Chào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng…
Chương 13: Đền tội
Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Vi mở máy tính, dò từ mình vừa ghi xuống. “peccatum vestrum adprehendet vos “ là tiếng la tin, nghỉa là tội lỗi sẽ tìm thấy ngươi. Vi nhớ đoạn này ở trong sách Mose. Ý là dù con người có dấu diếm tội lỗi bản thân tới đâu, thì trước mặt Thiên Chúa họ cũng sẽ bị vạch trần. Một nghĩa khác là con người là tạo vật yếu đuối, không thể trách xa khỏi tội lỗi nếu không có sức mạnh của Thiên Chúa nâng đỡ. Vi không hiểu David viết những lời đó là ý gì, hắn muốn gì? Cúc mệt mỏi bước ra khỏi phòng tắm. Vi vội tắt mấy trang web trên lab, mở bài luận của mình ra, làm bài. Cúc qua loa lau đầu, rồi nằm vật ra giường. Sau một hồi, cô xấu hổ nói. - Cái xe có sao không?- Ờ.- Vi lấp lửng đáp lại.Cúc thấy Vi học bài thể mệt mỏi chùm mền, nhắm mắt lại, cô cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời. Cô cũng không có cảm giác đói.Vi chăm chú học bài, khi báo thức trong điện thoại cô reo. Cô, vội gom hết sách vở, vệ sinh cá nhân, sau đó leo lên tầng trên, chùm chăn ngủ. Khoảng vài phút sau, cô nghe tiếng kẽo kẹt từ tầng dưới. Vi co mình, cố làm cho sự tồn tại của mình trở nên nhỏ bé. Tiếng bước chân kẽo jet5 trên sàn gỗ, trong đêm tối, thứ âm thanh nhỏ bé này được phóng đại lên cả trăm lần, đặc biệt rõ ràng. Mỗi bước chân như một cái búa nặng trĩu, gõ mạnh vào tim Vi, khiến nó đau đớn đập. Tiếng bước chân đến bên chân tường, sau đó là tiếng ma sát với thành tường. Sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân ở trên trần nhà.Vi chùm chăn kín đầu, giả vờ ngủ. thế nhưng không hiểu sao, qua lớp chăn, Vi vẫn có thể tưởng tượng được đôi mắt ấy đang trừng lớn nhìn mình._______________________________- Cúc, dậy đi lễ.Vi sốt ruột nhìn đồng hồ, đã là 8 giờ 15. Lễ bắt đầu lúc 9 giờ. Nhưng từ kí túc xá trường chạy đến đó cũng hết 30 phút. Vi nhìn đống bùi nhùi trên giường kia, cố gắng kéo mền của Cúc ra.- Cúc dậy thay đồ, sắp trễ lễ rồi.Cúc nhắm tịt mắt lại, cố giữ chặt chiếc mềm ấm áp của mình. Giọng cô xuyên qua tầng lớp mền giày đặt, mệt mỏi nói.- Cúc không đi đâu.Vi hết cách, cô đóc chặt cửa sổ lại, sau đó cầm lấy cây dù đi ra ngoài. Hôm nay dự báo thời tiết nói trời có mưa.Cúc nằm trên giường ngủ mê mệt. Sau đó cô bị sự lạnh lẽo ướt át thức tỉnh. Cúc nhìn chiếc cửa sổ mở toang, mưa xối xả tạt ướt cả sàn gỗ, và góc giường của cô. Cúc hoảng sợ, tỉnh ngủ hẳn. Cô nhảy ra khỏi giường, khép mắt lại để tránh nước mưa sối xả tạt vào mặt mình. Sau đó cố gắng chống lại cơn gió mãnh liệt ngoài kia mà kéo hai cánh cửa sổ lại. Mây đen phủ kín bầu trời, từng tia chớp nhưng ánh lửa dữ tợn, xé toạt màn đêm u ám. Cúc đi vào nhà vệ sinh, chán nản tìm dẻ lau nhà và xô nước. Ngay khi cô vừa cúi người lau nhà. Thì có hàng trăm bàn tay chen chúc nhau đập mạnh vào cửa xổ.Rầm.Cục giật mình ngẩng đầu lên, nhưng nước mưa đã xóa tan đi hết thảy. Cúc lại cắm cúi lau nhà. Tới lúc này cô mới nhận ra tại sao phòng lại tối như vậy, cô thử mở công tắt, nhưng mà đèn vẫn im lìm. Chẳng lẽ cúp điện. Bầu không khí âm u làm cô rợn người. Cúc cố định thần lại, nghĩ rằng do mình suy nghĩ quá nhiều thôi. Tia chớp xoẹt ngang bên ngoài cửa sổ, làm căn phòng có chút u tối sáng lên. Trong chớp mắt, Cúc nhìn thấy chi chít những dấu chân xuất hiện khắp căn phòng rồi biến mất.Rầm.Một âm thanh trấn động lớn vang lên, gần như làm rung chuyển cả căn phòng.Cúc sợ hãi, lao vào trên giường trùm chăn lại. Cô chợt phát hiện ra, đây không phải là phòng mình.Cùng lúc đó, có những tiếng cào rất nhẹ ngoài cửa.
Vi mở máy tính, dò từ mình vừa ghi xuống. “peccatum vestrum
adprehendet vos “ là tiếng la tin, nghỉa là tội lỗi sẽ tìm thấy ngươi.
Vi nhớ đoạn này ở trong sách Mose. Ý là dù con người có dấu diếm tội lỗi bản thân tới đâu, thì trước mặt Thiên Chúa họ cũng sẽ bị vạch trần. Một nghĩa khác là con người là tạo vật yếu đuối, không thể trách xa khỏi
tội lỗi nếu không có sức mạnh của Thiên Chúa nâng đỡ. Vi không hiểu
David viết những lời đó là ý gì, hắn muốn gì? Cúc mệt mỏi bước ra khỏi
phòng tắm. Vi vội tắt mấy trang web trên lab, mở bài luận của mình ra,
làm bài. Cúc qua loa lau đầu, rồi nằm vật ra giường. Sau một hồi, cô xấu hổ nói. - Cái xe có sao không?
- Ờ.- Vi lấp lửng đáp lại.
Cúc thấy Vi học bài thể mệt mỏi chùm mền, nhắm mắt lại, cô cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời. Cô cũng không có cảm giác đói.
Vi chăm chú học bài, khi báo thức trong
điện thoại cô reo. Cô, vội gom hết sách vở, vệ sinh cá nhân, sau đó leo
lên tầng trên, chùm chăn ngủ. Khoảng vài phút sau, cô nghe tiếng kẽo kẹt từ tầng dưới. Vi co mình, cố làm cho sự tồn tại của mình trở nên nhỏ
bé. Tiếng bước chân kẽo jet5 trên sàn gỗ, trong đêm tối, thứ âm thanh
nhỏ bé này được phóng đại lên cả trăm lần, đặc biệt rõ ràng. Mỗi bước
chân như một cái búa nặng trĩu, gõ mạnh vào tim Vi, khiến nó đau đớn
đập. Tiếng bước chân đến bên chân tường, sau đó là tiếng ma sát với
thành tường. Sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân ở trên trần nhà.
Vi chùm chăn kín đầu, giả vờ ngủ. thế
nhưng không hiểu sao, qua lớp chăn, Vi vẫn có thể tưởng tượng được đôi
mắt ấy đang trừng lớn nhìn mình.
_______________________________
- Cúc, dậy đi lễ.
Vi sốt ruột nhìn đồng hồ, đã là 8 giờ 15. Lễ bắt đầu lúc 9 giờ. Nhưng từ kí túc xá trường chạy đến đó cũng hết 30 phút. Vi nhìn đống bùi nhùi trên giường kia, cố gắng kéo mền của Cúc
ra.
