"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 886

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Gạc vaseline lại có tác dụng này sao. Mấy sinh viên y khoa nghe giáo sư chia sẻ kinh nghiệm, cảm thấy học hỏi được nhiều điều.Ngược lại, Diêu Khiết nghe nói phải dùng gạc vaseline thì suýt nữa trợn trắng mắt. Cô quên mất mình để thứ này ở đáy thùng nào rồi. Chỉ đành lật tung hơn chục cái thùng.“Chị Diêu.” Tạ Uyển Oánh thấy biểu cảm khác thường của cô, nói: “Ở cạnh cái thùng sát tường nhất, em có để một hộp gạc vaseline, chị lấy ra cho giáo sư Nhϊếp dùng trước đi.”Cảm ơn! Diêu Khiết quay lại nhìn cô với ánh mắt biết ơn, vội vàng chạy vào văn phòng lấy đồ.Theo lời giáo sư, đặt gạc vaseline vào vết thương của bệnh nhi, xử lý xong, Tạ Uyển Oánh dặn dò người nhà: “Mỗi ngày phải đưa cậu bé đi thay băng.”Ông nội cậu bé nghe xong hỏi: “Là cô thay cho nó sau này phải không?”  “Không, họ là bác sĩ từ thiện, ngày thường rất bận ở bệnh viện thành phố lớn, hôm nay chỉ đến một lần, giúp cháu ông xử lý vết thương đã là rất khó khăn rồi. Sau này ông đưa cháu ông đến y sĩ Lưu để tiếp tục tiêm và thay băng.” Trưởng thôn Lý nói với ông nội cậu bé: “Hơn nữa, bác sĩ đã nói với ông, phải đưa cháu ông đến bệnh viện kiểm tra răng. Răng miệng cháu ông cũng bị bệnh, phải đi chữa.”“Các vị tiếp tục khám cho cháu tôi sao.” Ông nội cậu bé nói, chỉ tin tưởng những bác sĩ này.Không được, họ không phải chuyên gia Răng Hàm Mặt, sao mà khám răng được. Răng miệng có chuyên môn và đặc thù riêng, không thể tùy tiện. Tiêm thuốc tê cũng khác.Vậy là trưởng thôn Lý sắp xếp chuyên gia, đợi cậu bé tiêm thuốc hạ sốt, sẽ cùng ông Vương đưa cậu bé đến bệnh viện huyện khám răng miệng.  Bệnh nhân xếp hàng đông, xử lý xong trường hợp này, các bác sĩ nhanh chóng trở lại vị trí tiếp tục khám cho bệnh nhân khác.Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã năm, sáu tiếng trôi qua.Màn đêm buông xuống.Bóng tối cũng không ngăn cản được dòng người đến khám bệnh. Hóa ra một số thôn gần đó nhận được tin muộn, lúc này mới vội vàng đến xếp hàng muốn bác sĩ Quốc Hiệp kiểm tra sức khỏe.Nhiệt tình của người dân không hề giảm, Ủy ban nhân dân xã kéo dây điện, bóng đèn ra chiếu sáng khu khám bệnh từ thiện cho các bác sĩ.Đến gần 7 giờ rưỡi, thấy bác sĩ chưa có thời gian ăn cơm. Trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn khác bàn bạc xem nên kết thúc buổi khám từ thiện này như thế nào. Dù sao bệnh nhân đông như vậy, bác sĩ chắc chắn khám không hết.Làm sao để người dân ra về là cả một vấn đề.  “Mưa rồi.” Ai đó trong hàng người xếp hàng hô lên.Mưa mùa hè nói đến là đến. Sau vài giọt mưa to rơi xuống, bỗng nhiên gió nổi lên, mưa như trút nước. Ở thôn Mười Hai cả ngày, mọi người không biết cơn mưa này đã đổ xuống huyện từ sớm.Mưa đến, người giải tán.Các thôn dân vội vã chạy về nhà tránh mưa.Đội khám từ thiện nhân cơ hội thu dọn đồ đạc. Vì phải về huyện, các bác sĩ không ăn cơm ở Ủy ban nhân dân xã, vội vàng chào tạm biệt trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn.“Cảm ơn trưởng thôn Lý, hẹn gặp lại.” Theo phân công của Đào Trí Kiệt, Hà Quang Hữu thay mặt lãnh đạo mới cảm ơn Ủy ban nhân dân xã đã hỗ trợ mạnh mẽ buổi khám từ thiện.“Không, chúng tôi phải cảm ơn các bác sĩ mới đúng. Các vị không quản ngại vất vả xuống khám bệnh cho dân làng chúng tôi.” Trưởng thôn Lý bắt tay từng bác sĩ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc: “Các vị không ăn cơm ở đây thì ít nhất cũng mang theo trứng gà và bánh bao lên xe lót dạ.”

