Vừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!…
Chương 31
Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Có thể nói đây là khoảng thời gian Lý Đại Thuận thích nhất trong năm bởi anh mê cái hoạt động săn bắt này vô cùng.Mới sáng sớm anh đã dựng đầu Lâm Ái Quốc dậy.Hai anh em hăm hở địu theo cái sọt tre, bên trong đựng con dao rựa chuyên dùng để chẻ củi.Tuy nhiên trước khi lên núi, bọn họ không quên tạt qua rủ Văn Trạch Tài: “Văn thanh niên trí thức, anh có muốn đi săn cùng chúng tôi không?”Kể từ sau khi lãnh giáo tài nghệ của Văn Trạch Tài, Lý Đại Thuận không gọi thẳng tên họ nữa mà đổi qua “Văn thanh niên trí thức” cho lịch sự và tỏ lòng tôn trọng.Lúc này, Văn Trạch Tài đang ngồi trong sân nghiên cứu đóng cái xe gỗ cho con gái.Hôm qua lúc sang Điền gia đón con thấy Hiểu Hiểu mải mê chạy theo chiếc xe của Đại béo với ánh mắt ngưỡng mộ và thích thú không thôi.Thế là anh cũng muốn tự tay làm riêng cho con gái một chiếc để con bé có thể mặc sức chơi thoả thích, không cần chạy theo hâm mộ ai nữa.Nghe tiếng gọi í ới, Văn Trạch Tài liền bước ra mở cổng nhưng ngay khi đối diện với Lý Đại Thuận, anh lập tức nói ngay: “Hôm nay các cậu đừng lên núi, ấn đường hai người đều chuyển đen cả rồi, sợ rằng sẽ gặp huyết quang tai ương.”===Chú thích:(1)Hoả địa tấn: là quẻ thứ 35 trong Kinh dịch.Ý chỉ, tuy bây giờ gặp nhiều khó khăn, trắc trở nhưng càng về sau sẽ càng sáng sủa và phát triển mạnh mẽ.Vậy nên phải biết tu thân dưỡng tính, đi đường chính đạo, chậm rãi chờ đợi thời cơ, như vậy ắt sẽ thành công.(2)Cung phu thê: là 1 trong 12 cung trong lá số tử vi.Cung phu thê dùng để xem quan hệ phối ngẫu thuận hoà hay không, có mấy đời chồng vợ, goá bụa hay chia ly…..Các cung chính ảnh hưởng tới cung phu phê bao gồm: cung phúc, cung mệnh, cung thân và cung nô.Nếu lui về mấy ngày trước mà nghe Văn Trạch Tài nói vậy chắc chắn hai người bọn họ sẽ nhổ nước bọt, chửi bới vài câu cho bõ ghét rồi nghênh ngang rời đi.Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, lời Văn Trạch Tài không khác gì thánh phán vậy nên bọn họ không dám nghi ngờ mà răm rắp nghe theo.Lý Đại Thuận mặt mày biến sắc đặt phịch cái sọt xuống đất rồi lắp ba lắp bắp: “Vào…vào trong nhà nói kỹ hơn…”Lâm Ái Quốc cũng không nói hai lời, lập tức ôm cả sọt của mình lẫn của thằng em đi thẳng vào trong sân.Đang lúc Văn Trạch Tài định đóng cổng thì bên ngoài truyền vào tiếng cười nhạo rất to: “Haha, ăn ốc nói mò mà cũng có kẻ tin sái cổ mới hài chứ! Người đàng hoàng không chơi, lại chọn kết giao với tên lưu manh lừa đảo, chậc chậc, đúng là điên đảo hết cả rồi… ”Ba anh em tò mò ló đầu ra xem.À, tưởng ai hoá ra là người quen.Cách đó không xa là hai nam thanh niên trí thức ăn vận khá chỉn chu và lịch sự, áo màu lam kết hợp cùng quần xanh cô ban.Tuy nhiên người buông lời mỉa mai, châm chọc chỉ có một mình Vu Quảng Bình thôi, còn Đỗ Lợi An thì đứng yên bên cạnh, không hề tham gia góp vui và cũng chẳng biểu lộ bất kỳ thái độ nào.Nhìn bộ dáng có vẻ hai người bọn họ cũng đang chuẩn bị lên núi.Đối với Vu Quảng Bình và Đỗ Lợi An, Văn Trạch Tài không những quen biết mà còn có cả tư thù cá nhân.Giữa ba người nổ ra không ít mâu thuẫn, tranh chấp mà hầu như phần lớn vụ việc đều do đồng chí nguyên chủ nhà ta đi khơi mào gây sự mới ác chiến chứ.Và dường như ngay tức khắc, Lý Đại Thuận cũng gào tướng lên đáp trả: “Văn thanh niên trí thức không phải kẻ lừa đảo!”Dạo gần đây, Lý Đại Thuận ngưỡng mộ Văn Trạch Tài như thần tiên sống, vì vậy anh không cho phép bất cứ kẻ nào nói xấu thần tượng mình.Lâm Ái Quốc thì ngược lại, anh không mở miệng nói chuyện mà chỉ dùng ánh mắt hung dữ quét về phía hai tên ngu xuẩn đáng ghét kia..
