để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh lùng, tàn nhẫn. Cô từ từ đứng lên, thẫn thờ nhìn không gian trắng xóa trước mắt. [ Kí chủ là người được hệ thống chọn ] " Ngươi là ai? " Tiếng nói lạnh nhạt, thanh thúy như chuông bạc vang lên nhẹ nhàng [ Ta là hệ thống 2209, kí chủ đã chết] " Chết? " [ Phải! Hiển thị bảng số liệu] Bảng số liệu: Họ và tên: Lãnh Tử Nguyệt Tuổi:?? Kĩ năng:?? Mị lực:?? Trí tuệ:?? Lí do chết:?? Điểm:0 Cấp:0 Kết thúc** Ngước mắt nhìn bảng số liệu màu xanh mà khóe môi vươn lên một độ cong lạnh… Ngay buổi tối ngày hôm ấy, Lãnh Tử Nguyệt dẫn đầu ba người, cẩn thận tránh thoát cấm vệ quân mà rời cungHai ngày sau Thượng Quan Kỳ về đến kinh thành, tất cả các văn võ bá quan đều ra tiếp, ngay cả hoàng hậu chúng phi tần cũng đứng ở cửa cung nghênh đónThượng Quan Kỳ nói với Thượng Quan Dật mấy câu, nhìn một vòng không thấy Lãnh Tử Nguyệt, hắn có chút ngoài ý muốn" Tử Nguyệt đâu? "Thượng Quan Dật bị hỏi lúc này mới để ý đến, ngay cả cục bột nhỏ cũng không thấy đâu" Chắc là chưa kịp đến đi "Thượng Quan Kỳ gật đầu, cũng không nghĩ nhiều, lúc này mới mang tất cả hồi cungThượng Quan Kỳ đem mọi chuyện sảy ra ở chiến trường kể lại cho Thượng Quan Dật ngheBiết người mình thích lại đứng đầu quân phản loạn, Thượng Quan Dật nói mình không khổ sở thì chính là giảĐể cho đệ đệ mình có thời gian mà suy ngẫm, Thượng Quan Kỳ liền đi tìm Lãnh Tử NguyệtVậy mà đến nơi, thứ hắn nhìn thấy chỉ là một khung cảnh vườn không nhà trốngBên trong phòng, một phong thư đặt trên bàn, chẳng hiểu sao lúc này nhìn nó lại chói mắt một cách kì lạThượng Quan Kỳ bình tĩnh mở thư ra đọc, đại khái chính là: Ta dẫn Dực nhi đi rồi, không cần tìm đâuThượng Quan Kỳ nhàn nhạt mỉm cười, trong ánh mắt như chứa đựng chút cô đơnHiện giờ hắn lại chỉ còn một mìnhKhông phải nói đến lúc hài tử trưởng thành rồi mới đi hay sao, hiện tại thằng bé mới năm tuổiThượng Quan Kỳ gấp lại lá thư, cẩn thận nhét lại vào phong, cất vào tay áo, như chưa có chuyện gì sảy ra mà đi ra ngoàiLãnh Tử Nguyệt không hề biết những chuyện đó, hiện tại nàng đang ngồi trong một gian khách đ**m, mặt đối mặt với Đoan Mộc DungChuyện là ba người sau khi cưỡi ngựa đi một đoạn đường dài đều có chút mệt, liền tìm một nơi nghỉ chân tiện thể ăn một chút đồ ănNhưng đồ mới ăn được một nửa, từ ngoài bước vào một nữ tử hắc y, trực tiếp ngồi đối diện Lãnh Tử Nguyệt, không ai khác là Đoan Mộc DungHai người ngồi nhìn nhau gần một khắc, cuối cùng Lãnh Tử Nguyệt không kiên nhẫn nhíu mày hỏi" Ý gì đây? "Đoan Mộc Dung vẻ mặt bình tĩnh: " Không có gì, muốn ăn cơm cùng các người "Lãnh Tử Nguyệt im lặng, không để ý đến nữ tử nữa, tiếp tục gắp thức ăn ăn cơmLãnh Dực nhìn Đoan Mộc Dung, xong gắp một