Gạc vaseline lại có tác dụng này sao. Mấy sinh viên y khoa nghe giáo sư chia sẻ kinh nghiệm, cảm thấy học hỏi được nhiều điều.

Ngược lại, Diêu Khiết nghe nói phải dùng gạc vaseline thì suýt nữa trợn trắng mắt. Cô quên mất mình để thứ này ở đáy thùng nào rồi. Chỉ đành lật tung hơn chục cái thùng.

“Chị Diêu.” Tạ Uyển Oánh thấy biểu cảm khác thường của cô, nói: “Ở cạnh cái thùng sát tường nhất, em có để một hộp gạc vaseline, chị lấy ra cho giáo sư Nhϊếp dùng trước đi.”

Cảm ơn! Diêu Khiết quay lại nhìn cô với ánh mắt biết ơn, vội vàng chạy vào văn phòng lấy đồ.

Theo lời giáo sư, đặt gạc vaseline vào vết thương của bệnh nhi, xử lý xong, Tạ Uyển Oánh dặn dò người nhà: “Mỗi ngày phải đưa cậu bé đi thay băng.”

Ông nội cậu bé nghe xong hỏi: “Là cô thay cho nó sau này phải không?”

 
“Không, họ là bác sĩ từ thiện, ngày thường rất bận ở bệnh viện thành phố lớn, hôm nay chỉ đến một lần, giúp cháu ông xử lý vết thương đã là rất khó khăn rồi. Sau này ông đưa cháu ông đến y sĩ Lưu để tiếp tục tiêm và thay băng.” Trưởng thôn Lý nói với ông nội cậu bé: “Hơn nữa, bác sĩ đã nói với ông, phải đưa cháu ông đến bệnh viện kiểm tra răng. Răng miệng cháu ông cũng bị bệnh, phải đi chữa.”

“Các vị tiếp tục khám cho cháu tôi sao.” Ông nội cậu bé nói, chỉ tin tưởng những bác sĩ này.

Không được, họ không phải chuyên gia Răng Hàm Mặt, sao mà khám răng được. Răng miệng có chuyên môn và đặc thù riêng, không thể tùy tiện. Tiêm thuốc tê cũng khác.

Vậy là trưởng thôn Lý sắp xếp chuyên gia, đợi cậu bé tiêm thuốc hạ sốt, sẽ cùng ông Vương đưa cậu bé đến bệnh viện huyện khám răng miệng.

 
Bệnh nhân xếp hàng đông, xử lý xong trường hợp này, các bác sĩ nhanh chóng trở lại vị trí tiếp tục khám cho bệnh nhân khác.

Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã năm, sáu tiếng trôi qua.

Màn đêm buông xuống.

Bóng tối cũng không ngăn cản được dòng người đến khám bệnh. Hóa ra một số thôn gần đó nhận được tin muộn, lúc này mới vội vàng đến xếp hàng muốn bác sĩ Quốc Hiệp kiểm tra sức khỏe.

Nhiệt tình của người dân không hề giảm, Ủy ban nhân dân xã kéo dây điện, bóng đèn ra chiếu sáng khu khám bệnh từ thiện cho các bác sĩ.

Đến gần 7 giờ rưỡi, thấy bác sĩ chưa có thời gian ăn cơm. Trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn khác bàn bạc xem nên kết thúc buổi khám từ thiện này như thế nào. Dù sao bệnh nhân đông như vậy, bác sĩ chắc chắn khám không hết.

Làm sao để người dân ra về là cả một vấn đề.

 
“Mưa rồi.” Ai đó trong hàng người xếp hàng hô lên.

Mưa mùa hè nói đến là đến. Sau vài giọt mưa to rơi xuống, bỗng nhiên gió nổi lên, mưa như trút nước. Ở thôn Mười Hai cả ngày, mọi người không biết cơn mưa này đã đổ xuống huyện từ sớm.

Mưa đến, người giải tán.

Các thôn dân vội vã chạy về nhà tránh mưa.

Đội khám từ thiện nhân cơ hội thu dọn đồ đạc. Vì phải về huyện, các bác sĩ không ăn cơm ở Ủy ban nhân dân xã, vội vàng chào tạm biệt trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn.

“Cảm ơn trưởng thôn Lý, hẹn gặp lại.” Theo phân công của Đào Trí Kiệt, Hà Quang Hữu thay mặt lãnh đạo mới cảm ơn Ủy ban nhân dân xã đã hỗ trợ mạnh mẽ buổi khám từ thiện.

“Không, chúng tôi phải cảm ơn các bác sĩ mới đúng. Các vị không quản ngại vất vả xuống khám bệnh cho dân làng chúng tôi.” Trưởng thôn Lý bắt tay từng bác sĩ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc: “Các vị không ăn cơm ở đây thì ít nhất cũng mang theo trứng gà và bánh bao lên xe lót dạ.”