Có thể nói đây là khoảng thời gian Lý Đại Thuận thích nhất trong năm bởi anh mê cái hoạt động săn bắt này vô cùng.
Mới sáng sớm anh đã dựng đầu Lâm Ái Quốc dậy.
Hai anh em hăm hở địu theo cái sọt tre, bên trong đựng con dao rựa chuyên dùng để chẻ củi.
Tuy nhiên trước khi lên núi, bọn họ không quên tạt qua rủ Văn Trạch Tài: “Văn thanh niên trí thức, anh có muốn đi săn cùng chúng tôi không?”Kể từ sau khi lãnh giáo tài nghệ của Văn Trạch Tài, Lý Đại Thuận không gọi thẳng tên họ nữa mà đổi qua “Văn thanh niên trí thức” cho lịch sự và tỏ lòng tôn trọng.Lúc này, Văn Trạch Tài đang ngồi trong sân nghiên cứu đóng cái xe gỗ cho con gái.
Hôm qua lúc sang Điền gia đón con thấy Hiểu Hiểu mải mê chạy theo chiếc xe của Đại béo với ánh mắt ngưỡng mộ và thích thú không thôi.
Thế là anh cũng muốn tự tay làm riêng cho con gái một chiếc để con bé có thể mặc sức chơi thoả thích, không cần chạy theo hâm mộ ai nữa.Nghe tiếng gọi í ới, Văn Trạch Tài liền bước ra mở cổng nhưng ngay khi đối diện với Lý Đại Thuận, anh lập tức nói ngay: “Hôm nay các cậu đừng lên núi, ấn đường hai người đều chuyển đen cả rồi, sợ rằng sẽ gặp huyết quang tai ương.”===Chú thích:(1)Hoả địa tấn: là quẻ thứ 35 trong Kinh dịch.
Ý chỉ, tuy bây giờ gặp nhiều khó khăn, trắc trở nhưng càng về sau sẽ càng sáng sủa và phát triển mạnh mẽ.
Vậy nên phải biết tu thân dưỡng tính, đi đường chính đạo, chậm rãi chờ đợi thời cơ, như vậy ắt sẽ thành công.(2)Cung phu thê: là 1 trong 12 cung trong lá số tử vi.
Cung phu thê dùng để xem quan hệ phối ngẫu thuận hoà hay không, có mấy đời chồng vợ, goá bụa hay chia ly…..Các cung chính ảnh hưởng tới cung phu phê bao gồm: cung phúc, cung mệnh, cung thân và cung nô.Nếu lui về mấy ngày trước mà nghe Văn Trạch Tài nói vậy chắc chắn hai người bọn họ sẽ nhổ nước bọt, chửi bới vài câu cho bõ ghét rồi nghênh ngang rời đi.
Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, lời Văn Trạch Tài không khác gì thánh phán vậy nên bọn họ không dám nghi ngờ mà răm rắp nghe theo.Lý Đại Thuận mặt mày biến sắc đặt phịch cái sọt xuống đất rồi lắp ba lắp bắp: “Vào…vào trong nhà nói kỹ hơn…”Lâm Ái Quốc cũng không nói hai lời, lập tức ôm cả sọt của mình lẫn của thằng em đi thẳng vào trong sân.Đang lúc Văn Trạch Tài định đóng cổng thì bên ngoài truyền vào tiếng cười nhạo rất to: “Haha, ăn ốc nói mò mà cũng có kẻ tin sái cổ mới hài chứ! Người đàng hoàng không chơi, lại chọn kết giao với tên lưu manh lừa đảo, chậc chậc, đúng là điên đảo hết cả rồi… ”Ba anh em tò mò ló đầu ra xem.
