"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 875

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… "Con bé bị cảm phải không?" Người mẹ vẫn lo lắng, nói liên tục: “Các anh nhanh kê thuốc cảm cho con bé đi. Tôi không đưa con bé đến phòng khám lấy thuốc đâu. Tôi phải về nhà nấu cơm cho cả nhà."Phải thừa nhận, người nhà nói liên tục bên cạnh rất ảnh hưởng đến suy nghĩ của bác sĩ khi khám bệnh cho bệnh nhân.Nhϊếp Gia Mẫn nhíu mày.Thấy giáo sư bị làm phiền khi khám bệnh cho bệnh nhân, Tạ Uyển Oánh lập tức hỏi người nhà thông tin cơ bản của bệnh nhi: “Chị ơi, con gái chị tên gì, mấy tuổi rồi?"Bị cô thành công chuyển hướng sự chú ý, người mẹ cuối cùng cũng im lặng, quay đầu trả lời: “Con gái tôi tên Vương Lộ Lộ, năm tuổi.""Bé có tiền sử dị ứng thuốc không? Ví dụ như đã từng tiêm penicillin chưa? Có bác sĩ nào nói bé bị dị ứng penicillin không?" Vì bệnh nhi còn nhỏ, không thể trả lời những câu hỏi chuyên môn này, nên Tạ Uyển Oánh hỏi người nhà.  "Không có." Mẹ Lộ Lộ lắc đầu: “Con gái tôi trước đây đã từng tiêm ở phòng khám rồi. Các anh định khám cho con bé bao lâu nữa? Nếu tôi đưa con bé đến phòng khám, chắc người ta đã kê thuốc xong rồi."Nói rồi, mẹ Lộ Lộ lại sốt ruột, thấy bệnh nhân ở các lối đi khác khám xong từng người một, còn con gái cô khám mãi chưa xong.Tạ Uyển Oánh như không nghe thấy sự sốt ruột của cô, không, phải chuyển hướng suy nghĩ của người nhà sang tình trạng bệnh của bé, nên hỏi: “Lộ Lộ tiêm khi nào?""Con bé tiêm chắc cũng lâu rồi." Mẹ Lộ Lộ nói.Câu trả lời của cô không ăn nhập gì đến câu hỏi của bác sĩ. May mà làm bác sĩ, đã quen với tình trạng này. Tạ Uyển Oánh nghiêm túc ghi vào bệnh án tạm thời chưa phát hiện bệnh nhân dị ứng thuốc, rồi hỏi người nhà về tiền sử bệnh của bé: “Bé bị như vậy mấy ngày rồi?"  "Như vậy là sao?""Ho.""Con bé ho mấy ngày nay rồi, càng ngày càng nặng.""Ban đầu có khó thở không?""Khó thở?""Tức là chị thấy con bé ho như vậy, ngực như bị nghẹn, ho dữ dội, tay cào vào quần áo, rồi khóc cũng không khóc được." Tạ Uyển Oánh miêu tả rất cụ thể, hình tượng về biểu hiện của trẻ khi lên cơn hen.Khi hỏi chuyện người nhà, đặc biệt là người nhà đang lo lắng, bác sĩ cần phải kiên nhẫn và tỉ mỉ hơn để dẫn dắt họ nhớ lại. Đây là điều mà bác sĩ có kinh nghiệm mới làm được.Điều này khiến cả Hà Quang Hữu và Khâu Thụy Vân đều ngạc nhiên. Nghĩ cô đến khoa Gan mật mới một tháng, không đi khám bệnh cùng ai, bình thường thời gian thăm khám cũng ngắn, họ không biết hóa ra cô đã có biểu hiện xuất sắc trong việc hỏi bệnh.Sau khi được Tạ Uyển Oánh hỏi han dẫn dắt, mẹ Lộ Lộ nhớ lại một số biểu hiện đặc biệt của con gái ở nhà: “Con bé ở nhà thỉnh thoảng cũng bị như vậy. Nên tôi nghĩ con bé bị cảm nặng nên đưa đến khám."  "Sổ mũi nhiều không?" Tạ Uyển Oánh tiếp tục viết vào bệnh án."Đôi khi khá nhiều.""Chảy máu không?""Con bé hay ngoáy mũi, ngoáy đến chảy máu, tôi thường mắng con bé." Mẹ Lộ Lộ nói.Nhϊếp Gia Mẫn nghe khám xong cho bé, nghiêng mặt sang, hình như khá tán thành quá trình hỏi bệnh sử của học trò vừa rồi, nên gật đầu với cô.Nhận được tín hiệu của giáo sư, Tạ Uyển Oánh đợi anh trở lại chỗ ngồi, đưa bệnh án đã viết xong cho anh xem. 