miếng thịt bỏ vào chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Tử Nguyệt gắp lên trực tiếp ănĐồ ăn Đoan Mộc Dung gọi cũng đã mang lên, nàng cũng gắp một miếng thịt bỏ vào bát Lãnh Tử NguyệtNhưng là thịt vừa thả xuống, Lãnh Dực đã dùng đũa gắp miếng thịt trong bát Lãnh Tử Nguyệt bỏ vào miệng mìnhHạ Nhi: "!.."Lãnh Tử Nguyệt coi như không thấy, tiếp tục ăn cơmĐoan Mộc Dung hơi nhíu mày, gắp tiếp cọng rau cho vô chén Lãnh Tử Nguyệt, Lãnh Dực lại tiếp tục gắp đi ăn mấtTiếp theo chính là lặp đi lặp lại như vậyLãnh Tử Nguyệt môi mím thành một đường thẳng: " Vui không? "Một câu hỏi nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, nhưng Lãnh Dực vừa nghe đến, liền lập tức ngoan ngoãn ngồi ăn tử tế, Đoan Mộc Dung đũa còn đang muốn gắp cho nàng cũng không tự chủ được chuyển hướng đặt vào bát Lãnh DựcLãnh Dực: "!.."Đoan Mộc Dung: "! ăn nhiều mau lớn "Hạ Nhi đứng dậy rót cho Lãnh Tử Nguyệt một ly trà, nàng cũng không từ chối, cầm lên uống một ngụm" Nói đi, muốn gì? "Đoan Mộc Dung hơi chần chừ: " Ta muốn đi cùng ngươi "Lãnh Dực cùng Hạ Nhi ngay lập tức nhìn về phía Đoan Mộc Dung, trong mắt tràn đầy cảnh giácLãnh Tử Nguyệt nhướng mày: " Ngươi biết ta muốn đi đâu không? "Đoan Mộc Dung lắc đầu, thấy Lãnh Tử Nguyệt nhìn mình, nàng giải thích" Ta chỉ thân với ngươi, ngươi đi đâu, ta đi đấy "Lãnh Tử Nguyệt nhếch khóe môi cười nhạt: " Mới hôm trước ngươi còn dẫn người tấn công Hiên Viên quốc đấy "Đoan Mộc Dung nhíu mày: " Hiên Viên quốc đã diệt quốc của ngươi "Lãnh Tử Nguyệt trầm mặc, lần này Hạ Nhi thay nàng trả lời" Vậy thì sao, có liên quan gì đến Đoan Mộc tiểu thư ngươi? "Đoan Mộc Dung: " Nàng là bằng hữu của ta, ta thay nàng báo thù "Đoan Mộc Dung nhìn Lãnh Tử Nguyệt tiếp tục nói: " Thượng Quan Kỳ cũng đã lừa gạt ngươi, Dực nhi vốn không phải hài tử của hắn "Cả bàn ăn bỗng chốc rơi vào im lặng, làm âm thanh ồn ào xung quanh liền khuếch đại lênHạ Nhi lo lắng nhìn Lãnh Dực, mà Lãnh Dực lại cúi gằn đầu xuống, trông như rất chi là buồn bãLãnh Tử Nguyệt đặt tay lên đầu bé xoa xoa hai cái: " Nhóc con, khỏi cần giả vờ, ta biết con phát hiện từ lâu rồi "À phải nói là nàng cố ý để thằng bé vô tình nghe thấy mới phảiLãnh Dực ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn Lãnh Tử NguyệtQuả thật chẳng có một tí biểu cảm gì gọi là khổ sở cả" Vậy người biết cha là ai không? "Lãnh Tử Nguyệt lại uống ngụm nước, vẻ mặt bất cần đời" Ai biết "Nghĩ nghĩ nàng lại bổ sung: " Sau này con thấy nam nhân nào thuận mắt thì nói, ta sẽ khiến hắn trở thành cha con "Lãnh Dực a một tiếng, cái hiểu cái không gật đầuĐoan Mộc Dung bị bỏ quên ở một bên chỉ có thể im lặng nhìn, đôi tay máy móc đưa cơm vào miệng.

Chương 165: Thế Giới 5 Cổ Đại 25