"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu…

Chương 909

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Động tác của thầy rất chậm, lại là vì đường dao chính xác.Tạ Uyển Oánh vừa thấy hạt máu rỉ ra, lập tức dùng miếng gạc chặn cạnh vết mổ để cầm máu.Động tác rất nhanh nhẹn, lực đạo cũng vừa phải, máu che khuất tầm nhìn nhanh chóng được lau sạch.Nhϊếp Gia Mẫn đứng đối diện, sau khi quan sát động tác của cô, không khỏi thầm khen trong lòng một câu “nice”. Có một trợ thủ có vẻ khá tốt, cảm giác ca mổ sẽ diễn ra suôn sẻ, ông lại nói với y tá: “Electrocautery.”Lại là từ tiếng Anh phức tạp hơn, y tá và bác sĩ Chu hoàn toàn nghe không hiểu. Tuy nhiên, lúc này họ sẽ dùng cách đoán. Y tá suy nghĩ một chút, cầm lấy dao điện, dùng ánh mắt hỏi Tạ Uyển Oánh.Tạ Uyển Oánh gật đầu: “Thầy Nhϊếp muốn đổi sang dao điện.”Đổi từ dao mổ sang dao điện, mổ chính bắt đầu cắt xuống.  Về cơ bản, các bước mở bụng ban đầu của các ca mổ không khác nhau nhiều, chỉ khác ở lượng máu mất của bệnh nhân. Nhiều thì cần nhanh chóng tìm động mạch lớn cầm máu. Ít thì có thể chậm rãi hơn, cẩn thận cầm máu từng lớp để tránh mất máu nhiều hơn.Trẻ sơ sinh do cơ thể nhỏ, các cơ quan cũng nhỏ, mỗi đường dao xuống chắc chắn phải nhỏ hơn so với người lớn, về lý thuyết thì tốc độ sẽ nhanh hơn. Tuy nhiên, cũng chính vì nhỏ nên khi cắt càng phải cẩn thận hơn, nếu không rất dễ cắt phạm vi. Kết quả là, tốc độ lại chậm.Mổ trên cơ thể trẻ nhỏ, cũng giống như khắc trên ngà voi.Thấy mổ chính dùng mũi dao điện điểm trên các bộ phận nhỏ bé bên trong cơ thể. Những người ở bệnh viện huyện chưa từng thấy ca mổ nào như vậy, cảm giác như đầu tim bị dao cứa, đau nhói, mí mắt không nhịn được muốn nhắm lại, không muốn xem nữa.  “Hút.” Nhϊếp Gia Mẫn nói rất nhỏ. Cùng với giọng nói nhẹ nhàng của ông, động tác của ông càng chậm rãi, càng tỉ mỉ hơn.Nghe theo chỉ thị của thầy, Tạ Uyển Oánh dùng đầu hút dịch trong tay đặt vào ổ bụng bệnh nhi, cẩn thận hút máu.Mạch máu của bệnh nhi nhìn thấy bằng mắt thường rất nhỏ, máu tràn ra như biển nước mênh mông, không thể tìm thấy bất kỳ mục tiêu nào. Tệ hơn nữa là, tay bác sĩ so với ổ bụng nhỏ bé của bệnh nhi quá to, không thể dùng ngón tay để sờ nắn như trong ổ bụng người lớn.Nhận thức được điều này, Tạ Uyển Oánh cảm thấy mình mang trên vai trọng trách nặng nề, phải hút sạch máu trong vùng mổ cho thầy.Tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đó. Vù vù vù, cả phòng mổ yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn lại tiếng máy hút dịch.Không nghi ngờ gì nữa, những người khác cũng đang chú ý đến động tác hút của cô.  Máu được hút rất nhanh, hơn nữa, chỉ cần chỗ nào ảnh hưởng đến tầm nhìn của mổ chính đều được hút khô. Toàn bộ quá trình cực nhanh, khoảng mười giây.Cảnh tượng trước mắt khiến trong mắt Nhϊếp Gia Mẫn lóe lên sự kinh ngạc, thầm khen trong lòng nghĩ, Càng “nice” hơn nữa.Kỳ lạ, lúc trước Đào Trí Kiệt giới thiệu học sinh này cho ông cũng không nói gì về khả năng phẫu thuật của cô, chỉ nói cô mới vào lâm sàng được bao lâu, khiến ông lầm tưởng cô chỉ biết kéo móc thôi.Thực ra Tạ Uyển Oánh nổi tiếng với kỹ năng hút máu siêu đẳng, từ hồi còn ở Ngoại Tổng Quát II với Đàm Khắc Lâm.Hút xong, Tạ Uyển Oánh đặt đầu hút dịch ở nơi máu chảy nhiều nhất, đây là điểm cô thành thạo nhất.Không nghi ngờ gì nữa, Nhϊếp Gia Mẫn lại một lần nữa bị cô làm cho kinh ngạc nghĩ, Học sinh này có nhãn quan phẫu thuật cực kỳ tốt, vượt xa dự đoán của ông.Biết vậy, ông đã chỉ định cô làm phụ mổ một ngay từ đầu mà không mất công gọi người khác. 

