"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 890

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Trước tiên đưa về nhà con. Tên khốn đó đâm người rồi bỏ chạy.” Cậu thiếu niên tức giận nắm chặt tay nói.“Cần báo cảnh sát.” Khương Minh Châu nói, sao có thể để loại tài xế gây tai nạn bỏ chạy, không màng mạng sống người khác như vậy.“Quay lại.” Nhϊếp Gia Mẫn nói.Giáo sư Nhϊếp quả nhiên sẽ không nói không cứu người, Tạ Uyển Oánh quay lại báo với tài xế.Tài xế than thở: “Không biết bao giờ mới được ăn cơm chiều.”“Cho bác tài vài cái bánh quy đi.” Thường Gia Vĩ quay lại xin bánh quy từ Diêu Khiết.Diêu Khiết trừng mắt nhìn anh ta: “Bánh quy đâu ra.” Có bánh quy thì họ cần ăn bánh bao của trưởng thôn Lý sao?Xe quay đầu trong màn đêm mưa gió. Cậu thiếu niên đứng sau tài xế chỉ đường. Tài xế đạp ga, cố gắng chạy nhanh nhất có thể.Là bệnh nhân tai nạn giao thông, Diêu Khiết vội vàng lấy dịch truyền và các vật dụng cấp cứu ra chuẩn bị sẵn. Chẳng mấy chốc, xe rẽ vào đầu một thôn nhỏ. Thôn này nhỏ hơn thôn Mười Hai rất nhiều, chỉ có lác đác vài chục nóc nhà. Thôn nhỏ nên dân cư dần dần chuyển đi, vì ai cũng thích đến nơi đông đúc. Những người còn lại trong thôn là người già yếu, bệnh tật, chỉ có thể sáp nhập với thôn khác, nên Ủy ban nhân dân xã không đặt trụ sở ở đây. Vì vậy, người dân ở đây gặp chuyện gọi cấp cứu trước tiên là cả một vấn đề.Chẳng trách cậu thiếu niên này lại liều mạng đạp xe đuổi theo xe của họ.“Nhà con chỉ còn bà nội, mắt bà kém lắm. Bố con đi làm ăn xa. Em trai con và mẹ con về nhà ngoại chơi chưa về.” Cậu thiếu niên vừa đi đường vừa giới thiệu tình hình gia đình cho các bác sĩ: “Chỉ có mẹ con bế em gái út sáng nay về nhà, đường xa lắm, phải đi bộ rất lâu mới về đến nhà. Chiều mưa, bà nội bảo con ra đầu thôn đón họ, vừa hay thấy chiếc máy kéo đó đâm vào hai người họ. Mọi người giúp đưa về nhà, rồi không biết làm sao. Có người nói có bác sĩ từ thiện xuống khám ở thôn Mười Hai…” Cậu bé định đạp xe đến thôn Mười Hai tìm bác sĩ, đạp xe đến quốc lộ thì thấy xe của họ quay đầu nên đuổi theo.“Nếu trên xe chúng ta không treo cái băng rôn tuyên truyền đó, cậu ấy có thể không biết chúng ta là ai. Dù em vẫn thấy treo cái đó xấu xí, nhưng viện trưởng Ngô lại cứ bắt phải treo.” Diêu Khiết bất đắc dĩ nói.Viện trưởng Ngô chắc đã từng có kinh nghiệm tương tự nên mới nhất quyết bắt xe khám từ thiện phải treo biển hiệu? Các bác sĩ trên xe không khỏi thầm mắng viện trưởng. Có thể thấy, viện trưởng Ngô đã tính toán trước, muốn nhận được khen thưởng khám từ thiện phong phú thì phải bỏ ra nỗ lực gấp mười lần.Ông già ranh ma Ngô Trung Đường. Chu Hội Thương nghĩ đến lời Tào Dũng lén chê bai lão Ngô, bật cười. Bọn họ coi như tự chui đầu vào rọ. Xe dừng lại, tài xế nhắc nhở các bác sĩ xuống xe: “Đường ở đây gồ ghề, các vị đi cẩn thận.”Vừa nghe xong thì đã muộn, Phạm Vân Vân vừa xuống xe suýt nữa giẫm vào vũng bùn ngã, vội vàng vịn vào cửa xe. Nhìn Tạ sư tỷ mà xem, không hề lúng túng như cô, vẫn chạy như bay phía trước.Tạ Uyển Oánh xách hòm thuốc giúp Diêu Khiết, chạy nhanh nhất, để cậu thiếu niên dẫn đường. Cú quỳ của cậu thiếu niên làm cô nhớ đến ông ngoại mình, khiến cô nóng ruột.“Đến rồi.” Cậu thiếu niên đẩy cửa ra, kích động nói với người già bên trong: “Bà nội, con đưa bác sĩ về rồi!”

