Vừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!…

Chương 25

Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Lâm Ái Quốc ngỡ ngàng quan sát người ngồi đối diện.Rõ ràng vẫn gương mặt tuấn tú lãng tử đó nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn, hắn bình thản và điềm nhiên trước hết thảy mọi việc như thể đã nhìn thấu tường tận từng chân tơ kẽ tóc.Lùi lại mấy ngày trước, hôm đó Lâm Ái Quốc được nghỉ phép nên quay về thăm cha mẹ Lý Đại Thuận.Buổi tối, hai anh em ngồi nhâm nhi vài chén, Lý Đại Thuận liền bật mí có quen biết một vị đại sư đoán mệnh cao tay lắm.Vốn dĩ nhiều ngày nay liên tiếp xảy ra những chuyện xui xẻo, trong lòng bực bội không vui vì thế vừa nghe thấy bói toán là Lâm Ái Quốc động tâm liền.Song ngàn vạn lần anh không ngờ tới vị đại sư đoán mệnh thần thánh đó lại chính là nam thanh niên trí thức lưu manh khốn nạn nhất nhì thôn này - Văn Trạch Tài!Tưởng bị thằng em họ chơi xỏ, Lâm Ái Quốc hầm hè quay sang liếc một cái cháy mắt, rất tiếc Lý Đại Thuận chẳng thèm để ý vì còn bận dài cổ ngóng trông màn biểu diễn của Văn Trạch Tài.Chà chà, tò mò quá đi mất…Thấy thằng em cứ hí ha hí hửng hóng hớt như thằng khùng, sắc mặt Lâm Ái Quốc càng xám xịt nhưng anh cũng không nói thêm gì mà yên lặng móc ba đồng xu từ trong túi áo ngực, đặt trước mặt Văn Trạch Tài.Văn Trạch Tài vươn tay nhặt lên một đồng, kề sát đèn dầu xem xét thật cẩn thẩn.Ồ, hàng tốt, hàng tốt! Thời buổi này mà có thể lùng được mấy món đồ cổ chứng tỏ Lâm Ái Quốc cũng có tí chút bản lĩnh.Kiểm tra xong, Văn Trạch Tài thu cả ba đồng xu vào lòng bàn tay, kế đến úp hai tay vào nhau, lắc lắc mấy cái rồi bày ra một nụ cười hết sức niềm nở: “Xin hỏi quý khách muốn tính cái gì?”Lý Ái Quốc nhíu chặt mày, sao cứ có cảm giác thằng cha này là dân lửa đảo chuyên nghiệp nhỉ.Nhưng không sao, cùng lắm là đập cho nó một trận rồi cướp lại ba đồng xu là được chứ gì.Cứ để yên xem nó lươn lẹo đến đâu?!Sau khi tự trấn định chính mình, Lý Ái Quốc mới chậm rãi lên tiếng: “Vừa sinh tôi ra mẹ tôi lìa đời, chưa được một tuổi thì cha mất, kế đến tôi nương nhờ nhà nào là nhà đó có người ra đi.Mãi tới năm 8 tuổi, có một người chú họ xa nhận cưu mang tôi, kể từ đó tôi mới tạm yên ổn.33 năm sống trên đời tôi để ý hầu như những ai là anh em đồng nghiệp bên cạnh tôi đều gặp chuyện xui xẻo, không bệnh thì cũng xảy ra đổ máu, thương tật.Ngay chính bản thân tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, thậm chí ăn miếng cơm cũng nghẹn, uống miếng nước cũng sặc.Haizz, đen đủi bủa vây, tôi chán nản lắm rồi.Bởi thế tôi mới muốn tính xem có phải số Lâm Ái Quốc Tôi là Thiên sát cô tinh (1), khắc cha khắc mẹ, khắc hết mọi người xung quanh không?”Có lẽ vì phải gồng mình trải qua thời thơ ấu đầy bất hạnh, bị mọi người xa lánh ghẻ lạnh nên Lâm Ái Quốc đã luyện cho mình thái độ bất cần đời, thờ ơ, lạnh nhạt với tất cả, hễ ai không cùng quan điểm là đấm luôn khỏi lôi thôi nhiều lời.Duy nhất chú ba và gia đình cậu Lý là ngoại lệ vì chỉ có họ mới thực sự coi anh là con người còn những kẻ khác đều ra sức tránh né anh như tránh né một thứ gì đó xui rủi, gớm ghiếc và bẩn thỉu.Văn Trạch Tài nghiêm túc đánh giá ngũ quan trên khuôn mặt Lâm Ái Quốc.Kế đến anh nhẹ nhàng xếp ba đồng xu xuống bàn rồi chỉ dẫn: “Theo thứ tự từ trái sang phải, anh lần lượt cầm lên từng đồng, vừa siết chặt vừa tập trung suy nghĩ tới điều mà mình muốn biết nhất, sau đó thả lại mặt bàn.”Lâm Ái Quốc ngờ vực nhìn thẳng vào mắt Văn Trạch Tài khoảng mấy giây rồi mới bắt đầu làm theo.Ngồi bên cạnh, Lý Đại Thuận hồi hộp không dám chớp mắt vì sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc quan trọng nào..

