Vừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!…

Chương 11

Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Ông bà Điền và Điền Tú Phương cũng đồng thời cho rằng lời nói vừa rồi của Văn Trạch Tài chỉ là bông đùa, giúp đôi bên đỡ rơi vào tình huống khó xử chứ không hề có ý gì khác.Nhìn chung bữa cơm kết thúc khá suôn sẻ.Điền Tú Phương hỗ trợ dọn rửa chén dĩa xong xuôi mới cùng chồng về nhà nghỉ ngơi chuẩn bị cho buổi xuất công chiều nay.Trong khi ấy, Ngô Mai cứ suy nghĩ mãi về mấy lời dượng út vừa nói ban nãy.Chị bần thần ngồi bệt dưới hiên nhà, dõi mắt nhìn về phía Hiểu Hiểu và hai thằng con đang chơi trong sân.Bất thình lình, chị vỗ đùi cái đét rồi tự la lên: “Ai ui má ơi, đau quá!”Cách đó không xa, bà Điền giật nảy cả mình: “Ôi giời ơi hết cả hồn, làm gì mà tự nhiên la to thế? Cẩn thận không lại doạ đám nhỏ sợ đấy!"Ngô Mai đỏ lựng mặt, vội vã bước tới bên cạnh rồi cúi xuống thì thầm vào tai mẹ chồng: “Mẹ ơi, con trễ kinh hai tháng rồi.Vừa rồi dượng út nói cái gì mà cung tử tức với cả hỷ sự ấy, liệu có phải con có rồi không?!”Nhất thời bà Điền sửng sốt há hốc miệng, sau đó vội vàng kêu Ngô Mai đi tìm Lý thôn ý khám xem cụ thể ra sao.Nếu đúng như vậy thì tốt quá, thật sự tốt quá!Ngô Mai không dám trì hoãn, gấp gáp đi tới nhà Lý thôn y, thậm chí quên béng cả việc phải xin phép nghỉ ca chiều.Mà bà Điền ở nhà cũng đứng ngồi không yên, chốc chốc lại đứng trước bàn thờ tổ tiên lầm rầm khấn vái: “Cầu tổ tiên phù hộ độ trì cho chúng con! Cầu tổ tiên phù hộ độ trì…..”Ngô Mai và Điền Kiến Quốc lấy nhau đã nhiều năm, sau khi hạ sinh hai thằng nhóc thì không thấy chửa đẻ gì thêm nữa.Thật tình chuyện này nói ra cũng kỳ, rõ ràng hai vợ chồng có sử dụng biện pháp phòng tránh gì đâu thế mà cái bụng cứ im lìm, chả hề có động tĩnh gì hết.Tuy vậy Ngô Mai không cảm thấy sốt ruột cho lắm vì dù sao cũng có hai đứa con trai thế là được rồi.Song bà Điền thì hoàn toàn ngược lại, bà vẫn luôn mong ngóng trong nhà có thêm tiếng cười của trẻ nhỏ, đặc biệt là càng đông càng tốt.Bởi theo quan niệm dân gian nhà nào con đàn cháu đống mới được xem là có phúc.Buổi chiều, Điền Tú Phương đang cắm cúi làm việc thì nghe thấy tiếng chị dâu í ới gọi tên mình.Cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên đã thấy Ngô Mai hớt hải chạy tới trước mặt, cười tươi roi rói, liến thoắng nói một tràng dài: “Tú Phương, Tú Phương, chị bảo! Công nhận dượng út nhà mình tài thật, nói đâu trúng đó.Quả đúng là chị đã mang thai, được hai tháng rồi.À Mẹ dặn tối nay hai vợ chồng về nhà ăn cơm đấy.Thôi cứ thế nhá, giờ chị đi ra chỗ cha xin nghỉ đây.”Ba tháng đầu thai kỳ là thời điểm cực kỳ quan trọng, người mẹ phải hết sức chú ý, tuyệt đối tránh các hoạt động dùng sức.Hơn nữa, Điền gia cũng không tới nỗi thiếu công điểm nên lần nào mang bầu Ngô Mai cũng đều xin nghỉ ở nhà dưỡng thai.Tận tới lúc chị cả đi khuất dạng Điền Tú Phương vẫn ngây ngốc đứng đực mặt tại chỗ, ngỡ ngàng không thốt nên lời.Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó lại chuyển sang khiếp sợ….Cái gì? Đây là sự thật sao? Trạch Tài thật sự biết xem bói ???===Giải thích:(1)Cung Tử Tức dùng để luận đoán số lượng con cái nhiều hay ít, có khả năng sinh đẻ hay tuyệt tự, tình cảm giữa đương số với con cái thắm thiết hay lỏng lẻo, quá trình sinh sản thuận lợi hay không, hậu vận đại khái của con cái ra sao, trong quá trình trưởng thành có gặp hung hiểm gì không…tất cả những điều này đều phải luận đoán thông qua cấu tạo và màu sắc của Cung Tử Tức.Vị trí: Cung Tử Tức nằm ngay phía dưới mắt gọi là lệ đường (hay còn gọi là bọng mắt).-Về mặt liên hệ đến vận mạng con cái: Nếu lệ đường đầy đặn tươi hồng thì con cái được thừa hưởng phúc lộc tự nhiên, có cơ hội làm vinh hiển tổ tông..