"Con bé bị cảm phải không?" Người mẹ vẫn lo lắng, nói liên tục: “Các anh nhanh kê thuốc cảm cho con bé đi. Tôi không đưa con bé đến phòng khám lấy thuốc đâu. Tôi phải về nhà nấu cơm cho cả nhà."

Phải thừa nhận, người nhà nói liên tục bên cạnh rất ảnh hưởng đến suy nghĩ của bác sĩ khi khám bệnh cho bệnh nhân.

Nhϊếp Gia Mẫn nhíu mày.

Thấy giáo sư bị làm phiền khi khám bệnh cho bệnh nhân, Tạ Uyển Oánh lập tức hỏi người nhà thông tin cơ bản của bệnh nhi: “Chị ơi, con gái chị tên gì, mấy tuổi rồi?"

Bị cô thành công chuyển hướng sự chú ý, người mẹ cuối cùng cũng im lặng, quay đầu trả lời: “Con gái tôi tên Vương Lộ Lộ, năm tuổi."

"Bé có tiền sử dị ứng thuốc không? Ví dụ như đã từng tiêm penicillin chưa? Có bác sĩ nào nói bé bị dị ứng penicillin không?" Vì bệnh nhi còn nhỏ, không thể trả lời những câu hỏi chuyên môn này, nên Tạ Uyển Oánh hỏi người nhà.

 
"Không có." Mẹ Lộ Lộ lắc đầu: “Con gái tôi trước đây đã từng tiêm ở phòng khám rồi. Các anh định khám cho con bé bao lâu nữa? Nếu tôi đưa con bé đến phòng khám, chắc người ta đã kê thuốc xong rồi."

Nói rồi, mẹ Lộ Lộ lại sốt ruột, thấy bệnh nhân ở các lối đi khác khám xong từng người một, còn con gái cô khám mãi chưa xong.

Tạ Uyển Oánh như không nghe thấy sự sốt ruột của cô, không, phải chuyển hướng suy nghĩ của người nhà sang tình trạng bệnh của bé, nên hỏi: “Lộ Lộ tiêm khi nào?"

"Con bé tiêm chắc cũng lâu rồi." Mẹ Lộ Lộ nói.

Câu trả lời của cô không ăn nhập gì đến câu hỏi của bác sĩ. May mà làm bác sĩ, đã quen với tình trạng này. Tạ Uyển Oánh nghiêm túc ghi vào bệnh án tạm thời chưa phát hiện bệnh nhân dị ứng thuốc, rồi hỏi người nhà về tiền sử bệnh của bé: “Bé bị như vậy mấy ngày rồi?"

 
"Như vậy là sao?"

"Ho."

"Con bé ho mấy ngày nay rồi, càng ngày càng nặng."

"Ban đầu có khó thở không?"

"Khó thở?"

"Tức là chị thấy con bé ho như vậy, ngực như bị nghẹn, ho dữ dội, tay cào vào quần áo, rồi khóc cũng không khóc được." Tạ Uyển Oánh miêu tả rất cụ thể, hình tượng về biểu hiện của trẻ khi lên cơn hen.

Khi hỏi chuyện người nhà, đặc biệt là người nhà đang lo lắng, bác sĩ cần phải kiên nhẫn và tỉ mỉ hơn để dẫn dắt họ nhớ lại. Đây là điều mà bác sĩ có kinh nghiệm mới làm được.

Điều này khiến cả Hà Quang Hữu và Khâu Thụy Vân đều ngạc nhiên. Nghĩ cô đến khoa Gan mật mới một tháng, không đi khám bệnh cùng ai, bình thường thời gian thăm khám cũng ngắn, họ không biết hóa ra cô đã có biểu hiện xuất sắc trong việc hỏi bệnh.

Sau khi được Tạ Uyển Oánh hỏi han dẫn dắt, mẹ Lộ Lộ nhớ lại một số biểu hiện đặc biệt của con gái ở nhà: “Con bé ở nhà thỉnh thoảng cũng bị như vậy. Nên tôi nghĩ con bé bị cảm nặng nên đưa đến khám."

 
"Sổ mũi nhiều không?" Tạ Uyển Oánh tiếp tục viết vào bệnh án.

"Đôi khi khá nhiều."

"Chảy máu không?"

"Con bé hay ngoáy mũi, ngoáy đến chảy máu, tôi thường mắng con bé." Mẹ Lộ Lộ nói.

Nhϊếp Gia Mẫn nghe khám xong cho bé, nghiêng mặt sang, hình như khá tán thành quá trình hỏi bệnh sử của học trò vừa rồi, nên gật đầu với cô.

Nhận được tín hiệu của giáo sư, Tạ Uyển Oánh đợi anh trở lại chỗ ngồi, đưa bệnh án đã viết xong cho anh xem.

