"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 798

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Kể từ sau vụ việc của nhị sư muội, chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cô.Nỗi sợ hãi đối với cô là tuyệt đối.“Đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi, thấy đại sư tỷ hoảng hốt như muốn bỏ chạy.Không được, cô ấy không được, phải nhanh chóng gọi điện thoại. Liễu Tĩnh Vân lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp trong khoa, trước tiên gọi cho sư huynh Lư. Lư Thiên Trì vừa mới đi không lâu, chắc là sẽ kịp.“Sư huynh, anh chưa rời khỏi bệnh viện phải không? Anh đang ở bãi đậu xe phải không? Anh lên phòng mổ đi, ở đây có một người bạn của em bị dao đâm, đang cấp cứu trong phòng mổ, em, em không làm được...” Liễu Tĩnh Vân hoảng loạn hét vào điện thoại, mặc kệ tất cả.Đại sư tỷ gọi người rồi cũng không thể chạy được, thời gian không cho phép.  “Đại sư tỷ, đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi hai tiếng kéo cô ấy lại.Là giọng của tiểu sư muội? Cuối cùng Liễu Tĩnh Vân cũng tỉnh táo lại nhờ giọng nói của cô, quay lại thấy tiểu sư muội, giật mình: “Oánh Oánh, sao em lại ở đây?”Tiểu sư muội đừng dọa chết khϊếp chứ.À đúng rồi, lần trước tiểu sư muội cũng không sợ hãi lắm. Người ngất xỉu là cô chứ không phải tiểu sư muội.“Đại sư tỷ, chị hãy đặt nội khí quản cho bệnh nhân trước, như vậy mới kịp thời.” Tạ Uyển Oánh nói với cô ấy một cách gấp gáp.Bây giờ từng phút từng giây đều đang tranh giành sự sống với Tử Thần, không thể lãng phí, phải nhanh lên, không thể đợi mọi người đến rồi mới bắt đầu làm.Chị là bác sĩ, chị đã nói muốn trở thành một bác sĩ gây mê xuất sắc, đại sư tỷ.  Những lời này hiện lên trong mắt tiểu sư muội, là mục tiêu cuộc sống mà trước đây cô đã yêu cầu bản thân phải đạt được. Liễu Tĩnh Vân nghiêm mặt lại, không do dự, cất điện thoại vào túi quần, sải bước đến vị trí bác sĩ gây mê trước giường mổ.Tiểu sư muội nói rất đúng, lúc này sao có thể chờ người đến, nếu cô không cứu thì chẳng khác nào lần trước trơ mắt nhìn nhị sư muội chết đi. Bây giờ có cơ hội sửa sai, cô không cứu thì còn chờ đến bao giờ.Thấy đại sư tỷ đang hành động, Tạ Uyển Oánh nháy mắt với Lâm Hạo bên cạnh nghĩ, Đi giúp đại sư tỷ đi.Lâm Hạo từ trạng thái ngây người chuyển sang chạy đến, giúp Liễu Tĩnh Vân chuẩn bị dụng cụ đặt nội khí quản.Ở bồn rửa tay ngoài hành lang, vài bác sĩ phẫu thuật đang rửa tay với tốc độ nhanh chóng.  Dòng nước lạnh cùng bọt xà phòng lạnh buốt cọ xát trên cánh tay, trước đây trước mỗi ca mổ, trong lòng anh thường tràn đầy nhiệt huyết và tự tin, bây giờ lại trở thành một mớ hỗn độn lạnh lẽo. Ân Phụng Xuân nhớ lại khuôn mặt lạnh ngắt và cứng đờ của cô, hơi thở của anh cũng trở nên khó khăn.Con dao gọt hoa quả đó không phải đâm vào người cô, mà là đâm vào ngực anh, đâm chết trái tim anh. Nếu cô chết trên bàn mổ của anh, còn đáng sợ hơn cả việc anh chết đi.Đúng vậy, làm bác sĩ, thỉnh thoảng sẽ nói đùa về việc ai đó mổ cho người nhà của ai. Giống như lần trước Triệu Hoa Minh run rẩy khi thấy cháu trai mình phẫu thuật, mọi người cười không phải là chế giễu Triệu Hoa Minh, mà là cười khổ, nghĩ nếu mình là Triệu Hoa Minh thì cũng chẳng khá hơn là bao.Nghe nói lần trước có người ở khoa Sản đã dũng cảm đỡ đẻ cho vợ mình. Nhưng khi đó vợ anh ta sinh thường, trước đó kiểm tra đều bình thường, có các bác sĩ chuyên khoa khác túc trực sẵn sàng hỗ trợ.Tình huống anh ta đang đối mặt bây giờ sao có thể so sánh được, không hề có sự chuẩn bị, mất máu nhiều đến mức có thể chết bất cứ lúc nào. Thảm hơn cả việc Triệu Hoa Minh xem cháu mình phẫu thuật gấp trăm lần.Đầu óc hơi rối loạn, giống như máy tính sắp bị treo.“Bác sĩ Ân?” Tiểu Lý bên cạnh nhìn sắc mặt trắng bệch xen lẫn xanh xao của anh ta, hoảng hốt quay người, vội vàng gọi điện cho giáo sư. 