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Gạc vaseline lại có tác dụng này sao. Mấy sinh viên y khoa nghe giáo sư chia sẻ kinh nghiệm, cảm thấy học hỏi được nhiều điều.Ngược lại, Diêu Khiết nghe nói phải dùng gạc vaseline thì suýt nữa trợn trắng mắt. Cô quên mất mình để thứ này ở đáy thùng nào rồi. Chỉ đành lật tung hơn chục cái thùng.“Chị Diêu.” Tạ Uyển Oánh thấy biểu cảm khác thường của cô, nói: “Ở cạnh cái thùng sát tường nhất, em có để một hộp gạc vaseline, chị lấy ra cho giáo sư Nhϊếp dùng trước đi.”Cảm ơn! Diêu Khiết quay lại nhìn cô với ánh mắt biết ơn, vội vàng chạy vào văn phòng lấy đồ.Theo lời giáo sư, đặt gạc vaseline vào vết thương của bệnh nhi, xử lý xong, Tạ Uyển Oánh dặn dò người nhà: “Mỗi ngày phải đưa cậu bé đi thay băng.”Ông nội cậu bé nghe xong hỏi: “Là cô thay cho nó sau này phải không?”  “Không, họ là bác sĩ từ thiện, ngày thường rất bận ở bệnh viện thành phố lớn, hôm nay chỉ đến một lần, giúp cháu ông xử lý vết thương đã là rất khó khăn rồi. Sau này ông đưa cháu ông đến y sĩ Lưu để tiếp tục tiêm và thay băng.” Trưởng thôn Lý nói với ông nội cậu bé: “Hơn nữa, bác sĩ đã nói với ông, phải đưa cháu ông đến bệnh viện kiểm tra răng. Răng miệng cháu ông cũng bị bệnh, phải đi chữa.”“Các vị tiếp tục khám cho cháu tôi sao.” Ông nội cậu bé nói, chỉ tin tưởng những bác sĩ này.Không được, họ không phải chuyên gia Răng Hàm Mặt, sao mà khám răng được. Răng miệng có chuyên môn và đặc thù riêng, không thể tùy tiện. Tiêm thuốc tê cũng khác.Vậy là trưởng thôn Lý sắp xếp chuyên gia, đợi cậu bé tiêm thuốc hạ sốt, sẽ cùng ông Vương đưa cậu bé đến bệnh viện huyện khám răng miệng.  Bệnh nhân xếp hàng đông, xử lý xong trường hợp này, các bác sĩ nhanh chóng trở lại vị trí tiếp tục khám cho bệnh nhân khác.Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã năm, sáu tiếng trôi qua.Màn đêm buông xuống.Bóng tối cũng không ngăn cản được dòng người đến khám bệnh. Hóa ra một số thôn gần đó nhận được tin muộn, lúc này mới vội vàng đến xếp hàng muốn bác sĩ Quốc Hiệp kiểm tra sức khỏe.Nhiệt tình của người dân không hề giảm, Ủy ban nhân dân xã kéo dây điện, bóng đèn ra chiếu sáng khu khám bệnh từ thiện cho các bác sĩ.Đến gần 7 giờ rưỡi, thấy bác sĩ chưa có thời gian ăn cơm. Trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn khác bàn bạc xem nên kết thúc buổi khám từ thiện này như thế nào. Dù sao bệnh nhân đông như vậy, bác sĩ chắc chắn khám không hết.Làm sao để người dân ra về là cả một vấn đề.  “Mưa rồi.” Ai đó trong hàng người xếp hàng hô lên.Mưa mùa hè nói đến là đến. Sau vài giọt mưa to rơi xuống, bỗng nhiên gió nổi lên, mưa như trút nước. Ở thôn Mười Hai cả ngày, mọi người không biết cơn mưa này đã đổ xuống huyện từ sớm.Mưa đến, người giải tán.Các thôn dân vội vã chạy về nhà tránh mưa.Đội khám từ thiện nhân cơ hội thu dọn đồ đạc. Vì phải về huyện, các bác sĩ không ăn cơm ở Ủy ban nhân dân xã, vội vàng chào tạm biệt trưởng thôn Lý và các cán bộ thôn.“Cảm ơn trưởng thôn Lý, hẹn gặp lại.” Theo phân công của Đào Trí Kiệt, Hà Quang Hữu thay mặt lãnh đạo mới cảm ơn Ủy ban nhân dân xã đã hỗ trợ mạnh mẽ buổi khám từ thiện.“Không, chúng tôi phải cảm ơn các bác sĩ mới đúng. Các vị không quản ngại vất vả xuống khám bệnh cho dân làng chúng tôi.” Trưởng thôn Lý bắt tay từng bác sĩ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc: “Các vị không ăn cơm ở đây thì ít nhất cũng mang theo trứng gà và bánh bao lên xe lót dạ.”

Chương 886