 

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… "Con bé bị cảm phải không?" Người mẹ vẫn lo lắng, nói liên tục: “Các anh nhanh kê thuốc cảm cho con bé đi. Tôi không đưa con bé đến phòng khám lấy thuốc đâu. Tôi phải về nhà nấu cơm cho cả nhà."Phải thừa nhận, người nhà nói liên tục bên cạnh rất ảnh hưởng đến suy nghĩ của bác sĩ khi khám bệnh cho bệnh nhân.Nhϊếp Gia Mẫn nhíu mày.Thấy giáo sư bị làm phiền khi khám bệnh cho bệnh nhân, Tạ Uyển Oánh lập tức hỏi người nhà thông tin cơ bản của bệnh nhi: “Chị ơi, con gái chị tên gì, mấy tuổi rồi?"Bị cô thành công chuyển hướng sự chú ý, người mẹ cuối cùng cũng im lặng, quay đầu trả lời: “Con gái tôi tên Vương Lộ Lộ, năm tuổi.""Bé có tiền sử dị ứng thuốc không? Ví dụ như đã từng tiêm penicillin chưa? Có bác sĩ nào nói bé bị dị ứng penicillin không?" Vì bệnh nhi còn nhỏ, không thể trả lời những câu hỏi chuyên môn này, nên Tạ Uyển Oánh hỏi người nhà.  "Không có." Mẹ Lộ Lộ lắc đầu: “Con gái tôi trước đây đã từng tiêm ở phòng khám rồi. Các anh định khám cho con bé bao lâu nữa? Nếu tôi đưa con bé đến phòng khám, chắc người ta đã kê thuốc xong rồi."Nói rồi, mẹ Lộ Lộ lại sốt ruột, thấy bệnh nhân ở các lối đi khác khám xong từng người một, còn con gái cô khám mãi chưa xong.Tạ Uyển Oánh như không nghe thấy sự sốt ruột của cô, không, phải chuyển hướng suy nghĩ của người nhà sang tình trạng bệnh của bé, nên hỏi: “Lộ Lộ tiêm khi nào?""Con bé tiêm chắc cũng lâu rồi." Mẹ Lộ Lộ nói.Câu trả lời của cô không ăn nhập gì đến câu hỏi của bác sĩ. May mà làm bác sĩ, đã quen với tình trạng này. Tạ Uyển Oánh nghiêm túc ghi vào bệnh án tạm thời chưa phát hiện bệnh nhân dị ứng thuốc, rồi hỏi người nhà về tiền sử bệnh của bé: “Bé bị như vậy mấy ngày rồi?"  "Như vậy là sao?""Ho.""Con bé ho mấy ngày nay rồi, càng ngày càng nặng.""Ban đầu có khó thở không?""Khó thở?""Tức là chị thấy con bé ho như vậy, ngực như bị nghẹn, ho dữ dội, tay cào vào quần áo, rồi khóc cũng không khóc được." Tạ Uyển Oánh miêu tả rất cụ thể, hình tượng về biểu hiện của trẻ khi lên cơn hen.Khi hỏi chuyện người nhà, đặc biệt là người nhà đang lo lắng, bác sĩ cần phải kiên nhẫn và tỉ mỉ hơn để dẫn dắt họ nhớ lại. Đây là điều mà bác sĩ có kinh nghiệm mới làm được.Điều này khiến cả Hà Quang Hữu và Khâu Thụy Vân đều ngạc nhiên. Nghĩ cô đến khoa Gan mật mới một tháng, không đi khám bệnh cùng ai, bình thường thời gian thăm khám cũng ngắn, họ không biết hóa ra cô đã có biểu hiện xuất sắc trong việc hỏi bệnh.Sau khi được Tạ Uyển Oánh hỏi han dẫn dắt, mẹ Lộ Lộ nhớ lại một số biểu hiện đặc biệt của con gái ở nhà: “Con bé ở nhà thỉnh thoảng cũng bị như vậy. Nên tôi nghĩ con bé bị cảm nặng nên đưa đến khám."  "Sổ mũi nhiều không?" Tạ Uyển Oánh tiếp tục viết vào bệnh án."Đôi khi khá nhiều.""Chảy máu không?""Con bé hay ngoáy mũi, ngoáy đến chảy máu, tôi thường mắng con bé." Mẹ Lộ Lộ nói.Nhϊếp Gia Mẫn nghe khám xong cho bé, nghiêng mặt sang, hình như khá tán thành quá trình hỏi bệnh sử của học trò vừa rồi, nên gật đầu với cô.Nhận được tín hiệu của giáo sư, Tạ Uyển Oánh đợi anh trở lại chỗ ngồi, đưa bệnh án đã viết xong cho anh xem. 

Chương 875