À, tưởng ai hoá ra là người quen.
Cách đó không xa là hai nam thanh niên trí thức ăn vận khá chỉn chu và lịch sự, áo màu lam kết hợp cùng quần xanh cô ban.
Tuy nhiên người buông lời mỉa mai, châm chọc chỉ có một mình Vu Quảng Bình thôi, còn Đỗ Lợi An thì đứng yên bên cạnh, không hề tham gia góp vui và cũng chẳng biểu lộ bất kỳ thái độ nào.
Nhìn bộ dáng có vẻ hai người bọn họ cũng đang chuẩn bị lên núi.Đối với Vu Quảng Bình và Đỗ Lợi An, Văn Trạch Tài không những quen biết mà còn có cả tư thù cá nhân.
Giữa ba người nổ ra không ít mâu thuẫn, tranh chấp mà hầu như phần lớn vụ việc đều do đồng chí nguyên chủ nhà ta đi khơi mào gây sự mới ác chiến chứ.Và dường như ngay tức khắc, Lý Đại Thuận cũng gào tướng lên đáp trả: “Văn thanh niên trí thức không phải kẻ lừa đảo!”Dạo gần đây, Lý Đại Thuận ngưỡng mộ Văn Trạch Tài như thần tiên sống, vì vậy anh không cho phép bất cứ kẻ nào nói xấu thần tượng mình.Lâm Ái Quốc thì ngược lại, anh không mở miệng nói chuyện mà chỉ dùng ánh mắt hung dữ quét về phía hai tên ngu xuẩn đáng ghét kia..
Thập Niên 70: Đoán Mệnh SưTác giả: Túy Cai Ngoạn TửTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngVừa có chút ý thức, âm thanh đầu tiên dội vào tai Văn Trạch Tài là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ. Anh bất trí bất giác cau chặt mày, thử cử động ngón tay xem thế nào, ui cha…đau quá!Đau toàn thân…đặc biệt là phần đầu!Văn Trạch Tài dùng sức hít sâu một hơi rồi mở bừng hai mắt.Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng quát tháo ầm ĩ của một người đàn bà lớn tuổi: “Năm đó cha mẹ đã không đồng ý chúng mày lấy nhau, nhưng mày nhất định không nghe, khăng khăng đòi gả cho bằng được. Bây giờ nhìn đi, nhìn xem hai mẹ con mày đang sống như thế nào, hả? Con ơi là con, cháu ơi là cháu, con cháu khổ sở như này thử hỏi một mai cha mẹ chết đi làm sao nhắm mắt được đây?”Rõ ràng người đàn bà đang vô cùng kích động, không chỉ đau lòng vì thương con thương cháu mà còn giận điên bởi cái đứa con gái qua vô tri ngu muội này.Cơn đau trên đầu khiến Văn Trạch Tài hít thở khó khăn, cả người như cạn kiệt sức lực, muốn nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể nằm im nhìn chòng chọc lên nóc nhà.Nhưng!… Có thể nói đây là khoảng thời gian Lý Đại Thuận thích nhất trong năm bởi anh mê cái hoạt động săn bắt này vô cùng.Mới sáng sớm anh đã dựng đầu Lâm Ái Quốc dậy.Hai anh em hăm hở địu theo cái sọt tre, bên trong đựng con dao rựa chuyên dùng để chẻ củi.Tuy nhiên trước khi lên núi, bọn họ không quên tạt qua rủ Văn Trạch Tài: “Văn thanh niên trí thức, anh có muốn đi săn cùng chúng tôi không?”Kể từ sau khi lãnh giáo tài nghệ của Văn Trạch Tài, Lý Đại Thuận không gọi thẳng tên họ nữa mà đổi qua “Văn thanh niên trí thức” cho lịch sự và tỏ lòng tôn trọng.Lúc này, Văn Trạch Tài đang ngồi trong sân nghiên cứu đóng cái xe gỗ cho con gái.Hôm qua lúc sang Điền gia