Động tác của thầy rất chậm, lại là vì đường dao chính xác.

Tạ Uyển Oánh vừa thấy hạt máu rỉ ra, lập tức dùng miếng gạc chặn cạnh vết mổ để cầm máu.

Động tác rất nhanh nhẹn, lực đạo cũng vừa phải, máu che khuất tầm nhìn nhanh chóng được lau sạch.

Nhϊếp Gia Mẫn đứng đối diện, sau khi quan sát động tác của cô, không khỏi thầm khen trong lòng một câu “nice”. Có một trợ thủ có vẻ khá tốt, cảm giác ca mổ sẽ diễn ra suôn sẻ, ông lại nói với y tá: “Electrocautery.”

Lại là từ tiếng Anh phức tạp hơn, y tá và bác sĩ Chu hoàn toàn nghe không hiểu. Tuy nhiên, lúc này họ sẽ dùng cách đoán. Y tá suy nghĩ một chút, cầm lấy dao điện, dùng ánh mắt hỏi Tạ Uyển Oánh.

Tạ Uyển Oánh gật đầu: “Thầy Nhϊếp muốn đổi sang dao điện.”

Đổi từ dao mổ sang dao điện, mổ chính bắt đầu cắt xuống.

 
Về cơ bản, các bước mở bụng ban đầu của các ca mổ không khác nhau nhiều, chỉ khác ở lượng máu mất của bệnh nhân. Nhiều thì cần nhanh chóng tìm động mạch lớn cầm máu. Ít thì có thể chậm rãi hơn, cẩn thận cầm máu từng lớp để tránh mất máu nhiều hơn.

Trẻ sơ sinh do cơ thể nhỏ, các cơ quan cũng nhỏ, mỗi đường dao xuống chắc chắn phải nhỏ hơn so với người lớn, về lý thuyết thì tốc độ sẽ nhanh hơn. Tuy nhiên, cũng chính vì nhỏ nên khi cắt càng phải cẩn thận hơn, nếu không rất dễ cắt phạm vi. Kết quả là, tốc độ lại chậm.

Mổ trên cơ thể trẻ nhỏ, cũng giống như khắc trên ngà voi.

Thấy mổ chính dùng mũi dao điện điểm trên các bộ phận nhỏ bé bên trong cơ thể. Những người ở bệnh viện huyện chưa từng thấy ca mổ nào như vậy, cảm giác như đầu tim bị dao cứa, đau nhói, mí mắt không nhịn được muốn nhắm lại, không muốn xem nữa.

 
“Hút.” Nhϊếp Gia Mẫn nói rất nhỏ. Cùng với giọng nói nhẹ nhàng của ông, động tác của ông càng chậm rãi, càng tỉ mỉ hơn.

Nghe theo chỉ thị của thầy, Tạ Uyển Oánh dùng đầu hút dịch trong tay đặt vào ổ bụng bệnh nhi, cẩn thận hút máu.

Mạch máu của bệnh nhi nhìn thấy bằng mắt thường rất nhỏ, máu tràn ra như biển nước mênh mông, không thể tìm thấy bất kỳ mục tiêu nào. Tệ hơn nữa là, tay bác sĩ so với ổ bụng nhỏ bé của bệnh nhi quá to, không thể dùng ngón tay để sờ nắn như trong ổ bụng người lớn.