“Trước tiên đưa về nhà con. Tên khốn đó đâm người rồi bỏ chạy.” Cậu thiếu niên tức giận nắm chặt tay nói.

“Cần báo cảnh sát.” Khương Minh Châu nói, sao có thể để loại tài xế gây tai nạn bỏ chạy, không màng mạng sống người khác như vậy.

“Quay lại.” Nhϊếp Gia Mẫn nói.

Giáo sư Nhϊếp quả nhiên sẽ không nói không cứu người, Tạ Uyển Oánh quay lại báo với tài xế.

Tài xế than thở: “Không biết bao giờ mới được ăn cơm chiều.”

“Cho bác tài vài cái bánh quy đi.” Thường Gia Vĩ quay lại xin bánh quy từ Diêu Khiết.

Diêu Khiết trừng mắt nhìn anh ta: “Bánh quy đâu ra.” Có bánh quy thì họ cần ăn bánh bao của trưởng thôn Lý sao?

Xe quay đầu trong màn đêm mưa gió. Cậu thiếu niên đứng sau tài xế chỉ đường. Tài xế đạp ga, cố gắng chạy nhanh nhất có thể.

Là bệnh nhân tai nạn giao thông, Diêu Khiết vội vàng lấy dịch truyền và các vật dụng cấp cứu ra chuẩn bị sẵn.

 

Chẳng mấy chốc, xe rẽ vào đầu một thôn nhỏ. Thôn này nhỏ hơn thôn Mười Hai rất nhiều, chỉ có lác đác vài chục nóc nhà. Thôn nhỏ nên dân cư dần dần chuyển đi, vì ai cũng thích đến nơi đông đúc. Những người còn lại trong thôn là người già yếu, bệnh tật, chỉ có thể sáp nhập với thôn khác, nên Ủy ban nhân dân xã không đặt trụ sở ở đây. Vì vậy, người dân ở đây gặp chuyện gọi cấp cứu trước tiên là cả một vấn đề.

Chẳng trách cậu thiếu niên này lại liều mạng đạp xe đuổi theo xe của họ.

“Nhà con chỉ còn bà nội, mắt bà kém lắm. Bố con đi làm ăn xa. Em trai con và mẹ con về nhà ngoại chơi chưa về.” Cậu thiếu niên vừa đi đường vừa giới thiệu tình hình gia đình cho các bác sĩ: “Chỉ có mẹ con bế em gái út sáng nay về nhà, đường xa lắm, phải đi bộ rất lâu mới về đến nhà. Chiều mưa, bà nội bảo con ra đầu thôn đón họ, vừa hay thấy chiếc máy kéo đó đâm vào hai người họ. Mọi người giúp đưa về nhà, rồi không biết làm sao. Có người nói có bác sĩ từ thiện xuống khám ở thôn Mười Hai…”

 

Cậu bé định đạp xe đến thôn Mười Hai tìm bác sĩ, đạp xe đến quốc lộ thì thấy xe của họ quay đầu nên đuổi theo.

“Nếu trên xe chúng ta không treo cái băng rôn tuyên truyền đó, cậu ấy có thể không biết chúng ta là ai. Dù em vẫn thấy treo cái đó xấu xí, nhưng viện trưởng Ngô lại cứ bắt phải treo.” Diêu Khiết bất đắc dĩ nói.

Viện trưởng Ngô chắc đã từng có kinh nghiệm tương tự nên mới nhất quyết bắt xe khám từ thiện phải treo biển hiệu? Các bác sĩ trên xe không khỏi thầm mắng viện trưởng. Có thể thấy, viện trưởng Ngô đã tính toán trước, muốn nhận được khen thưởng khám từ thiện phong phú thì phải bỏ ra nỗ lực gấp mười lần.

Ông già ranh ma Ngô Trung Đường. Chu Hội Thương nghĩ đến lời Tào Dũng lén chê bai lão Ngô, bật cười. Bọn họ coi như tự chui đầu vào rọ.

 

Xe dừng lại, tài xế nhắc nhở các bác sĩ xuống xe: “Đường ở đây gồ ghề, các vị đi cẩn thận.”

Vừa nghe xong thì đã muộn, Phạm Vân Vân vừa xuống xe suýt nữa giẫm vào vũng bùn ngã, vội vàng vịn vào cửa xe. Nhìn Tạ sư tỷ mà xem, không hề lúng túng như cô, vẫn chạy như bay phía trước.

Tạ Uyển Oánh xách hòm thuốc giúp Diêu Khiết, chạy nhanh nhất, để cậu thiếu niên dẫn đường. Cú quỳ của cậu thiếu niên làm cô nhớ đến ông ngoại mình, khiến cô nóng ruột.

“Đến rồi.” Cậu thiếu niên đẩy cửa ra, kích động nói với người già bên trong: “Bà nội, con đưa bác sĩ về rồi!”