- Cúc dậy thay đồ, sắp trễ lễ rồi.
Cúc nhắm tịt mắt lại, cố giữ chặt chiếc mềm ấm áp của mình. Giọng cô xuyên qua tầng lớp mền giày đặt, mệt mỏi nói.
- Cúc không đi đâu.
Vi hết cách, cô đóc chặt cửa sổ lại, sau đó cầm lấy cây dù đi ra ngoài. Hôm nay dự báo thời tiết nói trời có mưa.
Cúc nằm trên giường ngủ mê mệt. Sau đó cô bị sự lạnh lẽo ướt át thức tỉnh. Cúc nhìn chiếc cửa sổ mở toang, mưa
xối xả tạt ướt cả sàn gỗ, và góc giường của cô. Cúc hoảng sợ, tỉnh ngủ
hẳn. Cô nhảy ra khỏi giường, khép mắt lại để tránh nước mưa sối xả tạt
vào mặt mình. Sau đó cố gắng chống lại cơn gió mãnh liệt ngoài kia mà
kéo hai cánh cửa sổ lại. Mây đen phủ kín bầu trời, từng tia chớp nhưng
ánh lửa dữ tợn, xé toạt màn đêm u ám. Cúc đi vào nhà vệ sinh, chán nản tìm dẻ lau nhà và xô nước. Ngay khi cô vừa cúi người lau nhà. Thì có
hàng trăm bàn tay chen chúc nhau đập mạnh vào cửa xổ.
Rầm.
Cục giật mình ngẩng đầu lên, nhưng nước
mưa đã xóa tan đi hết thảy. Cúc lại cắm cúi lau nhà. Tới lúc này cô mới
nhận ra tại sao phòng lại tối như vậy, cô thử mở công tắt, nhưng mà đèn
vẫn im lìm. Chẳng lẽ cúp điện. Bầu không khí âm u làm cô rợn người. Cúc
cố định thần lại, nghĩ rằng do mình suy nghĩ quá nhiều thôi. Tia chớp
xoẹt ngang bên ngoài cửa sổ, làm căn phòng có chút u tối sáng lên.
Trong chớp mắt, Cúc nhìn thấy chi chít những dấu chân xuất hiện khắp
căn phòng rồi biến mất.
Rầm.
Một âm thanh trấn động lớn vang lên, gần như làm rung chuyển cả căn phòng.
Cúc sợ hãi, lao vào trên giường trùm chăn lại. Cô chợt phát hiện ra, đây không phải là phòng mình.
Cùng lúc đó, có những tiếng cào rất nhẹ ngoài cửa.
Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Vi mở máy tính, dò từ mình vừa ghi xuống. “peccatum vestrum adprehendet vos “ là tiếng la tin, nghỉa là tội lỗi sẽ tìm thấy ngươi. Vi nhớ đoạn này ở trong sách Mose. Ý là dù con người có dấu diếm tội lỗi bản thân tới đâu, thì trước mặt Thiên Chúa họ cũng sẽ bị vạch trần. Một nghĩa khác là con người là tạo vật yếu đuối, không thể trách xa khỏi tội lỗi nếu không có sức mạnh của Thiên Chúa nâng đỡ. Vi không hiểu David viết những lời đó là ý gì, hắn muốn gì? Cúc mệt mỏi bước ra khỏi phòng tắm. Vi vội tắt mấy trang web trên lab, mở bài luận của mình ra, làm bài. Cúc qua loa lau đầu, rồi nằm vật ra giường. Sau một hồi, cô xấu hổ nói. - Cái xe có sao không?- Ờ.