Nhận thức được điều này, Tạ Uyển Oánh cảm thấy mình mang trên vai trọng trách nặng nề, phải hút sạch máu trong vùng mổ cho thầy.

Tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đó. Vù vù vù, cả phòng mổ yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn lại tiếng máy hút dịch.

Không nghi ngờ gì nữa, những người khác cũng đang chú ý đến động tác hút của cô.

 
Máu được hút rất nhanh, hơn nữa, chỉ cần chỗ nào ảnh hưởng đến tầm nhìn của mổ chính đều được hút khô. Toàn bộ quá trình cực nhanh, khoảng mười giây.

Cảnh tượng trước mắt khiến trong mắt Nhϊếp Gia Mẫn lóe lên sự kinh ngạc, thầm khen trong lòng nghĩ, Càng “nice” hơn nữa.

Kỳ lạ, lúc trước Đào Trí Kiệt giới thiệu học sinh này cho ông cũng không nói gì về khả năng phẫu thuật của cô, chỉ nói cô mới vào lâm sàng được bao lâu, khiến ông lầm tưởng cô chỉ biết kéo móc thôi.

Thực ra Tạ Uyển Oánh nổi tiếng với kỹ năng hút máu siêu đẳng, từ hồi còn ở Ngoại Tổng Quát II với Đàm Khắc Lâm.

Hút xong, Tạ Uyển Oánh đặt đầu hút dịch ở nơi máu chảy nhiều nhất, đây là điểm cô thành thạo nhất.

Không nghi ngờ gì nữa, Nhϊếp Gia Mẫn lại một lần nữa bị cô làm cho kinh ngạc nghĩ, Học sinh này có nhãn quan phẫu thuật cực kỳ tốt, vượt xa dự đoán của ông.

Biết vậy, ông đã chỉ định cô làm phụ mổ một ngay từ đầu mà không mất công gọi người khác.

 