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… “Trước tiên đưa về nhà con. Tên khốn đó đâm người rồi bỏ chạy.” Cậu thiếu niên tức giận nắm chặt tay nói.“Cần báo cảnh sát.” Khương Minh Châu nói, sao có thể để loại tài xế gây tai nạn bỏ chạy, không màng mạng sống người khác như vậy.“Quay lại.” Nhϊếp Gia Mẫn nói.Giáo sư Nhϊếp quả nhiên sẽ không nói không cứu người, Tạ Uyển Oánh quay lại báo với tài xế.Tài xế than thở: “Không biết bao giờ mới được ăn cơm chiều.”“Cho bác tài vài cái bánh quy đi.” Thường Gia Vĩ quay lại xin bánh quy từ Diêu Khiết.Diêu Khiết trừng mắt nhìn anh ta: “Bánh quy đâu ra.” Có bánh quy thì họ cần ăn bánh bao của trưởng thôn Lý sao?Xe quay đầu trong màn đêm mưa gió. Cậu thiếu niên đứng sau tài xế chỉ đường. Tài xế đạp ga, cố gắng chạy nhanh nhất có thể.Là bệnh nhân tai nạn giao thông, Diêu Khiết vội vàng lấy dịch truyền và các vật dụng cấp cứu ra chuẩn bị sẵn. Chẳng mấy chốc, xe rẽ vào đầu một thôn nhỏ. Thôn này nhỏ hơn thôn Mười Hai rất nhiều, chỉ có lác đác vài chục nóc nhà. Thôn nhỏ nên dân cư dần dần chuyển đi, vì ai cũng thích đến nơi đông đúc. Những người còn lại trong thôn là người già yếu, bệnh tật, chỉ có thể sáp nhập với thôn khác, nên Ủy ban nhân dân xã không đặt trụ sở ở đây. Vì vậy, người dân ở đây gặp chuyện gọi cấp cứu trước tiên là cả một vấn đề.Chẳng trách cậu thiếu niên này lại liều mạng đạp xe đuổi theo xe của họ.“Nhà con chỉ còn bà nội, mắt bà kém lắm. Bố con đi làm ăn xa. Em trai con và mẹ con về nhà ngoại chơi chưa về.” Cậu thiếu niên vừa đi đường vừa giới thiệu tình hình gia đình cho các bác sĩ: “Chỉ có mẹ con bế em gái út sáng nay về nhà, đường xa lắm, phải đi bộ rất lâu mới về đến nhà. Chiều mưa, bà nội bảo con ra đầu thôn đón họ, vừa hay thấy chiếc máy kéo đó đâm vào hai người họ. Mọi người giúp đưa về nhà, rồi không biết làm sao. Có người nói có bác sĩ từ thiện xuống khám ở thôn Mười Hai…” Cậu bé định đạp xe đến thôn Mười Hai tìm bác sĩ, đạp xe đến quốc lộ thì thấy xe của họ quay đầu nên đuổi theo.“Nếu trên xe chúng ta không treo cái băng rôn tuyên truyền đó, cậu ấy có thể không biết chúng ta là ai. Dù em vẫn thấy treo cái đó xấu xí, nhưng viện trưởng Ngô lại cứ bắt phải treo.” Diêu Khiết bất đắc dĩ nói.Viện trưởng Ngô chắc đã từng có kinh nghiệm tương tự nên mới nhất quyết bắt xe khám từ thiện phải treo biển hiệu? Các bác sĩ trên xe không khỏi thầm mắng viện trưởng. Có thể thấy, viện trưởng Ngô đã tính toán trước, muốn nhận được khen thưởng khám từ thiện phong phú thì phải bỏ ra nỗ lực gấp mười lần.Ông già ranh ma Ngô Trung Đường. Chu Hội Thương nghĩ đến lời Tào Dũng lén chê bai lão Ngô, bật cười. Bọn họ coi như tự chui đầu vào rọ. Xe dừng lại, tài xế nhắc nhở các bác sĩ xuống xe: “Đường ở đây gồ ghề, các vị đi cẩn thận.”Vừa nghe xong thì đã muộn, Phạm Vân Vân vừa xuống xe suýt nữa giẫm vào vũng bùn ngã, vội vàng vịn vào cửa xe. Nhìn Tạ sư tỷ mà xem, không hề lúng túng như cô, vẫn chạy như bay phía trước.Tạ Uyển Oánh xách hòm thuốc giúp Diêu Khiết, chạy nhanh nhất, để cậu thiếu niên dẫn đường. Cú quỳ của cậu thiếu niên làm cô nhớ đến ông ngoại mình, khiến cô nóng ruột.“Đến rồi.” Cậu thiếu niên đẩy cửa ra, kích động nói với người già bên trong: “Bà nội, con đưa bác sĩ về rồi!”

Chương 890