Kể từ sau vụ việc của nhị sư muội, chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cô.

Nỗi sợ hãi đối với cô là tuyệt đối.

“Đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi, thấy đại sư tỷ hoảng hốt như muốn bỏ chạy.

Không được, cô ấy không được, phải nhanh chóng gọi điện thoại. Liễu Tĩnh Vân lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp trong khoa, trước tiên gọi cho sư huynh Lư. Lư Thiên Trì vừa mới đi không lâu, chắc là sẽ kịp.

“Sư huynh, anh chưa rời khỏi bệnh viện phải không? Anh đang ở bãi đậu xe phải không? Anh lên phòng mổ đi, ở đây có một người bạn của em bị dao đâm, đang cấp cứu trong phòng mổ, em, em không làm được...” Liễu Tĩnh Vân hoảng loạn hét vào điện thoại, mặc kệ tất cả.

Đại sư tỷ gọi người rồi cũng không thể chạy được, thời gian không cho phép.

 
“Đại sư tỷ, đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi hai tiếng kéo cô ấy lại.

Là giọng của tiểu sư muội? Cuối cùng Liễu Tĩnh Vân cũng tỉnh táo lại nhờ giọng nói của cô, quay lại thấy tiểu sư muội, giật mình: “Oánh Oánh, sao em lại ở đây?”

Tiểu sư muội đừng dọa chết khϊếp chứ.

À đúng rồi, lần trước tiểu sư muội cũng không sợ hãi lắm. Người ngất xỉu là cô chứ không phải tiểu sư muội.

“Đại sư tỷ, chị hãy đặt nội khí quản cho bệnh nhân trước, như vậy mới kịp thời.” Tạ Uyển Oánh nói với cô ấy một cách gấp gáp.

Bây giờ từng phút từng giây đều đang tranh giành sự sống với Tử Thần, không thể lãng phí, phải nhanh lên, không thể đợi mọi người đến rồi mới bắt đầu làm.

Chị là bác sĩ, chị đã nói muốn trở thành một bác sĩ gây mê xuất sắc, đại sư tỷ.

 
Những lời này hiện lên trong mắt tiểu sư muội, là mục tiêu cuộc sống mà trước đây cô đã yêu cầu bản thân phải đạt được. Liễu Tĩnh Vân nghiêm mặt lại, không do dự, cất điện thoại vào túi quần, sải bước đến vị trí bác sĩ gây mê trước giường mổ.

Tiểu sư muội nói rất đúng, lúc này sao có thể chờ người đến, nếu cô không cứu thì chẳng khác nào lần trước trơ mắt nhìn nhị sư muội chết đi. Bây giờ có cơ hội sửa sai, cô không cứu thì còn chờ đến bao giờ.