Lâm Ái Quốc ngỡ ngàng quan sát người ngồi đối diện.

Rõ ràng vẫn gương mặt tuấn tú lãng tử đó nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn, hắn bình thản và điềm nhiên trước hết thảy mọi việc như thể đã nhìn thấu tường tận từng chân tơ kẽ tóc.Lùi lại mấy ngày trước, hôm đó Lâm Ái Quốc được nghỉ phép nên quay về thăm cha mẹ Lý Đại Thuận.

Buổi tối, hai anh em ngồi nhâm nhi vài chén, Lý Đại Thuận liền bật mí có quen biết một vị đại sư đoán mệnh cao tay lắm.Vốn dĩ nhiều ngày nay liên tiếp xảy ra những chuyện xui xẻo, trong lòng bực bội không vui vì thế vừa nghe thấy bói toán là Lâm Ái Quốc động tâm liền.

Song ngàn vạn lần anh không ngờ tới vị đại sư đoán mệnh thần thánh đó lại chính là nam thanh niên trí thức lưu manh khốn nạn nhất nhì thôn này - Văn Trạch Tài!Tưởng bị thằng em họ chơi xỏ, Lâm Ái Quốc hầm hè quay sang liếc một cái cháy mắt, rất tiếc Lý Đại Thuận chẳng thèm để ý vì còn bận dài cổ ngóng trông màn biểu diễn của Văn Trạch Tài.

Chà chà, tò mò quá đi mất…Thấy thằng em cứ hí ha hí hửng hóng hớt như thằng khùng, sắc mặt Lâm Ái Quốc càng xám xịt nhưng anh cũng không nói thêm gì mà yên lặng móc ba đồng xu từ trong túi áo ngực, đặt trước mặt Văn Trạch Tài.Văn Trạch Tài vươn tay nhặt lên một đồng, kề sát đèn dầu xem xét thật cẩn thẩn.

Ồ, hàng tốt, hàng tốt! Thời buổi này mà có thể lùng được mấy món đồ cổ chứng tỏ Lâm Ái Quốc cũng có tí chút bản lĩnh.Kiểm tra xong, Văn Trạch Tài thu cả ba đồng xu vào lòng bàn tay, kế đến úp hai tay vào nhau, lắc lắc mấy cái rồi bày ra một nụ cười hết sức niềm nở: “Xin hỏi quý khách muốn tính cái gì?”Lý Ái Quốc nhíu chặt mày, sao cứ có cảm giác thằng cha này là dân lửa đảo chuyên nghiệp nhỉ.