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu HotTác giả: Phì Mẹ Hướng ThiệnTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh"Cả nước có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa, nữ bác sĩ ngoại khoa lại có bao nhiêu người, lại nói nữ bác sĩ khoa tim mạch được mổ chính trên bàn giải phẫu có bao nhiêu người đâu?”"Một nghìn? Một trăm? Mười người? Một người?”"Không, toàn bộ đều không đúng." Âm thanh phát ra từ người đang đứng trên bục càng lúc càng nhỏ: "Đáp án đương nhiên là không có ai!"Năm 1996, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số 3 khu Mẫn Giang, tỉnh Tùng Viên.Trong đêm tối, một tòa nhà đổ nát thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, bóng đèn treo ở trước sân bị gió thổi lung lay phát ra ánh sáng leo lắt, trái ngược hoàn toàn với ánh đèn neon sặc sỡ ở con đường bên ngoài.Xe cấp cứu của bệnh viện số 3 dán chữ thập đỏ tươi đang bíp còi để rẽ vào cổng sắt lớn của bệnh viện, thùng xe cọ vào cổng phát ra tiếng loảng xoảng mạnh. Nhân viên bảo vệ trong bốt bảo an lập tức lao ra kiểm tra tình hình trước cổng.Do tiếng động quá lớn, Tạ Uyển Doanh đang đứng trong sân bị giật mình mà tỉnh dậy, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ nét, tiêu… Động tác của thầy rất chậm, lại là vì đường dao chính xác.Tạ Uyển Oánh vừa thấy hạt máu rỉ ra, lập tức dùng miếng gạc chặn cạnh vết mổ để cầm máu.Động tác rất nhanh nhẹn, lực đạo cũng vừa phải, máu che khuất tầm nhìn nhanh chóng được lau sạch.Nhϊếp Gia Mẫn đứng đối diện, sau khi quan sát động tác của cô, không khỏi thầm khen trong lòng một câu “nice”. Có một trợ thủ có vẻ khá tốt, cảm giác ca mổ sẽ diễn ra suôn sẻ, ông lại nói với y tá: “Electrocautery.”Lại là từ tiếng Anh phức tạp hơn, y tá và bác sĩ Chu hoàn toàn nghe không hiểu. Tuy nhiên, lúc này họ sẽ dùng cách đoán. Y tá suy nghĩ một chút, cầm lấy dao điện, dùng ánh mắt hỏi Tạ Uyển Oánh.Tạ Uyển Oánh gật đầu: “Thầy Nhϊếp muốn đổi sang dao điện.”Đổi từ dao mổ sang dao điện, mổ chính bắt đầu cắt xuống.  Về cơ bản, các bước mở bụng ban đầu của các ca mổ không khác nhau nhiều, chỉ khác ở lượng máu mất của bệnh nhân. Nhiều thì cần nhanh chóng tìm động mạch lớn cầm máu. Ít thì có thể chậm rãi hơn, cẩn thận cầm máu từng lớp để tránh mất máu nhiều hơn.Trẻ sơ sinh do cơ thể nhỏ, các cơ quan cũng nhỏ, mỗi đường dao xuống chắc chắn phải nhỏ hơn so với người lớn, về lý thuyết thì tốc độ sẽ nhanh hơn. Tuy nhiên, cũng chính vì nhỏ nên khi cắt càng phải cẩn thận hơn, nếu không rất dễ cắt phạm vi. Kết quả là, tốc độ lại chậm.Mổ trên cơ thể trẻ nhỏ, cũng giống như khắc trên ngà voi.Thấy mổ chính dùng mũi dao điện điểm trên các bộ phận nhỏ bé bên trong cơ thể. Những người ở bệnh viện huyện chưa từng thấy ca mổ nào như vậy, cảm giác như đầu tim bị dao cứa, đau nhói, mí mắt không nhịn được muốn nhắm lại, không muốn xem nữa.  “Hút.” Nhϊếp Gia Mẫn nói rất nhỏ. Cùng với giọng nói nhẹ nhàng của ông, động tác của ông càng chậm rãi, càng tỉ mỉ hơn.Nghe theo chỉ thị của thầy, Tạ Uyển Oánh dùng đầu hút dịch trong tay đặt vào ổ bụng bệnh nhi, cẩn thận hút máu.Mạch máu của bệnh nhi nhìn thấy bằng mắt thường rất nhỏ, máu tràn ra như biển nước mênh mông, không thể tìm thấy bất kỳ mục tiêu nào. Tệ hơn nữa là, tay bác sĩ so với ổ bụng nhỏ bé của bệnh nhi quá to, không thể dùng ngón tay để sờ nắn như trong ổ bụng người lớn.Nhận thức được điều này, Tạ Uyển Oánh cảm thấy mình mang trên vai trọng trách nặng nề, phải hút sạch máu trong vùng mổ cho thầy.Tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đó. Vù vù vù, cả phòng mổ yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn lại tiếng máy hút dịch.Không nghi ngờ gì nữa, những người khác cũng đang chú ý đến động tác hút của cô.  Máu được hút rất nhanh, hơn nữa, chỉ cần chỗ nào ảnh hưởng đến tầm nhìn của mổ chính đều được hút khô. Toàn bộ quá trình cực nhanh, khoảng mười giây.Cảnh tượng trước mắt khiến trong mắt Nhϊếp Gia Mẫn lóe lên sự kinh ngạc, thầm khen trong lòng nghĩ, Càng “nice” hơn nữa.Kỳ lạ, lúc trước Đào Trí Kiệt giới thiệu học sinh này cho ông cũng không nói gì về khả năng phẫu thuật của cô, chỉ nói cô mới vào lâm sàng được bao lâu, khiến ông lầm tưởng cô chỉ biết kéo móc thôi.Thực ra Tạ Uyển Oánh nổi tiếng với kỹ năng hút máu siêu đẳng, từ hồi còn ở Ngoại Tổng Quát II với Đàm Khắc Lâm.Hút xong, Tạ Uyển Oánh đặt đầu hút dịch ở nơi máu chảy nhiều nhất, đây là điểm cô thành thạo nhất.Không nghi ngờ gì nữa, Nhϊếp Gia Mẫn lại một lần nữa bị cô làm cho kinh ngạc nghĩ, Học sinh này có nhãn quan phẫu thuật cực kỳ tốt, vượt xa dự đoán của ông.Biết vậy, ông đã chỉ định cô làm phụ mổ một ngay từ đầu mà không mất công gọi người khác. 

Chương 909