Thấy đại sư tỷ đang hành động, Tạ Uyển Oánh nháy mắt với Lâm Hạo bên cạnh nghĩ, Đi giúp đại sư tỷ đi.

Lâm Hạo từ trạng thái ngây người chuyển sang chạy đến, giúp Liễu Tĩnh Vân chuẩn bị dụng cụ đặt nội khí quản.

Ở bồn rửa tay ngoài hành lang, vài bác sĩ phẫu thuật đang rửa tay với tốc độ nhanh chóng.

 
Dòng nước lạnh cùng bọt xà phòng lạnh buốt cọ xát trên cánh tay, trước đây trước mỗi ca mổ, trong lòng anh thường tràn đầy nhiệt huyết và tự tin, bây giờ lại trở thành một mớ hỗn độn lạnh lẽo. Ân Phụng Xuân nhớ lại khuôn mặt lạnh ngắt và cứng đờ của cô, hơi thở của anh cũng trở nên khó khăn.

Con dao gọt hoa quả đó không phải đâm vào người cô, mà là đâm vào ngực anh, đâm chết trái tim anh. Nếu cô chết trên bàn mổ của anh, còn đáng sợ hơn cả việc anh chết đi.

Đúng vậy, làm bác sĩ, thỉnh thoảng sẽ nói đùa về việc ai đó mổ cho người nhà của ai. Giống như lần trước Triệu Hoa Minh run rẩy khi thấy cháu trai mình phẫu thuật, mọi người cười không phải là chế giễu Triệu Hoa Minh, mà là cười khổ, nghĩ nếu mình là Triệu Hoa Minh thì cũng chẳng khá hơn là bao.

Nghe nói lần trước có người ở khoa Sản đã dũng cảm đỡ đẻ cho vợ mình. Nhưng khi đó vợ anh ta sinh thường, trước đó kiểm tra đều bình thường, có các bác sĩ chuyên khoa khác túc trực sẵn sàng hỗ trợ.

Tình huống anh ta đang đối mặt bây giờ sao có thể so sánh được, không hề có sự chuẩn bị, mất máu nhiều đến mức có thể chết bất cứ lúc nào. Thảm hơn cả việc Triệu Hoa Minh xem cháu mình phẫu thuật gấp trăm lần.

Đầu óc hơi rối loạn, giống như máy tính sắp bị treo.

“Bác sĩ Ân?” Tiểu Lý bên cạnh nhìn sắc mặt trắng bệch xen lẫn xanh xao của anh ta, hoảng hốt quay người, vội vàng gọi điện cho giáo sư.

 