Nhưng không sao, cùng lắm là đập cho nó một trận rồi cướp lại ba đồng xu là được chứ gì.

Cứ để yên xem nó lươn lẹo đến đâu?!Sau khi tự trấn định chính mình, Lý Ái Quốc mới chậm rãi lên tiếng: “Vừa sinh tôi ra mẹ tôi lìa đời, chưa được một tuổi thì cha mất, kế đến tôi nương nhờ nhà nào là nhà đó có người ra đi.

Mãi tới năm 8 tuổi, có một người chú họ xa nhận cưu mang tôi, kể từ đó tôi mới tạm yên ổn.

33 năm sống trên đời tôi để ý hầu như những ai là anh em đồng nghiệp bên cạnh tôi đều gặp chuyện xui xẻo, không bệnh thì cũng xảy ra đổ máu, thương tật.

Ngay chính bản thân tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, thậm chí ăn miếng cơm cũng nghẹn, uống miếng nước cũng sặc.

Haizz, đen đủi bủa vây, tôi chán nản lắm rồi.

Bởi thế tôi mới muốn tính xem có phải số Lâm Ái Quốc Tôi là Thiên sát cô tinh (1), khắc cha khắc mẹ, khắc hết mọi người xung quanh không?”Có lẽ vì phải gồng mình trải qua thời thơ ấu đầy bất hạnh, bị mọi người xa lánh ghẻ lạnh nên Lâm Ái Quốc đã luyện cho mình thái độ bất cần đời, thờ ơ, lạnh nhạt với tất cả, hễ ai không cùng quan điểm là đấm luôn khỏi lôi thôi nhiều lời.

Duy nhất chú ba và gia đình cậu Lý là ngoại lệ vì chỉ có họ mới thực sự coi anh là con người còn những kẻ khác đều ra sức tránh né anh như tránh né một thứ gì đó xui rủi, gớm ghiếc và bẩn thỉu.Văn Trạch Tài nghiêm túc đánh giá ngũ quan trên khuôn mặt Lâm Ái Quốc.

Kế đến anh nhẹ nhàng xếp ba đồng xu xuống bàn rồi chỉ dẫn: “Theo thứ tự từ trái sang phải, anh lần lượt cầm lên từng đồng, vừa siết chặt vừa tập trung suy nghĩ tới điều mà mình muốn biết nhất, sau đó thả lại mặt bàn.”Lâm Ái Quốc ngờ vực nhìn thẳng vào mắt Văn Trạch Tài khoảng mấy giây rồi mới bắt đầu làm theo.Ngồi bên cạnh, Lý Đại Thuận hồi hộp không dám chớp mắt vì sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc quan trọng nào..

Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Lâm Ái Quốc ngỡ ngàng quan sát người ngồi đối diện.Rõ ràng vẫn gương mặt tuấn tú lãng tử đó nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn, hắn bình thản và điềm nhiên trước hết thảy mọi việc như thể đã nhìn thấu tường tận từng chân tơ kẽ tóc.Lùi lại mấy ngày trước, hôm đó Lâm Ái Quốc được nghỉ phép nên quay về thăm cha mẹ Lý Đại Thuận.Buổi tối, hai anh em ngồi nhâm nhi vài chén, Lý Đại Thuận liền bật mí có quen biết một vị đại sư đoán mệnh cao tay lắm.Vốn dĩ nhiều ngày nay liên tiếp xảy ra những chuyện xui xẻo, trong lòng bực bội không vui vì thế vừa nghe thấy bói toán là Lâm Ái Quốc động tâm liền.Song ngàn vạn lần anh không ngờ tới vị đại sư đoán mệnh thần thánh đó lại chính là nam thanh niên trí thức lưu manh khốn nạn nhất nhì thôn này - Văn Trạch Tài!Tưởng bị thằng em họ chơi xỏ, Lâm Ái Quốc hầm hè quay sang liếc một cái cháy mắt, rất tiếc Lý Đại Thuận chẳng thèm để ý vì còn bận dài cổ ngóng trông màn biểu diễn của Văn Trạch Tài.Chà chà, tò mò quá đi mất…Thấy thằng em cứ hí ha hí hửng hóng hớt như thằng khùng, sắc mặt Lâm Ái Quốc càng xám xịt nhưng anh cũng không nói thêm gì mà yên lặng móc ba đồng xu từ trong túi áo ngực, đặt trước mặt Văn Trạch Tài.Văn Trạch Tài vươn tay nhặt lên một đồng, kề sát đèn dầu xem xét thật cẩn thẩn.Ồ, hàng tốt, hàng tốt! Thời buổi này mà có thể lùng được mấy món đồ cổ chứng tỏ Lâm Ái Quốc cũng có tí chút bản lĩnh.Kiểm tra xong, Văn Trạch Tài thu cả ba đồng xu vào lòng bàn tay, kế đến úp hai tay vào nhau, lắc lắc mấy cái rồi bày ra một nụ cười hết sức niềm nở: “Xin hỏi quý khách muốn tính cái gì?”Lý Ái Quốc nhíu chặt mày, sao cứ có cảm giác thằng cha này là dân lửa đảo chuyên nghiệp nhỉ.Nhưng không sao, cùng lắm là đập cho nó một trận rồi cướp lại ba đồng xu là được chứ gì.Cứ để yên xem nó lươn lẹo đến đâu?!Sau khi tự trấn định chính mình, Lý Ái Quốc mới chậm rãi lên tiếng: “Vừa sinh tôi ra mẹ tôi lìa đời, chưa được một tuổi thì cha mất, kế đến tôi nương nhờ nhà nào là nhà đó có người ra đi.Mãi tới năm 8 tuổi, có một người chú họ xa nhận cưu mang tôi, kể từ đó tôi mới tạm yên ổn.33 năm sống trên đời tôi để ý hầu như những ai là anh em đồng nghiệp bên cạnh tôi đều gặp chuyện xui xẻo, không bệnh thì cũng xảy ra đổ máu, thương tật.Ngay chính bản thân tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, thậm chí ăn miếng cơm cũng nghẹn, uống miếng nước cũng sặc.Haizz, đen đủi bủa vây, tôi chán nản lắm rồi.Bởi thế tôi mới muốn tính xem có phải số Lâm Ái Quốc Tôi là Thiên sát cô tinh (1), khắc cha khắc mẹ, khắc hết mọi người xung quanh không?”Có lẽ vì phải gồng mình trải qua thời thơ ấu đầy bất hạnh, bị mọi người xa lánh ghẻ lạnh nên Lâm Ái Quốc đã luyện cho mình thái độ bất cần đời, thờ ơ, lạnh nhạt với tất cả, hễ ai không cùng quan điểm là đấm luôn khỏi lôi thôi nhiều lời.Duy nhất chú ba và gia đình cậu Lý là ngoại lệ vì chỉ có họ mới thực sự coi anh là con người còn những kẻ khác đều ra sức tránh né anh như tránh né một thứ gì đó xui rủi, gớm ghiếc và bẩn thỉu.Văn Trạch Tài nghiêm túc đánh giá ngũ quan trên khuôn mặt Lâm Ái Quốc.Kế đến anh nhẹ nhàng xếp ba đồng xu xuống bàn rồi chỉ dẫn: “Theo thứ tự từ trái sang phải, anh lần lượt cầm lên từng đồng, vừa siết chặt vừa tập trung suy nghĩ tới điều mà mình muốn biết nhất, sau đó thả lại mặt bàn.”Lâm Ái Quốc ngờ vực nhìn thẳng vào mắt Văn Trạch Tài khoảng mấy giây rồi mới bắt đầu làm theo.Ngồi bên cạnh, Lý Đại Thuận hồi hộp không dám chớp mắt vì sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc quan trọng nào..

Chương 25