đón con thấy Hiểu Hiểu mải mê chạy theo chiếc xe của Đại béo với ánh mắt ngưỡng mộ và thích thú không thôi.Thế là anh cũng muốn tự tay làm riêng cho con gái một chiếc để con bé có thể mặc sức chơi thoả thích, không cần chạy theo hâm mộ ai nữa.Nghe tiếng gọi í ới, Văn Trạch Tài liền bước ra mở cổng nhưng ngay khi đối diện với Lý Đại Thuận, anh lập tức nói ngay: “Hôm nay các cậu đừng lên núi, ấn đường hai người đều chuyển đen cả rồi, sợ rằng sẽ gặp huyết quang tai ương.”===Chú thích:(1)Hoả địa tấn: là quẻ thứ 35 trong Kinh dịch.Ý chỉ, tuy bây giờ gặp nhiều khó khăn, trắc trở nhưng càng về sau sẽ càng sáng sủa và phát triển mạnh mẽ.Vậy nên phải biết tu thân dưỡng tính, đi đường chính đạo, chậm rãi chờ đợi thời cơ, như vậy ắt sẽ thành công.(2)Cung phu thê: là 1 trong 12 cung trong lá số tử vi.Cung phu thê dùng để xem quan hệ phối ngẫu thuận hoà hay không, có mấy đời chồng vợ, goá bụa hay chia ly…..Các cung chính ảnh hưởng tới cung phu phê bao gồm: cung phúc, cung mệnh, cung thân và cung nô.Nếu lui về mấy ngày trước mà nghe Văn Trạch Tài nói vậy chắc chắn hai người bọn họ sẽ nhổ nước bọt, chửi bới vài câu cho bõ ghét rồi nghênh ngang rời đi.Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, lời Văn Trạch Tài không khác gì thánh phán vậy nên bọn họ không dám nghi ngờ mà răm rắp nghe theo.Lý Đại Thuận mặt mày biến sắc đặt phịch cái sọt xuống đất rồi lắp ba lắp bắp: “Vào…vào trong nhà nói kỹ hơn…”Lâm Ái Quốc cũng không nói hai lời, lập tức ôm cả sọt của mình lẫn của thằng em đi thẳng vào trong sân.Đang lúc Văn Trạch Tài định đóng cổng thì bên ngoài truyền vào tiếng cười nhạo rất to: “Haha, ăn ốc nói mò mà cũng có kẻ tin sái cổ mới hài chứ! Người đàng hoàng không chơi, lại chọn kết giao với tên lưu manh lừa đảo, chậc chậc, đúng là điên đảo hết cả rồi… ”Ba anh em tò mò ló đầu ra xem.À, tưởng ai hoá ra là người quen.Cách đó không xa là hai nam thanh niên trí thức ăn vận khá chỉn chu và lịch sự, áo màu lam kết hợp cùng quần xanh cô ban.Tuy nhiên người buông lời mỉa mai, châm chọc chỉ có một mình Vu Quảng Bình thôi, còn Đỗ Lợi An thì đứng yên bên cạnh, không hề tham gia góp vui và cũng chẳng biểu lộ bất kỳ thái độ nào.Nhìn bộ dáng có vẻ hai người bọn họ cũng đang chuẩn bị lên núi.Đối với Vu Quảng Bình và Đỗ Lợi An, Văn Trạch Tài không những quen biết mà còn có cả tư thù cá nhân.Giữa ba người nổ ra không ít mâu thuẫn, tranh chấp mà hầu như phần lớn vụ việc đều do đồng chí nguyên chủ nhà ta đi khơi mào gây sự mới ác chiến chứ.Và dường như ngay tức khắc, Lý Đại Thuận cũng gào tướng lên đáp trả: “Văn thanh niên trí thức không phải kẻ lừa đảo!”Dạo gần đây, Lý Đại Thuận ngưỡng mộ Văn Trạch Tài như thần tiên sống, vì vậy anh không cho phép bất cứ kẻ nào nói xấu thần tượng mình.Lâm Ái Quốc thì ngược lại, anh không mở miệng nói chuyện mà chỉ dùng ánh mắt hung dữ quét về phía hai tên ngu xuẩn đáng ghét kia..