Ông bà Điền và Điền Tú Phương cũng đồng thời cho rằng lời nói vừa rồi của Văn Trạch Tài chỉ là bông đùa, giúp đôi bên đỡ rơi vào tình huống khó xử chứ không hề có ý gì khác.Nhìn chung bữa cơm kết thúc khá suôn sẻ.

Điền Tú Phương hỗ trợ dọn rửa chén dĩa xong xuôi mới cùng chồng về nhà nghỉ ngơi chuẩn bị cho buổi xuất công chiều nay.

Trong khi ấy, Ngô Mai cứ suy nghĩ mãi về mấy lời dượng út vừa nói ban nãy.

Chị bần thần ngồi bệt dưới hiên nhà, dõi mắt nhìn về phía Hiểu Hiểu và hai thằng con đang chơi trong sân.

Bất thình lình, chị vỗ đùi cái đét rồi tự la lên: “Ai ui má ơi, đau quá!”Cách đó không xa, bà Điền giật nảy cả mình: “Ôi giời ơi hết cả hồn, làm gì mà tự nhiên la to thế? Cẩn thận không lại doạ đám nhỏ sợ đấy!"Ngô Mai đỏ lựng mặt, vội vã bước tới bên cạnh rồi cúi xuống thì thầm vào tai mẹ chồng: “Mẹ ơi, con trễ kinh hai tháng rồi.

Vừa rồi dượng út nói cái gì mà cung tử tức với cả hỷ sự ấy, liệu có phải con có rồi không?!”Nhất thời bà Điền sửng sốt há hốc miệng, sau đó vội vàng kêu Ngô Mai đi tìm Lý thôn ý khám xem cụ thể ra sao.

Nếu đúng như vậy thì tốt quá, thật sự tốt quá!Ngô Mai không dám trì hoãn, gấp gáp đi tới nhà Lý thôn y, thậm chí quên béng cả việc phải xin phép nghỉ ca chiều.Mà bà Điền ở nhà cũng đứng ngồi không yên, chốc chốc lại đứng trước bàn thờ tổ tiên lầm rầm khấn vái: “Cầu tổ tiên phù hộ độ trì cho chúng con! Cầu tổ tiên phù hộ độ trì…..”Ngô Mai và Điền Kiến Quốc lấy nhau đã nhiều năm, sau khi hạ sinh hai thằng nhóc thì không thấy chửa đẻ gì thêm nữa.

Thật tình chuyện này nói ra cũng kỳ, rõ ràng hai vợ chồng có sử dụng biện pháp phòng tránh gì đâu thế mà cái bụng cứ im lìm, chả hề có động tĩnh gì hết.