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Kể từ sau vụ việc của nhị sư muội, chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cô.Nỗi sợ hãi đối với cô là tuyệt đối.“Đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi, thấy đại sư tỷ hoảng hốt như muốn bỏ chạy.Không được, cô ấy không được, phải nhanh chóng gọi điện thoại. Liễu Tĩnh Vân lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp trong khoa, trước tiên gọi cho sư huynh Lư. Lư Thiên Trì vừa mới đi không lâu, chắc là sẽ kịp.“Sư huynh, anh chưa rời khỏi bệnh viện phải không? Anh đang ở bãi đậu xe phải không? Anh lên phòng mổ đi, ở đây có một người bạn của em bị dao đâm, đang cấp cứu trong phòng mổ, em, em không làm được...” Liễu Tĩnh Vân hoảng loạn hét vào điện thoại, mặc kệ tất cả.Đại sư tỷ gọi người rồi cũng không thể chạy được, thời gian không cho phép.  “Đại sư tỷ, đại sư tỷ.” Tạ Uyển Oánh gọi hai tiếng kéo cô ấy lại.Là giọng của tiểu sư muội? Cuối cùng Liễu Tĩnh Vân cũng tỉnh táo lại nhờ giọng nói của cô, quay lại thấy tiểu sư muội, giật mình: “Oánh Oánh, sao em lại ở đây?”Tiểu sư muội đừng dọa chết khϊếp chứ.À đúng rồi, lần trước tiểu sư muội cũng không sợ hãi lắm. Người ngất xỉu là cô chứ không phải tiểu sư muội.“Đại sư tỷ, chị hãy đặt nội khí quản cho bệnh nhân trước, như vậy mới kịp thời.” Tạ Uyển Oánh nói với cô ấy một cách gấp gáp.Bây giờ từng phút từng giây đều đang tranh giành sự sống với Tử Thần, không thể lãng phí, phải nhanh lên, không thể đợi mọi người đến rồi mới bắt đầu làm.Chị là bác sĩ, chị đã nói muốn trở thành một bác sĩ gây mê xuất sắc, đại sư tỷ.  Những lời này hiện lên trong mắt tiểu sư muội, là mục tiêu cuộc sống mà trước đây cô đã yêu cầu bản thân phải đạt được. Liễu Tĩnh Vân nghiêm mặt lại, không do dự, cất điện thoại vào túi quần, sải bước đến vị trí bác sĩ gây mê trước giường mổ.Tiểu sư muội nói rất đúng, lúc này sao có thể chờ người đến, nếu cô không cứu thì chẳng khác nào lần trước trơ mắt nhìn nhị sư muội chết đi. Bây giờ có cơ hội sửa sai, cô không cứu thì còn chờ đến bao giờ.Thấy đại sư tỷ đang hành động, Tạ Uyển Oánh nháy mắt với Lâm Hạo bên cạnh nghĩ, Đi giúp đại sư tỷ đi.Lâm Hạo từ trạng thái ngây người chuyển sang chạy đến, giúp Liễu Tĩnh Vân chuẩn bị dụng cụ đặt nội khí quản.Ở bồn rửa tay ngoài hành lang, vài bác sĩ phẫu thuật đang rửa tay với tốc độ nhanh chóng.  Dòng nước lạnh cùng bọt xà phòng lạnh buốt cọ xát trên cánh tay, trước đây trước mỗi ca mổ, trong lòng anh thường tràn đầy nhiệt huyết và tự tin, bây giờ lại trở thành một mớ hỗn độn lạnh lẽo. Ân Phụng Xuân nhớ lại khuôn mặt lạnh ngắt và cứng đờ của cô, hơi thở của anh cũng trở nên khó khăn.Con dao gọt hoa quả đó không phải đâm vào người cô, mà là đâm vào ngực anh, đâm chết trái tim anh. Nếu cô chết trên bàn mổ của anh, còn đáng sợ hơn cả việc anh chết đi.Đúng vậy, làm bác sĩ, thỉnh thoảng sẽ nói đùa về việc ai đó mổ cho người nhà của ai. Giống như lần trước Triệu Hoa Minh run rẩy khi thấy cháu trai mình phẫu thuật, mọi người cười không phải là chế giễu Triệu Hoa Minh, mà là cười khổ, nghĩ nếu mình là Triệu Hoa Minh thì cũng chẳng khá hơn là bao.Nghe nói lần trước có người ở khoa Sản đã dũng cảm đỡ đẻ cho vợ mình. Nhưng khi đó vợ anh ta sinh thường, trước đó kiểm tra đều bình thường, có các bác sĩ chuyên khoa khác túc trực sẵn sàng hỗ trợ.Tình huống anh ta đang đối mặt bây giờ sao có thể so sánh được, không hề có sự chuẩn bị, mất máu nhiều đến mức có thể chết bất cứ lúc nào. Thảm hơn cả việc Triệu Hoa Minh xem cháu mình phẫu thuật gấp trăm lần.Đầu óc hơi rối loạn, giống như máy tính sắp bị treo.“Bác sĩ Ân?” Tiểu Lý bên cạnh nhìn sắc mặt trắng bệch xen lẫn xanh xao của anh ta, hoảng hốt quay người, vội vàng gọi điện cho giáo sư. 

Chương 798