- Vi lấp lửng đáp lại.Cúc thấy Vi học bài thể mệt mỏi chùm mền, nhắm mắt lại, cô cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời. Cô cũng không có cảm giác đói.Vi chăm chú học bài, khi báo thức trong điện thoại cô reo. Cô, vội gom hết sách vở, vệ sinh cá nhân, sau đó leo lên tầng trên, chùm chăn ngủ. Khoảng vài phút sau, cô nghe tiếng kẽo kẹt từ tầng dưới. Vi co mình, cố làm cho sự tồn tại của mình trở nên nhỏ bé. Tiếng bước chân kẽo jet5 trên sàn gỗ, trong đêm tối, thứ âm thanh nhỏ bé này được phóng đại lên cả trăm lần, đặc biệt rõ ràng. Mỗi bước chân như một cái búa nặng trĩu, gõ mạnh vào tim Vi, khiến nó đau đớn đập. Tiếng bước chân đến bên chân tường, sau đó là tiếng ma sát với thành tường. Sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân ở trên trần nhà.Vi chùm chăn kín đầu, giả vờ ngủ. thế nhưng không hiểu sao, qua lớp chăn, Vi vẫn có thể tưởng tượng được đôi mắt ấy đang trừng lớn nhìn mình._______________________________- Cúc, dậy đi lễ.Vi sốt ruột nhìn đồng hồ, đã là 8 giờ 15. Lễ bắt đầu lúc 9 giờ. Nhưng từ kí túc xá trường chạy đến đó cũng hết 30 phút. Vi nhìn đống bùi nhùi trên giường kia, cố gắng kéo mền của Cúc ra.- Cúc dậy thay đồ, sắp trễ lễ rồi.Cúc nhắm tịt mắt lại, cố giữ chặt chiếc mềm ấm áp của mình. Giọng cô xuyên qua tầng lớp mền giày đặt, mệt mỏi nói.- Cúc không đi đâu.Vi hết cách, cô đóc chặt cửa sổ lại, sau đó cầm lấy cây dù đi ra ngoài. Hôm nay dự báo thời tiết nói trời có mưa.Cúc nằm trên giường ngủ mê mệt. Sau đó cô bị sự lạnh lẽo ướt át thức tỉnh. Cúc nhìn chiếc cửa sổ mở toang, mưa xối xả tạt ướt cả sàn gỗ, và góc giường của cô. Cúc hoảng sợ, tỉnh ngủ hẳn. Cô nhảy ra khỏi giường, khép mắt lại để tránh nước mưa sối xả tạt vào mặt mình. Sau đó cố gắng chống lại cơn gió mãnh liệt ngoài kia mà kéo hai cánh cửa sổ lại. Mây đen phủ kín bầu trời, từng tia chớp nhưng ánh lửa dữ tợn, xé toạt màn đêm u ám. Cúc đi vào nhà vệ sinh, chán nản tìm dẻ lau nhà và xô nước. Ngay khi cô vừa cúi người lau nhà. Thì có hàng trăm bàn tay chen chúc nhau đập mạnh vào cửa xổ.Rầm.Cục giật mình ngẩng đầu lên, nhưng nước mưa đã xóa tan đi hết thảy. Cúc lại cắm cúi lau nhà. Tới lúc này cô mới nhận ra tại sao phòng lại tối như vậy, cô thử mở công tắt, nhưng mà đèn vẫn im lìm. Chẳng lẽ cúp điện. Bầu không khí âm u làm cô rợn người. Cúc cố định thần lại, nghĩ rằng do mình suy nghĩ quá nhiều thôi. Tia chớp xoẹt ngang bên ngoài cửa sổ, làm căn phòng có chút u tối sáng lên. Trong chớp mắt, Cúc nhìn thấy chi chít những dấu chân xuất hiện khắp căn phòng rồi biến mất.Rầm.Một âm thanh trấn động lớn vang lên, gần như làm rung chuyển cả căn phòng.Cúc sợ hãi, lao vào trên giường trùm chăn lại. Cô chợt phát hiện ra, đây không phải là phòng mình.Cùng lúc đó, có những tiếng cào rất nhẹ ngoài cửa.