Tuy vậy Ngô Mai không cảm thấy sốt ruột cho lắm vì dù sao cũng có hai đứa con trai thế là được rồi.

Song bà Điền thì hoàn toàn ngược lại, bà vẫn luôn mong ngóng trong nhà có thêm tiếng cười của trẻ nhỏ, đặc biệt là càng đông càng tốt.

Bởi theo quan niệm dân gian nhà nào con đàn cháu đống mới được xem là có phúc.Buổi chiều, Điền Tú Phương đang cắm cúi làm việc thì nghe thấy tiếng chị dâu í ới gọi tên mình.

Cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên đã thấy Ngô Mai hớt hải chạy tới trước mặt, cười tươi roi rói, liến thoắng nói một tràng dài: “Tú Phương, Tú Phương, chị bảo! Công nhận dượng út nhà mình tài thật, nói đâu trúng đó.

Quả đúng là chị đã mang thai, được hai tháng rồi.

À Mẹ dặn tối nay hai vợ chồng về nhà ăn cơm đấy.

Thôi cứ thế nhá, giờ chị đi ra chỗ cha xin nghỉ đây.”Ba tháng đầu thai kỳ là thời điểm cực kỳ quan trọng, người mẹ phải hết sức chú ý, tuyệt đối tránh các hoạt động dùng sức.

Hơn nữa, Điền gia cũng không tới nỗi thiếu công điểm nên lần nào mang bầu Ngô Mai cũng đều xin nghỉ ở nhà dưỡng thai.Tận tới lúc chị cả đi khuất dạng Điền Tú Phương vẫn ngây ngốc đứng đực mặt tại chỗ, ngỡ ngàng không thốt nên lời.

Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó lại chuyển sang khiếp sợ….Cái gì? Đây là sự thật sao? Trạch Tài thật sự biết xem bói ???===Giải thích:(1)Cung Tử Tức dùng để luận đoán số lượng con cái nhiều hay ít, có khả năng sinh đẻ hay tuyệt tự, tình cảm giữa đương số với con cái thắm thiết hay lỏng lẻo, quá trình sinh sản thuận lợi hay không, hậu vận đại khái của con cái ra sao, trong quá trình trưởng thành có gặp hung hiểm gì không…tất cả những điều này đều phải luận đoán thông qua cấu tạo và màu sắc của Cung Tử Tức.Vị trí: Cung Tử Tức nằm ngay phía dưới mắt gọi là lệ đường (hay còn gọi là bọng mắt).-Về mặt liên hệ đến vận mạng con cái: Nếu lệ đường đầy đặn tươi hồng thì con cái được thừa hưởng phúc lộc tự nhiên, có cơ hội làm vinh hiển tổ tông..

Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Ông bà Điền và Điền Tú Phương cũng đồng thời cho rằng lời nói vừa rồi của Văn Trạch Tài chỉ là bông đùa, giúp đôi bên đỡ rơi vào tình huống khó xử chứ không hề có ý gì khác.Nhìn chung bữa cơm kết thúc khá suôn sẻ.Điền Tú Phương hỗ trợ dọn rửa chén dĩa xong xuôi mới cùng chồng về nhà nghỉ ngơi chuẩn bị cho buổi xuất công chiều nay.Trong khi ấy, Ngô Mai cứ suy nghĩ mãi về mấy lời dượng út vừa nói ban nãy.Chị bần thần ngồi bệt dưới hiên nhà, dõi mắt nhìn về phía Hiểu Hiểu và hai thằng con đang chơi trong sân.Bất thình lình, chị vỗ đùi cái đét rồi tự la lên: “Ai ui má ơi, đau quá!”Cách đó không xa, bà Điền giật nảy cả mình: “Ôi giời ơi hết cả hồn, làm gì mà tự nhiên la to thế? Cẩn thận không lại doạ đám nhỏ sợ đấy!"Ngô Mai đỏ lựng mặt, vội vã bước tới bên cạnh rồi cúi xuống thì thầm vào tai mẹ chồng: “Mẹ ơi, con trễ kinh hai tháng rồi.Vừa rồi dượng út nói cái gì mà cung tử tức với cả hỷ sự ấy, liệu có phải con có rồi không?!”Nhất thời bà Điền sửng sốt há hốc miệng, sau đó vội vàng kêu Ngô Mai đi tìm Lý thôn ý khám xem cụ thể ra sao.Nếu đúng như vậy thì tốt quá, thật sự tốt quá!Ngô Mai không dám trì hoãn, gấp gáp đi tới nhà Lý thôn y, thậm chí quên béng cả việc phải xin phép nghỉ ca chiều.Mà bà Điền ở nhà cũng đứng ngồi không yên, chốc chốc lại đứng trước bàn thờ tổ tiên lầm rầm khấn vái: “Cầu tổ tiên phù hộ độ trì cho chúng con! Cầu tổ tiên phù hộ độ trì…..”Ngô Mai và Điền Kiến Quốc lấy nhau đã nhiều năm, sau khi hạ sinh hai thằng nhóc thì không thấy chửa đẻ gì thêm nữa.Thật tình chuyện này nói ra cũng kỳ, rõ ràng hai vợ chồng có sử dụng biện pháp phòng tránh gì đâu thế mà cái bụng cứ im lìm, chả hề có động tĩnh gì hết.Tuy vậy Ngô Mai không cảm thấy sốt ruột cho lắm vì dù sao cũng có hai đứa con trai thế là được rồi.Song bà Điền thì hoàn toàn ngược lại, bà vẫn luôn mong ngóng trong nhà có thêm tiếng cười của trẻ nhỏ, đặc biệt là càng đông càng tốt.Bởi theo quan niệm dân gian nhà nào con đàn cháu đống mới được xem là có phúc.Buổi chiều, Điền Tú Phương đang cắm cúi làm việc thì nghe thấy tiếng chị dâu í ới gọi tên mình.Cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên đã thấy Ngô Mai hớt hải chạy tới trước mặt, cười tươi roi rói, liến thoắng nói một tràng dài: “Tú Phương, Tú Phương, chị bảo! Công nhận dượng út nhà mình tài thật, nói đâu trúng đó.Quả đúng là chị đã mang thai, được hai tháng rồi.À Mẹ dặn tối nay hai vợ chồng về nhà ăn cơm đấy.Thôi cứ thế nhá, giờ chị đi ra chỗ cha xin nghỉ đây.”Ba tháng đầu thai kỳ là thời điểm cực kỳ quan trọng, người mẹ phải hết sức chú ý, tuyệt đối tránh các hoạt động dùng sức.Hơn nữa, Điền gia cũng không tới nỗi thiếu công điểm nên lần nào mang bầu Ngô Mai cũng đều xin nghỉ ở nhà dưỡng thai.Tận tới lúc chị cả đi khuất dạng Điền Tú Phương vẫn ngây ngốc đứng đực mặt tại chỗ, ngỡ ngàng không thốt nên lời.Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó lại chuyển sang khiếp sợ….Cái gì? Đây là sự thật sao? Trạch Tài thật sự biết xem bói ???===Giải thích:(1)Cung Tử Tức dùng để luận đoán số lượng con cái nhiều hay ít, có khả năng sinh đẻ hay tuyệt tự, tình cảm giữa đương số với con cái thắm thiết hay lỏng lẻo, quá trình sinh sản thuận lợi hay không, hậu vận đại khái của con cái ra sao, trong quá trình trưởng thành có gặp hung hiểm gì không…tất cả những điều này đều phải luận đoán thông qua cấu tạo và màu sắc của Cung Tử Tức.Vị trí: Cung Tử Tức nằm ngay phía dưới mắt gọi là lệ đường (hay còn gọi là bọng mắt).-Về mặt liên hệ đến vận mạng con cái: Nếu lệ đường đầy đặn tươi hồng thì con cái được thừa hưởng phúc lộc tự nhiên, có cơ hội làm vinh hiển tổ tông..

Chương 11